5. gặp Tatsuki
Lên cấp ba
Shunichi không kết bạn với ai, cậu cũng muốn nhưng do nỗi đau năm nào đã làm cậu không còn được như trước nữa, sự mặc cảm và tự ti khiến cậu không có bạn và chỉ lủi thủi một mình.
Từ lâu, Hirata cũng đã không còn đi chung xe với cậu nữa,Thật ra hắn và cậu vốn không có bất cứ điểm chung nào cả.
Hirata... khác cậu hoàn toàn.
Hắn cao ráo, sáng sủa, có một sức hút mạnh mẽ mà ai cũng bị hấp dẫn. Từ khi lớn lên cùng hirata cậu đã thấy hắn thay đổi rất nhiều hoà nhập hơn với mội người theo hướng cực kì tích cực tuy không quá đang kể nhưng còn cậu thì sao? Người ta thì theo hướng tích cực còn cậu là theo hướng tiêu cực.
Đẹp
Hirata rất đẹp từ khi nào không biết nhưng cậu đã nhận ra điều đó tuy cậu biết một thằng đàn ông mà đi thấy một thằng khác như vậy mà thậm chí là anh trai thì thật sự rất bất thường.
Hirata ghét cậu đến vậy sao? Cậu luôn tự hỏi điều đó với chính mình, thật sự cậu cũng thông cảm cho Hirata mà nếu có một người dưng đâu đó ở nhờ nhà thì chắc chắn sẽ không thích rồi!
_
Mội thứ trôi qua như vậy cậu đã quên rồi không còn buồn nữa và cả chuyện này cũng đã quá nhiều lần
Khi vừa bước vào lớp, cậu bị chặn lại một bàn tay mạnh mẽ chộp lấy áo cậu, kéo cậu giật ngược ra sau.
"Ê, tao đang gọi mày đó, Shunichi."
Shunichi rùng mình. Tatsuki.
Tatsuki nhếch mép, Đám bạn của hắn đứng sau cười cợt, như thể đây chỉ là mooth trò đùa vô hại
Shunichi chỉ muốn đi qua, nhưng Tasuki không cho cậu cơ hội đó. Hắn siết chặt tay hơn, kéo áo cậu lên cao vừa cười vừa nói
"Sao vậy, ta chỉ muốn hỏi thâm thôi mà, có làm mầy đâu" Tatsuki nói với giọng đùa đùa nhưng cậu là đang sợ thật đây này.
"Nếu tao đấm mày một cái, mày có khóc không đây?" Một tên khác xen vào cười đây mỉa mai .
Thật ra cậu không quá sợ tatsuki vì hắn chỉ doạ cho vui chứ không ra tay còn đám bên cảnh cậu mới nên dè chừng .
Shunichi cắn chặt môi, cố gắng không để bản thân tỏ ra quá sợ nhưng cậu sai rồi cậu quá lộ luôn thì có.
Tên đó dành lấy cậu từ tay Tatsuki rồi dơ tay lên làm như vẻ sẽ đánh xuống một cái.
Shunichi theo phản xạ rụt cổ lại, né tránh, nhưng đợi mãi vẫn không thấy gì mở mắt ra.
Cậu cứng người.
Một tràng cười khẩy vang lên. Bọn họ chí khi thấy bộ dạng sợ sệt của cậu.
"Mày nhát quá đó, Numata. Tao còn chưa đấm mà đã né rồi hả?"
Cậu cắn chặt môi, không đáp.
Thằng chó đó chợt thu nắm đấm lại, nhưng ngay giây tiếp theo-hắn thúc thẳng vào bụng cậu.
Ai cũng bất ngờ cả Tatsuki cũng vậy, "thằng lồn này" hắn nghĩ thầm sao nó dám đanh người khác mạnh như vậy chứ
Cơn đau ập đến bất ngờ. Shunichi không kịp phản ứng. Toàn thân cậu như thắt lại, hơi thở nghẹn cứng nơi cổ họng.
Cậu muốn khụy xuống, nhưng không thể. Nhưng thằng đó vẫn nắm chặt cổ áo cậu, không cho cậu rơi xuống đất.
" Đứng cho tử tế coi nào."
Shunichi gồng mình, cố giữ thăng bằng, nhưng đôi chân đã bắt đầu run rẩy. Bụng cậu quặn thắt. Cảm giác buồn nôn trào lên tận cổ.
Các bạn còn lại thì không ai dám ngăn cản đơn giản vì không muốn rước rắc rối vào người.
"Này, đánh nó thêm phát nữa đi, xem nó chịu được không!"
"Đúng đó, nhìn mặt nó kìa, xanh lét luôn rồi!"
"Sao nào, không phản kháng hả? Mày không tính đánh lại à?"
Shunichi siết chặt nắm tay, làm sao mà phản khán được hỏi dưa thừa! Nhưng cậu không thể làm gì. Cậu biết rõ-cho dù có đánh lại, kết cục cũng không thay đổi. Cậu chỉ có thể chịu đựng.
