Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

Chương 43

Nghe được những lời này, mới vừa rồi Naruto còn khoa tay múa chân lập tức cứng đờ tại chỗ. Trên mặt của cậu lờ mờ còn có thể thấy hưng phấn cùng hiếu kì vài giấy trước, nhưng trong mắt đã bắt đầu có mờ mịt cùng ngây ngô nổi lên, phảng phất lời Obito vừa nói cậu hoàn toàn không cách nào hiểu được.

"Ngươi nói...cái gì?" Cậu nhẹ giọng mở miệng, "Hokage đệ tứ....là cha của tôi? Cho nên tôi là..."

"Đúng."Obito trả lời, "Ngươi là con của ông ấy và Jinchuriki đời trước của Cửu vĩ, Uzumaki Kushina."

Naruto chậm rãi quay đầu nhìn về phía Kakashi. Vẻ mặt của cậu trở nên hoàn toàn hoang mang, tựa hồ không cách nào tiêu hóa được thông tin, hoặc là lời nói Obito còn chưa đủ, cậu còn cần hướng thầy mình chứng thực, mới có thể tiếp nhận sự thật này.

Hokage ở trong lòng thở dài. Để Naruto đi cùng là ý tưởng của Obito, nói rằng thằng nhóc này toàn tâm toàn ý muốn gặp Sasuke, không để cho câu một chuyến tay không. Ban đầu Kakashi coi là Obito chỉ nghĩ công khai thân phận của mình với Naruto, lại không ngờ ngay cả chuyện của thầy Minato và Kushina cũng bị bại lộ.

Có phải vì tôi trước đó nói không biết nên làm thế nào nói cho Naruto sao...

Nhưng hiện tại không thời điểm nghĩ cái này; Naruto còn đang chờ y chính miệng khẳng định. Trong lòng biết hôm nay việc này nhất định phải nói rõ ràng, Kakashi hít hơi thật sâu, hai mắt đối mặt với Naruto.

"Obito nói là sự thật, Naruto. Em đúng là con trai của thầy Minato."

"Ha...hahahaha..."Naruto bật ra một tràng cười không mấy tự nhiên. Khóe miệng hướng lên co rút lấy, cậu tựa hồ muốn lộ ra tiếu dung, nhưng bên trong mắt xanh lại không ngừng có nước mắt tuôn ra, chạy dài trên sáu đường vân râu trên gương mặt.

"Tôi hiện tại....cảm giác thật kỳ lạ...." Cậu lấy tay áo dùng sức lau đôi mắt, phát ra âm thanh khóc thút thít vang dội, "Là nên vui hay là nên tức giận, đều đã không phân biệt được....Tôi cũng có cha và mẹ, tôi cuối cùng cũng biết bây giờ họ là ai...mà bọn họ cũng đều là ninja lợi hại như vậy...Thế nhưng...thế nhưng..."

Bả vai kịch liệt run rẩy, nước mắt của cậu tuôn rơi dữ dội, dường như chỉ có như vậy cậu mới có thể trút bỏ những cảm xúc mãnh liệt đó. "Nhưng tại sao cha lại phong ấn Cữu Vĩ lên người em!? Ông ấy có biết ông ấy đã hại em phải sống cực khổ như thể không? Bởi vì em là cô nhi, không cha, không mẹ, cho nên Hokage đệ tứ mới chọn em, cho dù sau này có bị người bắt nạt, em cũng sẽ không làm cho người khác khổ sở vì em, em đã một mực từng nghĩ như vậy...Nhưng vì tại sao? Em là con trai của ông ấy! Cha cùng mẹ chẳng lẽ không yêu em sao?"

Trái tim Kakashi kịch liệt co chặt. Y không có mặt trong tuổi thơ lúc Naruto bất lực nhất, chờ hai người chân chính gặp nhau, đứa nhỏ này đã dưỡng thành tích cách kiên cường lạc quan, bất cứ lúc nào trong lòng cũng tràn ngập ánh dương, cho dù thỉnh thoảng phiền muộn cũng nhanh chóng vui vẻ lên. Đây là lần đầu tiên Kakashi nhìn thấy Naruto ủy khuất, gào khóc và thẳng thắng thú nhận những suy nghĩ u ám —— Nhưng y ước rằng mình mãi mãi sẽ không phải nhìn thấy học trò lộ ra bộ dạng như này.

