Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

Chương 17: Chủ đích

Tàu đến ga lúc 5h30 sáng. Bình minh ở thị trấn nhỏ lặng lẽ chiếu xuống mặt đất thứ ánh sáng mờ ảo, so với vẻ hào nhoáng của thành phố thì nơi đây giống như một mỹ nữ được trang điểm một cách nhẹ nhàng.

Trước khi dừng tàu, mèo đen đã lẻn xuống giường dưới, sau đó vờ như không có chuyện gì, đi theo Doãn Hạo Vũ và Lâm Mặc rời khỏi tàu.

Trên đường ra khỏi sân ga, Lâm Mặc cứ liên tục phàn nàn rằng mình ngủ không ngon, trong giấc mơ, cậu ta gặp một con quái vật chảy đầy nước dãi còn ầm ĩ gầm rú đuổi theo cậu ta nữa.

Thị trấn này không tồi tàn như những gì người ta đồn đại. Sân ga nằm gần khu thương mại, nhưng có chút hơi vắng vẻ.

Đường phố ở đây vô cùng rộng rãi, thỉnh thoang lại có vài chiếc ô tô chạy ngang qua. Dọc đường có xe đạp công cộng rải rác khắp nơi, một số yên xe đã phủ một lớp bụi dày. Hàng quán hai bên đường chậm chạp mở cửa, bảng hiệu cũ kỹ như thể đã nhiều năm không được thay mới.

"Nè, có chắc nơi này có quái vật không vậy? Trông nó..."

Rất bình thường.

Lâm Mặc nuốt ba chữ cuối cùng lại. Nghĩ đến đây, với sự kiểm soát chặt chẽ của Chính phủ cùng với những hành động mạnh mẽ và quyết liệt của Ban điều tra linh dị, quái vật hẳn là không còn lộng hành như trước nữa. Kinh tế tuy có phát triển nhưng dân số ở đây bị suy giảm nghiêm trọng, phần lớn người dân còn sót lại là những hộ nghèo và đám con nít bị bỏ rơi.

Trị trấn này không lớn, nó nằm giữa những đồi núi nhấp nhô. Dọc đường đi, cả ba không gặp bất kỳ người đi bộ nào, nhưng lại nhìn thấy một số khu dân cư tương đối mới, đáng tiếc là hầu hết đều bị bỏ trống, cỏ dại mọc um tùm. Có vẻ các nhà đầu từ ở đây cũng đang gặp phải vấn đề giống nhau: giá cả bình ổn nhưng không có người sinh sống. Lúc này đang làm mùa hè, những cành cổ thụ già hai bên đường tươi tốt, làm tăng thêm một chút sức sống cho thị trấn đìu hiu này.

Ba người đi bộ ước chừng mười phút, cuối cùng cũng tìm được một khách sạn nhỏ, thật ra, nó giống nhà nghỉ hơn là khách sạn. Một tòa nhà ba tầng hơi xuống cấp, tấm biển đề "Khách sạn Tân Chí" bằng chữ mạ vàng trên nền đỏ.

Quầy lễ tân có một cái bàn bằng đồng, bảng giá thuê phòng và thông tin an toàn được dán trên bước tường bên trái, bên phải là kệ để đồ ăn nhẹ và đồ uống. Ở giữa là một bàn thờ Thần Tài, Thổ Địa nhỏ. Quầy lễ tân này cao khoảng 1,5 mét. Bà dì ở đằng sau cũng không để ý rằng ba người đã bước vào, chỉ chăm chú xem video trên điện thoại, thỉnh thoảng cười vang.

Doãn Hạo Vũ bước tới, nói: "Xin chào."

Bà dì kia không niềm nở lắm, chỉ nhướn mày: "Thuê phòng hả?"

Doãn Hạo Vũ gật đầu: "Vâng ạ."

"Có đặt lịch online không?"

"Không có ạ."

"Vậy muốn thuê mấy phòng?"

Doãn Hạo Vũ đang định trả lời, lại cảm thấy nên hỏi ý kiến của người kia nên quay lại hỏi: "Anh muốn ở một mình hay là..."

Cao Khanh Trần ngơ ngác nằm bẹp trên quầy lễ tân, nghe được Doãn Hạo Vũ hỏi, ngẩng đầu chớp mắt: "Ta cần một cái giường thôi."

