Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

Chương 39

Tưởng Huy đẩy cửa ký túc xá, thở hổn hển lấy hộp cơm bọc trong áo bông ra đặt trên cái bàn nhỏ, vừa mới từ căng tin trở về trên người cậu còn mang theo hơi lạnh thấu xương.

"Mau dậy đi, ăn sáng thôi." Cậu hơi cao giọng, cố gắng đánh thức mấy người đang ngủ say trong ký túc xá.

Lưu Chương tỉnh lại nhanh nhất, anh ngồi dậy từ trong chăn, duỗi thắt lưng, mơ mơ màng màng hỏi: "Tưởng Huy, sao anh dậy sớm vậy? Bên ngoài tuyết còn rơi không?"

Lưu Chương thừa dịp Tưởng Huy không chú ý một tay kéo cậu vào trong chăn ấm, chà xát hai tay bị đông lạnh đến đỏ ửng, ân cần hỏi: "Có lạnh không?"

"Không lạnh lắm." Thanh âm Tưởng Huy rất nhỏ, cậu hơi đỏ mặt, thẹn thùng cười khẽ: "Cuối tuần căng tin chỉ có một đầu bếp ở lại, nếu anh không đi sớm lát nữa chúng ta sẽ không có cơm ăn."

Nói xong lại sợ bọn Lưu Chương cảm thấy ngượng, cậu vội vàng giải thích: "Thấy mọi người ngủ rất say, anh ngại đánh thức mọi người, dù sao anh cũng phải đi nên giúp mọi người mang về luôn."

"Oaa Tưởng Huy, anh giúp bọn em mang điểm tâm về sao?" Cao Khanh Trần từ trên giường tỉnh dậy, nhìn thấy điểm tâm trên bàn hưng phấn hô to: "Yêu anh nhất!"

Chu Quang mặc quần áo xong cũng bò xuống, nhìn thấy cảnh này nhịn không được than vãn: "Chậc chậc, Tưởng Huy, sao anh lại giống nàng dâu mới cưới vậy a..."

"Nói bậy gì đó, người ta rất nghiêm túc trong sáng!" Lưu Chương sợ Tưởng Huy nghe thấy sẽ mất hứng, vội vàng bao che một câu.

Cao Khanh Trần cũng bất bình thay Tưởng Huy, vội vàng đẩy Chu Quang đi rửa mặt: "Đúng vậy, đối tốt với cậu mà cậu còn nói nữa sao?"

Tưởng Huy thấy hai người họ đều cẩn thận bảo vệ mình, trong lòng ấm áp, mũi nhịn không được chua xót, cố nén không rơi nước mắt.

"Sao anh lại đi một mình, lỡ như gặp phải đám người hội học sinh kia thì làm thế nào?" Lưu Chương đột nhiên nhớ tới mối nguy này, có chút sợ hãi hỏi.

Tưởng Huy vỗ nhẹ tay Lưu Chương, ý bảo anh an tâm: "Bên ngoài tuyết rơi rất lớn, trong trường vừa rét vừa buốt, anh nghĩ tối hôm qua bọn họ không chờ được em nên rời đi rồi, lúc nãy anh đi xuống quả thật không thấy bất kỳ học sinh nào khác trong trường..."

"A a a a Tưởng Huy, anh còn giúp bọn em lấy nước nóng sao?" Cao Khanh Trần nhấc bình nước nóng lên phát hiện nặng trịch, kinh hỉ kêu lên.

"Đúng vậy, buổi sáng lúc dậy rửa mặt thuận tay lấy luôn." Tưởng Huy thản nhiên trả lời.

"Tại sao? Vì sao anh không ở ký túc xá của em chứ?" Cao Khanh Trần buông chậu rửa mặt xuống, xông tới ôm lấy Tưởng Huy từ phía sau, kích động gào: "Được ở cùng phòng với anh, kiếp này còn cầu gì?"

