chap 2 ( tiếp)
Bản này đã được chỉnh sửa lại
________________
Tại là thấy truyện này top còn chưa xuất hiện tui thấy áy náy với mấy ổng quá nên đăng luôn hôm nay truyện kia mấy bà đợi tui xíu.
_________________________
Cậu sống ở Busan cùng bố mẹ nuôi và việc phải tự lập là điều khó tránh khỏi.
Cậu mỗi tuần đều đặn đều phải đến bệnh viện truyền máu cho ả Kim Joon.
Ả ta thì đắc ý sau khi nhìn thấy cậu đi ra từ phòng truyền máu mặt tái nhợt. Ả vẫn vui vẻ tung tăng suốt ngày còn ba mẹ ẻ thì ném cho cậu mấy tờ tiền rồi mặc cậu làm gì làm.
Cậu cũng không dám ở lại bệnh viện lâu do mấy người đó nào có đóng viện phí cho cậu, cậu không đi mau lấy đâu ra tiền mà trả người ta.
Cậu lết xác về tới nhà dành dụm từng đồng để đi học. Cậu ăn không dám uống cũng không chứ nào lỡ bỏ tiền ra đi xe về.
Thật sự là cậu từ khi về ngôi nhà này chưa bao giờ được đối xử như một người con trong gia đình.
Lũ người kia còn chưa từng chu cấp cho cậu một đồng mà hơn thế số tiền mà chúng cho cậu kể ra cũng là do cậu tự kiếm.
Cậu làm lụng trong nhà chẳng khác nào người hầu, rồi số tiền họ vứt dưới đất cho cậu cũng là cậu dùng máu để đổi lấy.
Người ngoài nhìn vào cứ nghĩ cậu có một cuộc sống vui vẻ nhưng nếu họ nhìn sâu vào cuộc đời cậu thì có lẽ không còn từ nào có thể miêu tả được sự đáng thương của cậu.
Cậu thật khốn khổ khi va phải cái gia đình này.
Ông Kim suốt ngày đi xã giao rồi về nhà với trạng thái sau bí tỉ.
Rất nhiều lấn ông say rồi lôi cậu ra đánh đập nhưng cậu phải nhẫn nhịn do không thể phản kháng đây có lẹ là nơi duy nhất chứa chấp cậu rồi.
Giờ cậu muốn bình yên học tập sau này cậu sẽ rời khỏi nơi đây mãi mãi đề tìm lại mảnh kí ức đã mất.
Rồi cứ thế cậu cố gắng cũng sống qua được 15 năm địa ngục.
Trong những năm này tuy chịu không ít cực khổ nhưng cậu vẫn lạc quan không bị tha hoá khi sống trong cái xã hội thối nát này.
Tại sao tui lại nói là xã hội thối nát ?
Vì khi lên cấp 2 hay cấp 3 cậu đều học chung với ả chịu nhiều tiếng xấu những lời vô căn cứ. Bị bạn bè cô lập kì thị khinh rẻ ra mặt. Còn ả thì nịnh bợ lấy lòng bao người rồi có sự chống lưng của cha mẹ ả ta càng hống hách đặt điều rồi bắt nạt cậu.
Cậu sống trong cực khổ mấy năm qua nhưng cũng đã tiết kiệm được không ít tiền.
Cậu cùng Harry ngày ngày tập luyện bằng cuốn sách gia truyền trong túi sách của cậu lúc trước.
Cậu vẫn chăm chỉ mỗi ngày âm thầm tập vẽ bùa rồi rèn luyện cơ thể cũng như ổn định lại sức mạnh siêu nhiên của mình tìm cách làm chủ nó( đôi khi ông ý có mấy năng lực phát sinh nhất thời nên mấy bà đừng nghĩ tui viết lộn nha, ổng có năng lục ngầm chưa đc phát hiện thôi).
Hôm nay cậu vừa đi làm thêm về liền chạy vội về nhà để dọn dẹp.
Vừa về tới nhà đã nghe tiếng nhỏ Kim Joon kêu oai oái
🐍:" mẹ ơi thằng kia bao h về thế ạ còn đói lắm rồi cái thứ bần hèn đấy làm cái gì mà lâu thế ko biết"
👹:" thôi Kim Joon ngoan tí nó về mẹ sẽ đánh cái thứ hạ đẳng đó cho con xem nhé"
🐍:" dạ yêu mẹ nhất"
Cậu đứng ngoài nghe hết cuộc đối thoại cậu nhẹ nhàng mở cửa sau khi ổn định hơi thở do chạy mấy trăm mét từ chỗ làm qua chợ mua đồ rồi xách về nấu ăn cho bọn họ.
