Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

Chương 1

Vương Nhất Bác đang ở trong thang máy chợt nghe tiếng quát tháo lanh lảnh của hàng xóm, hắn nhíu nhíu mày, mặt không biến sắc đi vào hành lang. Cửa phòng cách vách mở ra, người giao hàng cao cao gầy gầy đứng chắn trước hàng xóm.

Vương Nhất Bác không có hứng thú hóng chuyện, lập tức bước về phía nhà mình, trước lúc mở được khóa cửa, đột nhiên nghe thấy một tiếng tát vang dội. Không biết xảy ra tranh chấp gì, cô gái trẻ tuổi có ngoại hình xinh đẹp đánh thật mạnh vào mặt anh trai giao hàng: "Anh đền không nổi! Tổ yến của tôi nguội ngắt cả rồi! Anh đền được chắc?"

Một cái tát này đã làm rớt vật gì đó của anh trai giao hàng, anh nói theo thói quen: "Thực xin lỗi thực xin lỗi." Nhanh chóng ngồi sụp xuống sờ soạng tìm kiếm thứ đồ vừa bị văng ra, hiển nhiên là đồ vật rất quan trọng với anh, có thể khiến một người đàn ông chật vật quỳ trên đất lần mò khắp nơi. Hành động dị thường của anh làm cho cô gái hàng xóm có chút sợ hãi, cô ta mắng thêm một câu chờ đánh giá kém đi, rồi đóng sầm cửa lại.

Người ta cũng đã đóng cửa, thiếu niên quỳ trên đất vẫn tiếp tục nói: "Thực xin lỗi thực xin lỗi."

Vương Nhất Bác nhìn vật nhỏ nảy ra bên cạnh giày của mình, màu đen sẫm, cũ nát và phức tạp hơn tai nghe bluetooth một ít. Hắn nhặt lên, đưa cho anh trai giao hàng: "Đồ của anh."

Người còn đang tìm tòi khắp nơi hình như căn bản không nghe thấy.

Vương lão sư có chút bất đắc dĩ, chỉ đành bước qua, chìa tay trước mặt thiếu niên, trong tay hắn chính là máy trợ thính của Tiểu Tán, anh trông thấy đồ của mình không bị mất ánh mắt lập tức sáng bừng, vội vàng chắp tay hình chữ thập nói lời cảm tạ với Vương Nhất Bác: "Cảm ơn! Cảm ơn ông chủ!" Anh một mực cúi đầu không dám nhìn thẳng người đàn ông xa lạ ăn mặc tinh tế trước mặt, "Cảm ơn, cảm ơn ông chủ nhiều lắm!"

Có lẽ là do tuổi tác xấp xỉ, có lẽ là vì nguyên nhân khác, Vương Nhất Bác cảm thấy trong lòng ẩn ẩn đau nhói, có chút chua xót, hắn không quá thích đàn ông lại có một mặt hèn mọn như vậy, không hề đáp lời, chỉ muốn nhanh chóng rời đi.

Nhưng mà hắn vừa định quay người bỏ đi, lại nhìn thấy trên mặt người đang quỳ có vài vết trầy xước, móng tay cô gái hàng xóm rất sắc nhọn, miệng vết thương trên mặt người giao hàng trẻ tuổi khá sâu, còn đang chảy máu. Vương Nhất Bác mím môi, nhịn không được nhắc nhở anh: "Mặt của anh bị thương rồi."

Dường như nghe thấy động tĩnh trên đỉnh đầu, nhưng mà không nghe rõ, Tiểu Tán nhanh chóng đeo máy trợ thính lên, ngẩng đầu nhìn Vương Nhất Bác: "Cái. . . Cái gì?"

