người vẽ tình yêu.
hay là người vẽ tình yêu.
hay là, shmily. nhìn xem tôi yêu người nhiều như thế nào.
/
i.
và aeri khéo vẽ.
cọ mềm cứng nhắc hoạ lại nhân gian.
tay hoa không có lấy một chút dịu dàng.
ii.
yu jimin chẳng thể nêu tên chính xác mối quan hệ mơ hồ và rối ren giữa nàng và uchinaga aeri. đó là một mối quan hệ lạ lùng nên nỗi chính người trong cuộc cũng phải ngập ngùng hoài nghi, rằng ta chẳng thể nào dùng chữ nghĩa xa xỉ mà tả xiết. nhiều lần jimin dáo dác kiếm tìm một đoạn kí ức nhỏ lẻ về dặm mở đầu lưng chừng của nó, nhưng rồi lại để mặc dở dang.
nàng không cho rằng ấy chỉ là tình cờ khi mà những dịp hai người chạm mặt nhau dần dà tăng lên trong một thời gian ngắn. nhưng đã chẳng có những lời chào xã giao nơi đầu môi, hay dẫu chỉ một ánh mắt hiếm hoi đặt lên khuôn mặt nhau thay cho ngôn từ ngập ngừng trong cổ họng.
dẫu thế, aeri vẫn để jimin bên cạnh mình. hoặc, cũng không hẳn vậy. người ta vẫn thấy hình bóng jimin xuất hiện ngày một nhiều hơn nơi cung điện ánh sáng, song chẳng ai dám đặt điều tọc mạch về những chuyện ái tình đầy rẫy mờ mịt mà kẻ kẻ khao nhau.
iii.
yu jimin lơ lãng trông hoàng hôn tan tác trên rặng cây gầy và chằng chịt những nhành mỏng giăng đầy qua khung cửa sổ phòng em. aeri chẳng có lấy một chút bận tâm, vẫn đăm đăm trước giá để tranh, phác hoạ trên khổ giấy lớn những nét chì mảnh dẻ. chung quanh đầy rẫy những lọ màu vẽ, cọ, chì than, khung tranh bằng gỗ và hăm ba thứ khác mà nàng chẳng rõ tên. em không đặt những tấm tranh hình hoạ lên tường như cái cách kim minjeong đã trịnh trọng treo trong phòng từng bức tranh em vẽ thừa sức khiến người ta mê mẩn, nàng mông lung tự hỏi vì sao lại như thế. rồi một vài ý nghĩ loé lên trong đầu jimin, hẳn là em chẳng mấy ưa những kẻ không rành rẽ ồn ã bàn tán về nghệ thuật của em. hoặc phải chăng là vẫn còn những khoang trống mục nhũn ẩn hiện trên bức hoạ nổi bần bật mấy tấc hoe đỏ.
jimin lại bỏ mặc những phỏng đoán chưa trọn, thôi nhìn ngắm hoàng hôn chuyển thành lưng chừng chạng vạng và găm ánh nhìn lên khuôn mặt aeri. em mải miết hoạ hình nhân gian, nàng khẽ khàng điểm dưới đáy mắt dáng hình em miệt mài. màu đỏ thẫm hằn in lên mi mắt em, jimin thấy chân tay mình bải hoải. chừng đến trăm ngàn lần như thế, thậm chí những bận sau càng rõ rệt hơn lần trước nhất, ấy là nếu như jimin còn đủ tỉnh táo để nhận ra sau một khắc sa chân lạc lối.
nàng đột ngột chuyển hướng về phía cửa sổ, rồi dán mặt vào chiếc kệ gỗ gọn ghẽ những cuốn sách triết học, tôn giáo và ti tỉ những lĩnh vực rối rắm khác mà nàng chưa từng đọc qua, rồi đến chiếc bàn vương vãi giấy vụn và một vài lọ mực rỗng, hoặc bất cứ thứ gì chắc chắn không phải kẻ đối diện. thứ nhất là bởi một điều gì đó mà nàng đang nỗ lực chế áp lại cuộn trào sôi sục và chỉ chực dâng đầy tràn trong tim. và thứ hai, quan trọng hơn tất thảy là jimin đã bắt gặp dáng hình của chính bản thân trong đôi đồng tử đong đầy mị hoặc của em.
