17.
Cơ thể của Tống Á Hiên bắt đầu xuất hiện phản ứng, cảm giác trống rỗng từng đợt từng đợt kéo tới. Thủ phạm chính đè trên người cậu vẫn mang bộ dạng như đang được xem kịch hay.
Cậu cắn chặt răng không phát ra tiếng, cho tới khi tay của Lưu Diệu Văn bắt đầu di chuyển trên cơ thể cậu, cậu mới dám nhấc eo lên đáp lại.
"Không phải anh đang sốt hay sao? Đây cũng là diễn cho tôi xem hả?"
Lưu Diệu Văn một bên nói một bên hành động.
Chiếc đèn lờ mờ trong phòng quá đỗi ám muội, đầu Tống Á Hiên đang rất đau, cũng không biết là do bị bệnh hay là do ly nước bị Lưu Diệu Văn bỏ thuốc vào kia nữa, nói tóm lại, bây giờ cậu đang nằm trên giường, nhìn không rõ sắc mặt của Lưu Diệu Văn, chỉ có thể cảm nhận được động tác của cậu ấy càng ngày càng mạnh.
Dưới tác dụng của thuốc, Lưu Diệu Văn thuận lợi đem thứ đó nhét vào sâu bên trong, cũng chẳng thèm quan tâm đến cảm nhận của Tống Á Hiên, cứ vậy mà đâm sâu vào, đau đến mức Tống Á Hiên phải hét lên, nhưng lại bị Lưu Diệu Văn chặn miệng lại.
Nụ hôn của Lưu Diệu Văn mang theo sự giằng xé, mùi vị máu tanh trong miệng dần dần lan ra, cậu cũng chẳng đoái hoài đến nó, ra sức tước đi không khí của Tống Á Hiên.
Nụ hôn của sự nhung nhớ bao lâu nay, bây giờ lại có mùi vị như vậy.
Thật lãng mạn.
"Đều đã như vậy rồi, đừng diễn kịch nữa, anh không mệt sao?"
...(tưởng tượng nào) ...
Lưu Diệu Văn cắn chặt răng, vừa nói vừa đẩy mạnh hông, thực sự hận chết được. Đầu óc Tống Á Hiên đau như muốn nứt ra, có lẽ là do gương mặt tức giận của Lưu Diệu Văn trước mắt quá giống với biểu cảm trong giấc mơ kia.
"Mỗi một câu giảo biện anh đang nói, sẽ chỉ khiến tôi thấy anh càng ngày càng bẩn."
"Anh không bẩn... anh không bẩn..."
Tống Á Hiên đột nhiên vùng vẫy muốn thoát khỏi sự giam cầm của Lưu Diệu Văn. Cậu chống đỡ người, đẩy Lưu Diệu Văn ra muốn xuống giường nhưng lại bị cậu ấy giữ chặt lấy đùi, khiến cậu không thể cử động nổi.
"Đừng động."
Lưu Diệu Văn lên tiếng cảnh cáo.
Đầu Tống Á Hiên quả thực đau đến phát điên, cậu thấy bản thân dường như lại phát bệnh rồi. Cậu đập mạnh đầu mình vào tường, nghĩ như vậy có thể bớt đau lại. Chân tay cậu bắt đầu mềm nhũn, cũng không có sức mà phản kháng nữa. Sự ra vào thô bạo mà Lưu Diệu Văn mang lại cậu cũng chẳng thấy đau nữa, chỉ rất sợ, rất sợ Lưu Diệu Văn một giây tiếp theo thôi sẽ lấy ra con dao đâm vào cậu như trong giấc mơ kia vậy.
"....Tôi nghe lời mà... cậu đừng giết tôi... cậu đừng giết tôi..."
"Đừng có phí công vô ích nữa Tống Á Hiên, anh là cái loại người gì giờ tôi còn lạ gì nữa."
Biểu cảm tàn nhẫn của Lưu Diệu Văn cùng biểu cảm trong giấc mơ kia hợp lại với nhau, Tống Á Hiên không phân biệt được trước mắt cậu đây là mơ hay là thật nữa. Cậu cũng không nghe rõ những lời xỉ nhục cậu từ miệng của Lưu Diệu Văn nữa. Cậu đưa tay ra nắm chặt lấy tay của cậu ấy, mắt không có tiêu điểm, miệng chỉ lặp đi lặp lại liên tục bốn chữ kia.
Đầu đau như muốn nứt ra, cậu cảm nhận được dường như Lưu Diệu Văn đang cố gắng muốn gỡ tay cậu ra, cậu dùng hết chút sức cuối cùng để bắt lấy, cậu nghĩ, chỉ cần Lưu Diệu Văn gỡ được tay cậu ra, cậu ấy sẽ rút ra một con dao.
"Tôi không chạy nữa... cậu đừng giết tôi..."
Tống Á Hiên đột nhiên buông tay, cậu nhắm chặt hai mắt lại dùng tay bịt lấy tai, sau đó bắt đầu kêu gào, khi mở mắt ra, Lưu Diệu Văn thấy trong đôi mắt đẹp đẽ ấy của cậu là sự kinh sợ vô hạn.
Tiếng kêu gào ấy dường như đã cắt đứt vỏ bọc ngụy trang của Lưu Diệu Văn, cậu bị biểu cảm của Tống Á Hiên đánh trúng. Cậu run lẩy bẩy, nhìn Tống Á Hiên ngã ra giường, giống như con búp bê vải rách rưới bị xé vụn ra vậy. Cậu nhận ra được sự không đúng đắn ở đây liền nhanh chóng dừng tất cả các động tác lại, cậu vội vã mặc quần lại, lại giúp Tống Á Hiên lau qua một chút.