Vương Nhất Bác ngây ngẩn cả người, hắn không nghĩ tới thiếu niên trẻ tuổi bị khinh bạc đến chật vật không chịu nổi lại có đôi mắt sạch sẽ như vậy, khóe mắt hàm chứa ánh nước thương tâm, đuôi mắt hồng hồng quật cường duy trì thể diện, nước mắt đảo quanh một vòng ở hốc mắt không chịu chảy xuống. Khóe môi anh theo thói quen mang theo nụ cười lấy lòng, người giao hàng bị bắt nạt này có gương mặt rất trẻ.

Vương Nhất Bác nửa ngồi nửa quỳ đối mặt với anh, từ trong áo bành tô lấy ra khăn tay, do dự một chút, hết sức dịu dàng vươn tay lau máu trên mặt thiếu niên.

Bị oan uổng không khóc, bị đánh cũng không khóc, chỉ là một người xa lạ đột ngột cho anh chút ít dịu dàng, Tiểu Tán bỗng nhiên không khống chế được cảm xúc, trầm mặc, nước mắt từng giọt từng giọt nối tiếp nhau rơi xuống. Anh không tiếp tục giải thích hoặc nói lời cảm ơn, im lặng nhắm mắt lại, tùy ý Vương Nhất Bác lau đi khỏi gương mặt anh vệt máu cùng nước mắt.

Mùa đông năm nay không có tuyết, chỉ là đặc biệt lạnh lẽo.

Tiểu Tán cưỡi trên con lừa điện nhỏ của mình nghĩ nghĩ, nếu anh có thể ngủ đông giống động vật thì tốt rồi, có thể ngủ qua cái rét lạnh của mùa đông, vừa mở mắt liền nghênh đón mùa xuân.

Nhưng mà không khí lạnh khó lòng chống đỡ vẫn luôn bao phủ lên vận mệnh bi thương của anh.

Hai người trẻ tuổi, ở trong một thế giới lại không cùng một thế giới. Đến đi vội vã, sau này bọn họ sẽ không gặp được nhau nữa. Nhưng Vương Nhất Bác không biết mình bị làm sao thế này, luôn ở trong mộng nhìn thấy ánh mắt trong suốt vừa buồn vừa thương đó, mộng tỉnh sẽ có chút phiền não, ngoại trừ gợn sóng nhỏ xíu này, cuộc sống của hắn không hề thay đổi.

Thẳng đến mùa đông năm nay, rốt cuộc rơi xuống trận tuyết đầu tiên, gió tuyết hung dữ, giao thông thành thị đều bị tê liệt, hôm nay không có cách nào phóng motor về nhà, Vương Nhất Bác lại không lái xe đến phòng làm việc, lên app đặt xe, tài xế đều ở cách hơn 3km. Hắn cảm thấy nhà không xa, chỉnh lại khăn quàng cổ bất chấp gió tuyết đi bộ về nhà. Kết quả ở trong gió tuyết, gặp được Tiểu Tán đang đẩy lừa điện nhỏ đã đình công gian nan tiến về phía trước, cũng chẳng biết vì cái gì, chỉ bằng bóng dáng, Vương Nhất Bác đã xác nhận được là người hắn gặp cách đây nửa tháng.

Người nọ hôm nay đội chiếc mũ bảo hiểm của công ty giao hàng, in logo hình thỏ con, bên trên gắn hai cái đèn, ở trong bão tuyết lấp la lấp lánh. Vương Nhất Bác đi theo ánh đèn lóe lên, giống như đuổi theo hai vì sao nhỏ sinh ra từ trong tuyết trắng.

Cuối cùng hai người trẻ tuổi rẽ về hai hướng khác nhau ở ngã ba, Vương Nhất Bác không tới chào hỏi Tiểu Tán, hắn luôn cảm thấy lần đầu gặp mặt của bọn họ không phải trải nghiệm quá tươi đẹp trong cuộc đời của thiếu niên.

Trông thấy Tiểu Tán lắc lư cái đầu đắc ý đẩy xe, chẳng hiểu tại sao hắn có thể cảm nhận được, hôm nay anh dù phải đội tuyết lạnh cũng vui vẻ hơn ngày hôm đó. Cho dù có năng lực đi vào thế giới nhỏ của anh, Vương Nhất Bác cũng sẽ không nỡ quấy rầy anh.