Không chỉ lần đầu tiên, Kakashi ở trong lòng vô cùng cảm kích Iruka làm tất cả vì Naruto.

"Không phải như vậy," Y nói, cố gắng kìm nén nghẹn ngào trong cổ họng, "Họ đều yêu em. Nhưng trước khi trở thành cha mẹ, họ đã là ninja trước đó ——" Người đàn ông tóc bạc cuộn người trên mặt đất lóe lên trong tâm trí y—— "Đôi khi không thể không làm ra lựa chọn khác. Bọn họ là anh hùng cứu vớt làng Lá, đem Cửu Vĩ phong ấn lên người em, là bởi vì tin tưởng em có thể khống chế sức mạnh của nó, và có thể kế thừa phần ý chí này, cũng như trở thành anh hùng.....Chỉ là thế sự thường không cách nào giống như mong muốn."

"Là chúng ta không đáp ứng được kỳ vọng đó. Đây là lỗi của chúng ta, không phải họ."

Hạ cánh tay khẽ giơ lên, Kakashi giống như muốn sờ đầu Naruto, nhưng là y còn chưa kịp hành động liền lui về phía sau. Chờ Naruto tiêu tan những khó bình đối với cha mẹ, rất nhanh liền nhận ra Kakashi là học trò của Minato, lại trong thời gian dài mười hai năm đối với mình chẳng quan tâm. Cho dù hiểu rõ thiện lương của Naruto, nhưng chân chính lúc này y vẫn không thể xác định, đứa trẻ này phải chăng sẽ còn nguyện ý tiếp nhận thận cận của y.

Nhưng mà bất luận như thế nào, y đều phải đem sự tình giải thích rõ ràng và làm sáng tỏ hiểu lầm giữa Naruto và Minato. Đầy là nghĩa vụ của y với tư cách là học trò cũng là một giáo viên.

"Ngoài ra, mặc dù đây chỉ là phỏng đoán của thầy....Xét thấy hai người họ tinh thông thuật phong ấn, thời điểm bắt đầu phong ấn Cữu Vĩ, bọn họ chưa hẳn sẽ không đối với thuật thức động tay động chân. Có lẽ bên trong những chú văn kia có bao hàm tình yêu đối với em, trong thời điểm tất yếu sẽ giúp em một tay và vượt qua khó khăn. Xem như phong ấn thức kia là một bằng chứng của tình thương, mặc dù bọn họ không cách nào đi cùng em trong cuộc đời, nhưng phần tình yêu này sẽ vĩnh viễn bên cạnh em."

"Đó là điều mà Tiên nhân háo sắc đã nói 'năng lực luôn đi kèm với trách nhiêm' sao," Naruto thấp giọng nói. Theo lời Kakashi thuật lại, tâm tình của cậu dần bình tĩnh lại và dùng tay chạm lên bụng của mình. "Cha là Hokage, mẹ là Jinchuriki Cữu Vĩ, cho nên bọn họ lựa chọn dâng ra tính mạng, bảo vệ làng. Em là con của bọn họ, vì thế sau khi bọn họ rời đi, phần trách nhiệm này liền do em gánh vác."

Thiếu niên tóc vàng ngẩng mặt lên. Mặt dù trên mặt vẫn còn nước mắt, nhưng cậu vẫn lộ ra tiếu dung xán lạn mà Kakashi quen thuộc. "Dù sao em cũng là là nhân trụ lực của Cữu Vĩ, lại cũng là người muốn trở thành Hokage mà!"

"Nhưng mà," Cậu rất nhanh lại nói thêm, khí thế mười phần vung xuống nắm đấm. "Nếu một ngày nào đó em gặp phải nguy hiểm, cha thật sự xuất hiện trước mặt em, em nhất định sẽ đánh ông ấy một đấm! Còn mẹ thì không cần...Em phải ôm mẹ thật chặt một cái!"

