Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

Chap 15: Màu xám

Thật ra Mã Gia Kỳ cũng có tư tâm, anh không muốn Đinh Trình Hâm rời khỏi Bắc Kinh nhanh như vậy. Nên khi anh thấy bài đăng trên weibo của Đinh Trình Hâm, khóe miệng không nhịn được mà cong lên.

Anh giống như đứa trẻ đang lén ăn kẹo, hương thụ cảm giác hạnh phúc mà không thể để người khác biết, anh tham luyến từng giây phút có cậu.

Còn Đinh Trình Hâm bên kia thì không ngừng vẽ, cậu đang chuẩn bị cho vòng thi bán kết của cậu.

Vòng sơ loại của cuộc thi này chỉ cần đưa một tác phẩm lúc trước của mình qua bên đó, sau khi được chọn mới tham gia bán kết. Đinh Trình Hâm có chút đau đầu, bởi vì cậu vẽ không ra.

Đen và trắng--

Đây chính là đề thi bán kết.

Đêm khuya, Đinh Trình Hâm lăn qua lật lại trên giường, chớp mắt nhìn trần nhà mà thở dài. Cậu rất buồn phiền vì chuyện bán kết, thời hạn chẳng còn mấy ngày, cậu không muốn không nộp bài, cũng không muốn đứng chót. Chỉ có trong chuyện vẽ vời cậu mới có chút lòng hiếu thắng này.

Đột nhiên, cậu ngồi bật dậy, chạy về phía cửa sổ, có lẽ là do quá gấp gáp nên cơ thể không phối hợp được, suýt chút nữa đã va vào cửa kính. Cậu nhìn chằm chằm vào bầu trời đêm, màu mực loang lổ xanh đậm, trên đó có vài đốm sáng nhỏ lẻ tẻ, là những vì sao.

Cậu muốn nhìn rõ hơn nên thò đầu ra ngoài cửa sổ, cố gắng nhìn rõ những vì sao, nhưng bầu trời dường như bị che phủ bởi một tấm kính mờ nên cậu không thể nhìn rõ. Cậu buồn bực cúi đầu xuống, thì thấy Mã Gia Kỳ đang ngồi dưới gốc cây lựu trong sân đánh đàn.

Đinh Trình Hâm nghiêng đầu nhìn anh, cậu chưa kịp nghĩ gì thì miệng đã theo bản năng gọi "Mã Gia Kỳ."

Mã Gia Kỳ ngồi dưới câu lựu đột nhiên ngẩng đầu, ánh trăng hư ảo chiếu lên người anh, giống như thần tiên vô tình lạc vào chốn nhân gian.

Đinh Trình Hâm hét xong thì bịt chặt miệng mình lại, cậu cũng không biết tại sao tự nhiên lại đi hét tên người ta, cậu có chút hối hận, sợ làm phiền đến anh. Cậu chỉ đành đưa tay ra vẩy, lại nhìn thấy Mã Gia Kỳ nhìn cậu cười.

Một đường cong rất nhỏ, giống như đường cong cuối cùng trước khi kết thúc của mưa sao băng. Nhưng Đinh Trình Hâm lại thấy hình như cơn mưa sao băng này rơi lệch quỹ đạo rồi, sao cứ rơi vào to, cậu thế kia. Cậu nghe thấy tim tiếng đập của mình, nhất thời không biết nên ôm miệng mình lại hay ôm trái tim mình đây, lần đầu cậu cảm thấy hai tay hình như không đủ dùng lắm.

Cậu có chút hoảng loạn, cảm giác bản thân mình hai ngày nay rất không đúng, cậu sờ trái tim mình, hình như bình tĩnh hơn một tí rồi. Cậu trút được một hơi, lại phát hiện điện thoại mình rung lên, là tin nhắn thoại Mã Gia Kỳ gửi đến.

Cậu căng thẳng xoa đầu ngón tay, run rẩy nhấn vào đoạn thoại kia.

"Có muốn xuống đây ngồi không."

Vẫn như trước, dịu dàng quyến luyến.

