Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

Phần 01

𝟎

Năm mới đến rồi, nguyện vọng năm mới của Tống Á Hiên vẫn là muốn đồng hoá bạn cùng phòng của em - Lưu Diệu Văn.

𝟏

Lưu Diệu Văn rất thẳng, thẳng như thép, nhưng thép thì cũng có điểm yếu, nó sẽ trở nên mềm hơn khi đạt đến độ nóng chảy nhất định. Nhưng Lưu Diệu Văn không ổn, Tống Á Hiên đã tốn hết một năm tìm kiếm điểm yếu của anh nhưng cái gì cũng không thấy.

Con đường đồng hoá vẫn còn rất xa, nhưng Tống Á Hiên sẽ không từ bỏ, bởi vì bạn cùng phòng thẳng nam của em đã đáp ứng đầy đủ nhu cầu về một nửa còn lại rồi.

Muốn vóc dáng có vóc dáng, muốn gương mặt có gương mặt, điều quan trọng là một ngày 24 giờ đều ở bên cạnh nhau nên hiểu nhau rất rõ, không có bất kỳ thói hư tật xấu nào, lại còn có sở thích chơi bóng rổ. 

Thử hỏi Tống Á Hiên làm sao có thể cam tâm bỏ qua một người cực phẩm thế này chứ?

𝟐

Tính hướng của Tống Á Hiên không bình thường, chuyện này là lúc em lên đại học mới biết được. Những người bạn học xung quanh đều đã yêu đương hồi cấp ba, còn em lại trở thành chị em tốt với những nữ sinh bên cạnh. 

Bọn họ rất thích tìm Tống Á Hiên để hỏi những vấn đề liên quan tới chuyện tình cảm, cũng rất thích tìm Tống Á Hiên cùng nhau đi chơi. Nhưng vì sự bao quanh của các nữ sinh đó mà Tống Á Hiên choáng váng, thế là em vẫn như cũ cô đơn lẻ bóng mà học lên đại học. 

Lúc tốt nghiệp cấp ba bạn học trêu chọc Tống Á Hiên hỏi em có phải hay không là không được, nhưng vào kì nghỉ hè bọn họ cùng nhau đi bơi, lại nghĩ em trông rất được.

Vậy rốt cuộc là Tống Á Hiên có chỗ nào không được, chuyện này vẫn luôn không có kết quả, cho tới khi em với Lưu Diệu Văn là bạn cùng phòng Đại Học, mọi thứ mới bắt đầu hình thành.

Hôm đó là ngày đầu tiên em và Lưu Diệu Văn gặp mặt, bọn họ vội vã gặp nhau ở kí túc xá, chính là lúc mà Tống Á Hiên đang xuống lầu khiêng hành lý.

Mặc dù Tống Á Hiên cảm thán trong lòng rằng bạn cùng phòng này của em có vẻ rất đẹp trai, nhưng bởi vì trạng thái mà Lưu Diệu Văn thể hiện trong cảnh chào hỏi khó xử vừa rồi làm cho Tống Á Hiên cảm thấy người bạn cùng phòng này có lẽ như không dễ hòa thuận.

Em một bên hồi tưởng lại gò má hoàn hảo không chút tì vết của Lưu Diệu Văn, một bên lại đang kéo chiếc vali nặng trịch lên tầng bốn. Không dễ dàng gì mới chuyển xong chuyến cuối cùng, Tống Á Hiên vừa mở cửa vậy mà lại không thấy ai ở bên trong cả. 

Em lê tấm thân mệt mỏi của mình ngồi xuống giường, rầm một tiếng, phía sau đầu đập thẳng vào thanh sắt, Tống Á Hiên cảm thấy trên đầu toàn là sao, ôm đầu cuộn tròn một lúc mới miễn cưỡng đi qua. 

Quá xấu hổ rồi, may là không bị ai nhìn thấy. 

Tống Á Hiên chậm rãi mở đôi mắt mờ sương, nước từ hốc mắt trào ra, mơ hồ không nhìn thấy phía trước là cái gì. Tống Á Hiên lắc đầu vài cái rồi đứng dậy, dự định vào phòng tắm rửa mặt cho tỉnh táo. 

Cửa phòng tắm đóng, nhưng không khoá, Tống Á Hiên ngơ ngác xoay tay nắm cửa, Lưu Diệu Văn nghe thấy động tĩnh liền quay đầu nhìn qua. 

Ánh mắt hai người chạm nhau qua làn sương mờ mịt, Tống Á Hiên choáng váng tại chỗ, kinh ngạc trợn to hai mắt của mình. Bởi vì Lưu Diệu Văn đang tắm, nên nước nóng phả lên người Lưu Diệu Văn đã tạo ra làn sương mờ. 

Bọn họ mắt to nhìn mắt nhỏ, ngay lúc Tống Á Hiên nghĩ rằng Lưu Diệu Văn sẽ tức giận mắng mình tiến vào nhưng không gõ cửa, thì Lưu Diệu Văn chỉ cau mày, sau đó nhẹ giọng nói với Tống Á Hiên: "Khoá cửa hỏng rồi, tôi có thử qua, không dùng được." 

