Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

Chương 45

Hai ngày nay Hạ Huyền có vẻ có rất nhiều việc bận rộn, thường xuyên không thấy bóng quỷ đâu. Sáng nay hình như hắn nhận được thông linh của người nào đó, cơm sáng mới ăn được một nửa đã vội vội vàng vàng đi mất.

Không biết có phải do ảo giác của Sư Thanh Huyền hay không, Hạ Huyền hình như không quá nguyện ý cho y gặp mặt và nhận lại các huynh đệ trong miếu, đặc biệt là sau ngày uống rượu với Tiểu Phong, hắn phải bắt y hóa thành dạng nữ mới bằng lòng đồng ý cho y ra cửa.

Thiếu nữ trong gương có làn da trắng như tuyết, gương mặt như tranh vẽ.

Sư Thanh Huyền chọc chọc khuôn mặt của bản thân, bỗng nhiên thở dài.

Sao đột nhiên y lại có cảm giác vi diệu như đang bị kim ốc tàng kiều vậy?

Có phải tiếp tục bị cất giấu như thế này cũng khá tốt đúng không nhỉ? Y đỡ phải phân ra chút tâm tư tìm kiếm một người vợ hiền lương thục đức giúp Hạ Huyền nữa.

Sư Thanh Huyền đã tự tìm được một cái cớ hoàn mỹ cho bản thân không cần phải làm việc nữa.

Nhưng thật ra... y cũng không phải rất muốn đi tìm vợ hiền cho Hạ Huyền... Tưởng tượng đến không lâu sau nữa đảo Hắc Thuỷ sẽ nghênh đón nữ chủ nhân, nghĩ đến cảnh tượng nàng ta và Hạ Huyền ở cùng nhau, ăn cùng nhau, trong lòng Sư Thanh Huyền tự dưng thấy nghẹn muốn chết.

Ha ha ha, y đang miên man suy nghĩ cái gì vậy? Hạ Huyền đã ẩn nhẫn suốt mấy trăm năm, cô độc trên cái đảo này mấy trăm năm, nên có một người chân thành thật thà tới đây ở bên hắn mới phải.

Sư Thanh Huyền hít một hơi thật sâu, ném tất cả những ý tưởng thượng vàng hạ cám kia ra sau đầu hết, lấy bát canh mà Hạ Huyền đã nấu sẵn uống một ngụm, lại bắt đầu ngắm kỹ gương mặt của bản thân ở trong gương.

Ừm... Không biết gã có thể tiếp thu được hình ảnh trưởng thành như thế này không nhỉ?

Con trai thứ hai của nhà họ Phương lưu lạc ở bên ngoài hơn hai mươi năm, tiệc sinh nhật đầu tiên khi về đến nhà đương nhiên là phải tổ chức cho đủ to đủ thể diện. Nhiều gia đình giàu có trong thành này đều tới, đương nhiên, Phương thừa tướng cũng chuẩn bị một bàn tiệc đơn cho các huynh đệ trong miếu bọn họ, lấy lý do là cảm ơn bọn họ đã chăm sóc cho gã, Sư Thanh Huyền cũng nằm trong danh sách được mời.

Khi thiệp mời được đưa tới, Sư Thanh Huyền còn đang uốn mi đứng ở trước gương.

Ha... Cái tên được viết trên thiệp mời chính là lão Phong. Sư Thanh Huyền cúi đầu nhìn nhìn áo rộng váy dài trên người mình, nếu như một người phụ nữ xa lạ bỗng nhiên đi dự tiệc thì có quá đột ngột không nhỉ?

Mặc kệ, dạng nữ nhi thì dạng nữ nhi thôi! Tiệc mừng sinh nhật của huynh đệ không thể không đi được!

Khi tới phủ Thừa tướng, bất kể là nha hoàn dẫn đường hay là vương tôn quý tộc khi thấy một người phụ nữ với phong thái yểu điệu như vậy không khỏi đắm chìm sâu trong sự xinh đẹp này. Mà khi bọn họ nhìn thấy cô nương này lập tức đi về phía bàn tiệc của nhóm ăn xin ở trong một góc khuất, không ai không khiếp sợ.

Đám ăn xin vừa mừng vừa sợ, sôi nổi đón dạng nữ của Sư Thanh Huyền ngồi vào bàn nhập tiệc.

"Tiểu phu nhân, từ lần trước người đi, mấy đứa trẻ trong miếu vẫn luôn nhớ thương người đó. Ha ha, mỗi ngày bọn chúng đều nhắc mãi cái lúc mà người cho bọn chúng kẹo ăn đó."

"Đúng rồi đúng rồi, tiểu phu nhân hôm nay sao lại tới nơi này chơi vậy?"