Tưởng Huy nhịn không được ý cười, vỗ nhẹ đùi Cao Khanh Trần nói: "Được rồi được rồi, mau rửa mặt ăn sáng đi, nếu không bánh bao sẽ nguội mất."

Cao Khanh Trần nghe vậy lập tức ngoan ngoãn ôm chậu lên vui vẻ đi ra ngoài ký túc xá, vừa muốn bước ra cửa đột nhiên phản ứng lại quay đầu hỏi: "Đúng rồi, lát nữa hai người chuẩn bị trở về ký túc xá sao?" Nói xong, cậu lại bổ sung: "Hay là hai người đừng đi, nếu bọn họ quay lại thì sao?"

"Được, cuối tuần cũng không cần lên lớp, ở trong ký túc xá làm bài tập về nhà và đọc sách cũng rất tốt." Lưu Chương nghiêm túc suy nghĩ một chút, hỏi: "Tưởng Huy, anh cảm thấy thế nào?"

"Anh? Anh sao cũng được." Tưởng Huy gật gật đầu trả lời.

Sau đó ba người Lưu Chương rửa mặt ăn xong điểm tâm, đang nghỉ ngơi, Cao Khanh Trần đột nhiên nhớ đến tối hôm qua bọn họ mạo hiểm dằm tuyết khắc chữ, nâng cằm hỏi: "À đúng rồi, mọi người nghĩ những người của 20 năm sau có nhìn thấy chữ khắc của chúng ta không?"

"Tôi không biết, nhưng tôi vẫn không tin." Lưu Chương không ngờ cậu lại đột nhiên nhắc tới chuyện này, lắc đầu cười khổ: "20 năm ah, vào thời điểm đó tôi đã bốn mười bảy tuổi rồi."

Tưởng Huy ngẩng đầu khẽ thở dài nói: "Anh bốn mươi bảy tuổi sẽ ở đâu đây? Không biết có rời khỏi thành phố này sống cuộc sống mình mong muốn hay không?"

Lưu Chương không chút suy nghĩ cười nói: "Chắc chắn rồi, nói không chừng con của anh cũng đã lớn hơn anh lúc này, đã tham gia thi đại học rồi."

"Cũng đúng nha..." Tưởng Huy bị lời nói của Lưu Chương chọc cười, nhẹ giọng trả lời.

"Tôi 20 năm sau, chắc chắn sẽ là triệu phú! Tôi muốn kiếm được thật nhiều tiền..." Cao Khanh Trần ngọt ngào cười, thoải mái nghĩ đến tương lai nói: "Lưu Chương thì sao?"

"Tôi? Nếu may mắn, có lẽ sẽ là một ca sĩ?" Lưu Chương trong nháy mắt ngây người, sau đó bình tĩnh nói: "Nếu không may mắn. Sống một cuộc đời bình thường, tận hưởng cuộc sống mỗi ngày."

"Không, không phải bọn họ đã nói sao, hai người không phải người ở đây, sớm hay muộn cũng sẽ rời đi." Tưởng Huy lắc đầu, nghiêm túc chặt đứt ảo tưởng của bọn họ.

"Anh dễ dàng tin bọn họ như vậy?" Lưu Chương nhíu mày nhìn chằm chằm Tưởng Huy.

"Ừm..." Tưởng Huy trầm mặc hồi lâu, sau đó thành thật giải thích: "Thật ra anh càng hy vọng hai người không phải là người của thế giới này, không cần tiếp tục giãy dụa trong vũng bùn này, có thể có được tương lai tốt đẹp."

Cao Khanh Trần kéo tay Tưởng Huy, có chút lo lắng hỏi: "Vậy nếu bọn này đều đi rồi, anh phải làm sao bây giờ?"

"Anh? Anh không biết..." Tưởng Huy chầm chậm chớp mắt, nghiêng đầu nhìn ánh sáng ngoài cửa sổ, khẽ nói: "Có thể tiếp tục mang theo hy vọng yếu ớt kéo dài hơi tàn, sớm muộn gì cũng phải thoát khỏi khốn cảnh này chứ?"

