Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

Chương 30

Hôm nay Cốt Long phá lệ nghe lời đến lạ. Sư Thanh Huyền cầm khăn vải lau đến chỗ nào, chúng nó cũng sẽ tự mình di chuyển đến chỗ đó. Thậm chí ngay cả nửa thân dưới và cái đuôi vùi sâu ở trong biển cũng kéo dài lên đến trên bờ, thuận tiện cho y lau sạch. Bọn chúng ngoan ngoãn giống như một con chó lớn cực kỳ nghe lời, điều này làm cho Sư Thanh Huyền lại một lần nữa hoài nghi rằng ngoại trừ mấy con lần trước thì Hạ Huyền có phải còn lén nuôi đám Cốt Long khác hay không.

Thật là, đây là ý tưởng kỳ kỳ quái quái kiểu gì vậy chứ. Toàn bộ Hắc Thuỷ Quỷ Vực đều là địa bàn của hắn, có thêm mấy con Cốt Long nữa thì ai có thể quản cho được, y chỉ cần thành thành thật thật tắm cho chúng là đã xong việc rồi.

Sư Thanh Huyền thành thật, nhưng đám Cốt Long này lại không thành thật chút nào cả. Lúc mà y đã giúp cho mỗi một con Cốt Long đều được "sửa sang lại" "dung nhan" cho thật tốt, chuẩn bị kết thúc công việc, một đám lại ngậm lấy y, cho y bay lên ngắm mây rồi ngâm mình trong biển một lần nữa. Nếu như không phải lần này chúng nó dịu dàng hơn một chút đối với y, để cho y xác nhận một lần cuối cùng rằng chúng nó chỉ là dẫn y đi tắm biển một lúc thì Sư Thanh Huyền thật sự có một loại xúc động muốn ngay lập tức trở về đánh cho Hạ Huyền một trận.

Nhưng điều khiến người ta tức giận nhất chính là cái đám to con này sau khi lăn lộn một trận xong thì đưa y trở lại bên bờ, sau đó lại đặt đầu ở trên bờ cát, thỉnh cầu Sư Thanh Huyền lại một lần nữa "rửa sạch" cho chúng nó. Nếu như không phải toàn thân trên dưới của chúng nó đều là xương trắng đến rợi người kéo dài lên đến gương mặt dữ tợn đáng sợ thì thật sự rất giống như thú cưng dính người vậy.

Cái đám chỉ biết phá của báo hại này cả ngày đều ngâm mình ở trong nước, Sư Thanh Huyền không thể nghĩ thông được rốt cuộc chúng nó muốn tắm rửa cái gì chứ! Tắm tắm tắm! Nếu như cảm thấy nước biển của Quỷ Vực không sạch sẽ thì đừng có để chúng nó ở đó!

Sau khi lăn qua lộn lại ba bốn lần như thế, Sư Thanh Huyền đã mệt đến nằm liệt trên bờ, cả người dạng thành hình chữ Đại, chưa đến một cái chớp mắt đã ngủ rồi.

Một bóng dáng cao dài lặng yên không một tiếng động mà xuất hiện. Đám Cốt Long đang vây xung quanh bên người Sư Thanh Huyền nhìn thấy người tới thì ngoan ngoãn lui trở lại biển sâu.

Hạ Huyền nhìn gương mặt đang ngủ say này, chậm rãi thở dài một hơi trong thầm lặng.

Hắn biết thái độ tối hôm qua của mình có chút hung dữ với y, nhưng vẫn sẽ tốt hơn để một người phàm với thân thể mới vừa phục hồi lại như y bị hung linh quỷ khí va chạm vào.

Hạ Huyền cõng Sư Thanh Huyền lên lưng rồi trở về. Cũng giống như bao lần suốt trăm năm qua, để cho y nằm vững vàng trên lưng của hắn, cho dù có vui đùa ầm ĩ như thế nào cũng sẽ không cần phải lo lắng việc bị ngã xuống.