Chỉ cần cậu im lặng, mọi chuyện rồi cũng sẽ qua... đúng không?
Đột nhiên
Một giọng nói lười biếng nhưng đầy mỉa mai vang lên từ góc lớp:
"Đúng là yếu nhớt thật đấy."
Shunichi cắn chặt răng, không cần nhìn cũng biết đó là ai.
Moka.
Hoa khôi tự xưng của cái lớp này, một cô gái xinh đẹp nhưng đầy độc địa. Ả luôn kiếm chuyện với cậu ở mội hoàng cảnh mội bất kể cậu làm gì ả cũng có thể 'kiếm chuyện' cho bằng được,
Moka khoanh tay, dựa lưng vào bàn, đôi mắt sắc bén quét qua Shunichi với vẻ khinh thường.
"Mày có thể hèn hơn được nữa không, Numata?" - Ả cười khẩy. - "Bị đánh có chút xíu mà mày đã muốn khóc rồi à
Shunichi vẫn không nói gì.
Cậu không thể nói gì.
Bụng cậu vẫn còn đau nhói. Cậu chỉ muốn họ để cậu yên, nhưng điều đó không bao giờ sẩy ra.
Tasuki liếc nhìn Moka, rồi lại nhìn Shunichi. Lại nữa rồi.
"Này, tao vừa có ý hay nè." Tên đang nắm áo cậu lên tiếng như phát hiện điều gì đó thú vị. - "Mày muốn thử không, Moka?"
Moka nhướng mày, ánh mắt lấp lánh thích thú.
"Thử gì?"
"Xem coi nếu con gái đánh nó thì nó có khóc không."
Shunichi siết chặt nắm tay hơn.
Moka tất nhiên không bỏ lỡ cơ hội. Ả bước từng bước chậm rãi về phía Shunichi, mái tóc uốn xoăn nhẹ khẽ đung đưa theo nhịp chân, ánh mắt cong lên đầy khinh miệt.
"Thật không ngờ đấy, lớp trưởng. Hèn nhát đến mức khiến người ta phát chán." - Ả cười khẩy, ngón tay đưa lên vén nhẹ mái tóc cậu sang một bên. - "Mày che mặt để làm gì? Tưởng như vậy là người ta sẽ không nhìn thấy à? Dù có giấu cỡ nào thì mày vẫn chỉ là một thằng rác rưởi yếu đuối."
Shunichi nghiến chặt răng, cơ thể cậu run lên nhưng không phải vì sợ, mà vì giận. Nhưng cậu không thể phản kháng. Cậu không thể gây chuyện.
Moka thấy thế lại càng được nước. Ả giơ tay lên, định tát thẳng vào mặt cậu-
Nhưng!
"Đủ rồi." - Tasuki đột ngột lên tiếng, giơ tay chặn lại cú tát của Moka.
Cả lớp thoáng sững người.
"Đừng đi quá giới hạn như vậy." - Hắn nói, giọng không lớn nhưng đủ để khiến ai nấy im bặt. - " bọn mày tao thấy đủ rồi đó về chỗ ngồi hết đi"
Hắn vẫn giữ tay Moka lại, quay sang nhìn Shunichi *sao không phản khán đi chứ*.
Moka bĩu môi, hất tay hắn ra:
"Xì, chẳng vui gì cả. Tao chỉ định thử một cái thôi mà."
Ả quay người, lườm cậu một cái cuối cùng rồi trở về chỗ ngồi.Không ai lên tiếng thêm nữa.
Chỉ còn Shunichi và tatsuki đứng đó,
Trong lòng cậu vang lên một câu hỏi-rằng tại sao mọi chuyện lại thành ra thế này.
Tasuki nhìn cậu rồi đẩy nhẹ vai shunichi.
"Đi về chỗ ngồi đi. "
ôm lấy bụng, bước từng bước chậm chạp về chỗ ngồi của mình. ai nhìn cậu bằng ánh mắt thương cảm. Đúng lúc giáo viên bước vào lớp sau đó cũng chẳng hề để ý đến nét mặt nhợt nhạt hay dáng ngồi khép nép như cố thu mình của cậu.
Shunichi cúi gằm mặt xuống bàn, mái tóc dài rũ che khuôn mặt, Tim cậu vẫn còn đập nhanh, từng cơn đau âm ỉ trong bụng khiến cậu thấy khó thở.
Phía sau, Tatsuki nhìn biểu cảm sợ chết của cậu thì không khỏi ngào ngán
Moka , ả quay sang nhìn cậu lần cuối trước khi mở vở ghi chép.
"Lần sau nhớ mạnh mẽ hơn tí nhé, Nhìn nó mà tao ngứa mắt quá." Ả nói bân quơ.
Shunichi không phản ứng gì, chỉ siết chặt tay dưới bàn, Cậu không muốn để ai thấy cậu yếu đuối nữa.
_____
タスキはより優しくなりました。
(Tatsuki hiền hơn rồi nè)
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com