13 tháng Ba, 2020
Thật sự rất khó.
Thật sự rất khó để giả vờ rằng nàng không có tình cảm với Yujin.
Thật sự rất khó để cưỡng lại khao khát sà vào vòng tay Yujin và thú nhận điều đó với em, thì thầm vào tai em bí mật sâu kín nhất của nàng, và chỉ là ôm ấp em cho đến khi họ thiếp đi cùng nhau, trôi dạt vào thế giới của riêng họ, chạy trốn khỏi thực tại khắc nghiệt này.
Thật sự rất khó để kiềm lại thôi thúc muốn kéo Yujin lại gần và ôm chầm lấy em, nói với em rằng nàng thích em nhiều đến mức nó bắt đầu khiến nàng đau, rồi nuông chiều em với những lời khen đáng yêu mỗi khi nàng nhìn em với rất nhiều sự yêu chiều.
Thật sự rất khó để hành xử như thể nàng chẳng hề để tâm mỗi khi Yujin ở gần, giả vờ như thể em không có ở bên cạnh nàng và nghĩ rằng em là không khí để cứu lấy bản thân nàng khỏi những cảm xúc này và giả vờ như mọi chuyện giữa họ vẫn tốt đẹp lắm.
Thật sự rất khó để không nhận thấy những ánh mắt lưu luyến của Yujin. Lần nào cũng như thiêu đốt tâm can nàng. Khiến cổ họng nàng nghẹn ứ, vì những ánh nhìn ấy có bao nhiêu gay gắt. Nàng luôn cảm nhận được sự mong mỏi và ồ, Minju chỉ muốn quay lại và bắt lấy đôi mắt của Yujin, đáp lại ánh nhìn của em với cùng một sự lưu luyến tương tự.
Nhưng nàng không thể.
Minju chỉ là không thể.
(Dù sao thì Minju cũng đã từng được đào tạo để trở thành diễn viên... Nàng rất giỏi che giấu cảm xúc của mình, nhưng Yujin thì không như thế.)
Sự chú ý sâu sắc mà Minju dành cho Yujin này đang dần khiến nàng phát điên.
Gọi nàng hèn nhát hay ngu ngốc cũng được, vì đã tránh Yujin như tránh tà sau lời tỏ tình ấy, sau cả sự giác ngộ rằng bản thân cũng chất chứa cùng một cảm xúc với em. Cứ gọi nàng bằng đủ thể loại danh xưng khó nghe và này nọ, nhưng đây là cách riêng của nàng để chạy trốn khỏi tất cả những... thứ này.
Minju chưa bao giờ thật sự có chủ ý né tránh hay làm tổn thương Yujin. Chỉ là khi mọi thứ trở nên quá sức với nàng, nàng lại theo bản năng mà lảng đi.
Khốn thật, Minju đã nhận ra rằng Yujin tổn thương đến mức nào bởi sự né tránh đột ngột của nàng, và em hẳn đang tự trách bản thân vì sự xa cách ngày một rõ rệt hơn giữa họ.
Minju vẫn áy náy vô cùng về những gì mình đã làm, nó ám ảnh nàng mỗi đêm. Nhưng đến cuối cùng, nàng vẫn không làm gì và giả vờ như mọi thứ đều ổn, rằng nàng và Yujin vẫn ổn - để không làm những người khác lo lắng. Nhưng Minju còn chẳng nhận ra là bởi chính hành động ích kỷ của nàng đã khiến Yujin phải chịu rất nhiều khổ sở.
Ích kỷ. Ích kỷ. Ích kỷ. Mày chỉ nghĩ cho bản thân mày thôi. Mày không xứng đáng với sự ngưỡng mộ sâu sắc mà Yujin dành cho. Mày không xứng đáng với em ấy.
Giọng nói tố cáo Minju, khiến cảm giác tội lỗi bên trong nàng càng thêm chất chồng, đến cái mức khiến nàng suy sụp ngay giữa hành lang kí túc xá lúc nửa đêm.
Chaewon thật ra đã bắt gặp Minju như thế một lần, và cô chỉ dỗ dành nàng mà không hỏi gì thêm. Nhưng chính kể từ cái lần đó, Minju lại thường xuyên tìm đến Chaewon để giúp bản thân phân tán khỏi cảm giác tội lỗi đeo bám.
Nhưng lạy Chúa! Cũng hành động đó lại càng khiến cảm giác tội lỗi trở nên nặng nề hơn, bởi vì bất cứ khi nào nàng và Chaewon nói chuyện rồi cười đùa với nhau, Yujin cũng đều sẽ liếc về phía họ từ trong góc, nhìn chằm chằm họ với ánh mắt cay đắng như vừa bị ai phản bội, cùng... một chút ghen tuông nữa.
Và ừ, vẫn không ai biết rằng Minju cũng có cùng cảm xúc với Yujin, và sự thật ấy vẫn đang chậm mà chắc, ăn mòn nàng. Nhưng Minju mong sẽ không một ai khám phá ra điều đó. Kể cả khi nàng biết các thành viên sẽ không bao giờ phán xét mình. Nó quá liều lĩnh, và nàng biết nó cũng không mạnh mẽ đến thế, tình cảm này ấy (hoặc ít ra thì đó cũng là những gì nàng mong).
