Chương 11
11
Tiêu Chiến trực tiếp bị cánh môi của Vương Nhất Bác cọ cho sững sờ, đôi mắt đều trợn tròn cả lên. Anh run run rẩy rẩy quay đầu, muốn nói lại thôi, thật lâu sau mới mềm giọng nhỏ tiếng nói: "Vương tổng cậu... chạm phải tôi rồi".
Vương Nhất Bác chăm chú nhìn anh, cũng tận lực hạ thấp thanh âm, sau đó trầm tĩnh mở miệng: "Thật không phải, vừa rồi đứng không vững".
Nói xong cậu còn đặc biệt chính nhân quân tử mà đứng cách Tiêu Chiến xa hơn một chút, chí ít không còn loại khoảng cách cánh tay chạm phải cánh tay nữa.
Người cũng xin lỗi rồi, vậy hẳn không phải là cố ý đi, Tiêu Chiến rất phiền muộn mà nghĩ. Nếu mình không bỏ qua không thuận theo nhất quyết giữ mãi không buông, thì có phải anh trông như rất hẹp hòi hay không.
Thế nên Tiêu Chiến dù có cảm thấy bản thân bị ăn gian như thế nào đi chăng nữa, vẫn nói với Vương Nhất Bác không sao.
Cửa thang máy vừa mở ra, mọi người lần lượt bước ra ngoài, Tiêu Chiến cũng muốn theo dòng người chen ra ngoài, liền bị Vương Nhất Bác nắm lấy cánh tay: "Người vẫn còn rất đông, đợi lát nữa đỡ hơn hẵng đi".
Tiêu Chiến nghĩ nghĩ, hình như cũng đúng, liền dừng bước chân.
Cuối cùng cũng được hít thở không khí trong lành, Tiêu Chiến rất nhanh đã thả lỏng cơ thể. Trên đường đến bãi đậu xe, nhìn thấy một viên đá nhỏ, không nhịn được đá nó đi.
Gió đêm xen lẫn làn khí nóng khe khẽ lướt qua hai má anh, không biết sao lại nghĩ đến sự tiếp xúc không phải là cố ý vừa rồi trong thang máy của Vương Nhất Bác. Không nóng bỏng và nhiệt liệt như cơn gió kia, nhưng dường như mang theo một loại quyến luyến và ôn nhu khó hiểu.
Tiêu Chiến lắc lắc đầu, hẳn là độc thân lâu ngày nên mới nghĩ đông nghĩ tây thế này đi. Bỏ đi, càng nghĩ càng phiền, dứt khoát đem chuyện này vứt ra sau đầu, về nhà quan trọng hơn.
Hôm nay thời tiết có hơi nóng hơn mọi khi, nên buổi tối lại càng oi bức hơn thường lệ. Trước khi đi ngủ Tiêu Chiến chỉnh nhiệt độ máy điều hòa thấp đi một chút, sau chỉ đắp một chiếc chăn hơi mỏng rồi chìm vào giấc ngủ.
Thời điểm thức dậy vào buổi sáng có chút đờ đẫn mụ mị, đầu có hơi choáng. Anh cho rằng do ngủ không ngon nên mới như vậy, dù sao trước đây cũng từng có lần ngủ không ngon đầu óc lâng lâng rồi.
Tiêu Chiến không để tâm, thu dọn đồ đạc xong liền ra cửa đi làm.
Chỉ là đến công ty ăn xong bữa sáng không bao lâu, anh cảm thấy sự mệt mỏi trong người càng nghiêm trọng hơn, mí mắt sụp xuống, tinh thần không tốt.
Nhìn thời gian cũng chưa đến chín giờ, nghĩ lén gục trên bàn ngủ một giấc trước, thời gian còn lại sẽ dành cho công việc.
Lúc Vương Nhất Bác xuống phòng làm việc tìm anh người còn chưa tỉnh, ngủ có chút sâu, bình thường nhìn anh cao cao như thế, nhưng khi co người lại liền trông như một nắm nhỏ.
Vốn dĩ Tiêu Chiến phải dựa theo chỉ thị ngày hôm qua của Vương Nhất Bác chín giờ sáng lên tìm cậu để xác nhận phần được sửa đổi ở phương án mới nhất, nhưng đã chín giờ ba mươi phút, người vẫn còn chưa thấy đâu, cho nên Vương Nhất Bác mới đi xuống tìm anh.
Vương Nhất Bác ôn nhu mà vỗ vỗ cánh tay anh: "Sao lại ngủ gục thế này?".
Tiêu Chiến bị đánh thức, cau mày tựa hồ như có chút không vui, anh mắt còn buồn ngủ lơ mơ mà nhìn Vương Nhất Bác chằm chằm, rất lâu sau mới lấy lại tinh thần, mình bị Vương Nhất Bác bắt tại trận rồi.
Chân mày vốn đang cau chặt rất nhanh liền thả lỏng, Tiêu Chiến vừa muốn giải thích một phen, lại đột nhiên ngứa mũi, hắt xì mấy cái liền, trực tiếp nghẹt luôn cả mũi.
Vương Nhất Bác nhìn khuôn mặt không có tí huyết sắc của anh, sờ lên mu bàn tay anh để lộ ra bên ngoài, một mảng lạnh toát.