Lâm Mặc nói một cách hiển nhiên: "Sao mà hỏi câu vô tri vậy hả? Hai người một phòng, tôi một phòng!"

Doãn Hạo Vũ vốn là muốn chia như vậy, nhưng lại cảm thấy như thế thì hơi cố tình quá. Lúc này, Lâm Mặc đã trực tiếp nói ra, hai má hắn đỏ bừng, đột nhiên đổi chủ đề: "Tôi không có nói sẽ trả tiền phòng cho anh đâu. Tự mình trả đi nhé."

Lâm Mặc bồn chồn nói: "Ủa? Ai? Ai kêu tôi tới đây để giúp đỡ hả? Vì sao tôi phải tự mình bỏ tiền ra? Vậy thì, lấy cho con một phòng ba người! Vậy cho tiết kiệm!"

Doãn Hạo Vũ: "..."

Bà dì kia ném chìa khóa cho ba người rồi chỉ dẫn số phòng.

Khách sạn này quả thực đã xuống cấp. Cầu thang được làm bằng xi măng, do đã cũ nên mỗi bậc thang hơi nứt vỡ một chút. Trên nền đất còn vương vãi nào là cát, bụi, giấy vụn. Dãy hành lang được lát gạch caro màu vàng nhạt, cũng đã xuất hiện vài vết nứt dài và mỏng.

Có lẽ là do cơ sở hạ tầng ở bên ngoài đã triệt để làm ba người mất đi sự kỳ vọng nên khi nhìn thấy căn phòng, họ cảm thấy khá là may mắn.

Bên trong là hai chiếc giường đơn, trải ga giường màu trắng, đối diện là một cái tivi truyền hình cáp, bên dưới là một cái bàn và tủ gỗ nặng nề, dùng để đặt ấm đun nước, ly trà, túi trà,... ở trên đó. Điều duy nhất khiến người ta giật mình đó là những tấm rèm màu hồng được thêu những chùm hoa mẫu đơn, trông... hơi tục!

Phòng tắm cũng sạch sẽ, đồ vệ sinh cá nhân hàng ngày được đặt trên giá đỡ, ngoại trừ đường ống nước đã bị rỉ sét.

Có lẽ đã lâu không có ai ở, trong phòng toát ra một mùi ẩm mốc khó chịu. Doãn Hạo Vũ vừa bước vào cửa liền mở cửa sổ ra, không nghĩ tới, hắn lỡ tay dùng quá nhiều lực, trực tiếp bẻ gãy ổ khóa.

Doãn Hạo Vũ cầm một nửa cái khóa, không biết nói gì.

Lâm Mặc cười lớn, nói hắn phá hoại tài sản, bà chủ mà biết được thì nhất định sẽ yêu cầu hắn bồi thường gấp ba gấp bốn lần.

Nhưng tiếng cười hả hê đột ngột dừng lại khi cậu ta nhìn thấy căn phòng của mình.

Ít nhất thì phòng đôi còn rộng rãi, phòng đơn này giống như căn phòng mà Harry Potter từng ở lúc còn chung sống với họ hàng, chật chội và thô sơ, chỉ có một cái giường đơn, một cái bàn cạnh giường, cánh cửa tủ cũng rung rung như sắp rơi ra, thậm chí tivi còn là tivi của đời trước, cực kỳ lỗi thời!

"Ahhh! Tôi không muốn!!! Tôi cũng muốn ở phòng đôi!"

Vừa nghe thấy Lâm Mặc hét lên, Doãn Hạo Vũ dứt khoát khóa cửa rồi gào qua phía bên kia cánh cửa: "Lo cất đồ của anh đi, nghỉ ngơi một chút rồi tôi gọi đồ ăn mang tới!"

...

Thị trấn không lớn nhưng vẫn có đầy đủ các dịch vụ cần thiết. Một giờ sau, đồ ăn được mang tới, sáu món mặn và một món canh đủ để thỏa mãn dạ dày của hai người cùng một mèo đang rất đói. Doãn Hạo Vũ cuối cùng cũng cho Lâm Mặc vào phòng, thảo luận về những bước đi tiếp theo trong lúc ăn.