"Haha..." Kakashi mỉm cười, "Nếu như là thật có thể nhìn thấy em, đừng nói một đấm, có mười đấm thì thầy Minato cũng sẽ nguyện ý."

"Nói như vậy, hôm nay em đúng là nghe được rất nhiều chuyện kinh ngạc đó!"Naruto hoàn toàn khôi phục sức sống, khoa trương cảm thán, "Đầu tiên là chuyện của Sasuke và Itachi, sau đó lại là chuyện của thầy Kakashi , cuối cùng còn biết cha của mình chính là Hokage đệ tứ, thầy của hai người ——"

Cậu rốt cục ý thức được hai chuyện sau có liên hệ, tiếu dung có chút dừng lại, chần chờ quay đầu nhìn về phía Kakashi. "Cho nên...thầy Kakashi từ vừa mới bắt đầu liền đã biết em là ai?"

Kakashi thốt nhiên cứng đờ.

"Sau khi ngươi được sinh ra, Hokage đệ tam đã ban hành mật lệnh, cấm tất cả mọi người tiết lộ thân thế của ngươi. Giống như Kakashi, người có quan hệ mật thiết với thầy Minato, càng bị yêu cầu tránh xa ngươi trước khi ngươi chính thức trở thành ninja, để không ở bên cạnh có thể hiện ra thái độ dị thường dẫn đến ngươi sinh nghi." Obito đột nhiên nói, "lý do là lo lắng có người căm ghét thầy Minato trong chiến tranh sẽ đến tìm ngươi."

"Về phần Hokage này," Hắn hướng Kakashi giương lên cái cằm, "Hắn từ mười ba tuổi đã tiến vào Ám Bộ, khi đó ngươi còn chưa ra đời. Trong lúc đó Kushina mang thai, hắn đã tiếp nhận ủy thác của thầy Minato một mực đảm nhiệm bảo vệ Kushina. Sau khi hai người đó chết, hắn liền thực hiện nhiệm vụ vô cùng nguy hiểm trong nhiều năm...Nếu không phải mạng lớn, nói không chừng đã không sống tới ngày làm thầy của các ngươi."

Lời này không cần thiết phải nói với Naruto, Kakashi muốn nói với Obito, nhưng há miệng lại không thể chân chính phát ra tiếng. Nam nhân này một mực thay y nói ra những lời mà mình không cách nào nói ra khỏi miệng, bất luận mười tám năm trước hay là hiện tại, từ đầu đến cuối đều không thay đổi.

Naruto nhìn qua Kakashi; bên trong đôi mắt của cậu xưa nay chưa từng xuất hiện chỉ trích hoặc chất vấn, ngay cả trước khi Obito nói. Thay vào đó, nghe thấy Obito nói Kakashi từng bảo vệ Kushina trong lúc mang thai, đôi mắt xanh kia lập tức phát sáng.

"Nói như vậy,thầy Kakashi đã biết em trước khi em được sinh ra!" Cậu hứng thú bừng bừng nói, "Duyện phận này thật đúng là kỳ diệu!"

"Naruto..." Kakashi nhẹ nói, "Thật có lỗi. Đáng lẽ ta nên làm tốt hơn."

"Thầy Kakashi, thầy nói gì vậy? Đôi khi ninja phải đưa ra lựa chọn khác." Naruto hiểu rõ nhìn y, "Chắc chắn thầy có lý do riêng nên chưa nói với em. Chuyện quá khứ em không có ý định nghĩ nữa, cho nên thầy Kakashi cũng nhanh quên đi."

Thiếu niên tóc vàng đem mười ngón tay giao chụp nhau sau đầu, cười đến con mắt híp thành một đường. "Dù sao em đã không còn cô đơn nữa! Em có Sasuke, có Sakura, thầy Iruka và tiên nhân háo sắc nữa, có rất nhiều đồng đội, còn có thầy Kakashi và anh Obito! Hiện tại em rất hạnh phúc!"

