Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

Muốn (H)

"Cậu thấy sao, Owl?"

Daleth hào hứng thở dốc, vui cười hỏi bóng dáng cao gầy tựa vào vách tường cách đó không xa, hồn nhiên buông thả mình vào vũ điệu hút hồn, đồng tử hoàng kim chầm chậm hướng về phía hắn có phần xán lạn vì mong đợi, vừa giữ nguyên động tác mỹ miều vừa ngước nhìn gương mặt xám xịt kia, cậu vẫn chưa nhận thấy tiếng thở nặng nhọc của hắn một cách bất thường.

Lúc cậu không để ý, ánh mắt của hắn chăm chú bờ eo và mông của cậu uyển chuyển theo từng nhịp điệu, một luồng xúc cảm mãnh liệt bất thình lình tràn vào tâm hắn, nỗi niềm khao khát khó lòng chế ngự.

Giọt mồ hôi lạnh lặng lẽ lăn qua gò má Owl, bên dưới lộ rõ gân xanh ở tay gầy khẽ nắm lại, hắn thở một hơi ngắn rồi im lặng bước đến trước mặt cậu. Ánh mắt lạnh lẽo quả thực đã không còn nửa sáng.

Hắn không kiềm chế được nữa rồi.

Giấu mặt vào hõm vai thiếu niên, hai tay trói chặt thân hình mảnh mai, hành động của Owl quá đột ngột tuyệt nhiên làm cậu không kịp phản ứng. Ngón tay hắn liên tiếp lả lướt qua thắt lưng của cậu dường như muốn gỡ nó ra, khiến cậu đỏ mặt, mắt nhìn thừa biết hắn muốn gì, nơi đây còn hiện hữu vô số người. Daleth vội nắm lấy bàn tay hắn, cố sức vặn vẹo cơ thể trong vòng tay hắn, cậu không yếu nhưng lực tay của hắn quá đỗi mạnh, cố gắng thế nào vẫn không cản ngăn được cái tay hư hỏng này làm loạn.

"Owl...không được...không được làm vậy...a...! Đừng...đừng...không làm ở đây được đâu!"

Khi Daleth hoảng hốt thì thào, bàn tay gầy guộc đã nắm được một vật nhỏ bé của cậu khiến toàn thân cậu run lên, hành động phản kháng yếu đi, miệng không đóng lại mà liên tục phát ra những âm thanh như mời gọi hắn, như nỗi niềm khao khát đang tiêm nhiễm tâm trí sớm mịt mù của hắn.

"Không thể dừng lại. Tôi sẽ không dừng lại cho dù cậu có van nài."

Lời vừa dứt, đầu lưỡi hắn cuốn lấy cổ trắng đầy mị hoặc của Daleth, liếm mút dọc theo vạt áo trắng bị kéo xuống, lần này hắn ít hôn đi nhưng vẫn là dịu dàng với cậu. Phía dưới không ngừng làm càn cậu bằng những cái chạm cái vuốt đánh thức thứ dục vọng cấm kỵ.

Daleth thở hổn hển bên tai hắn, chìm sâu trong mê loạn, đôi mắt hoàng kim diễm lệ xán lạn tựa ánh dương giờ đã lờ mờ ngập nước, cậu đang dần đánh mất lý trí, cơ thể lại thét gào muốn được vuốt ve, thèm được lấp đầy.

Cái gì thế này...? Đây là cậu ư?

Hai mắt mơ màng nhuốm bể nhục dục, gương mặt đỏ hồng thở hắt, toàn thân ngứa ngáy không ngừng vặn vẹo theo từng cơn kích thích mà Owl mang đến. Thật xấu hổ... Daleth chợt nhớ rằng hắn cũng vì cậu mà lâm vào tình cảnh này.

Owl nhìn thấy đôi mắt diễm lệ mê đắm dục vọng nhìn hắn, như van nài hắn dừng lại nhưng cũng phần nào cầu xin hắn làm nhanh hơn. Vậy thì hắn còn chờ gì mà không thoả mãn ham muốn của cậu?