Cạch
🌻:" còn chào mẹ"
Cô ả nhìn thấy cậu liền nói:" mẹ~~~~"
👹:" rồi rồi"
Nói xong bà ta ném thẳng cái điều khiển trên tay vào người cậu. Cậu bị ném vào cánh tay đau mà không dám nói
👹:" cái ngữ m ở ngoài làm gì mà giờ mới vác mặt về"
🌻:" còn xin lỗi công việc hôm nay hơi nhiều"
Cậu vội té lẹ vô bếp làm đồ ăn.
Tối đến khi cậu nấu xong thì ông Kim cũng về, ông ta lảo đảo bước vào trong nhà. Từ người ông ta cậu ngửi ra mùi rượu hắc nồng vô cùng khó chịu.
Cậu ra xem thì ăn ngay một cú đánh vào đầu.
Bình rượu trên tay ông ta vỡ tan đầu cậu bắt đầu chảy máu. Tay chân cậu bủn rủn cậu không hiểu sao mỗi khi thấy máu cậu lại không thể đứng vững. Như có sự thôi thúc nào đó cậu lấy hết sức bình sinh đẩy người đàn ông đang ghì chặt mảnh thủy tinh lên tay mình.
Bà Jang đi xuống chẳng hỏi rõ đầu đuôi ngọn ngành gì mà xồng xộc đi tới tát vào mặt cậu một cái thật vang.
Cậu đau đớn nằm trên một đống mảnh chai vỡ.
Bà ta dẫm lên người cậu khiến những mảnh thủy tinh càng ghim sâu hơn vào từng thớ da thớ thịt của cậu. Cậu cứ ngỡ ràng nó đã chạm đến tận xương của mình rồi.
👹:" người hầu đâu ra đây lôi cậu ta xuống tầng hầm rồi lên bảo tiểu thư ăn cơm trc đi với lại đưa lão già đi nghỉ ngơi chút đi"
Đám gia nhân :" dạ thưa bà"
Rồi những việc bà sai bọn hắn làm rất nhanh chóng.
Đang mất đi ý thức cậu cảm nhận được một làn nước lạnh lẽo hất thẳng vào thân mình.
Lờ mờ mở mắt cậu thấy bà ta ngồi trên ghế đắc ý mà đổ nc lạnh lên người cậu.
Rồi đêm đó từ trong gian phòng tối om vang lên tiếng kêu gào thảm thiết của cậu.
Ông Kim sau khi tỉnh rượu đi xuống nhìn cậu đang mặt mũi bầm dập sưng đỏ chẳng những ko thương mà thuận chân đá cậu mấy cái.
Cậu nằm trên đất mơ hồ nghe đc hai người họ nói chuyện
👺:" này bà mai cta chuyển nhà quá Seoul sống cta cần lập hôn ước với lục thị( 8 top nha mấy bà 2 anh nữa ở đâu hổng có bít)"
👹:" hừ ông lôi kéo đc đấy"
👺:" cta sẽ để Kim Joon tiếp cận họ rồi moi tiền. Hừ còn mình xinh vậy tôi không nghĩ bọn chúng lại vô tâm vô phế không nhìn tới"
👹:" mai chuyển có sớm quá không"
👺:" ko đâu tại mai sẽ có buổi tiệc do lục thị tổ chức để kỉ niệm thành lập công ty cta đc mời cần đến để tạo ấn tượng tốt."
👹:" uk vậy tối nay tôi phục vụ ông thưởng cho ông chút"
👺:" đúng là vợ ta"
Hai người kia cứ ân ân ái ái quên mất đứa con đang nằm trên đất mặt mũi bầm dập máu chảy ko ngừng đỏ cả mảng lớn. Cậu choáng váng rồi ngất lịm đi hơi thở yếu dần.
Bên kia khác hoàn toàn với hoàn cảnh của cậu đang nằm thoi thóp trên vũng máu bọn hắn vẫn đang ân chơi sa đọa ở club.
🐶:" này mai có tiệc đấy"
🦊:" uk nghe bảo có cả hôn thê tương lai của bọn mình hay sao á"
🦉:" t ko muốn kết thúc thời ăn chơi này đâu"
🐻:" thôi cố xíu"
🧀:" cứ kệ mẹ con hôn nhân thê ở nhà mình đi chơi có sao đâu"
🐻:" ê mà sáng mày báo mình nghỉ chưa"
🦊:" chưa"
🐬:"mẹ"
🦊:" mày sao đấy "
🐬:" coi nó kìa nó còn chx xin nghỉ đó"
🦊:" thì mọi ngày mình cũng có xin đâu toàn cúp tiết ko mà"
🐬:" ừ nhờ"
All:":))) quê~~~~~"
🐬:" câm m* mồm vào"
Bye mn nha❤️❤️❤️❤️
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com