"Cảm ơn em, Naruto." Hokage tóc bạc như trút được gánh nặng cong lên đôi mắt.

Biểu cảm Obito trở nên thập phần vi diệu.

"Ngươi gọi ta là gì?" Hắn nhìn chằm chằm Naruto, "Obito...anh?"

"Này...em có thể gọi anh như vậy không?" Naruto đột nhiên xấu hổ, đỏ mặt sờ mũi một cái, "Bởi vì...cảm giác sau khi biết các người là học trò của cha, giống như lập tức trở nên thân thiết rất nhiều...Tựa như có thêm hai anh trai không cùng huyết thống vậy. Không thể xưng hô thầy Kakashi như vậy là bởi vì đã quen gọi như thế rồi, trong lúc nhất thời không đổi được."

"..." Obito im lặng. Hắn nhìn chăm chú Naruto, ánh mắt khó mà nắm bắt, không phải là cảm động yêu thích, cũng không phải là lãnh đạm chán ghét. Hắn tựa hồ nghĩ đến một chuyện không liên quan nhưng lại có quan hệ đến Naruto, mà bất luận là cái gì đều đối với hắn cực kỳ quan trọng.

Sau một lát yên tĩnh. Uchiha tóc đen quay lưng đi, từ bên hong tháo mặt nạ xuống mang lên mặt.

"...Tùy ngươi." Không biết có phải là do mặt nạ hay không, thanh âm của hắn nghe vào có chuýt ngột ngạt.

"Quá tốt rồi!" Naruto reo hò. Cậu một đường chạy chậm vây quanh trước mặt Obito, hứng phấn đến mức như đứa trẻ tìm được kho báu, "Anh Obito, nói cho em thêm chuyện của cha mẹ đi! Cha có ngầu không? Mẹ có xinh đẹp không? Em giống ai nhất?"

"....Tóc và đôi mắt giống cha, còn ngũ quan thì giống mẹ."

"Khi làm giáo viên thì cha như thế nào? Có nghiêm khắc không? Có đi muộn như thầy Kakashi không? Khi thầy Kakashi đến muộn có bị cha phê bình không?"

"...Thầy ấy không đến muộn. Kakashi khi còn bé cũng chưa từng đến trễ."

"Không nghĩ tới thầy Kakashi sau khi trưởng thành lại sa đọa như vậy...Quên đi quên đi! Mẹ sẽ đến xem các người luyện tập sao? Làm sao mẹ gặp được cha vậy? Tại sao lại thích cha?"

".....Làm sao ta biết được!"

"E hèm...Naruto, hãy để những vấn đề này sang bên trước đã." Kakashi hắng giọng một tiếng. "Em muốn biết cái gì, chờ trở lại làng thầy sẽ nói cho em. Thời gian chậm trễ đã lâu rồi, hiện tại chúng ta phải nhanh chóng đưa Itachi đến không khu, đừng quên bọn người Tenzo vẫn còn ở bên ngoài. Còn nữa, lời em vừa nói thầy cũng không thể giả vờ như không nghe thấy gì."

"A." Naruto le lưỡi, cuối cùng buôn tha Obito, đi qua bên kia dìu Itachi lên.

"Không khu cách nơi này không xa, đưa các ngươi qua đó ta liền trở về làng Sương Mù." Obito xoay người lại; thanh âm của hắn đã khôi phục bình thường, biểu cảm ẩn dưới chiếc mặt nạ. "Chuyện còn lại để ngươi xử lý."

"Um, làm phiền cậu." Kakashi gật đầu, cùng Obito mỗi người một bên đem tay đặt lên vai Naruto và Sakura, phát động kamui.

________________ 


Một nhóm năm người rất nhanh đã đến không khu. Trước khi tụ hợp với Kakashi, Obito đã đã đến nơi này nói trước. Cho nên Miêu bà bà sớm đã chuẩn bị tốt giường bệnh, và các loại thuốc trị thương, để phòng khi có người bị thương liền có thể kịp thời chữa trị.