Ngay sau đó cậu lại cười nói với Lưu Chương và Cao Khanh Trần: "Hai người không cần lo lắng cho anh, cũng may, cuộc sống của anh vốn đã như vậy, không có gì không thể chịu đựng được nữa..."

Tuy rằng Tưởng Huy cười nói, thế nhưng Cao Khanh Trần cùng Lưu Chương đều không hẹn mà cùng cảm giác được sự chua xót cùng bất lực của cậu. Cha bị tai nạn xe hơi qua đời, mẹ tái giá, bởi vì bản thân lớn lên xinh đẹp mà luôn bị bắt nạt, cuộc sống của cậu quá cay đắng, quá khổ.

Tùy tiện lấy một chuyện đặt trên người khác, người đó có khả năng còn chịu không nổi, mà Tưởng Huy lại một mình trải qua rất nhiều chuyện, vậy mà vẫn mang hy vọng về tương lai. Sự cứng cỏi này, không phải ai cũng có được...

...

Bên ngoài phòng bệnh, Bá Viễn mang theo Trương Gia Nguyên và Lâm Mặc vội vàng chạy tới, thấy sắc mặt Châu Kha Vũ không tốt lắm đang tựa vào cửa phòng bệnh, anh vội vàng hỏi: " Thẩm Lan Ký ở bên trong sao?"

Châu Kha Vũ yên lặng gật đầu, ý bảo bọn họ nhìn qua cửa kính. Trương Gia Nguyên nghĩ thật vất vả mới cứu được người, không thể nào mới đây đã xảy ra chuyện rồi chứ, vội vàng xuyên qua cửa kính nhìn vào trong phòng bệnh hỏi: "Anh ta sao vậy?"

Trong phòng một mảnh lộn xộn, Thẩm Lan Ký đang mặc quần áo bệnh nhân bị trói chặt vào giường bệnh, cổ tay mảnh khảnh tái nhợt có vẻ bệnh hoạn đầy vết bầm tím.

Châu Kha Vũ lạnh mặt lắc đầu, đều đều nói: "Bác sĩ nói tình trạng của anh ta rất tệ... Phương diện thể chất không sao, ngoại trừ trên chân có một vết dao đâm ra thì không có gì nghiêm trọng. Nhưng trạng thái cảm xúc của anh ta cực kỳ không ổn định, khi thì trong trạng thái tự kỷ, khi thì trở nên bồn chồn bất an, thậm chí xuất hiện hành vi tấn công người khác và làm tổn thương chính mình."

"Ngoài ra, anh ta từ chối ăn uống, đập vỡ tất cả các bữa ăn mà y tá đưa vào. Thân thể lại rơi vào trạng thái hư thoát cực kỳ thiếu nước, chỉ có thể tạm thời truyền dịch dinh dưỡng cho anh ta, cứ tiếp tục như vậy sợ là nguy hiểm đến tính mạng..."

"Tôi cảm giác anh ta giống như đang một lòng muốn chết..." Lâm Mặc nhíu mày nói.

Bá Viễn có chút kinh ngạc hỏi: "Những thứ trong này đều là cậu ta đập?"

"Đúng, không nghĩ tới một cậu bé gầy gò như vậy lúc phát điên đến ba bốn bác sĩ và y tá đều không kiềm chế được, vừa khóc to vừa la hét, may mà tôi không đi, nếu không cậu ta có thể bóp chết bác sĩ điều trị không chừng..." Châu Kha Vũ thành thật trả lời.

Bá Viễn thấp giọng lẩm bẩm: "Sao lại như vậy?"

"Anh ta vốn đã có bệnh, hay là vào game mới biến thành như vậy a?" Trương Gia Nguyên nằm sấp trên mặt kính, khó hiểu hỏi.