Ngay sau đó cậu lại nâng tay phủ lên trán Tiêu Chiến, cũng may nhiệt độ bình thường, không phát sốt.
"Bị cảm rồi?" cậu hỏi.
Tiêu Chiến nghe cậu hỏi như vậy, hậu tri hậu giác nhận ra mình hình như thật sự đã bị cảm rồi. Thảo nào sáng nay trạng thái tinh thần không được tốt, rất mệt mỏi, lại buồn ngủ.
"Hình như là vậy". Giọng nói Tiêu Chiến mang theo âm mũi nồng đậm.
"Đã uống thuốc chưa?".
"Chưa".
"Ở đây có thuốc không?".
"Tôi tìm thử".
Tiêu Chiến trả lời xong muốn đi tìm trong ngăn kéo, nhưng vừa cúi đầu một cái đã lại càng chóng mặt hơn. Anh ngước mắt nhìn Vương Nhất Bác, nhỏ giọng nói: "Chóng mặt".
Ý anh là muốn được Vương Nhất Bác giúp đỡ, nhưng rơi vào mắt Vương Nhất Bác chính là sự tủi thân và ỷ lại đối với cậu.
"Để tôi". Vương Nhất Bác giấu đi nụ cười nơi khóe miệng, đi tới bên cạnh giúp anh tìm thuốc cảm.
Chỗ Tiêu Chiến chỉ có thuốc dạng bột, nhưng nói chung thì có vẫn còn hơn không. Vương Nhất Bác chạm chạm nước trong ly của anh, sớm đã lạnh rồi. Thế nên cậu tự mình ra ngoài giúp anh rót nước.
Trong lúc đi ra, Vương Quả Quả đều đang lén lút theo dõi, đáy mắt lộ ra hào quang phấn khích.
Vương Nhất Bác trở lại phòng làm việc, cũng tiện đường xé mở gói thuốc bột giúp anh pha. Tiêu Chiến thấy cậu đặt cốc lên bàn, muốn đưa tay chạm thử, liền bị Vương Nhất Bác bắt lấy:
"Nóng đó".
"Ẩu ẩuu" Tiêu Chiến ngốc ngốc trả lời. Tay vẫn còn bị Vương Nhất Bác nắm chặt, anh khẽ nhúc nhích muốn giãy ra, nhưng ngay sau đó, Vương Nhất Bác lại càng nắm chặt hơn.
"Tay lạnh quá đi". Miệng thì nói tay cũng cùng lúc nhúc nhích. Vương Nhất Bác úm lấy tay người giúp anh ma xát tạo nhiệt. Tay nhỏ của Tiêu Chiến được tay to ủ đến phát nóng, không lâu sau lòng bàn tay thế mà lại đổ mồ hôi rồi.
Lòng bàn tay ấm lên chuyển đỏ, mặt cũng vì vậy mà nóng lên theo. Vừa nhìn liền biết Tiêu Chiến lại ngượng ngùng rồi. Vương Nhất Bác ngẩng đầu liền nhìn thấy khuôn mặt phiếm hồng của anh.
"Phát sốt rồi sao?" Vương Nhất Bác lại nâng tay sờ trán anh, không nóng. Sờ xong rồi lại sờ sờ mặt anh, nóng muốn chết.
Tiêu Chiến ấp a ấp úng trả lời: "Không, không có. Chỉ là có chút nóng thôi".
"Ừm". Vương Nhất Bác buông tay anh, đưa tay chạm vào ly nước ấm. Cảm thấy cũng không khác biệt mấy, liền đưa qua cho anh.
Nhưng nào có biết Tiêu Chiến không dám chạm vào tay cậu, lúc đón lấy chiếc ly cầm không chắc, tích tắc không cẩn thận, ly nước liền rơi lên ghế, tưới ướt quần anh.
"A!" Tiêu Chiến không nhịn được kinh hô một tiếng, vội vàng bắt lấy cái ly đặt lên bàn. Nước trong ly đã đổ gần hết, chỉ còn lại một ít dưới đáy ly.
Vương Nhất Bác vội vàng lấy khăn giấy đưa anh lau, Tiêu Chiến nhìn Vương Nhất Bác đang đem từng tấm lại từng tấm khăn giấy đặt trên đũng quần mình, mặt như đưa đám: "Sao lại lụm cụm như này a! Tôi thiệt là xui xẻo!".
Trong lúc tự mình emo, còn không quên viết thêm một chuyện lên bảng danh mục những điềuxí hổ anh vẫn luôn giữ trong lòng.
Vương Nhất Bác dùng ngón trỏ ấn lên môi anh, bất đắc dĩ cười nói: "Người ngốc thường sẽ không xui xẻo".
Vương Nhất Bác nói anh ngốc! Lần trước cũng nói như vậy rồi!.
Tiêu Chiến nhìn cậu, tức giận cắn chặt răng muốn phản bác, nhưng cuối cùng vẫn là nhịn xuống. Cậu là ông chủ, không thể tức giận. Cậu đã giúp mình rất nhiều lần, kể cả bây giờ, cho nên không được tức giận.
Nhưng khi anh vừa định tự mình lau quần, Vương Nhất Bác trực tiếp đem anh vớt lên ôm vào lòng,
"Đứng dậy trước, phía dưới của anh đều ướt cả rồi".
tbc.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com