Tốc độ tăng bất ngờ khiến Daleth không kiềm được mà run rẩy hai chân, cậu nhắm nghiền mắt mà lo lắng bản thân sẽ bắn mất, sẽ làm bẩn y phục và tay hắn, chưa suy nghĩ bao lâu liền giật nảy một vài giây. Owl sau đó từ từ rút tay ra mang theo một mớ dịch trắng dính đầy lòng bàn tay, nhìn sang hai chân cậu vẫn còn run nhẹ, cả người vô lực ngã vào cánh tay hắn.

Thật sự sướng đến vậy sao?

Hắn đã làm mặt trời của mình đê mê đến nhường nào.

Daleth đang mơ màng chợt nhận ra quần của mình rơi xuống nơi hai chân đứng khép lại, đột ngột phía sau có vật lớn rỉ nước cọ xát phần đầu vào kẽ mông, cậu còn không kịp lên tiếng thì vật đó đã đâm thúc vội vã, tiến vào sâu bên trong huyệt động chật hẹp đang mời gọi hắn một cách đầy âu yếm.

"A...Đau... Owl!" Daleth hoảng hốt gọi hắn, nước mắt nhanh chóng rơi xuống nền đất, vừa đau vừa giận vì hắn không từ từ nhẹ nhàng mà luôn làm bằng cách bất ngờ lại mạnh bạo.

Owl bỗng nhiên không động, giữ trụ thịt ở trong cậu một lúc, cảm nhận độ co bóp dữ tợn của miệng huyệt nhỏ bé, hắn càng ngày càng muốn hưởng thụ mớ khoái cảm kỳ lạ này. Môi bạc nhẹ nhàng chạm vào vùng gáy ẩm ướt mồ hôi, mùi hương hoa tuyết trên nơi đó đã xộc thẳng mũi, làm cho tâm trí hắn mụ mị không còn suy nghĩ gì ngoài khao khát cùng cậu ân ái.

Người bên cạnh đột ngột di chuyển chậm chạp khi thấy hắn không động quá lâu, dù đau vẫn cố gắng dùng chút sức lực cỏn con để ngậm rồi dứt trụ thịt của hắn, cảm nhận khoái cảm đổ về.

Thật dâm đãng.

"Daleth...." Owl sững người, không quên ngạc nhiên, hành động kỳ lạ của thiếu niên càng khiến ánh mắt hắn ngập tràn dục vọng, bàn tay không an phận ghì chặt hông cậu mà bất ngờ đưa đẩy, phá tan sự chậm chạp yếu ớt, rất nhanh rất mạnh.

Cơ thể Daleth run lên bởi từng đợt sóng đê mê đánh dồn dập, cậu rên rỉ không được liền bị hắn hôn sâu, chỉ có thể để mặc chiếc lưỡi kia tự do khuấy đảo khoang miệng cùng dị vật chạm đến mọi điểm nhạy cảm của mình, để hắn xâm phạm nơi trong trắng thuần khiết nhất. Đây vốn không còn là lần đầu tiên nữa.

Hạt đậu nhỏ hồng trước ngực cậu bị hắn đùa nghịch trong lúc ân ái cuồng say, Daleth ngượng ngùng cắn môi, da thịt vì kích tình mà ửng hồng quyến rũ, cậu không chịu nổi cảm giác ấy nữa, cơ thể quá đỗi thèm khát khoái cảm một cách tham lam, ưỡn người ngẩng mặt, rên lên sung sướng, lúc thì đòi hắn hôn, lúc thì đòi hắn cắn.

Ấm áp và lạnh lẽo hoà quyện, hai thân hình quấn quýt dính chặt không xa không rời nửa bước, trao cho nhau thứ tình cảm mê đắm, cùng nhau chìm trong bể dục sâu thẳm.

"Ha...ư...ưm...a!"

"Owl... hôn... hôn tôi đi..."

