12. Mua bánh mì
Trong giờ học, Tasuki vẫn ngồi ở đó cậu cứ nghĩ Tatsuki sẽ rời đi ngây sao đó nhưng không.
Tatsuki ngồi bên cạnh lại chẳng mấy khi tập trung, hết nói chuyện lại nghịch điện thoại, cười khúc khích một mình như thể chẳng có ai khác trong lớp.
Lúc thì quay qua cậu, lấy tay đẩy đẩy vào vai nói có cái này vui lấm, lúc thì gõ nhẹ bút vào mép bàn bên Shunichi để cậu tức.
Cậu cố lờ đi, vẫn tiếp tục viết bài… nhưng vừa viết được vài dòng, cuốn vở bỗng bị lấy đi
" Wooh... Mày viết hết nhưng gì thầy nói luôn hả? "
Tasuki nói mắt mỏ to tỏ vẻ ngạc nhiên,
"Đúng là học giỏi là có lý do cả ha"
Chưa đợi cậu phản ứng Tasuki nhanh chóng chòm người qua lấy cây bút bên bàn của cậu.
Shunichi nắm vội cây bút, nhưng vết mực đã kịp kéo thành một đường dài, lem hết cả đoạn bài vừa chép.
Cậu thở dài.
Chỉ mới một tiết học… mà đã thấy mệt đến vậy.
Cậu liếc nhìn đồng hồ treo tường. Mới hơn 9 giờ. Vẫn còn ba tiết nữa trước khi được nghỉ trưa.
*Liệu mình có thể trụ nổi cho đến lúc cậu ấy rời đi không…*
Shunichi tự hỏi, bàn tay hơi siết lại dưới gầm bàn.
Tasuki khi thấy mình phá hoại thì cũng rối rít xin lỗi rồi còn nói sẽ đền lại cho cậu, nhưng vở chép cực khổ cả học kì bảo đền là đèn à.
___
Cuối cùng thì cũng đến lúc ăn trưa
Tatsuki đã phóng ra ngoài từ khi nào, Shunichi thở ra một hơi nhẹ nhõm, tựa lưng vào ghế.
Nhưng thay vì đứng dậy xuống căn tin như bao học sinh khác, cậu vẫn ngồi im tại chỗ.
Cậu không muốn đi—bụng vẫn còn đau, và nghĩ đến cái cảnh phải chen chúc thật sự không có hứng thú chút nào.
Thôi thì… ngồi đây ôn bài vậy.
Vừa lôi tập sách ra bàn, còn chưa kịp mở, thì giọng Yuna vang lên ngay bên cạnh:
"Nè, mua giúp tao chai nước với cái gì đó ăn được nha.”
Shunichi ngẩng đầu, khẽ cau mày.
Nhỏ đó khoanh tay, cười như thể cậu là người làm thuê của nhỏ. Yuna là một trong số bạn của Moka là một trong hai đứa bạn thân củ chuối của ả.
“Nhanh đi, tao đói lắm rồi á.”
Không một lời nhờ vả tử tế, cũng chẳng hỏi xem cậu có thể đi hay không.
Chỉ là ra lệnh. Như mọi khi.
Không gian trong lớp lúc này yên tĩnh hơn, vài học sinh vẫn đang lúi húi dọn đồ, có người đã rời lớp.
Shunichi im lặng một lúc, tay đặt trên tập sách vẫn chưa lật trang nào.
*Thôi đành đi vậy...*
Shunichi thầm nghĩ, rồi lặng lẽ đứng dậy. Không muốn gây rắc rối lùm xùm.
Từng bước rời khỏi lớp, vai hơi rũ xuống, không nói lời nào.
Nhỏ chẳng buồn nhìn theo, cứ tưởng cậu sẽ đi như một thói quen, như những lần trước.
Còn cậu thì…
Cậu biết rõ—Yuna sẽ không đưa tiền.
Chưa bao giờ đưa.
Mỗi lần bị sai đi mua đồ ăn, nước uống, nhỏ chỉ ra lệnh rồi ngồi đó, chẳng thèm bận tâm đến việc cậu phải móc tiền túi.
Ban đầu, Shunichi còn ngơ ngác đợi. Nhưng sau vài lần bị cười khẩy và nghe câu “Chút tao trả” mà chẳng bao giờ xảy ra, cậu cũng chẳng đợi nữa. ( Cậu giàu mà đừng quên ;-)
Cứ coi như... tự mình mua đồ ăn cho một cái bóng nào đó.
Một cái bóng phiền phức.
Cậu đi qua hành lang, bước chậm nhưng đều, vẫn còn giữ chút đau nhói.
*Hôm nay chắc lại mất hơn 500 yên nữa rồi...*
Tiền của dượng cậu cho... Mà giờ lại dùng phí phạm như vậy.
" Phiền thật "
Cậu khẽ lẩm bẩm, nhưng rồi cũng chỉ thở dài, lách vào dòng người đang rẽ xuống căn tin.
Thật ra… cơn đau đã bớt đi khá nhiều.
Nhưng mỗi bước chân, mỗi lần gót giày chạm xuống nền gạch, nơi bụng cậu lại nhói lên một cái—nhè nhẹ thôi, nhưng đủ để khiến người ta cau mày.
Dù vậy, nó không đến mức khiến cậu không thể đi.
Chỉ là mệt. Và phiền.
Căn tin vẫn ồn ào như thường lệ, tiếng nói chuyện, tiếng muỗng nĩa lách cách, tiếng gọi món không ngừng vang lên. Có vẻ là không đông lấm vì ai cũng lo ôn bài nên tự đem bento theo cho tiện việc học tập.
Cậu nhanh chóng lấy một chai nước, rồi cúi người chọn một chiếc bánh ngọt còn mới. Không đắn đo lâu—vì món nào cũng là tiền túi.
Khi mọi thứ đã nằm trong tay, cậu bước đến quầy tính tiền.
“Bảy trăm tám mươi yên.”
Cậu đưa tiền ra, không nói một lời. Cũng chẵng láy lại 20 yên tiền thừa coi như tặng chị đứng quầy vậy.
Tờ hóa đơn lặng lẽ được nhét vào túi áo.
Tay cầm túi đồ, cậu quay người bước khỏi căn tin, bước từng bước trở lại lớp học,
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com