Chương 1
Góa phụ sống ở đầu thôn nhặt được một tên ngốc, vẫn luôn giấu trong nhà, đến tận khi tên ngốc đó tỉnh lại, chân trần chạy ra ngoài, người trong thôn mới biết chuyện.
Chiều hôm đó, cha Vương Nhất Bác dẫn theo một đám người đem tên ngốc kia trói gô lại, ném vào nhà góa phụ, ở bên trong đánh anh ta một trận.
Tên ngốc không biết nói chuyện, chỉ biết há miệng lớn tiếng kêu "a, a". Lúc ấy, Vương Nhất Bác cũng đứng bên cạnh nhìn, chân mày nhíu chặt.
Tên ngốc này thật sự rất đẹp, khó trách góa phụ lại giấu anh ta trong nhà.
Ngay cả khi trên mặt có dấu giày, trên cằm dính nước bọt, thậm chí sau đầu bị đánh đến hói một mảng, anh ta vẫn là một người đẹp.
Cha cậu hung tợn nhìn chằm chằm tên ngốc kia, cuối cùng đi tới góc tường đạp vào mặt anh ta lần nữa, đá đến khóe miệng rướm máu, quay đầu nói với góa phụ: "Bà nhặt nó về thì sau này để ở nhà bà. Bà chịu trách nhiệm."
Lúc này, góa phụ không vui. Bà nhặt người này về khi đang hôn mê bất tỉnh, ai ngờ tỉnh dậy lại là một tên ngốc. Bà muốn một khuôn mặt trắng trẻo non nớt, nhưng không muốn phục vụ kẻ ngu.
Vương Nhất Bác và cha vừa rời đi, tối hôm đó liền thấy tên ngốc bị góa phụ dùng chổi đuổi ra khỏi nhà.
Cha cậu báo với người canh giữ ở cửa thôn, không cho phép tên ngốc ra ngoài, cứ để ở trong thôn, có thể sống thì sống, không sống nổi, có chết cũng chẳng thể oán trách bọn họ.
====
Tên ngốc cũng không chạy lung tung, mỗi ngày đều ngồi xổm ở chỗ này chỗ kia, nhìn thấy người tới liền cười rộ hai tiếng, phần lớn đều bị đánh lại.
Có vài cô gái nhìn trúng khuôn mặt kia, nhưng cũng sợ dính vào anh ta, chỉ dám liếc nhìn vài lần rồi bỏ đi. Thỉnh thoảng đi ngang qua cho hai cái bánh bao, tên ngốc kia sẽ cầm nhét vào trong miệng, nghẹn đến trợn trắng mắt.
Nửa tháng trôi qua, tóc tên ngốc đã bết dính thành cục, quần áo rách nát, bởi vì thường có người đè anh ta xuống đánh.
Trong thôn hạn chế ra vào, bọn họ rảnh rỗi không có chuyện gì làm, liền lấy tên ngốc làm thú vui.
Đánh anh ta, còn có một vài tên con trai sàm sỡ anh ta. Vương Nhất Bác đều tận mắt nhìn thấy, bởi vì chính cậu cũng đã từng làm như vậy. Khi kéo quần áo tên ngốc, anh ta liền giãy giụa khiến quần áo bị tuột ra, tay cậu liền chạm lên người tên ngốc.
Lần đầu tiên xảy ra, cậu lập tức rút tay về, đá tên ngốc một cái để trả thù. Mấy anh em còn đang lôi kéo tên ngốc, vì vậy cậu lại lao vào, một tay đè lên quần áo của anh ta, tay kia luồn vào trong sờ soạng eo. Tên ngốc bị đánh đau đến há miêng kêu khóc, tay cậu liền nhéo phần thịt mềm ngang hông, khiến anh ta khóc càng dữ dội hơn.
Lúc đó, con ngươi Vương Nhất Bác giãn đến cực đại, khóe miệng nở nụ cười vô cùng đáng sợ, tên ngốc khóc càng lớn, cậu càng cảm thấy hưng phấn.
Cậu tin rằng mình không phải người duy nhất làm điều này với tên ngốc.
