2.
"Ôm cái thây đang rã của mày mấy tiếng đồng hồ và sau đó được cứu? Hai tin xấu lận." Sirius đảo mắt, mong đối phương nghe được và rồi lấy sức đè miệng vết thương lại.
Đòn đánh trả của Snape biến thành một cơn ho và ho trong đau đớn, có vẻ hắn ta đang giằng co giữa việc chống lại theo bản năng hoặc nằm yên chịu trận, và một đoạn của cây đũa phép lại chọt vào eo Sirius lần nữa. Dưới tình hình hiện tại thì việc cầm máu chẳng có mấy tác dụng, nếu Sirius có thể lấy được đũa phép của mình thì Snape còn có thể ráng được một chút.
Với cây đũa phép được mua lần đầu tiên năm mười một tuổi, nếu nó không bị gãy hay nằm quá xa thì Sirius khá chắc chắn. Tuy nhiên, cây đũa của gã hẳn vẫn còn được cất trong Bộ Phép Thuật để làm bằng chứng, mà hiện giờ, cây đũa phép này là hàng "dự phòng" mà Dora đã mua giùm ở Hẻm Xéo khi tổ chức lại Hội Phượng Hoàng (các nữ Thần Sáng luôn có đủ loại nguyên cớ để làm gãy đũa phép nên sẽ không ai nghi ngờ), gã mới có nó chưa đầy một tuần và có rất ít cơ hội để mó tới, vậy nên rất là khó để nói về sự ăn ý.
"Im coi, tao cần tập trung." Sirius lẩm bẩm, mỗi lần gã muốn đầu óc thanh tỉnh thì sự uy hiếp của đêm tối lại trỗi dậy, âm thanh Snape hít thở càng ngày càng rõ ràng, "Tao đang tìm cách cứu cái mạng bé nhỏ của mày đây."
"Tao thà chết còn hơn." Snape đáp trả ngay lập tức, nhưng sự yếu ớt và đau đớn của hắn khiến nó kém còn thuyết phục hơn thường ngày.
"Đoán xem, có lẽ đó là lý do tao làm điều này." Gã lặp lại, "Phát quang!"
Sirius tiếp tục đọc câu chú cách đều nhau, cố gắng hết sức nhìn xung quanh, những mảnh vỡ cà vào thái dương của gã. Snape cũng làm vậy, hắn ta dụi mặt vào ngực gã. Nhưng sau vài lần thì bóng tối vẫn chật chội và sâu hun hút, và cây đũa phép của gã hoặc bị gãy, hoặc từ chối trả lời -- hoặc là mắt gã mờ đi vì máu chảy. Dù gì đi nữa thì cả hai cũng tự sinh tự diệt rồi, và Snape thì có thể có vài lời muốn nói về vụ này.
"Tao thấy rồi." Snape nói, hình như hắn ta đang cố hết sức ngửa đầu ra sau, quai hàm hắn cộm lên, "Sau ... đằng sau vai trái của mày, gần cổ, nó bị đè, sáng chập chờn, chắc là bị hư."
Ngay cả trong cái nơi tối hù như thế này, Sirius cũng quay đầu lại một cách vất vả hết sức mới thấy ánh sáng trắng le lói ở rìa tầm nhìn của gã. Dùng tay phải đè lên vết thương của Snape, tay trái để gần xương hông, khuỷu tay hơi cong, từ cảm giác lúc cử động thì đoan chắc là xương có vấn đề.
"Không được, tao không lấy được." Gã nói, "Mày với tới được không?"
Snape lại ho khan hai tiếng, đây là hy vọng duy nhất và hắn thì không có sự lựa chọn. "Tao thử xem."
Cảm giác về không gian của Sirius đã trở lại một chút, cảm thấy rằng cả hai đang nghiêng về một bên, thực tế là Snape nằm ở chỗ cao hơn một chút. Tên Slytherin bắt đầu bò sát vào Sirius, đầu gối đè nặng lên chân Sirius, vị trí hòn đá bị thay đổi và phát ra tiếng răng rắc, nó đè nặng lên cái chân trái bị gãy của Sirius. Gã cố hết sức kiềm tiếng hét và bảng năng đẩy ra của cơ thể, để không đập vào đầu dao sau lưng Snape.