Nhịp tim vừa mới ổn định được một chút của cậu lại đập mạnh kịch liệt, cậu thậm chí còn nghe được tiếng đập thình thích của nó. Cậu bị cái tin nhắn thoại này làm cho choáng váng, còn ngốc nghếch gật đầu qua cửa sổ, lẩm bẩm nói "được". Cậu quên mất Mã Gia Kỳ không thấy được trên này.

Cậu mang dép vào chạy ra sân, thấy Mã Gia Kỳ đã sớm nhường chỗ cho cậu, cậu chạy vài bước, ngoan ngoãn ngồi trên xích đu.

"Không ngủ được à?"Mã Gia Kỳ tay vẫn gảy đàn, đầu cũng không ngẩng lên.

"Em đang nghĩ chuyện bán kết."

"Em có thể mà."

Đinh Trình Hâm nghe thấy câu này thì đứng hình, nụ cười ngọt ngào vẫn treo trên môi, nhỏ giọng nói:"Em biết mà."

Bàn tay đang gảy đàn của Mã Gia Kỳ dừng lại một chút, ngước mắt nhìn cậu, Màn đêm phủ lên thế giới một tầng sương mờ mịt, vậy mờ tầng sương trong mắt Đinh Trình Hâm cứ như biến mất rồi ấy. Trong lòng anh rất vui, anh hi vọng Đinh Trình Hâm có thể luôn tự tin, không cần biết là vẽ hay bất kì chuyện gì khác.

Bởi vì cậu vốn chính là Đinh Trình Hâm giỏi nhất.

Đinh Trình Hâm cũng vui vẻ cong chân lên đung đưa theo nhịp xích đu, Mã Gia Kỳ vừa mới cuối đầu muốn tiếp tục đàn, thì lại thấy đôi chân trắng trẻo nõn nà của cậu đang đung đưa, đầu gối cũng hồng hào. Anh giật mình, di chuyển ánh mắt về, tiếp tục đàn, lại phát hiện trong đầu mình chẳng còn nhớ nổi bản nhạc nào nữa, mà thay vào đó là đôi chân nõn nà kia. Anh hít sâu, lấy áo khoác mình phủ lên chân Đinh Trình Hâm.

Anh nhìn Đinh Trình Hâm nghiêng đầu nhìn anh, lần đầu tiên anh thấy chột dạ giải thích:"Mùa hè nhiều muỗi, sợ em gợi muỗi tới."

Đinh Trình Hâm nghe xong thì lấy áo ra đắp lại người Mã Gia Kỳ, nhích lại gần anh:"Nói cho anh một bí mật." Mã Gia Kỳ chỉ cảm thấy có một mùi thơm thoắt ẩn thoắt hiện đang quấn lấy anh, hầu kết anh khẽ động, âm thanh cũng có chút khàn hơn:"Nói"

"Em trước giờ không có gợi muỗi! Không cần biết muỗi nhiều thế nào cũng sẽ không bao giờ cắn em! Có lẻ vì máu em không thơm đi."

Mã Gia Kỳ bị cái mùi hương ấy giày vò đến hạ thân muốn "đứng dậy", trong mắt toàn là đôi chân trắng hồng ấy. Lông mày anh cau chặt, đưa tay véo mình một cái, anh cảm thấy tinh thần mình không được tỉnh táo lắm, lẩm bẩm trong miệng:" Đám muỗi này thật không có mắt nhìn."

Rõ ràng thơm như vậy.

Đinh Trình Hâm không biết vì sao Mã Gia Kỳ lúc thì cười lúc thì nhăn mày. Cậu hỏi anh có phải khó chịu ở đâu không, anh cũng không nói, cậu cảm thấy anh có chút kì lạ.

"Anh nói xem, bản chất thế giới có phải chỉ có hai màu đen và trắng?" Đinh Trình Hâm lại nghĩ đến chuyện đề bán kết.

Mã Gia Kỳ đứng hình, anh quay qua nhìn gương mặt trắng sạch sẽ của Đinh Trình Hâm. Trong trời đêm tối tăm, gương mặt trắng trẻo này nổi bật lên hẳn, như vì sao giữa trời đêm mà đêm tối kia chẳng thể nuốt chửng được.