Trước đây, cậu không thèm để ý đến tên ngốc. Từ ngày đó trở đi, có việc hay không, cậu đều tới, nhìn thấy tên ngốc liền lập tức lao vào. Anh em bảo cậu kiềm chế một chút, đừng đánh chết người. Cậu hừ lạnh, nói chết cũng đáng đời, nhưng tay không nhịn được tiếp tục sờ soạng thân thể kia. Cho đến khi nhìn thấy một lão già đến cho tên ngốc lương khô, sau đó liền đánh vào mông anh ta như đang trêu chọc phụ nữ, lửa giận lập tức bốc lên.
Cậu nhìn mông tên ngốc, trước giờ chưa từng chú ý tới, bởi vì quần của anh ta rộng thùng thình, chỉ khi ngồi xổm xuống mới có thể nhìn thấy hai bờ mông tròn trịa.
Yết hầu giật giật một chút, cậu ném cái hộp trong tay xuống đất, đi về phía tên ngốc. Người cùng cậu khiêng hộp tên là Trứng Chim, bởi vì mới năm tuổi đã trèo cây đào trứng chim nên mới có tên này. Trứng Chim hướng cậu kêu to, bảo cậu không có chuyện gì thì đừng đi bắt nạt tên ngốc.
Vương Nhất Bác tạm thời không nghe thấy, đi tới cướp lương khô trong tay tên ngốc, ném xuống đất giẫm nát. Cậu thấy tên ngốc sửng sốt một chút, sau đó nhanh chóng đưa tay bắt lấy lương khô trên đất. Cậu lại đá một cái vào ngực tên ngốc.
"Sao anh lại hèn mọn như vậy? Cho anh ăn là có thể sờ anh?" Vương Nhất Bác cởi phăng áo tên ngốc: "Mẹ nó, anh trần truồng chạy quanh thôn, tôi liền cho anh một rổ bánh bao."
Trứng Chim chỉ thấy Vương Nhất Bác ngã xuống đất, cả người cuộn lại, tên ngốc chạy mất rồi. Lúc hắn ta đi qua, nhìn thấy khuôn mặt Vương Nhất Bác trắng bệch, che kín bụng mình, trên mũi còn có một tầng mồ hôi.
"Bị sao vậy?"
Vương Nhất Bác nói không nên lời, nằm trên đất thở hổn hển nửa ngày mới khàn giọng mắng một câu: "Chết tiệt."
====
Hôm đó, Vương Nhất Bác trở về nhà, cởi quần áo ra liền thấy trên bụng xanh tím một mảng, ấn vào đau đến muốn nôn. Cậu vô cùng tức giận, tên ngốc kia còn dám chống trả, dám đánh cậu.
Đều nói kẻ ngốc không biết phân nặng nhẹ, hôm nay suýt chút nữa đánh chết cậu rồi.
Cậu càng nghĩ càng nuốt không trôi cơn giận này, xách theo cây gậy cùng đèn pin lớn trong nhà. Cậu phải đi tìm tên ngốc kia.
Bình thường, Vương Nhất Bác sẽ không ra ngoài một mình vào ban đêm, cậu sợ tối, rất sợ. Nhưng hôm nay nếu không xử lý cho xong chuyện này, cậu sợ mình sẽ trằn trọc cả đêm.
Cậu rón rén ra ngoài, khi đi ngang phòng bếp, suy nghĩ một chút liền rẽ vào lấy hai cái bánh bao thịt vừa hấp xong lúc tối, mặc dù đã nguội rồi.
Tên ngốc tự mình tìm nơi để ngủ, một cái chòi phủ rơm. Ban đêm mát mẻ, anh nằm trên ván, quần áo vén lên để lộ bụng.
Nhưng mà ngoại trừ cái này, khuôn mặt lúc ngủ của tên ngốc cũng rất đẹp.
Vương Nhất Bác hận đến ngứa răng.
Tên ngốc kia đang nằm mộng đẹp, khóe miệng hiện lên ý cười, lông mi vẫn còn chớp khẽ.
"Thức dậy!" Cậu gõ một gậy lên cái mông kia.
