26
Tôi vẫy tay gọi taxi, cũng nửa đêm rồi, chắc phải mất một lúc mới bắt được xe. Có người kéo người tôi lại, gặp cướp thì đen đủi quá.
"Jimin, anh làm cái gì vậy? Sao lại rời nhà lúc nửa đêm?"
"Jungkook? Tôi mới là người nên hỏi. Em làm cái gì ở đây vậy? Ôi trời, em đang mặc quần áo chứ?". Tôi đưa tay sờ lên vai em, ơn Chúa, có, tôi không muốn phải đứng nói với người trần truồng ở giữa đường, tôi không phải fan cứng của mấy trò mạo hiểm.
"Anh biết chuyện đấy?"
"Yea... khi mà hai người vật lộn ở cửa thì tôi đang trong bếp. Nhưng mà không vấn đề gì đâu."
"Anh thấy khó chịu về chuyện đấy à?"
"Có kí ức không mấy lạc quan."
"Về nhà đi. Anh định đi đâu tối muộn như thế này chứ? Bọn em ra ngoài là được." Em nắm chặt tay tôi và kéo về, phần lực làm tôi bực mình rồi đấy. Tôi vùng tay bỏ ra.
"Tôi bị mù chứ không vô dụng. Đừng làm chuyện ngớ ngẩn, Jungkook, em không nên bỏ một cô gái khi mọi chuyện đang dang dở như vậy. Tôi không có khó chịu về em, hiểu chứ?"
"Oh, vậy nói xem anh định đi đâu? Đến nhà cái tên mọt sách đấy sao?"
"Đó là điều em quan tâm à?"
Em nói như đóng đinh vào cột. "Phải." Phải là cái gì chứ? Việc tôi qua đêm ở đâu không thuộc quyền kiểm soát của em, chúng tôi chỉ đơn giản là BẠN CÙNG NHÀ. Em cũng chẳng nghĩ được cái lý do nào khá khẩm hơn đâu. Nhưng tôi thấy mệt, vì mai tôi phải đi học, bất cứ cái gì tôi không muốn đôi co với em.
"Tôi không đến nhà Haneul, mà là nhà Solyn. Kể cả bây giờ tôi trở về nhà, và em rời đi, đó không phải điều tôi muốn. Thứ tôi cần chỉ là một chiếc taxi thôi, nếu em không phiền hãy đón một chiếc giúp tôi, có được không?". Tôi thương thảo với em. Jungkook chỉ là một đứa trẻ thô lỗ và dễ nông nổi thôi, tôi có thể kiểm soát cơn giận của chính mình. Em không có lỗi, đúng hơn thì não đã đề bạt rằng đó là một sự quan tâm, tôi sẽ cho rằng một suy nghĩ tốt. Em nắm tay tôi kéo ra mép đường, bắt đầu bắt taxi. Tôi đảm bảo rằng tay em vài phút trước vừa làm vài thứ hay ho, thú thật tôi thấy chút ghê tởm, nhưng tôi cũng không dám vùng vằng bỏ ra, nó sẽ gây suy nghĩ, mà tôi chỉ muốn bình yên ngay lúc này. Rất nhanh cũng có một chiếc đậu lại, tôi chủ động đi xuống lần sờ cửa, nhưng rồi em vẫn là người làm điều đó.
"Cảm ơn. Gặp lại sau."
Em không đáp lại, nhưng cả thế giới biết em vẫn để mắt lên tôi. Không chờ đợi hơn tôi đóng cửa xe rồi bảo tài xế lái đi, trước mắt đi vòng đâu cùng được. Em thì khác với Solyn, em không hiểu tôi nên tôi dễ dàng lừa em được, chẳng đời nào tôi đến nhà ai mà không báo trước, nhất là đêm muộn như thế này. Tôi định hỏi siri về những khách sạn gần đây, nhưng tôi lại quên điện thoại ở nhà. Thật may là tôi không quên ví.
"Đưa tôi đến một khách sạn nào gần đây là được. Cảm ơn."
Cũng thật liều lĩnh khi tôi tin vào người tài xế này. Chúa phù hộ tôi, người nọ đưa tôi đến một khách sạn cũng khá tầm thường. Phục vụ có vẻ chậm trễ nhưng may mắn cho họ, tôi không phải một khách hàng hách dịch. Bù lại đó, họ nhận ra tôi không thể nhìn nên rất săn sóc. Cũng có thể họ làm vì tiền tip, tôi không đánh giá nhiều. Cái mùi cồn của giường tạo ra cảm giác lạ lẫm, tôi ghét mùi này. Có một thời gian sau lúc chia tay Key, tôi ngủ với khá nhiều người, nó thật sự là một bản ngã. Theo nhiều cách tỏ ra mạnh mẽ thì tôi chọn cái điên rồ nhất. Cũng chẳng biết được, tôi uống quá nhiều rượu và không muốn ở một mình.
