14
"Hahaha Heo Su à, sao mà sợ dữ vậy?" Han Wang Ho nhìn khuôn mặt cứng ngắc của Heo Su, tựa vào khung cửa sổ cười vui vẻ.
"Hyung, mau vào đi!" Heo Su kinh hãi đưa tay kéo người vào trong, nó sợ Han Wang Ho mà còn cười thêm giây nữa sẽ cười đến ngã xuống lầu mất.
Han Wang Ho cảm nhận lực kéo của Heo Su chả khác gì mèo con cào người, còn cười lớn hơn. Anh tự chống một tay, gọn gàng nhảy vào phòng, làm Heo Su và Kim Geon Bu há hốc mồm.
"Yên tâm, anh có cột dây nè" Han Wang Ho tiếp đất xong liền cởi sợi dây xích đang buộc quanh eo mình ra. Sau đó, Heo Su và Kim Geon Bu lại được một phen trơ mắt khi nhìn thấy sợi dây trong tay Han Wang Ho từng chút tan biến như bụi sau đó biến thành một con dao.
Kim Geon Bu còn tưởng cơn sốt làm mình ảo giác, cho đến khi thấy Heo Su ở bên cạnh cũng đang chết lặng.
"Anh... nó..." Heo Su dụi dụi mắt, chỉ Han Wang Ho, sau đó chỉ con dao trong tay anh, hai mắt trợn to.
Nhìn nó như vậy, Han Wang Ho lại càng buồn cười. Anh đưa con dao cho Heo Su, Heo Su sờ sờ, đúng là dao thật mà.
Heo Su cảm thấy thế giới quan của mình bị phá vỡ, nó cố gắng sắp xếp lại ngôn từ, thậm chí còn quên cả kính ngữ: "Đây chắc là trò ảo thuật mới gì của anh hả?"
"Không phải, đây là sức mạnh anh có được sau khi tỉnh lại từ cơn sốt đó." Han Wang Ho suy nghĩ một chút, tựa hồ đang cố gắng nghĩ cho loại sức mạnh phi thường này của mình một cái tên thích hợp: "Giống kiểu siêu năng lực trong tiểu thuyết vậy đó?"
Heo Su nửa mở miệng nửa không, mất cả nửa ngày mới lấy lại suy nghĩ, chợt cảm thấy sự vui sướng trong đầu dâng lên như thủy triều, giọng nói run run: "Hyung, ý anh là... Phát sốt rồi cũng không nhất định sẽ biến thành zombie? Mà biết đâu sẽ giống như anh vậy?"
Han Wang Ho gật đầu, nhìn Kim Geon Bu - người nãy giờ còn chưa phản ứng: "Geon Bu chắc là thuộc trường hợp giống anh rồi."
"Geon, Geon Bu..." Heo Su không thể tin được, nước mắt không báo trước lăn dài xuống má. Hai ngày nay nó đã lo lắng rất nhiều, bây giờ thần kinh căng thẳng bỗng nhiên được thả lỏng, cảm giác như trước mắt tối sầm, nhất thời không thể khống chế được cảm xúc của mình.
"Tốt quá rồi..." Heo Su khóc muốn hụt hơi. Kim Geon Bu luống cuống tay chân, cố gắng gượng dậy, dang tay ôm nó.
Heo Su cũng không khách sáo, lao thẳng vào vòng tay Kim Geon Bu. Nó cũng đâu muốn xấu hổ trước mặt Han Wang Ho, chỉ là bản thân không kìm chế được, ngực áo Kim Geon Bu trong chốc lát đã thấm ướt một mảng.
"Không chỉ có siêu năng lực, cả năm giác quan và thể chất cũng được tăng mạnh." Han Wang Ho nghịch con dao vừa biến ra trong tay, kiên nhẫn truyền đạt kiến thức lại cho cái đôi đang tựa vào nhau kia: "Lúc tụi em vừa vào nhà, anh liền cảm giác có cái gì đó rất lạnh. Vào đây rồi mới thấy, phòng tụi em đúng là lạnh thật."