"Minh huynh, đợi một lát nữa chúng ta làm việc xong rồi thì đi đến nhà thôn trưởng uống rượu được không?!"

Nhiều năm trước, có một thôn làng nọ, bá tánh bất hạnh vô tình gặp phải đại hồng thuỷ, bất đắc dĩ phải dời đến một thành thị nhỏ ở bên cạnh, một lần nữa tái lập lại nhà cửa thôn xóm. Một ngày trước khi khởi công, người của thôn làng cố ý đi ngàn dặm xa xôi đến miếu Địa Sư để cầu nguyện. Vốn dĩ đây cũng không phải là chuyện gì lớn, Hạ Huyền tuỳ tay là có thể xử lý được. Ai biết Sư Thanh Huyền từ chỗ nào nghe thấy được những chuyện này, một hai phải quậy hắn, bắt hắn hạ phàm giả thành hai thợ thủ công bình thường đi đến thôn hỗ trợ. Hôm nay thôn đã được dựng lại tốt, xuất phát từ lòng cảm kích, các thôn dân nhiệt tình mời hai người bọn họ ở lại.

"Ta không đi, cũng không uống."

"Huynh đừng từ chối nhanh như vậy chứ! Đừng nhìn cái thôn này nhỏ như vậy, nghe người địa phương nói trong thôn có vài vị đại nương đều có sở trường nấu ăn tuyệt hảo, huynh không muốn nếm thử hay sao? Lại nói thôn dân này cũng đều là tín độ của huynh cả mà. Nhận chút lộc này cũng không được sao?!"

Minh Nghi đặt một viên gạch ngói cuối cùng lên mái nhà, đập mạnh, thả người nhảy xuống, vững vàng rơi trên mặt đất.

"Đừng nói nhảm nữa, nhanh chóng đi làm việc đi."

"Được rồi!"

Nếu như hắn không từ chối một cách thẳng thừng thì Sư Thanh Huyền đã biết hắn đáp ứng y rồi, mang gương mặt hớn hở mà lên tiếng. Y lặng lẽ nắm tay lại, triệu một cơn gió nhẹ lên phất qua tro bụi rén gạch ngói, xoay người nhảy thẳng tắp xuống dưới mặt đất.

"Minh huynh ta tới rồi đây!"

Minh Nghi đứng yên tại chỗ để cho y bổ nhào lên tấm lưng của hắn, vững vàng tiếp được y.

"Ngu ngốc, ngươi nhảy cái gì hả? Ngươi không sợ ngã gãy chân rồi đến lúc đó lại kêu đau à?"

Sư Thanh Huyền vô cùng thuần thục mà ôm lấy cổ của Minh Nghi: "Không sợ không sợ đâu. Ta tin tưởng Minh huynh nhất định có thể đỡ được ta. Huynh xem, sự thật đã chứng minh ta đâu có tin sai người đâu!"

"Ngươi đi xuống dưới."

"Ta không xuống đấy."

"Ngươi có chịu đi xuống dưới hay không?"

"Ta không! Ta cứ phải để huynh cõng đấy, huynh có thấy vui vẻ không?"

"Tự dưng trên lưng có một thứ đồ nặng như vậy, ai mà vui vẻ cho được."

"Này! Minh huynh, huynh vậy mà dám nói bổn phong sư là một thứ đồ! Ta không phải là thứ đồ gì cả! A không đúng, ta là thứ đồ... A cũng không đúng... Này, Minh huynh, huynh lại lừa ta!"

"Ta không có."

"Sao lại không có được chứ?! Ta thấy huynh đang cười trộm ta đấy!"

Minh Nghi nghiêm mặt nói: "Ta không có."

Tuy rằng ngoài miệng hắn nói y rất nặng, nhưng bước chân của Minh Nghi vô cùng vững vàng, khiến cho Sư Thanh Huyền không hề cảm thấy có chút xíu lay động xóc nảy gì cả.