Lúc này cậu mới nhìn rõ, thân dưới của Tống Á Hiên bị cậu làm ra thành cái dạng gì. Cậu cuối cùng cũng bắt đầu cảm thấy bản thân thật khốn nạn, Tống Á Hiên luôn giãy giụa trốn tránh, trong lúc giằng co cậu nhìn thấy hết vết sẹo ở bụng của cậu ấy, nhìn thấy mà phát hoảng, vết thương bị cứa như vậy, đau đớn biết bao nhiêu a... Tầm mắt của cậu lại di chuyển xuống dưới, trên làn da trắng ngần ở mắt cá chân của Tống Á Hiên, cũng là vô số những vết bầm tím.
Cậu cuối cùng cũng bắt đầu tin...
"Bảo bối, anh rốt cuộc sao vậy?"
Giọng cậu run rẩy.
Tống Á Hiên vẫn ra sức đập đầu vào tường, miệng không ngừng gào thét, đôi mắt tràn ngập sự sợ hãi nhìn Lưu Diệu Văn.
Cậu nhanh chóng đưa tay ra ôm lấy Tống Á Hiên vào lòng, ôm lấy đầu cậu ấy không để cậu ấy đập vào tường nữa. Tống Á Hiên vùng vẫy muốn thoát, Lưu Diệu Văn liền nắm lấy tay của cậu, vỗ vai, an ủi cậu.
"Xin cậu đấy... đừng giết tôi có được không?"
Lưu Diệu Văn nghe thấy câu này, đầu tiên là sững người lại, sau đó mới đi xác nhận đối tượng mà Tống Á Hiên đang nói đến. Cậu nhìn thấy Tống Á Hiên chòng chọc nhìn cậu, miệng không ngừng nói câu này, trái tim cậu đột nhiên đau như bị ai đó đâm.
Cậu đưa tay lên sờ, trán Tống Á Hiên vẫn rất nóng, cậu hận chỉ muốn cho bản thân mấy cái bạt tai, rõ ràng biết Tống Á Hiên đang sốt mà vẫn còn kéo cậu ấy làm như súc vật. Cậu nhanh chóng lấy thuốc giảm sốt từ trong túi áo ra, cầm ly nước lên muốn cho Tống Á Hiên uống. Tống Á Hiên lại lùi về sau ngay lập tức, không chịu uống.
"Đừng tránh em, anh uống thuốc đi đã có được không?"
Lưu Diệu Văn rẽ mái tóc trước trán bị mồ hôi làm cho ướt nhẹp của cậu ấy sang một bên, cúi đầu hôn lên đuôi mắt đỏ hồng của cậu.
Tống Á Hiên sững lại, không tiếp tục né tránh.
"Cậu đừng giết tôi..."
Lưu Diệu Văn không biết cậu nên trả lời như thế nào, thấy Tống Á Hiên hiện tại không được tỉnh táo cho lắm, cậu chỉ có thể thuận theo cậu ấy nói:
"Á Hiên, không có ai muốn giết anh cả, cho dù có, người đó cũng không bao giờ là em."
Câu nói này... thật quen thuộc...
Tống Á Hiên nhớ lại, trong cái đêm cậu hôn mê ấy, lấy dao đâm vào người Lưu Diệu Văn, cậu ấy nằm xuống bên cạnh cậu, cũng nói câu y hệt như thế này.
Tất cả những thứ trong giấc mơ đều bắt đầu mờ đi, rồi dần biến mất. Ánh mắt của Tống Á Hiên cuối cùng cũng lấy lại được tiêu điểm, cậu cuối cùng cũng tỉnh táo lại. Cậu do dự nhận lấy thuốc trong tay Lưu Diệu Văn, ngoan ngoãn nuốt xuống, sau đó ngồi đó nhìn cậu ấy.
"Lưu Diệu Văn... đau quá... em có thể... ôm anh không?"
Lưu Diệu Văn đột nhiên liền cảm thấy, tất cả những gì đã xảy ra trước đó đều nhanh chóng tan biến thành mây khói. Trái tim cậu lại được hồi sinh lại, anh ấy vẫn yêu cậu, chưa bao giờ nghĩ đến bỏ rơi cậu. Tống Á Hiên đang ngồi trên giường, ngay lúc này, cậu ấy mở rộng vòng tay, vết thương của cậu được khâu lại ngay trong khắc ấy, cậu nhanh chóng lao vòng vòng tay ấm áp đó.
Yêu cũng yêu rồi, cùng lắm là lại bưng con tim này cống hiến cho anh ấy lần nữa, cậu cũng không sợ. Lại yêu cậu ấy lần nữa thì đã sao, dù sao con tim cũng đã mách bảo, cho dù có bị thương, cậu cũng vẫn nguyện ý lao đầu vào.
Lưu Diệu Văn nằm trên giường kéo Tống Á Hiên vào lòng, giống như vô số những buổi đêm trước đây vậy, cậu nghe thấy Tống Á Hiên đang khẽ nức nở, cậu liền đưa tay lên gạt đi nước mắt cho cậu ấy, cậu ấy lại khóc càng to hơn.
"Chúng ta... đi ngủ đi... anh buồn ngủ lắm..."
"Được."
"Hôm nay em... sao lại chịu ở đây... với anh vậy?"
"Sau này em sẽ đều ở bên anh, anh khóc rồi."
Em yêu anh, trước giờ đều vậy.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com