"Có lẽ là cả hai..." Lâm Mặc suy tư một lúc lâu, đột nhiên hỏi: "Mọi người nói xem, Thẩm Lan Ký rốt cuộc đã khôi phục trí nhớ hay chưa?"

"Không nói được, có lẽ chỉ có thể hỏi chính anh ta." Châu Kha Vũ thần sắc ngưng trọng nói: "Nhưng trạng thái hiện tại của anh ta tuyệt đối không có khả năng hỏi ra điều gì."

Bá Viễn im lặng hồi lâu, sau đó đẩy cửa phòng bệnh ra: "Anh vào xem một chút, mọi người ở cửa chờ."

"Bá Viễn đạo trưởng cẩn thận, nhất định không được cởi trói cho anh ta, hiện tại anh ta thật sự rất nguy hiểm." Châu Kha Vũ vội vàng nhắc nhở khi thấy Bá Viễn đi vào.

"Anh biết." Nói xong, Bá Viễn đóng cửa phòng bệnh lại nhẹ nhàng bước đến bên giường bệnh.

" Thẩm Lan Ký?" Bá Viễn thăm dò gọi một tiếng, Thẩm Lan Ký trên giường không hề có phản ứng.

Bá Viễn hơi suy nghĩ, lại tiếp tục hỏi: "Lẽ nào, Tiểu Lan Nhi?"

Cũng không biết có phải là ảo giác của Bá Viễn không, anh cảm thấy thân thể Thẩm Lan Ký hơi run một chút.

Bá Viễn nhìn chằm chằm vào khuôn mặt không chút cảm xúc của Thẩm Lan Ký và đôi mắt vô thần như tro tàn, tiếp tục nói: "Tôi không biết cậu rốt cuộc có khôi phục ký ức hay không, cũng không biết hiện tại cậu rốt cuộc cảm thấy như thế nào. Nhưng những gì tôi muốn nói với cậu là, Cố Bình Minh, anh ta vẫn đang chờ cậu ra ngoài."

Khi Bá Viễn nhắc tới cái tên Cố Bình Minh này, mí mắt Thẩm Lan Ký rõ ràng động một chút, Bá Viễn thấy anh ta có phản ứng, trong lòng vui vẻ, thừa dịp còn nóng mà rèn sắt hỏi: "Cậu khôi phục trí nhớ rồi phải không? Cậu nhớ ra Cố Bình Minh đúng không? Vậy hẳn là cũng nhớ rõ Lục Thần Xuyên chứ?"

Vừa nhắc tới cái tên này, phản ứng của Thẩm Lan Ký rõ ràng càng lớn hơn, ánh mắt tan rã của anh ta dần dần tập trung, nhìn chằm chằm Bá Viễn.

Bàn tay Bá Viễn chậm rãi áp lên cái cổ yếu ớt của Thẩm Lan Ký, nhẹ giọng nói: "Chết là chuyện rất đơn giản, hiện tại tay tôi chỉ cần dùng chút lực cậu sẽ vĩnh viễn giải thoát."

Chẳng bao lâu, Bá Viễn nới lỏng tay tiếp tục hỏi: "Nhưng, cậu có sẵn sàng? Cậu có thể vứt bỏ tất cả trong thế giới thực? Cậu đã vượt qua nhiều game như vậy, trải qua biết bao sinh tử, đối mặt với yêu ma quỷ quái đều có thể vượt qua, hiện tại lại muốn tự kết liễu chính mình sao? Các đồng đội ở Vĩnh An vẫn đang chờ cậu ra ngoài."

Thẩm Lan Ký cực kỳ chậm chạp chớp chớp mắt, tựa hồ biểu thị anh ta nghe thấy.

"Tiểu Lan nhi, cho chúng tôi thêm chút thời gian, rất nhanh chúng tôi sẽ dẫn cậu ra ngoài." Bá Viễn nhẹ nhàng đặt tay lên ngực Thẩm Lan Ký, kiên định nói: "Trước đó, việc cậu phải làm là sống thật tốt!"

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com