Vào buổi tối, Sư Thanh Huyền uống sau, vẫn là Minh Nghi cõng y về như cũ. Y dựa vào lưng của Minh Nghi cũng không chịu yên ổn, một hồi đấm ngực đưa chân, một hồi lại thở ngắn than dài.

"Sao vậy? Ta thấy ngươi uống đến hứng thú bừng bừng, hiện tại sao lại không còn vui rồi?"

"Minh huynh..." Sư Thanh Huyền vùi mặt vào lưng của hắn, rầm rì, âm thanh chần chậm: "Ta về sau ăn ít đi là được...... Huynh đừng chê ta nặng mà...Ta còn muốn được huynh cõng..."

Hóa ra là bởi vì cái này.

"Minh huynh, huynh vì sao không nói lời nào vậy?!"

"Huynh thật sự ghét bỏ ta sao?"

"Vậy mà bị bạn tốt nhất ghét bỏ, ta làm người thật sự thất bại như vậy sao..."

"Sư Thanh Huyền."

"Đừng có gọi ta. Ta nhớ kỹ là ta sẽ giảm béo."

"Ngươi có thể đừng nhiều lời nữa được không?"

Sư Thanh Huyền đã tủi thân lại càng tủi thân hơn: "Ta đã không được nhiều thịt, chẳng lẽ cũng không được nói nhiều sao? Được rồi, ta đã nhớ kỹ, mấy ngày nay ta sẽ không nói chuyện cùng với huynh nữa. Chờ ta giảm béo thành công lại trở về làm bạn tốt nhất của huynh vậy."

Sư Thanh Huyền lải nhải không ngừng, Minh Nghi vậy mà có thể chịu đựng một đường, đưa y về trong phòng của mình.

Nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn đang đỏ bừng vì say rượu của Sư Thanh Huyền, Minh Nghi kéo lại chăn cho y, tắt đèn.

"Ngươi không nặng, nhớ ăn nhiều một chút."

Y thật sự không nặng, hắn cũng thật sự hy vọng y có thể ăn nhiều một ít. Đặc biệt là như hiện tại, y nhẹ giống như một hình nhân trong sách thôi vậy, làm Hạ Huyền gần như không cảm giác được trọng lượng.

Hạ Huyền cõng y, người trên lưng không còn ôm sát cổ hắn nữa, cũng không còn thân hình ổn định, càng không có làn da trắng nõn.

Hắn biết, hết thảy những điều này đều do một tay hắn tạo thành.

Những năm qua, trong khoảng thời gian đằng đẵng ấy, hắn vẫn luôn đi trên con đường báo thù. Đồng thời mỗi một giây một phút này cũng dạy cho hắn biết cái gì gọi là "Tình cảm không phải là thứ mà chính mình có thể khống chế được." Cho dù hắn đã nỗ lực ức chế đến mức nào, lừa gạt đại não của bản thân ra sao, cũng không thể nào lừa dối được nội tâm của chính mình.

Nước bẩn không thể làm hoa lan nở, gió thổi mạnh người rát mặt.

*Ý chỉ phải đối diện với nội tâm của bản thân một cách thành thật.

Điểm này ngay cả phụ thân trăm năm không gặp cũng chỉ cần liếc mắt một cái đã nhìn thấu được, chỉ có hắn hiểu rõ quá muộn.

Những lời nói trước khi phụ thân ra đi vẫn luôn vang lên ở trong đầu, mà hắn cũng lặp đi lặp lại với chính mình: Một đời này, hắn không thể hận được Sư Thanh Huyền, cũng không thể yêu được Sư Thanh Huyền.

Sư Thanh Huyền, chúng ta đã không thể nào quay lại như trước được nữa. Hiện tại ta chỉ hy vọng quãng đời ngươi có thể mạnh khỏe.

Như vậy cũng đủ rồi.

Hết chương 30

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com