đó sẽ là nói dối nếu kẻ nào dám rêu rao rằng aeri thật chẳng hấp dẫn. ngược lại, trông em như một ả quý tộc xinh đẹp, cốt cách tao nhã với phong cách thượng lưu, hoặc chính xác là như vậy. em có điệu nhìn trông đến là thu hút, cộng thêm ánh mắt sắc lẻm sẵn sàng đốn gục bất cừ chàng trai nào dám đánh mắt liếc nhìn đầy ý tứ. tuy nhiên ta lại cần nhiều hơn những lời tán tụng phỉnh phờ, từng khuôn ngực đẫy đà ẩn hiện dưới lớp nhung lụa xa hoa hay cặp chân dài miên man chỉ biết quấn chặt quanh hông trên giường để sánh bước cạnh bên em.
ồ, nếu họ biết rằng jimin là một lần hoạ hoằn phóng khoáng đổi lệ của aeri, hẳn là mấy anh chàng sẽ tức điên hay đố kỵ hằn học đến đỏ mặt tía tai mất thôi. đôi lần jimin lấy đó làm tự hào lắm. và yizhuo lại lắc đầu chép miệng trước cái vẻ ngạo nghễ ấy, chậc, trở thành ngoại lệ của aeri à? chắc mẩm kiếp trước chị là phúc tinh của nhân thế rồi.
aeri gieo vào tim jimin một niềm khấp khởi dịu dàng. và chỉ mỗi khi đêm đen tràn đầy, em mới nhận ra rằng cô nàng đã lặng lẽ rời đi từ lúc nào, song tình hằng vẫn len lỏi đâu đấy trong căn phòng lặng thinh và bí bách.
iv.
aeri không ưa những ngày mưa. em đâm cáu bẳn và ngột ngạt ngay trong chính căn phòng của mình. jimin biết thế, vì cớ ấy nên dăm ba bận trời ủ dột đổ mưa dầm dề, nàng hữu ý ghé qua phòng em sớm hơn mọi lần. hôm ấy em không ngồi trước giá để tranh nữa. cọ khô, tấm giấy khổ lớn mà ngày thường vẫn chi chít những vệt chì xám tro nay sạch bong và im ỉm trên giá đỡ. duy chỉ có những lọ màu rỗng tuếch nom đến là ngán ngẩm. jimin định bụng đem tặng em bộ màu vẽ, một vài thùng sơn và hăm xấp giấy dày mới toanh. bởi nàng khoái trông cái cách em đặt trọng tâm, căn tỉ lệ hay đổ màu rồi vẽ đắp ghê gớm. jimin đâm ngán trời mưa.
em đã hay rằng nàng ở đây. song jimin vẫn nghe im lặng vón cục.
- em có thích màu xám không?
hoặc xanh xám, hoặc là...
- như thế nào?
yu jimin tất tả nhớ lại từng mã màu và tên của chúng trong bảng màu mỹ thuật nàng đọc một vài ngày trước. nhưng chợt nhận ra đôi mắt aeri đang đặt trên con ngươi mình, ý tứ thăm thẳm chưa kịp ngỏ đã vội vàng mất tăm, bên tai lại the thé những câu chữ nghe qua chẳng sõi nổi từ nào. nàng không thể đọc rõ chút tình tự em giấu kín dưới đáy mắt, chúng khiến jimin băn khoăn một lúc lâu, tựa cái cách những bức hoạ còn bỏ ngỏ rắc vào tim nàng từng hồi khắc khoải suốt những năm tháng ở bên em. và yu jimin dám cá là em chẳng thể thấy điệu cươig đến là ngu ngốc của nàng lúc này.
- như là đôi mắt em.
em nheo mắt. jimin thấy hình như chỏm đầu em bồng bềnh như khói đắng.
- tại sao bạn hỏi thế?
- mắt của em. vì tớ thích mắt của em.
uchinaga aeri bật cười. và jimin lỡ đánh mất mảnh hồn mình chập lưng chừng tà dương.
mây đen vần vũ vắt ngang một vùng trời xôn xao. sau cùng, jimin chợt thấy lạ lẫm, bên kia trời có vạt nắng đổ ngang, phía này trời cũng vàng hoe nét cười, mỏng mảnh như lụa. xoành xĩnh quá, đời xuề xoà chỉ cần một chút tình ái mảnh dẻ, song rạo rực đến độ tâm tư chẳng thể màng đến vạn dặm ái tình lơi lả và đắng ngắt của thế gian.