Han Wang Ho vừa nói vừa điều chỉnh nhiệt độ điều hòa lên mức cao nhất, tuy nhiên lại cảm giác luồng khí nóng được thổi ra cũng chẳng có tác dụng gì, phòng vẫn không có dấu hiệu ấm lên.
"Đúng rồi... Hôm Geon Bu phát sốt, cũng do lạnh quá mà em mới tỉnh giấc. Sau đó, tầng hầm ở DK của tụi em cũng bắt đầu lạnh lên, cả lúc trên xe ngày hôm nay em cũng cảm thấy lạnh nữa." Heo Su được Kim Geon Bu an ủi trong lòng một lúc, tâm trạng đã dần bình phục, sau khi bình tĩnh lại, nó nói đùa với đôi mắt sưng húp: "Em còn tưởng mình bị ma ám."
"Vậy là do em hả?" Kim Geon Bu xấu hổ sờ đầu. Mọi chuyện xảy ra tối nay đều vượt quá giới hạn hiểu biết của cậu, cậu vẫn còn tưởng mình đang mơ: "Vậy sức mạnh của em là biến mọi thứ xung quanh lạnh sao?"
Han Wang Ho nhún vai: "Đó là cách giải thích hợp lý nhất rồi."
"Hai hôm nay em chỉ cảm thấy rất, rất nóng thôi."
"Em nóng như bàn ủi luôn ấy. À mà, có khi do em phát sốt, cảm nhận được nguồn nhiệt nóng, nên mới sinh ra loại siêu năng lực chống lại này không chừng." Heo Su không có tí lực nào đấm đấm Kim Geon Bu: "Em thu bớt khí lạnh lại được không? Muốn đông chết anh rồi nè."
"Em..." Kim Geon Bu nhìn Han Wang Ho cầu cứu.
"Nói thế nào nhỉ... Em thử nín thở tập trung, đừng để bị môi trường xung quanh tác động, sau đó cố gắng cảm nhận các phân tử trong không khí và điều khiển chúng xem. Anh điều khiển được một số nguyên tố kim loại cũng nhờ làm như vậy." Han Wang Ho ngượng ngùng cười: "Anh cũng là tân binh, có thể giải thích không chính xác lắm."
Kim Geon Bu đã làm theo lời anh, cậu nhắm mắt lại cố gắng bỏ qua mọi tạp niệm nhưng rốt cuộc cũng không cảm nhận được gì ngoài nóng.
"Lúc đầu không kiểm soát được sức mạnh của bản thân cũng là chuyện bình thường." Han Wang Ho trước tiên giải thích vài câu với gấu Bắc Cực, sau đó thay đổi giọng điệu hưng phấn giống như chuẩn bị xem hội: "Nói là vậy nhưng dù sao chuyện này cũng sẽ ảnh hưởng không ít đến những người xung quanh em, Geon Bu vẫn phải cố gắng kiểm soát được chúng càng sớm càng tốt, nếu không Heo Su sẽ chạy trốn mất."
Kim Geon Bu thật sự suy nghĩ tới lui.
Heo Su tự dưng bị chọc, vành tai đỏ bừng, cứng nhắc dời đề tài câu chuyện sang Han Wang Ho: "Wang Ho hyung hình như đã kiểm soát được tốt sức mạnh rồi đúng không ạ, anh giỏi thiệt."
"Anh hả? Ban đầu anh cũng đâu có làm được... Thậm chí anh còn không chấp nhận nổi việc mình sẽ biến đổi như vậy nữa kìa." Han Wang Ho ôm cằm, nghĩ đến mấy ngày trước, lúc bị đưa đến điểm cách ly như một bệnh nhân bị nghi ngờ lây nhiễm.
Lúc anh thức tỉnh sức mạnh, còn chưa hiểu chuyện gì, xung quanh đã toàn là người nhiễm bệnh, tại điểm cách ly biến thành zombie, tấn công, cắn xé khắp nơi. Có một lần bị tấn công, anh đã nhặt một hộp kim loại lên tự vệ. Lúc lũ zombie nhào tới, hộp kim loại trong tay không hiểu sao lại đột nhiên tan ra như bụi rồi biến trở thành một con dao, làm anh giật mình, lập tức cằm nó chém đứt đầu mấy con zombie đang muốn tấn công mình. Những người xung quanh chứng kiến cảnh này, ngược lại, lại hoảng sợ hét vào mặt anh như thể anh là một con quái vật.