Gõ xong liền chỉ gậy về phía tên ngốc vừa mở to mắt: "Mẹ nó, anh dám kêu lên, tôi lập tức đánh chết anh."
Tên ngốc vẫn nghe hiểu tiếng người, dịch cái mông về sau một chút, không kêu la.
Vương Nhất Bác lấy bánh bao trong túi ra ném xuống đất. Tên ngốc vừa nhìn thấy, hai mắt liền sáng lên. Vương Nhất Bác cười lạnh, rốt cuộc cũng y như con chó vậy.
"Muốn ăn không?"
Tên ngốc không trả lời, nhìn hai cái bánh bao kia một cách thèm thuồng rồi gật đầu lia lịa.
"Ăn đi."
Vương Nhất Bác nhặt bánh bao dính đất lên, đưa đến bên khóe miệng tên ngốc. Anh ta nhận lấy xong, lập tức nhét vào miệng.
Ngón tay cọ qua lòng bàn tay Vương Nhất Bác. Cậu lại cắn chặt răng, chuẩn bị chờ tên ngốc ăn được một nửa sẽ dùng gậy đánh vào bụng. Nhưng cuối cùng, cây gậy cũng không nhúc nhích.
Không biết tên ngốc này đã bao lâu chưa được thấy qua thịt. Bánh bao gần như là nhét nguyên khối vào miệng, phồng má lên ra sức nhai, nhai rất lâu mới nuốt xuống. Tiếp theo, dường như hoàn toàn không nhớ chuyện đã xảy ra vào ban ngày, không nhớ người đang cầm gậy nói muốn đánh chết mình là ai, tên ngốc toét miệng cười với Vương Nhất Bác, như thể làm vậy sẽ có thêm bánh bao ăn.
Vương Nhất Bác xách cây gậy đi, tên ngốc cũng không đuổi theo. Chờ cậu quay lại nhìn lần nữa, tên ngốc đã nằm xuống ngủ tiếp. Cậu lạnh lùng nhìn anh, trong lòng thầm tính toán gì đó.
====
Hôm sau, cậu thức dậy thật sớm, trời tờ mờ sáng, cha mẹ còn ngủ trong phòng. Vương Nhất Bác tìm một cái túi nilon, nhét mấy cái bánh bao vào, thừa dịp bên ngoài không có người, chạy đi tìm tên ngốc kia.
Tên ngốc vẫn ngủ tư thế cũ giống hôm qua, nằm ngay ngắn trên ván gỗ, há miệng, có thể thấy cả dấu nước bọt chảy ra. Vương Nhất Bác tát một cái vào mặt anh, tên ngốc giật mình tỉnh giấc, vừa mở mắt nhìn thấy túi bánh bao liền đưa tay muốn cướp.
Vương Nhất Bác đứng lên đá vào đùi anh một cái, tên ngốc đứng không vững, khuỵu xuống đất. Chân Vương Nhất Bác liền đạp chân anh thêm lần nữa, bắt anh quỳ xuống, lắc lắc túi nilon trước mặt.
"Muốn không?"
Tên ngốc gật đầu với cậu, ánh mắt đáng thương hiện lên trên khuôn mặt ngốc nghếch khiến người cảm thấy không được tự nhiên.
"Muốn thì đi theo tôi, không được phép kêu."
Cậu đi tới phía rìa thôn, chui vào lỗ chó dưới hàng rào. Đó là một túp lều ném rác rưởi phế liệu, là rác thải lúc làm việc của thôn bọn họ, cũng không có mùi hôi gì. Cửa bên ngoài cũng khóa, ngày thường, ngoại trừ người chuyên mua bán phế liệu, sẽ không có ai ở đây.
Tên ngốc ngoan ngoãn nghe lời đi theo phía sau, không cười, cũng không la hét. Vương Nhất Bác quay đầu nhìn anh ta, không khác gì người bình thường. Lúc tên ngốc quỳ xuống chui vào cái lỗ kia, Vương Nhất Bác nhìn cái mông tròn trịa, đạp một cái, nửa người bên ngoài của tên ngốc run lên dữ dội, trong miệng phát ra tiếng rên rỉ. Vương Nhất Bác nghe thấy, cười đến cả người rung lên.