"Ngươi bị ngốc à? Vừa nhìn thấy tiểu phu nhân đã biết người có xuất thân bất phàm, tham dự yến tiệc của Thừa tướng đại nhân chăng có gì là kỳ quái cả."

Sư Thanh Huyền cười nói: "Lần này thì ngươi đã nói sai rồi, ta không thân thiết với Thừa tướng đại nhân đến như vậy đâu. Chỉ là ta vô cùng nhớ các ngươi thôi, nên đương nhiên phải tới đây rồi."

Lời này người ở ngoài nghe thấy đều cảm thấy cực kỳ không ổn, mấy vị tiểu thư nhà quan ở bên cạnh vốn ghen ghét với sắc đẹp của Sư Thanh Huyền không khỏi lộ ra vẻ mặt châm chọc và khinh thường.

Một tên ăn xin cất cao giọng nói: "Tiểu phu nhân chịu thi ân với những tên ăn xin chúng ta, không hề giống với mấy vị tiểu thư nhà giàu sang phú quý ở bên kia! Một cô nương vừa đẹp người vừa có tâm thiện như người thật sự không có nhiều trên đời đâu!"

Trong bữa tiệc có người nghe xong liên tục tán thưởng vài câu. Mấy vị tiểu thư nhà quan lại đỏ bừng mặt mũi vì xấu hổ, lại không dám tỏ ra lỗ mãng ở phủ Thừa tướng, chỉ có thể cúi đầu thở phì phì rời đi.

Tên ăn xin kia bắt chéo chân ngồi ở bên cạnh bàn gặm thịt ăn, gặm xong thì phun xương ra bên ngoài, bàn tay dính đầy dầu mỡ cầm lấy bình rượu ngon được ủ từ lâu lên, ngửa cổ đổ vào trong miệng mình. Cuối cùng gã đặt bầu rượu lại trên bàn, sau đó lấy đũa gắp một miếng từ mỗi món ăn trên bàn cho vào trong bát của mình, vừa ăn vừa nói:"Những người này không phải là chỉ có mấy đồng tiền dơ bẩn đó thôi sao?! Một đám mặc quần là áo lụa, đeo đai ngọc có gì mà đặc biệt hơn người chứ, còn không đẹp bằng một ngón tay của tiểu phu nhân nhà chúng ta nữa."

Những vương tôn quý tộc này đó xem thường những tên ăn xin nghèo kiết xác lại hôi hám như bọn họ. Vị huynh đệ này trong miếu nổi tiếng là có tính tình dễ xúc động, Sư Thanh Huyền không muốn gây thêm phiền toái cho Phương phủ, cho Tiểu Phong nên lập tức kéo vị huynh đệ này trở về, nói: "Soi mói có thể lấp đầy bụng được không hả? Ăn cơm, ăn cơm đi."

"Bọn họ khinh thường ta, ta nhìn thấy bọn họ là hết muốn ăn rồi! Phụt! Chờ Tiểu Phong lại đây, uống hết á mấy ly rượu này thì ta lập tức rời đi!"

Gã mới nói xong, Phương Phong đã vòng qua tới đây từ bên kia, cầm bầu rượu rót đầy rượu ngon cho các vị huynh đệ trong miếu, cười nói: "Để ta xem xem tên nào không cho ta mặt mũi như vậy, ồn ào muốn rời đi vậy hả? Đã nói là không say không về rồi mà, hiện tại đã muốn đi có phải là đang khinh thường ta hay không hả?"

Vị huynh đệ kia nói: "Tiểu Phong của chúng ta sao có thể so sánh với những tên giàu có giả dạng làm người tốt đẹp kia chứ! Tới đây! Nể mặt mũi của ngươi, hôm nay rượu này cần phải uống cả đêm cùng ngươi mới được!"

Phương Phong rót một ly cho Sư Thanh Huyền, nói: "Lần trước cô nương đã thi ân với các huynh đệ trong miếu của ta, ta còn không kịp cảm ơn người đàng hoàng nữa."

"Được rồi được rồi, ta và Phương phủ cũng coi như như là có duyên với nhau, đừng nói tới cái gì mà cảm ơn hay không cảm ơn nữa."

Phương Phong lại hỏi: "Nghe hạ nhân nói, thiệp mời mà cô nương dùng khi đến đây hình như viết tên một người bạn của ta, không biết cô nương có quan hệ gì sâu xa với người bạn này của ta hay không?"

Có quan hệ sâu xa gì đâu chứ, nếu có sâu xa thì đó chính là hình dạng thật của ta mà thôi.

Sư Thanh Huyền cười gượng một tiếng, chỉ đành bịa đặt lung tung: "Ha ha ha người đó là ca ca của ta, y có việc bận phải đi cho nên bảo ta thay y tới tham gia tiệc sinh nhật của Phương công tử."

Đám ăn xin ồ lên.

