Liễu Hạ Băng là con mọt tiểu thuyết điển hình.Một hôm cô đọc được một cuốn ngôn tình sắc chẳng may xuyên vào. Thiên a! Sao ông không cho con xuyên vào người qua đường mà lại xuyên vào nữ phụ có số phận bi thảm thế này Nữ phụ này được nuông chiều hơn nữ chính sở dĩ vì cô ấy là con chính thất còn nữ chính là con riêng do hậu quả của ba cô lúc còn trẻ phong lưu trêu hoa ghẹo nguyệt nhưng ko ngờ lại vì thế nên nữ chính Liễu Huệ Di ra đời.Mẹ cô sau khi biết chuyện ba cô có con riêng thì kích động đến nỗi đột quỵ.Ba cô dù không muốn vẫn phải cho cô ta theo họ Liễu. Nhưng trong Liễu gia ngoài mặt thì chấp nhận cô ta nhưng trong Liễu gia chỉ sủng ái mỗi cô. Cô sau cái chết của mẹ trở nên lạnh lùng ít tiếp xúc vs người ngoài.Nữ chính luôn ganh ghét cô vì cô đẹp hơn cô ta và đc mọi người sủng ái hơn cô ta nên đã lập ra nhiều kế hoạch câu dẫn các nam chủ và tìm mọi cách giết chết cô.Nhưng có điều cô không ngờ đc rằng khi cô xuyên vào số phận cô đã không còn nằm trong tay của tác giảCô cứ chạy còn bọn hắn cố đuổi theo.Liệu cuộc rượt đuổi này bao giờ mới kết thúc?Cuộc sống của cô rồi sẽ ra sao? Lần đầu mình viết truyện nếu có sai sót mong mọi người góp ý…
Mỗi lần hai người ân ái, cô sẽ nhắm hai mắt lại, không muốn nhìn thấy anh ta. Nhưng anh lại thích chiếm đoạt cô, tra tấn cô, dùng giọng nói khàn khàn hỏi cô, " Yêu anh không?"Cô không trả lời, anh liền đổi cách khác tra tấn cô, khiến cô rên rỉ, khiến cô van xin tha thứ nói, " yêu, yêu anh......." Lần lượt chạy trốn, lần lượt bị anh bắt về, cuối cùng anh cũng tức giận, hai tay xốc qua người cô, thân thể cao lớn đè lên cô trên giường, đôi mắt màu đen nặng nềnhìn cô, lạnh lẽo nói với cô, " Mạc Tiểu Hữu, em còn dám chạy nữa có tin anh đánh gẫy chân em không, em không được rời khỏi anh!"Cô nhíu mày vì đau, đôi mắt cô mờ mịt nhìn khuôn mặt tuấn tú của anh, " Phải như thế nào anh mới chịu buông tha tôi, buông tha tôi...." cô không kìm được hét lên. Trong mắt anh hiện lên nỗi đau sâu lắng,trái tim nhói lên, khuôn mặt lạnh lùng trở nên đáng sợ, " Anh nói cho em biết, Mạctiểu hữu, muốn rời khỏi anh, trừ phi em chết, hoặc là anh mất mạng...."Cô không có cách giết anh, bởi vậy cô tự giết chính mình.…
Tên gốc: 女主他真的不甜 Tên truyện - (EDIT) Xuyên Nhanh - Nữ Chính Không Đủ Ngọt NgàoTác giả: Mộ Như Tửu ( 木如酒 )Thể loại: Nguyên sang, Ngôn tình, Cổ đại, Hiện đại, HE, Tình cảm, Xuyên không, Hệ thống, Xuyên nhanh, Ngược tra, Vả mặt Nhìn ký chủ mới của mình vừa mềm vừa ngọt lại dễ khi dễ.Hệ thống đau lòng : Hết rồi! Tuy nhiên ngay sao đó liền bị vả mặt.Huh?Tên tra nam đang quỳ dưới đất khóc lóc nhận sai!Vai ác nước mắt nước mũi phóng hạ đồ đao!Nữ phụ ác độc bị ngược đến không lối!.........Từ từ,phong cách này có phải hay không rất không đúng?Này này, chết tiệt?Ký chủ người mau bỏ đao xuống! đó là nam chủ a ui,đừng đâm hắn!Nam chủ: Ngoan,bỏ đao xuống,ta chính mình tự đâm!( Vì nàng điên cuồng, vì nàng phát cuồng , cho dù bạn có làm ra từ thép, bạn cũng phải mềm lòng.)…
Tác giả: Tiểu Mật ĐàoNguồn: Reine Dunkein(Koanchay)Edit: DiTiTeam: Đậu XanhDes bìa: LumièreThể loại: Nguyên sang, Ngôn tình, Hiện đại , HE , Tình cảm , H văn , Ngọt sủng , Hào môn thế gia , Vườn trường , Nhẹ nhàng , Đô thị tình duyên , Cận thủy lâu đài , Ấm áp , Duyên trời tác hợp , Trâu già gặm cỏ non , 1v1 , Nữ chủ[VĂN ÁN]Ngôn Hi là người mắc chứng bệnh tự kỷ, bề ngoài cô luôn cố tỏ ra thân thiện, tốt bụng nhưng thật ra sâu bên trong nội tâm cô rất cô đơn, nhạy cảm, sợ hãi khi làm quen cùng người khác, cho đến một ngày cô gặp một con "chó" sói đói bụng đang đi săn.Con "chó" sói luôn nhìn chằm chằm cô bằng đôi mắt sáng rực, làm cho cô không có chỗ dung thân, ngay cả lúc nói chuyện luôn thẳng thắn làm người ta sợ hãi."Nữ thần tỷ tỷ, cô lớn lên thật xinh đẹp"."Cô giáo Ngôn, cô đừng cùng anh ta nói chuyện, chỉ cùng em thôi được không?"."Hi Hi, cô thật mềm, về sau cô.... Mặt trên cùng phía dưới, đều chỉ vì một mình em mà mở ra được không?"."Cô là của em, chỉ là của một mình em".CP:Cô giáo xinh đẹp mắc bệnh tự kỉ vs sói con phúc hắc có tính chiếm hữu cao.🌱Truyện chỉ đăng duy nhất tại tài khoản wattpad: dauxanhxinhxeo.🌱Truyện edit chưa có sự cho phép của tác giả vui lòng không reup…