Dưới sự chỉ dẫn của Tamaki cháu gái Miêu bà bà, Sakura và Naruto đỡ Itachi đi đến phòng bệnh. Obito cùng Miêu bà bà ngắn gọn hàn huyên sau đó rời đi, để lại Kakashi tự thuật mọi chuyện đã xảy ra.

"Quả nhiên, trước mắt chỉ có như vậy." Nghe qua Kakashi giải thích, Miêu bà bà rít một hơi điếu tẩu, trong khói thuốc nặng nề thở dài một hơi. "Dù sao hai người bọn họ vẫn còn sống, còn có thể hàn gắn quan hệ, đây chính là tin vui lớn nhất."

Bà cảm kích nhìn về phía Hokage. "Cảm ơn ngươi cùng Obito vì tất cả, Kakashi. Cách cổng không khu luôn rộng mở chào đón ngươi."

"Ngài không cần nói lời cảm tạ, đây là việc tôi nên làm." Kakashi hạ thấp người, "Không có gì khác tôi cũng nên cáo từ...Còn có đồng đội đang chờ. Lại đi nhìn Itachi một chút tôi liền rời đi."

Một con tiểu hắc miêu dẫn Kakashi đi vào phòng bệnh. Itachi đã nằm xuống, Sakura đang giải thích đơn thuốc cho Tamaki, Naruto đang tò mò tra xét đồ vật trang trí cho mèo trong phòng.

"...Tạm thời là như vậy." Sakura kết thúc cuộc nói chuyện với Tamaki, cô nhìn về phía Kakashi, trong mắt có chút sầu lo, "Thương thế của Itachi rất nghiêm trọng, chỉ sợ không cách nào trị tận gốc, em lần này đi vội vàng cũng không mang đầy đủ vật dụng chữa trị, cũng may nơi này còn có một ít. Em nghĩ, tốt nhất vẫn là sau khi trở về nghiên cứu một chút tư liệu, ngày khác lại đến xem cho hắn."

"Được, chuyện này thầy sẽ sắp xếp, vất vả cho em rồi." Kakashi gật đầu, "Em có thể cùng Tsunade đại nhân thảo luận. Dù sao ngài ấy cũng biết chuyện của Itachi."

"Có sư phụ hỗ trợ thì càng tốt." Sakura nhẹ nhàng thở ra.

Kakashi đi đến trước giường Itachi: "Bọn ta sẽ rời đi. Còn có gì muốn nói không?"

"Đội trưởng, "Itachi nghiêng ánh mắt nhìn ba người nam nữ trong phòng, "Tôi muốn nói chuyện riêng với anh."

Kakashi nhìn Sakura, cô hiểu ý liền kéo Naruto ra khỏi phòng, Tamaki cũng đi theo sau hai người, cẩn thận đóng cửa lại.

"Nói đi." Sau khi tiếng bước chân đi xa, Kakashi nói, "Là chuyện của Sasuke, hay là liên quan đến Akatsuki?"

"Tôi sẽ đem những gì mình biết về các thành viên hiện có của Akatsuki cho anh, nhưng đó không phải là điều tôi muốn nói nhất." Itachi cố gắng đứng dậy, Kakashi lập tức vịn anh dựa vào đầu giường. Anh nhìn chăm chú lên Hokage, dù cho đôi mắt kia bởi vì đồng lực tiêu hao quá độ nên đã bị bao phủ xám tro, nhưng vẫn như cũ phảng phất như có thể thấu thị đến chỗ sâu bên trong lòng người. "Đội trưởng, anh đối với Mizukage...hiện tại là Obito có bao nhiêu phần hiểu rõ?"

Trái tim Kakashi bỗng chùng xuống.

"Sao cậu lại hỏi điều này?" Y thấp giọng hỏi.

"Khoảng một tháng trước, Juzo và tôi được thủ lĩnh Akatsuki cử đi bắt Bát Vĩ. Hành động của chúng tôi thất bại, vì yểm hộ cho tôi nên Juzo đã bị trọng thương." Itachi trả lời, "Trước khi mất, hắn nói cho tôi biết một số chuyện có liên quan đến Mizukage đệ ngũ."

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com