Sau khi trằn trọc vì chẳng suy nghĩ điều gì, nhưng tôi không dễ dàng đi vào giấc ngủ, phải chăng là thiếu lavender, đúng là thứ đấy rồi, có lẽ tôi sẽ tập kiêng nó vào một ngày nào đó. Tôi ngủ liền cho đến gần trưa hôm sau. Cho dù mùi sữa tắm rẻ tiền, tôi vẫn muốn tắm trước khi ra ngoài. Nghĩ xem phải bao lâu tôi chưa quan hệ, có lẽ một năm không, rất lâu rồi Solyn không ca cẩm về việc mỗi ngày cô đều ngửi thấy một mùi khác nhau trên người tôi. Nhiều quá không tốt, ít quá cũng không khá hơn. Những cảm xúc xoẹt qua, chắp vá lại vài sự tình gần đây, ham muốn trong tôi hiện rõ hơn thế, không bào chữa cho bản thân thì tôi đã muốn ngủ cùng Jungkook, nhưng sao tôi lại chần chừ với Haneul. Chúa ơi, con đúng là một tên nửa mùa.
Khi tôi rời khỏi khách sạn đã là mười hai giờ, không chắc lắm, tiền tip làm anh bảo vệ bắt giúp tôi một chiếc taxi. Thời tiết thì ấm hơn nhiều với đêm hôm qua, còn quá sớm để cho đến giờ vào học nhưng tôi không muốn trở về nhà. Thuận lợi cho tôi, như có phép màu nào đấy tôi lại gặp chàng trai của tôi ở cổng trường.
"Jimin!!"
"Ohm."
"Cậu không có chuyện gì chứ?"
Nó không hẳn là một câu chào vô nghĩa. "Không, hoàn toàn ổn."
"Mình đã gọi cậu vào buổi sáng, không chỉ một."
"Ugh, mình quên nó ở nhà. Vì một số việc nên hôm qua mình ở khách sạn."
"Ôi trời, Min. Mình có thể đón cậu nếu cậu gọi mà."
"Không Neul, nó hơi vội và cậu ở khá xa." Tôi vòng vào tay cậu mỉm cười. Dĩ nhiên tôi không muốn nói rõ về chuyện hôm qua. "Mình đói."
Haneul kéo tay tôi đặt lên cái thứ gì đó. "Mặc dù mình không chắc sẽ gặp được cậu, nhưng mình vẫn mua hai phần, cậu có nghĩ mình nên tìm một cái lò vi sóng không?". Nó đúng là đã nguội đi, chắc cậu đã xách nó đi quanh quẩn cả quanh trường.
"Không, Haneul." Cậu ấy là một thiên thần, một trăm phần trăm. "Chỉ cần hôn mình một cái là ổn."
"Chúa ơi. Cậu chắc chứ? Mình đã tưởng cậu không muốn làm việc đó ở trường..."
"Mình vẫn đang chờờờờờ..." Tôi kéo dài âm của mình.
Haneul bật cười. Cậu ôm tôi vào lòng, tôi không chắc cổng trường là một nơi tốt để hôn nhau, sẽ có rất nhiều người nhìn, nhưng nhỡ có ai đang tia Haneul của tôi thì sao. Suy cho cùng nó cũng tốt cho mối quan hệ. Cậu đề nghị chúng tôi sẽ ăn ở ghế chỗ sân bóng chày. So với thư viện thì nó sẽ không được yên tĩnh bằng, nhưng giữa trưa thì cũng không tệ. Haneul mua hai phần pasta, chắc cậu không biết một điều là pasta chuẩn vị nhất khi ăn nguội. Thật ra đây là lần đầu tôi ngồi ở ghế sân bóng chày, nó không hò hét như tôi tưởng tượng, giữa trưa mà. Mong rằng không khí này kéo dài đến chiều, loài người thỉnh thoảng cũng khó hiểu lắm.
"Vậy thứ năm cậu sẽ đi chứ?"
"Oh, bây giờ cũng biết hỏi ý kiến tôi cơ đấy."
"Bora đã rất cố gắng muốn cậu đi đấy." Hơn cả Haneul, tôi hiểu rõ điều đấy là một sự nỗ lực.
"Cậu muốn ăn gì không? Mình sẽ làm gì đó để mang đi."
"Omg, cậu biết nấu ăn đấy Park Jimin?". Haneul ngạc nhiên trầm trồ. Tôi rất muốn biết đồng tử con ngươi cậu có thu nhỏ lại không?
"Cậu chẳng biết tý xíu nào về mình đâu."
