6
Bầu không khí giữa ba người lâm vào bế tắc, Quan Chân Chân đi theo Chung Thần Lạc hoảng sợ, lập tức gọi điện thoại cho chủ nhiệm khoa, chủ nhiệm khoa Jennifer nhìn thấy đều là khuôn mặt châu Á, sau khi đem tất cả mọi người về văn phòng, lại gọi người phụ trách ủy ban du học sinh tới.
Theo lời kể của Chung Thần Lạc và lời khai của Phác Chí Thịnh, cô Jennifer hiểu được toàn bộ sự việc, rất nhanh đưa ra quyết định gọi cảnh sát không để ý đến lời cầu xin của Trần Tử Nghĩa.
Khi cảnh sát đến, luật sư của Phác Chí Thịnh, Eben, cũng kịp lúc tới nơi giải cứu hai người đáng lẽ phải đến đồn cảnh sát để phối hợp điều tra. Cuối cùng Trần Tử Nghĩa bị tạm giam, nước cam cũng bị mang đi xét nghiệm, náo loạn này tạm thời qua đi.
Chung Thần Lạc đưa Quan Chân Chân về nơi ở, đi ra phát hiện Phác Chí Thịnh đã lái xe vào, cậu bước đến đứng trước xe, "Bạn gái cậu đâu?"
Người trong xe không trả lời, lại hỏi: "Đi ăn cơm?"
"Được, tôi mời cậu." Hôm nay Phác Chí Thịnh đã giúp cậu rất nhiều, cậu không có lý do gì để từ chối.
Ra khỏi cổng trường mới nhận ra trời đã rất khuya, xe chạy hai vòng quanh bờ Nam, chỉ tìm được một vài quán bar còn kinh doanh, Chung Thần Lạc cảm thấy tiếp tục tìm cũng không có ý nghĩa, vì thế cùng người ngồi ghế lái thương lượng: "Trễ như này rồi, không còn nhà hàng nào mở cửa, nếu cậu không chê, không bằng đến chỗ tôi, tôi sẽ nấu vài món ăn."
Phác Chí Thịnh từ chối cho ý kiến, sau khi Chung Thần Lạc báo địa chỉ, hắn liền quay vô lăng, lái về phía căn hộ của cậu.
Nơi ở của Chung Thần Lạc nằm ở con phố ven bờ sông Bắc, rất gần trường học, cho dù đi bộ cũng chỉ mất vài phút. Đáng tiếc tòa kiến trúc này tuy rằng bên ngoài được bảo dưỡng rất tốt, nhưng bên trong thật ra đã cũ kỹ, vì nguyên nhân không thể phá hư cấu tạo bên trong, vẫn chưa lắp thang máy, Chung Thần Lạc dẫn người đi bộ lên tầng năm.
Sau khi vào phòng, Phác Chí Thịnh liếc mắt một cái liền nhìn thấy chiếc áo khoác quen thuộc kia, tâm tình trở nên tốt hơn, hắn bắt đầu quan sát bốn phía, phòng khách khá sạch sẽ, bất quá những nơi có thể đặt đồ đạc đều chất đống một ít đồ linh tinh.
Chung Thần Lạc còn đang thở gấp vẫn chưa hồi phục sau khi leo bộ năm tầng lầu, thấy hắn quan sát phòng ốc, cậu vội dọn các loại sách nhạc nằm rải rác, "Nhà hơi bừa bộn."
Phác Chí Thịnh không nói gì, nhưng cười nhẹ.
"Khẩu vị của tôi hơi nhạt, không biết cậu thích ăn gì." Cậu đi vào phòng bếp, chỉ còn hai quả cà chua cùng một quả trứng cô đơn trong tủ lạnh.
Vỗ mạnh vào gáy, cậu quên mất khoảng thời gian này vì chuẩn bị cho buổi diễn thời trang, đã rất lâu không mua đồ bổ sung tủ lạnh.
Phác Chí Thịnh nhìn cậu ngơ ngác tại chỗ, tò mò đi tới, nhìn tủ lạnh trống rỗng, nhàn nhã dựa vào cửa phòng bếp: "Mời tôi ăn cơm?"
Chung Thần Lạc mặt đỏ bừng, luống cuống tay chân mở ngăn tủ, thật may cho cậu tìm được mấy gói mì ăn liền, ho nhẹ một tiếng, "Thật ra tôi làm mì ăn liền cũng rất ngon."
Phác Chí Thịnh ôm ngực cười to, "Chung Thần Lạc, sao tôi không phát hiện cậu thú vị như vậy."