"Ngày mai, tôi và Lâm Mặc sẽ lên núi để thăm dò tình hình." Doãn Hạo Vũ quay sang Cao Khanh Trần, nói bằng giọng điệu chắc nịch: "Còn anh ở lại khách sạn."

Cao Khanh Trần đang thưởng thức bữa ăn, nghe thấy tên mình, anh ngơ ngác: "Tại sao?"

Doãn Hạo Vũ giải thích: "Trước khi Ban điều tra linh dị rút lui, bọn họ đã đặt 81 con thú đá trấn sơn và vô số cờ trấn quỷ ở khắp khu rừng..."

Cao Khanh Trần lại trợn mắt: "Những thứ đó không thể đả thương được ta!"

Doãn Hạo Vũ gắp một miếng thịt bỏ vào bát anh, xem như an ủi: "Tôi biết, nhưng dù sao nó cũng sẽ tiêu hao năng lượng lắm. Ngày đầu tiên chỉ đi dò đường và dọn dẹp mấy cái chướng ngại vật nhỏ thôi." Mèo nhỏ vẫn có vẻ không vui, Doãn Hạo Vũ, tự xưng là chuyên gia trong lĩnh vực nghệ thuật dỗ dành mèo con, hạ giọng dụ dỗ: "Ở trên tàu anh ngủ không ngon giấc rồi. Ở đây lấy lại năng lượng, nghỉ ngơi đi nhé?"

Nghe vậy, Cao Khanh Trần gật đầu đồng ý, nhưng Lâm Mặc ở bên cạnh lại đanh đá nói: "Nè he, xót mèo ngủ không ngon, vậy sao không thấy cậu xót cho tôi nhỉ? Tôi biết là hôm qua cậu dùng Thiên Cơ Trạo đấy! Tôi nằm giường dưới cậu đó! Thêm tôi vào thì cậu chết à?!"

Doãn Hạo Vũ không hề áy náy, bình tĩnh trả lời: "Anh nói nhảm quá rồi đó. Anh biết hiệu quả của Thiên Cơ Trạo mà, khoảng cách càng xa thì sức mạnh càng yếu..."

"Cậu rõ ràng là thiên vị thì có! Tôi là người tàng hình à?!"

Lâm Mặc ném đùi gà xuống, lớn tiếng mắng: "Đồ khốn nạn! Chúng ta sắp cùng nhau vào sinh ra tử, nhưng cậu lại không chịu chia sẻ Thiên Cơ Trạo cho tôi, tôi thèm vào! Lúc cần nhờ vả thì ngọt nhạt rủ rê, bây giờ có mới nới cũ, ha, đúng là lòng dạ đàn ông..."

Vừa nói, cậu ta vừa che mặt khóc, giống như người vợ cả bị chồng bỏ rơi.

"..."

Doãn Hạo Vũ xoay người về phía Lâm Mặc, đau đầu nói: "Được rồi, chờ xong việc ở Bắc Yêu Động, tôi sẽ cho anh Thiên Cơ Trạo, được chưa?!"

"Thật à?!"

Lâm Mặc lập tức trở mặt, từ khóc thành cười, cầm lấy đùi gà cắn một miếng lớn, hào hứng nói: "Đúng rồi, tôi thấy cậu có nhiều thứ lắm, như Tầm Long Xích, La Bàn, Thiên Cơ Trạo, mấy cái vũ khí ma pháp này đều được ghi chép trong sách cổ không đó. Trước đây tôi chỉ mới nghe nói đến, không ngờ lại ở trong tay cậu! Hóa ra cậu lên kế hoạch từ sớm rồi ha!"

Quay sang Cao Khanh Trần, cậu ta thả nhiên hỏi: "Hai người gặp nhau khi nào mà mối quan hệ tốt thế? Hắn thật sự cố gắng để cho anh vượt qua được độ kiếp đó, nào là đánh cắp chìa khóa, chuẩn bị ma pháp..."

"Sáu ngày."

Lâm Mặc đang nhai đùi gà, không nghe rõ, liền hỏi lại: "Anh nói gì cơ?"

Cao Khanh Trần đặt đũa xuống, dùng ánh mắt sắc lẹm nhìn Doãn Hạo Vũ, chậm rãi nói: "Tính đến hôm nay, tụi ta mới biết nhau được sáu ngày."