Snape thở hồng hộc và dừng lại, cơ thể run rẩy, thở như sắp chết đuối, "Không có tác dụng."
"Nó phải tác dụng!" Sirius gắt gỏng, thứ ánh sáng duy nhất mà gã đang thấy chính là đau tới sao Kim luôn, "Mày không thể làm gãy chân tao rồi nói không có tác dụng được, lết lên trước đi, mẹ kiếp!"
"Dù chuyện gì xảy ra thì đó cũng là lỗi của mày." Snape bắn trả, và rồi làm tiếp với lực mạnh hơn, mấy viên gạch dưới thân họ rung chuyển. Sirius đau đến ứa nước mắt, miễn cưỡng bóp chặt vết thương của Snape cùng con dao bít tết chết bằm, như thể toàn bộ chuôi dao đều cắm ở đó, bọn họ đều có nhiều vết trầy xước, Snape dừng vài lần, Sirius thầm lo rằng nếu mình nhìn lên thì sẽ bị chọc mù mắt.
Cuối cùng trước khi bất kỳ ai trong số họ ngất đi, sau một hồi lâu vặn và vặn vẹo, Snape gác cằm lên lỗ tai gã và cố đưa tay về phía trước. Hai người họ giờ như đang ôm nhau thật chặt, tay Sirius luồn vào tấm lưng ướt dầm dề của tên Slytherin, hơi thở của hắn ta nghe chừng tệ, tệ dữ lắm.
"Tốt, sắp tới rồi." Gã động viên hắn theo bản năng, "Cầm lấy nó, sau đó thì tốt rồi, chúng ta có thể giúp mày cầm máu -- Phát quang!"
Snape ho lần nữa, chất lỏng bắn tung tóe lên cổ Sirius. Hắn chậm lại mấy giây, không nói tiếng nào, và đưa tay ra, cơ bắp gần vết thương cũng bị kéo căng, Sirius không khỏi nghĩ lần này chắc chắn đau muốn chết luôn cho coi. Hai chân gã đã tê dại, hô hấp càng thêm khó khăn do trọng lượng cơ thể đối phương đè lên, nhưng đây chỉ là chuyện nhỏ. Bỏ vết thương của Snape qua một bên thì nơi này có lẽ không có đủ không khí cho hai thằng đàn ông trưởng thành chống chọi trong nhiều giờ.
Trong khoảng thời gian dài như cả thế kỷ, Sirius thấy chỗ gần vai trái mình hơi sụp xuống, điều này có nghĩa là Snape đã đụng vào cây đũa phép và đã phóng một bùa Vỡ nhằm lấy nó. Còn về tại sao Snape không đọc câu thần chú lên thì chỉ mong không phải là vì hắn không nói được nữa.
"Được rồi." Sirius nói tiếp khi tên Slytherin rụt cánh tay lại, "Mày đã làm được."
Snape trả lời bằng cách gục lên người gã, cú đó nặng đến nỗi Sirius nghĩ hắn xỉu luôn rồi. Snape dùng ngón tay xoay từ từ đầu đũa về phía mình một cách khó khăn, đầu tiên cầm vết thương và sau là làm hơi thở thông thoáng, ngày càng nhiều thứ nước ấm áp chảy xuống cổ Sirius và lớp sỏi đá bên dưới. Sau khi làm xong, tên Slytherin co mình lại thành quả bóng.
"Mày đỡ tảng đá phía trên ra một chút được không?" Đối phương ngừng một chút, Sirius vỗ lưng hắn, "Nhường không gian để rút con dao chết tiệt này ra, không thì miệng vết thương của mày sẽ vỡ ra nữa."
"Di chuyển loạn xạ có thể khiến sập lún hơn nữa." Giọng Snape đã vững hơn, nhưng vẫn yếu hơn trước, "Tao có khuynh hướng giữ nguyên hiện trạng và gia cố nó."
"Vậy chỉ có thể rút từ từ, một lần là xong, sau đó tiếp tục." Sirius nói, "Không có ý gì đâu, tao khá đồng cảm với mày."