Tống Á Hiên chớp chớp mắt, tay nắm lấy khung cửa, là mắt thường thì đều nhìn thấy được em ấy đang bị chuột rút. Miệng em há to đến mức phải mất một lúc lâu mới thốt ra được lời xin lỗi, sau đó đóng cửa một cái thật mạnh như búa bổ, nhanh chóng bỏ chạy khỏi hiện trường. 

Tống Á Hiên cũng không biết bản thân bị cái gì mê hoặc nữa, phản ứng lớn như thể mình mới là người chịu thiệt vậy.

Em chạy một mạch đến cuối hành lang mới dừng lại, sau đó khuỵu gối thở hổn hển. 

Tim em đập nhanh đến nỗi như muốn trào ra khỏi cổ họng, đau nhức sau đầu gì gì đó đều không đáng để nhắc đến nữa. Tất cả những gì hiện lên trong đầu em bây giờ chỉ toàn là cảnh Lưu Diệu Văn đang tắm. 

Đối với một người con trai rung động, mình nhất định là bị điên rồi. 

𝟑

Cả hai đều không đề cập đến chuyện ngày hôm đó, chỉ là Tống Á Hiên mỗi lần nhìn thấy Lưu Diệu Văn đều không tự chủ được mà nhớ lại viễn cảnh ngày hôm đó, nhịp tim không kiểm soát được mà tăng nhanh rồi đập loạn, mặt cũng sẽ đỏ lên.

Lưu Diệu Văn đối với em ấy không có ý gì đặc biệt, đại khái là bởi vì Tống Á Hiên là nam, vì vậy sự cố ngoài ý muốn không tính là gì cả. 

Ngoại trừ hai người bọn họ ở trong phòng ra thì còn có một người đã có bạn gái là Nhạc Thiên Phái và một người "nuôi cá" là Hải Vương nữa. Nói cách khác, chỉ có hai người bọn họ là còn độc thân.

Cách ngày khai giảng còn một ngày cuối tuần, Hải Vương đề nghị đưa bọn họ đến quán bar giao lưu với thế giới. Nhạc Thiên Phái chỉ nghe nói về bầu không khí ca hát và khiêu vũ của quán bar, nhưng trước giờ chưa từng thử qua. Vì vậy khi nghe thấy lời đề nghị đó, cậu ta là người đầu tiên bỏ phiếu tán thành. 

Tống Á Hiên không có vẻ gì là quan tâm lắm đến điều này vì trước đây em đã đi với người khác rồi, không tính là khách quen nhưng ít ra thì cũng không cự tuyệt. 

Ngược lại là Lưu Diệu Văn, chỉ cần nghe đến hai chữ quán bar khuôn mặt liền sụp đổ. 

Tống Á Hiên từ ánh mắt sầu muộn kia nhìn ra anh không có hứng thú với chuyện này, nhớ đến lần trước bản thân mình nhìn thấy của người ta, trong lòng cảm thấy như đang mắc nợ. Vừa định mở miệng đưa ra một số đề nghị khác, nhìn thoáng qua đã thấy Lưu Diệu Văn mặt không biểu tình gật đầu một cái. Ngồi bên cạnh là một Nhạc Thiên Phái bỏ phiếu tán thành và một Hải Vương khá hài lòng với kết quả.

Thấy vậy Tống Á Hiên nuốt lời định nói vào bụng, ngón tay bóp lấy ống quần thật chặt, rồi lại thả lỏng ra, cẩn thận dè dặt mà nhìn trộm Lưu Diệu Văn, rồi lại cúi đầu khi nhìn thấy anh có dấu hiệu quay lại.

Hải Vương mang Nhạc Thiên Phái đến trước tủ đồ của mình chọn quần áo, Tống Á Hiên cũng định thay bộ đồ len trẻ con này của mình ra. 

"Cậu không định thay đồ sao?" Tống Á Hiên đứng lên, do dự khoảng hai giây, vẫn là hỏi Lưu Diệu Văn với ánh mắt hờ hững. 

"Không phải là đi uống bia thôi sao?" Lưu Diệu Văn hỏi Tống Á Hiên, ánh mắt ngay lập tức nhìn qua em. 

Tống Á Hiên giống như bị điện giật, cảm giác tê rần rần lan đến tận trời xanh, em ngơ ngẩn gật đầu, Lưu Diệu Văn nói: "Vậy thì có gì mà phải ăn mặc cho đẹp?" 

Quả thực, những người đẹp trai thường tự cao tự đại, chứ không phải...(cái gì cũng có vẻ tốt)

Nữa...

Lại nhớ tới nữa rồi. 

Khuôn mặt của Tống Á Hiên đột nhiên đỏ bừng, giống như quả mận đào chín theo mùa, phấn phấn nộn nộn, hồng hào căng mọng còn nhiều nước, ai nhìn thấy cũng sẽ nuốt nước bọt. 

Ngoại trừ Lưu Diệu Văn người con trai thẳng như thép này ra, quả mận đào có hàm lượng đường cao, ăn rồi sẽ rất mập, anh không thích.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com