Minju biết nó sẽ nguôi đi, rằng nó chỉ là một giai đoạn nhất thời, cảm giác bị thu hút mãnh liệt nhưng cũng sớm nở chóng tàn. Những cảm xúc này rồi sẽ tan biến đi như bong bóng xà phòng, và tình cảm của Yujin cũng sẽ như thế.
Nàng tin là vậy.
Đó hẳn là lí do Minju trong vô thức lại giữ khoảng cách với Yujin, để tình cảm không nảy nở thêm nữa, và hẳn là một ngày nào đó, chuyện giữa họ sẽ lại bình thường như trước đây.
(Nhưng dẫu là thế, kể cả sau mấy tháng trời né tránh, thứ tình cảm chết bầm ấy lại chẳng hề lụi tàn, dù chỉ là một chút. Mà thậm chí là ngược lại, nó đang ngày một trở nên mãnh liệt hơn.)
Và thế là, khi Yujin chất vấn thẳng mặt nàng với đôi mắt đỏ ngầu và thốt ra cái câu hỏi, "Tại sao chị lại né tránh em?" Với giọng điệu vụn vỡ nhất mà Minju từng được nghe trong đời.
Thế giới của Minju liền sụp đổ.
Yujin trông rất... mệt mỏi... tan nát... quá đau lòng và vô cùng, vô cùng buồn bã. Đêm hôm đó, em thật sự đã bùng nổ bởi bao bức bối dồn nén.
Minju muốn quỳ xuống và hỏi xin em tha thứ vì những gì nàng đã làm.
Nhưng thay vào đấy, nàng lại kéo Yujin vào một cái ôm ấm áp, thấp giọng dỗ dành em trong khi Yujin khóc ròng trên vai nàng, cuối cùng cũng tuôn ra hết bao nỗi hờn tủi và phiền muộn suốt mấy tháng qua, bởi sự xa cách đột ngột của nàng.
Hối hận và tội lỗi chồng chất trong lồng ngực Minju, lại càng nặng nề hơn theo từng tiếng khóc của Yujin. "Chị xin lỗi." Đó là tất cả những gì nàng có thể nói, lời xin lỗi. Nàng muốn nói xin lỗi em và nhiều điều khác nữa, cầu xin em tha thứ, nhưng chính bản thân Minju đã phụ lòng nàng. "Chị thật sự xin lỗi, Yujin."
Minju sợ. Nàng không biết mình sợ cái gì vào khoảnh khắc đó, bởi vì nàng sợ rất nhiều thứ. Nàng còn chẳng thể xác định được điều gì mới là thứ khiến mình sợ hãi nhất. Tất cả những gì Minju biết, là nàng chẳng khác nào một kẻ ngu ngốc khốn kiếp vì đã làm Yujin khóc, một lần nữa.
"Làm ơn, em không muốn đánh mất mất chị." Nó giống như một lời khẩn cầu, một lời khẩn cầu đầy đau đớn và tuyệt vọng từ Yujin. Thế là lại thêm một vết nứt hình thành trong trái tim Minju.
Nàng chỉ có thể siết chặt vòng tay ôm lấy cô gái cao lớn hơn. "Em không có đánh mất chị, em sẽ không bao giờ mất chị đâu." Minju thì thầm để trấn an Yujin. Đó là sự thật. Minju có thể đã tự mình trôi tuột đi trong một thoáng nhưng chắc chắn, Yujin sẽ không bao giờ đánh mất nàng, Minju sẽ không bao giờ để điều đó xảy ra.
Và chợt, nàng nhìn thấy Eunbi lặng lẽ xuất hiện từ hành lang, và Minju hổ thẹn lảng mắt đi khi bắt gặp ánh mắt đanh thép của trưởng nhóm. Tất nhiên rồi, Eunbi hẳn là biết chuyện gì đó... và chị vô cùng thất vọng về nàng. Ồ, đừng lo, Minju cũng thấy thất vọng về bản thân mình lắm.
"Xin lỗi chị. Từ giờ em sẽ thôi không chứa chấp những cảm xúc vặt vãnh này dành cho chị nữa."
Lời nói của Minju nghẹn lại ngay sau khi nghe được lời thì thầm lặng lẽ của Yujin.
Đây là những gì nàng muốn mà, không phải sao? Rằng Yujin sẽ ngừng lại? Để mọi thứ không còn quá phức tạp và rối ren nữa?
Minju thích suy nghĩ đó. Ồ, nàng thậm chí còn vô cùng nhẹ nhõm luôn kìa. Thế nhưng mà... tại sao trái tim nàng vẫn tiếp tục đập từng hồi buồn bực và tức giận trong lồng ngực?
Tại sao lại có một giọng nói nhỏ âm vang sau đầu nàng, thì thầm rằng 'Không, đừng ngừng lại. Hãy cứ thích chị đi, Yujin à. Chị cũng thích em'...?
Con người ta, ai cũng có một mặt ích kỷ ẩn nấp. Và xui xẻo thay cho Minju, có vẻ như mặt ích kỷ này của nàng lại khao khát Yujin, muốn Yujin chỉ là của riêng nàng mà thôi - Kể cả khi nó vô cùng tồi tệ, kể cả khi nó sai trái ở mọi góc độ...
Minju vẫn muốn Yujin.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com