"Mau về phòng khách đi, đừng ảnh hưởng tôi phát huy!" Chung Thần Lạc thẹn quá hoá giận, Phác Chí Thịnh nhún nhún vai, trở lại phòng ăn ngồi xuống, chỉ là đôi mắt kia vẫn như cũ dõi theo bóng người đi tới đi lui trong phòng bếp.
Chung Thần Lạc nghiêm túc nấu ăn, không để ý hắn đang theo dõi, Phác Chí Thịnh nhìn cậu cúi đầu nghiêm túc cắt cà chua, ánh mắt trở nên sâu thẳm, không biết đang nghĩ gì.
Vài phút sau, hai bát mì được bưng lên bàn ăn, hình thức không đẹp mắt lại chọc cho Phác Chí Thịnh nửa cười nửa không, Chung Thần Lạc cũng có hơi chột da, tốt tính đưa cho hắn đôi đũa, "Tuy rằng không đẹp mắt lắm, nhưng hương vị cũng được, ăn đi."
Phác Chí Thịnh cầm đũa gắp mì, thấy một quả trứng được giấu bên dưới, hắn đột nhiên hỏi một câu:
"Cậu còn vì người khác mà xuống bếp sao?"
Chung Thần Lạc không nghĩ tới hắn hỏi như vậy, suy nghĩ một chút, nghiêm túc trả lời: "Có."
Lúc Lý Đế Nỗ học năm ba, Khương Nhữ Tình muốn anh sau khi đậu đại học lập tức đưa vào Chung thị thực tập. Anh vừa ôn bài vừa bổ sung kiến thức kinh doanh, có thể thấy bằng mắt thường tốc độ gầy đi rất nhanh.
Cậu nhìn thấy thật sự rất đau lòng, mỗi ngày trốn lớp buổi chiều lén chạy về nhà, học công thức nấu nhiều món canh khác nhau cho anh uống, có nước canh bổ dưỡng, lượng thịt mất đi nhanh chóng quay trở lại, thậm chí còn nhiều hơn trước, người kia nói đùa, sau này phải tập thể dục hai tiếng mới dám uống canh cậu nấu, bằng không sớm muộn cũng biến thành heo.
Về sau hiệu quả tập thể hình rõ rệt, cậu gọi người kia là heo cơ bắp, mỗi khi cậu gọi cái tên này, đối phương đều cười bất đắc dĩ, tràn đầy cưng chiều. Nhớ lại quá khứ, cậu không khỏi dâng lên luyến tiếc.
"Thật khó ăn." Phác Chí Thịnh buông đũa xuống, thanh âm không nhẹ không nặng, vừa đủ để kéo suy nghĩ đang thả trôi của Chung Thần Lạc trở lại, cậu nhìn biểu tình của Phác Chí Thịnh ngồi đối diện chuyển sang u ám, có chút bối rối.
"Nếu không ngon thì đừng ăn, không sao, lần sau tôi bù lại cho cậu."
Cậu đứng dậy thu dọn bát đũa, Phác Chí Thịnh đè tay cậu lại, "Tôi chỉ nói không ngon, chứ không nói không ăn."
Chung Thần Lạc nhìn vị thiếu gia này không còn cách nào khác, đành phải ngồi xuống lần nữa, lần này Phác Chí Thịnh ngoan ngoãn ăn, Chung Thần Lạc cũng cầm đũa lên, hai bát mì rất nhanh toàn bộ vào bụng.
Thu dọn phòng bếp xong, kim đồng hồ đã dừng ở 0 giờ, Chung Thần Lạc cho rằng Phác Chí Thịnh sẽ về, không nghĩ tới sau khi ăn xong hắn lại ngồi trở lại sofa, thậm chí còn rảnh rỗi lật xem sách nhạc của cậu.
"Không trở về chỗ cậu à?" Chung Thần Lạc thăm dò hỏi.
Phác Chí Thịnh bố thí một ánh mắt cho cậu: "Cậu nói để tôi lái xe thể thao chạy loạn ở London vào ban đêm?"
"Cậu không phải ở tây nam sao?" Hầu hết các phú nhị đại ở London đều sống phía tây nam.
"Ở tây nam." Lật hết bản nhạc, lại cầm tờ báo lên.
"Tây nam rất an toàn, cách có hai con đường."
"Chỉ an toàn với cậu." Phác Chí Thịnh nhíu mày.
"Vậy cậu muốn ngủ lại đây? Nhưng tôi không có giường phụ." Cậu mở cửa phòng cho Phác Chị Thịnh xem, ngôi nhà này là một căn hộ độc thân điển hình, ngoại trừ phòng đàn, chỉ có một phòng ngủ.