"Bảo sao ta nhìn cô nương có ngoại hình rất giống lão Phong, hóa ra là muội muội của y!"

"Ôi, lão Phong đã mất tích hơn một tháng rồi! Cô nương, người có biết y đã đi đâu không? Mọi người đều lo lắng cho y gần chết!"

Sư Thanh Huyền nói thầm một câu trong lòng, Tiểu Phong không nói tin tức y vẫn còn sống cho các huynh đệ trong miếu biết sao?

"Mọi người đừng vội vàng, ta mới vừa gặp lão Phong rồi, nhưng mà hai ngày nay bận quá không tới miếu kể cho mọi người nghe được." Phương Phong nói, "Cô nương, người xem, mọi người đều rất nhớ y đó, người có biết lão Phong đã đi đâu suốt thời gian qua không? Bao giờ thì y sẽ trở về vậy?"

"Cái này..." Sư Thanh Huyền thật sự không biết khi nào Hạ Huyền chịu biến y trở về dáng vẻ ban đầu của mình, "Ta cũng không rõ ràng lắm ca ca đang đi làm cái gì nữa, ta bảo đảm chờ y trở về sẽ lập tức nói y đi gặp các ngươi được không?"

"Cũng được." Phương Phong không tiếp tục hỏi nữa, uống một ly rượu với mọi người.

Sư Thanh Huyền mới đưa ly rượu tới bên miệng mình đã bị một người nào đó đoạt đi.

"Không phải ta mới nói không cho phép ngươi uống rượu sao?"

Sư Thanh Huyền vốn tưởng rằng hôm nay Hạ Huyền sẽ không trở lại, không nghĩ tới hắn không những đã trở về, còn bắt y tại trận nữa.

Sư Thanh Huyền cười gượng: Ha ha ha ha, Hạ... Bệnh của ta đã tốt lên rồi, ta không uống nhiều mà, chỉ một chút, chỉ một chút thôi! Không tin thì ngươi hỏi bọn họ đi!"

Mọi người ngơ ngác nhìn công tử mặc áo đen mang gương mặt lạnh lùng không biết tới từ lúc nào, bị Sư Thanh Huyền điểm danh mới phục hồi tinh thần lại.

Có người lập tức đáp lại: "Đúng vậy công tử, phu nhân mới uống hai ly, không nhiều lắm không nhiều lắm."

Nghe vậy, Hạ Huyền nhìn chằm chằm Sư Thanh Huyền, hỏi: "Hai ly?"

Hai ngày trước Hạ Huyền đã đổ sạch sẽ tất cả rượu ở trong phòng của y, cũng không cho y bất cứ đồng ngân lượng dư nào chính là vì muốn tránh cho y đi uống rượu rồi uống hỏi cả thân thể, lại vô tình bỏ qua đám người trong miếu này.

"Ha ha ha ha hôm nay không phải sinh nhật của Tiểu Phong sao, dù sao cũng phải cho huynh đệ chút mặt mũi chứ đúng không?"

Phương Phong vội vàng đứng ra giảng hòa: "Hạ công tử có muốn ngồi xuống uống cùng với chúng ta không, uống hai ly không sao đâu."

Hạ Huyền liếc mắt qua, nhưng lại không nhìn về phía gã: "Đã uống hai ly rồi, cùng ta trở về."

Sư Thanh Huyền nói: "Đừng đừng đừng, khó có được ngày lành mà Hạ... Cho ta xin một chút mặt mũi đi."

Huynh đệ có tính cách xưng động kia lại nổi giận: "Này, ngươi là cái thá gì chứ, huynh đệ chúng ta uống rượu có liên quan quái gì đến ngươi chứ? Lão Phong muốn ngươi uống rượu chính là muốn làm huynh đệ với ngươi đó, không uống thì cút đi."

Sư Thanh Huyền kinh ngạc...

Khóe mắt của Hạ Huyền thoáng liếc qua, tiểu huynh đệ kia đột nhiên cảm thấy mọi sự vật ở chung quanh đều đông lại, phảng phất có một cây đao vô hình trong nháy mắt sẽ cắt rơi đầu mình. Gã quên cả hô hấp, thậm chí trái tim còn dừng đập, cả người cứng đờ giống như một cục đá lạnh băng vậy.

Sư Thanh Huyền biết hắn đã tức giận, vội vàng ôm lấy cánh tay của Hạ Huyền: "Hạ công tử, Hạ công tử, gã uống sau rồi, ngươi đừng để trong lòng. Đi đi đi thôi, chúng ta trở về thôi, ngươi muốn đi nơi nào cũng đều được cả! Nếu không chúng ta về Hắc... Về nhà! Về nhà thôi!"

Lời tác giả:

Hạ Huyền: Vợ ơi, gã đó mắng ta kìa, ta tức lắm á!

Hết chương 45

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com