"Nào, ai bảo thế. Mình biết rõ là mình đang yêu một thiên thần đấy, bằng xương bằng thịt đấy." Cậu ghé sang hôn môi. Tôi nhận được cả vị lá quế từ món pasta, tôi được dạy đó là một việc làm bẩn thỉu, những lễ nghi trên bàn ăn chuẩn quý tộc sẽ phản đối chuyện đó. Nhưng cái gì cũng phải có ngoại lệ, thứ nhất cậu ấy là người của tôi, thứ hai là nó đáng yêu quá trời.
Haneul đi vứt mấy cái vỏ hộp, trong khi đó tôi ngồi chờ, cậu sẽ sớm quay lại thôi. Lục tìm trong túi cái Airpods, thường là ngày nào tôi cũng sẽ sạc, nhưng hôm qua thì không, mà chắc nó cũng chưa hết pin. Trong những điều cặp đôi phải làm, nhất định phải chia sẻ nhạc cùng nhau, đấy là lý thuyết mà Marry đưa ra trong danh sách nghiên cứu tình yêu của cô, trích phim Puppets. Marry mới mười lăm tuổi, nhưng người viết kịch bản không thể dưới ba mươi được, nên tôi tin cái thuyết cũng có cơ sở. Việc chia sẻ nhạc cho người mình yêu đồng nghĩa rằng muốn họ chạm vào tâm hồn mình, vâng, Marry nói nốt. Haneul quay lại.
"Này."
"Whoa. Không, mình cũng có một cái."
"Ngố này. Ý mình bảo cậu mở nhạc cho mình nghe."
"Ah, thứ lỗi cho Haneul ngu ngốc này, cậu ấy luôn xuất hiện mỗi khi ở bên cạnh cậu đấy." Haneul kết nối rồi nhét cho mình một bên tai. "Cậu muốn nghe bài gì?"
"Nhạc của cậu." Tôi tựa đầu lên vai Haneul, luồn tay vào vạt áo khoác của cậu và chờ đợi. Người cậu khẽ giật lên một cái.
"Cậu biết mình chơi nhạc sao?"
Thật ra ý tôi là thể loại nhạc cậu hay nghe, những cái cậu tải về itunes chẳng hạn. "Chúng ta không thích việc chơi piano nguyên quốc ca Kkkk..." Tôi trêu chọc cậu.
"Ơ kìa. Do cậu chưa nghe mình đánh quốc ca thôi, nó hay thật sự đấy. Ngoài ra mình biết chơi guitar, cái thật ý."
"Wow, sao cậu lại không chơi cho mình nghe nhỉ?"
"Mình chờ viết xong bài nhạc mình tặng cậu ý mà. OH FUCK. Mình vừa nói gì vậy? Cậu không nghe thấy gì chứ? Ôi xin đấy."
Sao cậu ấy có thể? Trái tim tôi run rẩy vì câu nói sơ ý của cậu, ôi trời, nó thật kích thích quá. Cậu ấy vừa nói rằng cậu viết một bài hát tặng cho tôi đúng không? Tôi muốn hỏi lại nhưng cậu ấy sẽ phủ nhận nó mất.
"Ôi không, cậu đã nghe thấy nó. Mặt cậu đỏ hết lên rồi, Jimin."
"Mình có à?"
"Không chắc. Cậu nói xem."
Thỉnh thoảng ngài Đỏ sẽ ghé thăm như vậy, tôi ghé sát vào hôn cậu. "Mình không." Thêm một lần nữa vì tôi ngại ngùng. "Mình không."
"Mình không chắc rằng cậu sẽ thích list nhạc của mình. Nó toàn nhạc Pop."
"Cũng giống như cậu nghe nhạc cổ điển của mình thôi Haneul. Đó gọi là tán tỉnh đấy." Sẽ chẳng có trùng hợp tuyệt vời nào hơn nữa, tôi biết Haneul không hứng thú với nhạc cổ điển, cậu hứng thú với tôi. Dẫu sao thì sự cố gắng cũng có kết quả mong đợi đấy chứ.
"Oh, trong khi em đi vòng quanh cả nửa thành phố, thậm chí chuẩn bị báo cảnh sát để tìm anh, vậy mà anh chỉ ngồi đây đưa đẩy với cái gã này sao?". Tôi đã không nghĩ sẽ nghe được giọng nói này đến tối, giọng Jungkook giống như đang chửi mắng bọn tôi. Bỗng dưng tôi im lặng, nắm chặt lấy áo của Haneul như một tình nhân bị bắt quả tang đang đi ăn vụng tại trận. Ngay cả Haneul cũng ngỡ ngàng vì vị khách không mời, tôi thấy cậu cũng cứng đơ cả người. Tôi đoán em cách bọn tôi tầm hai mét thôi. "Bây giờ anh có thể con mẹ nó ra đây và nói chuyện được không?"
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com