Đột nhiên, cả căn phòng trở nên yên tĩnh, không khí như đình trệ, khiến người ta không thở được.

Vẻ mặt của Cao Khanh Trần không biết là đang vui hay đang giận, lông mày nhướn lên, khóe miệng cũng nhếch cao, vừa giống như đang cười mà lại không cười.

Doãn Hạo Vũ giống như một đứa trẻ bị bắt quả tang đang gian lận trong kỳ thi, cúi đầu không dám ngước lên, cứ dùng đũa chọc vào miếng thịt bò trong bát, thầm mắng Lâm Mặc ngàn vạn lần, khó chịu vì sự bất cẩn của mình.

Kẻ chủ mưu Lâm Mặc trong tay đang cầm một cái chân gà, ăn không được mà bỏ xuống cũng không xong, chỉ có thể cười hai tiếng: "À, vậy chỉ có thể nói là hiệu suất chuẩn bị của Doãn Hạo Vũ rất cao, haha, haha..."

Ăn xong, Doãn Hạo Vũ muốn nói chuyện với Cao Khanh Trần, nhưng hắn chưa kịp mở miệng thì Cao Khanh Trần đã cởi áo khoác, bước vào phòng tắm: "Ta đi tắm trước..."

"Anh..."

Doãn Hạo Vũ không còn cách nào khác ngoài việc dọn rác ở trên bàn, nhẩm lại lời giải thích vài lần ở trong đầu.

Lâm Mặc không khách khí, coi phòng của đối phương giống như phòng của mình, nằm trên giường lướt điện thoại: "Ở đây tín hiệu không tốt lắm."

Doãn hạo Vũ lười để ý đến cậu ta, chỉ mong cậu ta mau chóng rời khỏi phòng. Tuy nhiên, Lâm Mặc lại khơi gợi một đợt sóng mới, cầm điện thoại nhảy khỏi giường, hưng phấn nói: "Ô, cái khách sạn tồi tàn thế này mà tivi vẫn mở được à?!"

Doãn Hạo Vũ cũng tò mò nhìn: Đúng vậy ha."

"Đêm dài quá, một mình tôi cũng không ngủ được. Hay là xem phim không?"

"Phim gì cơ?"

Lâm Mặc cười tinh quái: "Là một người bạn truyền lại cho tôi đấy, gã nói là rất thú vị. Một đám đàn ông thay phiên nhau ức hiếp một cô gái! Tôi còn chưa xem đâu, nên là... hãy xem cùng nhau thôi!"

Doãn Hạo Vũ nghe xong thì mặt đỏ bừng: "Không được! Đừng xem!"

Lâm Mặc bắt đầu lục lọi điện thoại, lẩm bẩm: "Dù sao cũng là nam nhân cả mà, nào, để tôi mở."

Lúc này Cao Khanh Trần vừa tắm xong, vừa lau tóc vừa bước ra khỏi phòng tắm. Doãn Hạo Vũ càng sốt ruột hơn, mặc kệ rác cần dọn, hắn lao tới tắt tivi.

Lâm Mặc túm lấy Doãn Hạo Vũ, bật lại tivi, hét lớn: "Mèo con, mau tới đây, có đồ tốt nè! Là đàn ông thì đều thích đó nha!"

Doãn Hạo Vũ bị Lâm Mặc ôm từ phía sau không có cách nào thoát ra được, chỉ có thể gào lên một cách bất lực: "Quay đầu lại, không được nhìn! Không được nhìn!!!"

Khi nhạc dạo đầu vang lên, Cao Khanh Trần không hiểu chuyện gì đang xảy ra, theo bản năng nhìn về phía tivi...

Nhịp trống dồn dập kết hợp với hình ảnh sống động đã mở ra cánh cửa bước vào thế giới mới của Cao Khanh Trần. Anh thích thú ngồi xuống đối diện với tivi, ngân nga theo điệu nhạc: "Hồ lô oa, hồ lô oa, trên một dây có bảy đóa hoa...."

Hai người vừa giằng co với nhau ban nãy liền hóa đá, cùng nhau chuyển sang chế độ ngu ngốc.

Một lúc sau, Lâm Mặc ném điện thoại xuống đất, nghiến răng nghiến lợi chửi: "AK, đồ lừa đảo!!!"

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com