"Thế giới này rất nhiều màu nhiều sắc, em là họa sĩ mà lại không biết sao, em dùng nhiều màu sắc để phác lên một bức họa, kể một câu chuyện, làm sao có thể chỉ có trắng và đen?"

"Em rất ít khi dùng màu xám để vẽ." Đinh Trình Hâm bất thình lình nói.

"Bởi vì nó là hợp thể giữa màu trắng và màu đen, nó vừa không bắt mắt lại không có điểm sáng, sự tồn tại của nó dường như rất thừa thải. Em luôn cảm thấy nó chính là bản thể của em, em không dám thừa nhận sự kém cỏi của mình, vậy nên đến đồ màu xám em cũng chẳng thường mặc." Đinh Trình Hâm hiếm khi nói được một câu dài như vậy, Mã Gia Kỳ nhìn đôi mắt trong veo của cậu mà tim thắt lại. Lúc cậu miêu tả bản thân, bình đạm và bình tĩnh, không chút gợn sóng.

Tim Mã Gia Kỳ đột nhiên rất đau, đau như kim đâm vậy, các dây thần kinh và tứ chi bách cốt đều đau muốn chết. Anh run rẩy đưa tay ra, đặt lên tay cậu, chầm chậm nói:" Ai nói em là màu xám chứ. Em trong mắt tôi luôn rất sáng, như mang theo ánh sáng trên người vậy, giống như ngôi sao trên trời, đang phát sáng ở nơi thật xa.

Rõ ràng em đang ở ngay bên cạnh tôi, nhưng tôi lại chẳng nỡ hái em xuống.

Đinh Trình Hâm cảm giác giọng Mã Gia Kỳ dường như còn mang theo chút nghẹn ngào, cậu giật mình, ngước mắt nhìn anh, phát hiện khóe mắt anh đỏ thật rồi. Cậu giơ tay lên định sờ mắt anh, nhưng còn chưa kịp thì đã rơi vào một cái ôm ấm áp.

Đinh Trình Hâm bị Mã Gia Kỳ ôm thật chặt, cậu không thấy đau, chỉ cảm thấy cái ôm này giống như áo giáp vậy, bảo vệ cậu thật an toàn. Cậu lại nghe anh nói:"Sau này có thể đừng nói bản thân như thế nữa được không?"

Tôi sẽ rất đau lòng đấy.

Đinh Trình Hâm cảm giác được giọt nước mắt rơi trên cổ mình, cậu thấy nó nóng như đom lửa, đốt thẳng vào tim cậu. Cậu nhìn hai sắc đồ trắng đen của hai người đan xem nhau, tim đập nhanh kịch liệt. Cậu thở dài, giơ tay vuốt lưng Mã Gia Kỳ, cũng không biết từ lúc nào mà âm thanh của cậu cũng nghẹn ngào, cậu nhẹ nhàng nói một chữ:"được"

Hai ngày sau, Đinh Trình Hâm nộp bài lên, không nghi ngờ gì, cậu được vào chung kết.

Mã Gia Kỳ lên trang web chính thức của cuộc thi để tìm của Đinh Trình Hâm, nó ở ngay trên đầu trang.

Tên tranh là "Sau khi trắng và đen hòa quyện"

Trên tranh là những nét vẩy đủ màu, không theo quy tắc nhưng tràn đầy cảm giác đẹp đẽ. Giữa tranh có hai người, một trắng một đen đan xen nhau, nơi hai người chồng lên nhau dùng rất nhiều màu sắc.

Anh nhìn thấy phần giới thiệu dưới bức tranh rất khác với người khác, so với người khác đều là lượng lớn những lời giải thích, bên dưới "Sau khi trắng và đen hòa quyện" chỉ có lẻ tẻ vài chữ.

Trên đó viết:"Có một người nói với tôi, sau khi đen với trắng hòa lại với nhau cũng có thể là sắc màu, từ nay về sau, em sẽ không bao giờ sợ màu xám nữa."

Mã Gia Kỳ nhìn chằm chằm màn hình, chỉ thấy họa sĩ nhỏ của anh vừa dịu dàng vừa đáng yêu. Tay anh có chút ngứa ngáy, anh muốn ôm cậu ngay bây giờ. Ngay lập tức!

-221220-

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com