những ngày sau đó, jimin không thể ngăn mình chợt thức giấc giữa đêm hoang. giả như nàng có thể chợp mắt, hình bóng đầy hư ảo của aeri sẽ lại chập chờn trong mộng lành và len lách trong trí óc, lổ loang một màu bệch bạc. hoặc thế, hoặc là nàng không ngại bẽ bàng, sẽ lại lang thang nơi thánh điện lúc một giờ sáng, khi đêm đen ngòm hãy còn run rẩy bởi từng đợt rét thẩm qua da thịt. thế đấy, jimin bỗng nhớ đến một bận ning yizhuo cau có gõ lên đầu nàng một cú điếng người, đoạn thở dài ngao ngán, yu jimin, hoặc là em có vấn đề, hoặc là chị điên rồi.
trong đôi mắt của một gã khờ đang rơi vào lưới tình, bất cứ kẻ nào không phải người gã mê đắm đều là kẻ điên. ấy, có nói như thế này cũng không ngoa: jimin đang yêu chẳng thấy bản thân bần hèn đến thế.
v.
yu jimin thấy tuyết rơi dày trên bậu cửa sổ và phủ lên mặt đất một màu trắng xoá ảm đạm. có một điều gì đó đã khô cong giữa trời đông xám xịt thôi thúc người ta đổ ào lên nhau và mong mỏi từng đợt âu yếm. có khi yêu thương ướt át sẽ lại đổ rơi một sắc đỏ đào thấm đậm nền trời suốt mùa đông lạnh tái.
jimin có thể dành ra hàng giờ để ngắm aeri loay hoay với đống cọ vẽ và xấp giấy mới cứng mà nàng vừa đem tặng em. có ti tỉ những chuyện đơn điệu vẩn vở giữa hai người nhưng kết thúc bao giờ cũng là sự thinh lặng bứt rứt của aeri và điệu rủ rỉ mùi mẫn của jimin. tỷ dụ như một bận em hỏi nàng với vẻ trầm ngâm khiến tim nhộn nhạo, hỏi rằng bạn không thấy chán sao?, hoặc đại loại vậy. yu jimin thì lại cười xuề xoà, cố ý để em nghe thấy, không đâu. tớ yêu em mà.
- yu jimin.
uchinaga aeri gọi. màu vẽ la liệt dưới sàn nhà.
- dạ?
- tháo mặt nạ ra.
jimin giật mình. có thể bởi đây là lần đầu tiên aeri đòi hỏi một điều gì đấy từ nàng, hoặc là do những hình ảnh của một thoáng hôn hít xôn xang vừa chạy qua đầu như một thước phim tua chậm. hoặc là cả hai, nàng không rõ nhưng cái nào thì cũng vậy thôi.
- em muốn xem khuôn mặt bạn.
giọng em chùng xuống, chực mong một câu trả lời. jimin cảm thấy tim mình vừa bị buộc chặt bởi tróc nã của em. rồi một cảm giác rung rinh nghiêng ngả choán lấy tâm trí nàng. jimin chợt nhớ đến khung hình sắc hoàng hôn đỏ như máu chảy thành một dòng trên môi em, mon men chạy dọc xuống cổ và rơi trên những ngón tay.
- em có chắc không?
nàng nhởn nhơ trả lời rồi bật cười khanh khách. cái điệu cười mà yizhuo từng bảo có thể làm tan chảy tuyết rơi và cả những trái tim sắt đá. cái điệu cười đầy mê hoặc khiến người ta sẵn sàng theo chân nàng cho đến tận cùng thế gian. jimin thì không cho là thế, nhưng đôi lúc aeri sẽ thôi lảng tránh ánh nhìn từ nàng chỉ vì cái điệu xuềnh xoàng ấy, nên nàng vẫn giữ nét cười trên môi.
- em có chắc là mình sẽ không phải lòng tớ chứ?
jimin cởi bỏ lớp khăn dày sụ và mong chờ em sẽ nới lỏng cổ áo.
- ồ. thế thì bạn định làm gì nào?