Phác Chí Thịnh nhìn quanh phòng ngủ, lại nhìn thoáng qua phòng khách, "Cậu có thể ngủ trên sofa."
"....."
Chung Thần Lạc nghe xong không thể tin vào tai mình, nhưng giương mắt nhìn lại, biểu tình trên khuôn mặt Phác Chí Thịnh quá mức đương nhiên.
"Được, tôi ngủ trên sofa." Chung Thần Lạc thoả hiệp.
"Muốn tắm không?" Chung Thần Lạc hỏi. Cậu lấy ra khăn tắm và áo tắm mới, sau khi chờ người vào phòng tắm, bắt đầu đem khăn trải giường, chăn và gối trong phòng ngủ chuyển ra sofa, sau đó lấy bộ mới thay vào, ngắn ngủi mười mấy phút, cậu đã đổ một thân mồ hôi.
Phác Chí Thịnh tắm xong, nhìn thấy vỏ chăn gối mới trên giường cũng không nói gì, chỉ khó chịu đưa tay lên ngửi mùi cơ thể.
"Cậu còn là trẻ con à? Còn dùng sữa tắm này." Vẻ mặt chán ghét rất thiếu đánh.
Chung Thần Lạc nhịn không nói gì, cầm đồ ngủ của mình đi vào phòng tắm, chờ sau khi cậu tắm xong, Phác Chí Thịnh đã ngã xuống giường.
Cậu trở lại phòng khách, tắt hết đèn nằm trên sofa nhắn tin cho Quan Chân Chân, xảy ra chuyện hôm nay, cậu sợ Quan Chân Chân để lại bóng đen tâm lý.
Quả nhiên Quan Chân Chân vẫn chưa ngủ, cậu nhắn tin thật lâu mới trấn an được cô. Lúc cậu chuẩn bị đi ngủ, ánh đèn trước mắt lại sáng lên, cậu bị chói mắt, che tầm mắt mới phát hiện là Phác Chí Thịnh bật đèn trong phòng khách.
"Sao vậy?" Cậu mơ màng ngồi dậy hỏi.
"Tiếng nhắn tin của cậu làm ồn đến tôi, đang nói chuyện với ai vậy?"
"À, ngại quá." Chung Thần Lạc vội vàng chuyển điện thoại sang chế độ im lặng.
"Cậu còn chưa trả lời tôi, đang nói chuyện với ai?"
"Quan Chân Chân, cô gái đi cùng tôi buổi tối." Cậu trả lời theo bản năng, nói ra mới ý thức được mình không cần phải nói với hắn những chuyện riêng tư này, đang định nói gì đó, lại bị Phác Chí Thịnh ngắt lời.
"Hình như tôi chưa có wechat của cậu."
"Hả?"
"Người bồi bàn kia, tôi sẽ để Eben theo dõi, cậu không cần lo lắng."
"Cảm ơn nhiều." Chung Thần Lạc không hiểu tại sao hắn nói những lời này vào lúc này.
"Nếu cần liên lạc với cậu, thì phải có số di động và wechat chứ?" Phác Chí Thịnh thờ ơ nhìn điện thoại trong tay cậu
Chung Thần Lạc giờ mới phản ứng lại, vội đưa điện thoại qua, đối phương tiếp nhận điện thoại thao tác một hồi, đem máy trả lại cho cậu, không chút lưu luyến trở lại phòng ngủ.
Cậu lại tắt đèn nằm xuống, mở wechat, đã hiển thị thông báo bạn tốt đã xác nhận mình, ảnh đại diện là một bông tuyết nhỏ, ID ngắn gọn bất ngờ: JS25.
Chung Thần Lạc ghi chú tên cho hắn, nhìn đồng hồ, nhắm mắt chuẩn bị ngủ. Qua vài giây, không hiểu sao lại mở điện thoại lên, nhấp vào ảnh đại diện của Phác Chí Thịnh, sau khi phóng to có thể nhìn thấy cấu trúc lục giác của bông tuyết. Ngón tay cậu chạm vào bông tuyết, xúc cảm lạnh lẽo trên màn hình như cậu chân chính chạm vào vật trong suốt kia, cậu suy nghĩ một lát, gửi lời chúc ngủ ngon đến Phác Chí Thịnh.
Phòng ngủ tối tăm hiện lên một ánh sáng nhỏ, người trên giường nhìn di động mỉm cười hài lòng, nương theo mùi sữa dễ chịu quanh người, theo đó tiến vào mộng đẹp.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com