Lúc đó anh còn đang sốt, mơ mơ màng màng nghe người ta gọi vậy còn thực sự tưởng mình đã biến thành quái vật nên chĩa dao vào cổ, định tự kết liễu.
Đúng lúc đó Lee Sang Hyuk đã xuất hiện.
Không ai biết làm cách nào mà Lee Sang Hyuk lại vào được đây, chỉ là người này một khi đã muốn đạt được thứ gì, thì nhất định sẽ nghĩ ra được cách thực hiện.
Lee Sang Hyuk kịp thời giải cứu cần cổ của anh khỏi một vết dao, nhưng phải đổi lại bằng một vết cắt dài trên chính bàn tay phải của mình. Lượng máu ứa ra cũng chưa bằng đến một phần mười lũ zombie vừa bị chặt đầu nhưng Han Wang Ho lúc đó cảm thấy như cả thế giới đều bị nhuộm đỏ.
Sau này, Han Wang Ho cũng không còn nhớ Lee Sang Hyuk đã đưa anh vượt qua vòng vây của lũ zombie để thoát khỏi điểm cách ly như thế nào. Anh chỉ nhớ trong mấy ngày đó, mình chán ghét và tự trách bản thân như thế nào: Đó là bàn tay của tuyển thủ Faker đó... Vậy mà mày cũng hủy hoại được. Han Wang Ho, mày đúng là quái vật!
Xu hướng tự hủy hoại bản thân dâng lên điên cuồng, anh bắt đầu tuyệt thực, cố gắng nhảy khỏi lầu hay dùng dao tự sát, không có dao cũng tự biến ra để mà dùng, làm cho Lee Sang Hyuk đau đầu không thôi.
Nhưng Lee Sang Hyuk, người đáng ra phải chán ghét anh nhất, lại vô cùng kiên nhẫn, cứu anh hết lần này đến lần khác. Lần anh tự hành hạ bản thân nghiêm trọng nhất, thậm chí Lee Sang Hyuk còn ôm anh vào lòng, hôn lên môi và trán anh rồi nói với anh, anh không phải là quái vật, anh là Han Wang Ho mạnh mẽ, có thể bảo vệ người khác. Anh còn nhớ đêm ấy mình đã khóc đến nấc run trong vòng tay Lee Sang Hyuk.
Kể từ lúc đó, anh cũng bắt đầu tỉnh táo dần trở lại, có ý thức kiểm soát trạng thái tinh thần của mình hơn, đồng thời cũng học được cách kiểm soát sức mạnh của bản thân.
"Wang Ho hyung?" Giọng nói của Heo Su kéo Han Wang Ho ra khỏi dòng ký ức. Khi định thần trở lại, anh nhận ra căn phòng đã trở nên ấm áp hơn rất nhiều.
"Ơ, sao em lại học nhanh như vậy? Quả nhiên là tuyển thủ Canyon mà." Han Wang Ho kinh ngạc nói: "Làm sao em làm được vậy?"
Kim Geon Bu vô thức đưa tay lên sờ miệng, đây là phản ứng tự nhiên của cậu khi xấu hổ hay bối rối: "À... Thì là em vừa nghĩ đến một chuyện."
"Chuyện gì?" Heo Su tò mò.
Bị bốn con mắt nhìn chằm chằm, khuôn mặt vốn đã đỏ bừng của Kim Geon Bu lại càng đỏ hơn. Han Wang Ho chợt nhận ra mình ở đây có vẻ giống như đang quấy rầy vợ chồng son nói chuyện. Anh nhanh trí, liền bảo mình muốn quay về, sau đó trở ra bên ngoài giống như cách mình đi vào ban nãy, để đôi vợ chồng son kia ở lại với nhau: "Cũng muộn rồi, trước tiên hôm nay tụi em cứ nghỉ ngơi cho tốt đã nhé."
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com