đó là cuộc hội thoại tử tế cuối cùng trước khi họ đổ ập lên người nhau.
vi.
như thế nào nhỉ? jimin chẳng nhớ rõ nữa. nhưng hình như nàng đã hôn em. ở môi, và ở nhiều nơi khác nữa. hoặc là tất cả. tất cả mọi chỗ không chỉ là môi. một trên trán, một nơi mi mắt, một ở chóp mũi, rồi cằm, rồi vành tai. những cái hôn rơi nhẹ trên hõm cổ em, chảy xuống bả vai, lưu luyến triền eo mảnh khảnh. nàng hôn em như thể mai này em không còn ngồi trước giá đỡ tranh khẽ khàng hoạ lại nhân thế; như thể mãi về sau chẳng còn có thể thu vào trong đôi mắt sắc chạng vạng đậu trên môi em, hoá thành một màu lạ lẫm nàng chưa từng trông thấy; hoặc có lẽ là như thể yu jimin đã ấp ủ yêu thương từ thuở nảo nao rất lâu về trước. hay nói một cách cường điệu và sến sẩm, nàng hôn em triền miên, rồi chợt thấy dưới đáy mắt em lấp lánh sao bằng đầy tràn.
jimin để lại những dấu hôn đỏ ửng trên hõm cổ trắng ngần, đoạn cắn nhẹ cánh môi em, ấn lưỡi sâu hoắm trong khoang miệng. em thở hắt, bối rối phai nhẹ trên đôi gò má và lan đến vành tai. da thịt mỏng mảnh bỏng rát như bắt phải lửa, mồ hôi dấp dính nơi thái dương. chưa bao giờ jimin thấy em chân thực đến thế. nàng nghe tim mình nhộn nhạo.
em buông từng hơi thở gấp, choàng tay qua cổ nàng, đoạn thả nhẹ yêu thương trên cổ. jimin liếm môi bợt bạt khô khốc, thầm thì đầy mộng mị.
- nếu em cứ hôn tớ như thế, tớ không chắc mình sẽ làm gì tiếp theo đâu.
em nhìn nàng một quãng ngắn, run rẩy đánh rơi một nét cười liêu xiêu, rót vào lòng kẻ trên những thanh âm êm ái.
- chà. thế thì bạn định làm gì nào?
jimin cảm thấy ngột ngạt và bí bách, cứ thế đột ngột vùi mình vào trong người phía dưới. nàng bỗng dưng quên mất cách hít thở cho đúng khi thấy em hổn hển rồi gầm gừ rệu rã, tim lại mất nhịp mấy quãng. trong phòng nóng như hun, ánh đèn lổ loang đứt đoạn trên khuôn mặt em tựa khắc gỗ, nàng chốc chốc lại thấy một đợt xây xẩm. em đong đưa theo từng nhịp rên rỉ váng vất, hơi thở nóng rực phả vào khuôn ngực người kia.
jimin nhìn em chăm chắm, tưởng chừng đôi mắt của em đang bừng sáng bởi những đốm sao nổ lách tách, vỡ tan thành những mảnh nhỏ, triệu triệu ngàn ngàn mảnh vỡ không đều nhau như thế. chờ đến lúc nàng gom đủ từng hạt bụi sao, ghép lại thành tình ái, để em gieo vào hồn nàng một khởi đầu tinh tươm khác. cứ vậy đến khi trăng già.
- em. em vẽ gì thế?
em đang vẽ gì trong mắt?
bên dưới siết chặt theo từng đợt hoang dại. thanh âm trầm khàn nơi vòm họng jimin khiến chân tay em rã rời. và có một điều gì đó lại dấy lên trong tâm can em chếnh choáng. một điều gì đó thuộc về những bức hoạ, một điều gì đó sẽ lấp đầy từng tấc lạnh lẽo trống trải trên những mảng màu loang lổ. hẳn là vậy rồi.
và aeri trả lời, tình yêu.
tiếng nỉ non chất chứa dịu dàng, mùi hương nơi em hình như càng đậm. còn nàng thì sắp phát điên vì em rồi.
- em à.
nàng lại thì thầm lơi lả. không có cồn, nhưng aeri thấy mình say rồi.
- chút nữa ta làm lại lần nữa nhé?
chẳng để em trả lời, jimin ngang tàng vùi càng sâu, buông từng đợt đụng chạm liên hồi. tê tê dại dại, aeri thấy bóng dáng kẻ kia đục mờ. song trách sao được nàng, em cũng nghe tim mình như sắp nổ tung, đoạn rướn người mỏi mệt bịn rịn hôn lên bờ môi jimin.
đêm đen đặc. nàng cười. uchinaga aeri thấy nhập nhoạng thái dương.
vii.
và aeri lại vẽ.
quệt màu hoa hiên nên duyên mảnh dẻ.
từng nét thanh tú điểm thành tình yêu.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com