Tiểu Tán hôm nay quả thật vui vẻ, thời tiết tuy rằng khắc nghiệt nhưng thù lao rất cao, hơn nữa trận tuyết siêu lớn này hình như đã dỗ dành được thành phố, khiến nó trở nên ôn nhu vô cùng, tất cả "ông chủ" đều rất nhã nhặn, không ai làm khó một người toàn thân tuyết trắng như anh, Tiểu Tán đứng trong thang máy ngốc ngốc ngửa đầu, ngẩn người tính toán xem hôm nay mình kiếm được bao nhiêu tiền: "Giàu to rồi, giàu to rồi ~"

Anh kiểm tra lại máy trợ thính đời cũ của mình còn thừa bao nhiêu điện, không thành vấn đề! Có thể hoàn tất đơn giao hàng cuối cùng trong ngày! Nhưng ngay lúc thang máy mở ra, nụ cười trên môi anh vụt tắt, mắt anh trừng lớn, anh nhận ra hàng lang quen thuộc, chính ở nơi này, anh bị người ta đánh.

Vẫn còn may, đơn hàng này không phải giao đến cho cô gái kia, mà là của nhà cách vách. . . Vương tiên sinh, là một túi thuốc khẩn cấp. Tiểu Tán nhìn bao tay đầy tuyết của mình, liền cởi xuống, dùng ngón tay đông cứng đỏ bừng ấn chuông cửa, anh ngay cả đối với chuông cửa cũng thực nhẹ nhàng, không nhanh không chậm. Chuông cửa vang lên chậm chạp, không có người trả lời, anh bất đắc dĩ lôi điện thoại ra, tiếng chuông reo rất lâu, vẫn là không có ai.

Bởi vì đây là đơn hàng cuối cùng của Tiểu Tán, cho nên anh không gấp, đứng trước cửa ngơ ngác nhìn qua mắt mèo, không biết nên làm gì bây giờ, cửa lạch cạch mở ra, người trẻ tuổi tựa đầu vào cửa, mái tóc lộn xộn rủ xuống, sức nặng cả người đều dồn lên cửa, vươn tay ra ngoài.

Tiểu Tán tươi cười rạng rỡ xác nhận: "Vương tiên sinh phải không ạ. Đơn hàng của ngài!" Anh chìa tay đưa cho hắn, người trong phòng lại lảo đảo hướng ra ngoài, Tiểu Tán vội vàng dang tay đón lấy.

Bà ngoại nói, Tiểu Tán tuy rằng lỗ tai không tốt, bù lại cái mũi thính hơn người bình thường. Có thể nhớ kỹ từng hương vị, về sau rất có tiền đồ.

Tiểu Tán ôm người ấm nóng vào ngực, ngửi được mùi hương trên người hắn, đột nhiên nhớ ra, người nhặt lại cho anh máy trợ thính cùng lòng tự trọng hôm đó, chính là hắn.

Tiểu Tán hoảng sợ vỗ vỗ lưng hắn: "Vương. . . . . Vương tiên sinh! Anh làm sao vậy?" Anh nhớ tới những ký ức tồi tệ, cả người đều run lẩy bẩy, "Anh tỉnh đi, anh đừng. . . Anh đừng chết mà!"

Người trong lòng anh bất lực thở dài, cái trán nóng bỏng của Vương Nhất Bác dán chặt vào cần cổ lạnh ngắt của Tiểu Tán, toàn thân không chút khí lực, khàn giọng an ủi Tiểu Tán: "Đừng sợ, tôi chỉ là sinh bệnh, bị cảm."

"Đừng sợ."

---------------------

2022.05.17

Hẳn là một chiếc fic rất quen thuộc với các bạn rồi. Tớ nhớ fic quá nên quyết định tự làm lại, tuy không bằng bản dịch trước đó nhưng vẫn muốn đào để giữ làm kỉ niệm. 

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com