Vương Nhất Bác chui vào xong cũng không đưa bánh bao cho tên ngốc đang ngóng mắt mong chờ. Cậu treo túi nilon lên cành cây, ngoắc ngoắc tay gọi tên ngốc đến.
Cậu đứng dưới gốc cây, ấn đầu tên ngốc bắt anh quỳ trên đất. Tâm tư của tên ngốc đều đặt trên túi bánh bao kia, nghe lời liền mờ mịt quỳ xuống. Đột nhiên, Vương Nhất Bác cởi cúc quần trước mặt anh, túm tóc, dí sát mặt anh vào đũng quần mình.
Vương Nhất Bác sống hai mươi năm, khi xem mấy bức hình khiêu dâm, tim cũng không đập nhanh như bây giờ. Cậu còn thở gấp hơn so với tên ngốc đang cố gắng chịu đựng ở đũng quần mình, mặt nóng như phát sốt.
"Liếm tôi bắn, tôi sẽ cho anh bánh bao." Cậu đẩy hông lên mặt tên ngốc: "Hửm?"
Tóc mái của tên ngốc dài đến mức gần như che khuất đôi mắt anh. Từ hướng đứng của Vương Nhất Bác không thể nhìn rõ mặt tên ngốc, chỉ thấy anh ngồi im không cử động. Cậu kéo tóc tên ngốc, bắt anh ngẩng đầu lên. Tên ngốc kia vừa nhìn thấy cậu liền mỉm cười, tiếp theo gật đầu.
"Chết tiệt."
Vương Nhất Bác tát anh một cái, kéo quần lót mình xuống xong liền đỡ lấy tính khí nhét vào miệng tên ngốc. Cậu gầm lên một tiếng, tên ngốc liền bị đâm mở. Tính khí nửa mềm gần như đâm vào cả cây, toàn bộ được khoang miệng ấm áp bao bọc. Miệng tên ngốc bị chèn đến không thể khép lại, răng cũng không thể cử động. Lần đầu tiên cậu nếm trải mùi vị này, thoải mái đến độ cả người như muốn nổ tung. Tính khí dần biến lớn trong miệng tên ngốc, cậu vẫn liều mạng đâm chọc vào sâu trong cổ họng, không thèm để ý đến âm thanh nôn khan phát ra từ người kia. Chưa tới hai phút liền bắn, bắn hết vào cổ họng tên ngốc.
Cậu dựa vào thân cây thở hổn hển, rút tính khí ra ngoài. Tên ngốc lập tức khom người, nôn ra trước mặt cậu. Một bãi thức ăn thừa văng đến trên giày cậu, Vương Nhất Bác cau mày dời chân ra, kéo quần lên, lấy túi nilon treo trên cành cây xuống, ném vào ngực tên ngốc.
Tên ngốc thậm chí ngay cả miệng cũng không thèm lau, cầm bánh bao lên liền ngồi đó ăn. Vương Nhất Bác cau mày nhìn anh, xoay người rời đi, đi được vài bước lại quay về.
"Nếu ngày mai anh còn muốn ăn đồ, trời sáng chờ tôi ở chỗ này."
Tên ngốc cầm trên tay miếng thịt băm bị tràn ra ngoài, vừa nhét vào miệng, vừa ngước đôi mắt ngập nước do khi nãy bị đâm sâu lên, gật đầu.
====//====
Đây là chiếc fic tôi xin per từ tháng 10 năm ngoái, mà do weibo nuốt mất tin nhắn nên mãi đến nửa năm sau tôi nhắn lại, tác giả mới nhìn thấy, cuối cùng cũng đào hố được rồi (ノ゚▽゚)ノ
Như tôi đã viết ở mục giới thiệu bên ngoài và đọc qua chương 1 mọi người cũng thấy, bộ này theo hướng hơi u ám và mạnh bạo chứ không ngọt ngào, cưng chiều. Vì vậy, cân nhắc kĩ trước khi nhảy hố nhé. Love you ~
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com