Daleth mơ mơ màng màng nhìn những giọt tinh dịch rơi đầy trên nền đất, bỏ qua tiếng thở hổn hển của bản thân, cậu lẳng lặng hướng môi mình tới gương mặt Owl, thiết tha gọi hắn, van nài hắn. Tâm trí không còn tỉnh táo, cơ thể chuyển động không ngừng nghỉ. Mị hoặc bày ra nơi đôi mắt hoàng kim ngập nước kia hoàn toàn khiến một thứ trong hắn dao động, khiến hắn đắm chìm.

Thịch!

Trái tim nhảy một nhịp, nụ hôn nồng nhiệt đánh dấu bờ môi.

Một giọt lệ thầm chảy dài trên gò má ửng hồng.

[...]

Thiếu niên mảnh mai tỉnh giấc đã cựa quậy trong lòng Owl như mèo nhỏ bắt đầu xù lông, ánh hoàng kim diễm lệ hướng lên thấy hắn nhắm mắt tưởng chừng ngủ say, tay cậu đặt lên vạt áo hắn mà đẩy nhẹ lại khó khăn như đẩy một khối băng lớn ra khỏi thân mình.

Níu lấy thân người kia làm điểm tựa, Daleth thấy cánh tay hắn đang ôm giữ eo mình mờ mờ vết cào ngắn dài, không quá đau rát, cậu đỏ mặt suy nghĩ.

Chẳng lẽ lúc đê mê không ý thức được đã cào hắn... cũng có thể vì quá đau khi hắn mạnh bạo.

Cảm giác chất lỏng tinh khiết tràn ra phía dưới, cả bụng cả eo đều nhức mỏi, lãnh hoàn toàn chiến tích từ cuộc hoan ái triền miên không kể thời gian.

Thật là... nó vẫn còn chảy.

Thiếu niên nhíu mày, vội che giấu một giọt mồ hôi chảy qua hõm cổ, quay sang liền thấy Owl đã vùi mặt vào vai, mái tóc óng bạc hai bên rơi trên làn da của cậu dội về cảm giác dễ chịu, ôm siết thì khác, cơ thể đau nhức không ngừng lại đang nằm gọn trong lòng người kia, cậu cố gắng cậy mở hai cánh tay gầy guộc mà rắn rỏi đang ôm ngang ngực và eo của mình.

"Owl... cậu còn làm vậy, là tôi giận cậu đấy!"

Daleth hậm hực lên tiếng, vừa nghiêng đầu nhìn tên Bạch Điểu vô cùng dính người, đúng lúc hắn ta ngẩng lên vì bị đánh động, ánh mắt chạm nhau. Cậu thấy được hình ảnh chính mình phản chiếu trong đồng tử huyết băng tĩnh lặng, vẻ đẹp diễm lệ lại đôi phần u ám nhiễm vào.

"Cậu muốn hôn?"

"Không phải...!"

Owl không để tâm Daleth đang ngại ngùng xen lẫn giận hờn, thứ hắn quan tâm là ở bên cạnh cậu. Ánh mắt sắc lạnh quét một lượt biểu cảm thiếu niên trong lòng, hai tay hắn càng siết chặt hơn, đón nhận hơi ấm mà hắn đòi hỏi muốn có, giống như vầng trăng khuyết đơn độc quyến luyến tia nắng của mặt trời.

Bàn tay Owl bất ngờ vươn tới ghì tóc gáy thiếu niên, ập đến là nụ hôn sâu thẳm, quyện chặt môi hồng mê hoặc, cảm nhận rõ ràng chậm rãi từng cơn thống khoái từ nơi ướt át vị ngọt, hai lưỡi mãnh liệt quấn lấy như cách hắn cố chấp ôm cậu trong phút giây này. Vạt áo trước lồng ngực hắn lập tức bị hai tay Daleth khẽ cào xuống một cách run rẩy vô lực chẳng bao giờ đẩy hắn, nửa chống cự nửa khao khát, sau cùng vẫn là vì hắn mà chìm vào thứ cảm xúc cấm kỵ, vì hắn mà khao khát hiểu được một chữ "Yêu" từ chính nụ hôn sâu thẳm.

Cả hắn và cậu đều chung ước muốn, phút giây ngắn ngủi này là mãi mãi.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com