Snape hơi ngẩng đầu, run rẩy cười lạnh một tiếng, "Mày có thể giết tao, mày cầm nó đâm vào phổi tao."
"Và mày có thể báo thù cho thân mình, Snape, mày còn đang cầm đũa phép." Sirius nói một cách sốt ruột, nhận ra rằng mối đe dọa về việc Snape cắt cổ mình bằng một câu chú còn không thật bằng mấy mảnh vỡ của ngôi nhà ở xung quanh, "Muốn làm cùng nhau không? Tao đếm tới ba hay sao?"
"Chỉ cần mày không làm gì đó ngu xuẩn thì tao định để niềm vui này đến cuối cùng." Snape lại cúi đầu, ghé vào tai gã thở ra, "Giữ ấm thân vẫn có ích."
Cái này đại khái là thật. Da Snape ẩm ướt lạnh lẽo, hơi thở dồn dập, thân nhiệt hạ thấp, tất nhiên là do mất nhiều máu. Mấy câu thần chú hữu dụng đều không mấy có ích trong việc này, và sẽ không có sự chuyển biến nào tốt đẹp nếu không rút con dao đó ra.
Nhằm bảo đảm an toàn, khi Snape bắt đầu đọc câu chú thì Sirius vẫn dùng các ngón tay phải kẹp lấy dao bít tết. Dù mục đích của Snape chủ yếu là gia cố, nhưng với một tiếng ầm nhỏ thì vẫn xuất hiện một chút khoảng trống xung quanh họ, Sirius cố gắng rút tay trái mình ra khỏi nách và sau vai Snape. Không phải Sirius có lý do nào khác để làm chuyện này, chỉ là không còn nơi nào khác để đặt tay. Máu dồn lên và tạo thành từng đợt đau nhói, như thể có một trái tim được thiết kế đặc biệt để vận chuyển sự đau đớn vậy.
"Ít nhất trong hai người thì còn một có thể cười được." Snape nói cộc cằn, đẩy đám bụi vào trong khe đá để bớt việc hít vào thêm.
"Dù vì lý do gì mà hai cái thân ôm nhau như vầy, tao đều sẽ nói là họ đang tính đập nhau." Sirius vừa lòng khi cảm giác được người Snape cứng lại, "Trên khắp thế giới, chỉ có tao và mày là bị đè ở đây, một khi chỗ này sập xuống hoàn toàn thì tao ngờ là sau khi đào cả hai ra, họ cũng không thể tách xác chúng ta ra được. Till death do us together (bên nhau đến tận lúc chết), Merlin ơi hài chết mất."
"Mày định phủi hết trách nhiệm lên đối tượng mới là Merlin sau khi bị tao từ chối hả?" Snape nói một cách lạnh lùng, co chân lên đá hòn đá nằm bên bắp chân trái. Lúc đầu Sirius nghĩ rằng sẽ đau, nhưng không phải, đúng là khó khi không biết là do Snape làm nhẹ hay do cái chân kia đã tê liệt luôn rồi.
"Có cảm giác không?"
"Không." Gã thành thật thừa nhận, "Nếu mày muốn tra tấn tao thì tốt nhất nên đổi đối tượng đi."
"Mất tri giác không phải dấu hiệu tốt." Snape trầm ngâm, Cyrus chú ý đến không biết lúc nào (?) (chắc là khi có đũa phép) bàn tay còn lại của đối phương đã lúng túng co lại bên hông, nhẹ nắm lấy vai gã.
"Đừng đụng nó." Gã nói, "Tao có thể chạy chỉ với một chân, mà mày thì không nếu không có phổi."
Snape không trả lời mà chỉ tạo thêm khoảng trống quanh cánh tay họ, điều mà Sirius xem là đồng ý. Sau đó Snape bắt đầu nghiêng mình một cách không thoải mái tí nào, một lúc sau Sirius mới hiểu, gã đưa tay trái về hướng hông và cầm đũa phép từ tay hắn ta. Nói thật thì gã khá là bất ngờ về việc này.
"Tao không thể làm phép trên lưng một cách chính xác được." Snape khó chịu khi bắt đầu ho, "Lấy con dao đó ra, Black."
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com