Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

92

---

Kim Thái Hanh đi mua bữa sáng trở về, tình cờ gặp được Điền Dĩnh Giai chật vật đi ra từ thang máy.

Điền Dĩnh Giai cũng nhìn thấy hắn, cũng không dừng lại mà chạy nhanh ra ngoài.

Kim Thái Hanh quay mặt đi, bước vào thang máy, hắn khẽ cau mày, trong lòng mơ hồ có cảm giác người này rất có thể là đến bệnh viện tìm Lâm Chính Quốc.

Khi đến tầng cần đến, lúc cửa thang máy mở ra, Kim Thái Hanh bước nhanh ra ngoài, vội vàng đi về phía phòng bệnh bên trong còn có thêm mấy người.

Người Điền gia đều có mặt ở đó, kể cả bác sĩ mặc áo trắng đang kiểm tra cho Lâm Chính Quốc, liếc nhìn đã thấy những vết đỏ trên chiếc cổ trắng nõn và mảnh khảnh là bị bàn tay ai đó bóp ra.

Đồng tử hắn hơi giãn ra, nhanh chóng đi đến bên cạnh thiếu niên, khẩn trương nhìn dấu vết trên cổ đối phương. Giọng nói bình tĩnh tràn đầy lo lắng, "Sao vậy?"

Lâm Chính Quốc không biết phải giải thích làm sao, lúc này bác sĩ vừa khám xong liền nói: "Yên tâm, không có gì nghiêm trọng, nhưng tốt nhất nên chườm đá."

"Được, cảm ơn bác sĩ."

Bác sĩ nói thêm vài lời rồi rời đi.

Kim Thái Hanh thở phào nhẹ nhõm, nhưng ánh mắt tối sầm lại chuyển sự chú ý sang người bên cạnh, giọng nói trầm thấp có chút lạnh lùng: "Điền Dĩnh Giai làm?"

Điền Chính Văn gật đầu, đối mặt với ánh mắt lạnh lùng của Kim Thái Hanh, căng da đầu kể lại chuyện vừa xảy ra: "Chúng tôi không ngờ nó lại làm chuyện như vậy. Chuyện như thế này sau này sẽ không bao giờ xảy ra nữa."

"Là lỗi của chúng ta, nhiều năm như vậy không nhìn ra được bản chất thật của nó." Tống Thư Mạn vẫn chưa thoát khỏi cảm xúc vừa rồi, trong lòng vừa bi thương vừa tự trách.

Kim Thái Hanh sắc mặt căng thẳng, vẻ mặt cực kỳ khó coi, đang định nói chuyện thì tay áo bị người kéo lại, vừa quay đầu đã nhìn thấy đứa nhỏ đang nhìn mình.

"Anh Hanh, hiện tại em không sao, anh đừng tức giận." Giọng nói trong trẻo tựa hồ có chút nũng nịu, ngọn lửa mới hừng hực trong lòng Kim Thái Hanh lập tức bị dập tắt.

"Trước tiên chườm đá cho Quốc Quốc đi."

Kim Thái Hanh ừ một tiếng, không nói nữa, mắt cũng không rời khỏi Lâm Chính Quốc, trong mắt hiện lên một tia đau lòng và tự trách. Là hắn không bảo vệ Quốc Quốc tốt.

Một lúc sau, Điền Chính Quân ra ngoài tìm y tá lấy túi chườm đá quay lại, "Đưa túi chườm cho tôi."

Tống Thư Mạn đang định lấy túi chườm, nhưng Kim Thái Hanh đã nhanh hơn một bước.

"Dì, để cháu được rồi." Vẻ mặt hắn vẫn bình tĩnh, Tống Thư Mạn đành phải gật đầu, "Vậy thì làm phiền con."

Bà nghĩ nghĩ Kim Thái Hanh thật sự coi Quốc Quốc như em ruột của mình. Quan tâm đến Quốc Quốc nhiều đến mức một người mẹ như bà còn không bằng.

Tuy nhiên, Điền Chính Văn lại im lặng nhìn đi nơi khác, âm thầm tự điều chỉnh tâm lý một lúc rồi mới quay lại nhìn.

Điền Chính Quân đứng bên cạnh nhìn thấy vẻ mặt phức tạp của anh cả, yên lặng nhìn lên trần nhà.

Kết quả là... bốn người đứng trong phòng bệnh đều nhìn Lâm Chính Quốc với ánh mắt lo lắng.

"..." Lâm Chính Quốc cảm giác được sau lưng như bị kim châm, mỗi tế bào trong cơ thể đều cảm thấy xấu hổ và không được tự nhiên.

Dù sao cậu cũng vừa mới nhận lại người nhà của mình, Lâm Chính Quốc có chút xa lạ gọi ba mẹ cùng anh cả, anh hai: "Con không sao, mọi người cứ đi làm việc của mình đi, không cần ở lại chăm sóc con đâu."

"Không sao đâu, em trai, vất vả lắm em mới nhận thân với cả nhà, đương nhiên là cả nhà muốn..." Điền Chính Quân chưa kịp nói xong đã bị Điền Chính Văn lôi ra ngoài, "Vậy chúng ta ra ngoài trước."

“Thư Mạn, không phải em muốn hầm canh gà bổ sung năng lượng cho cơ thể cho con không phải sao? Mau đi chuẩn bị thôi?”

“Ừ..."

Chẳng mấy chốc, trong phòng bệnh chỉ còn mình Kim Thái Hanh. Thân thể có phần cứng ngắc của Lâm Chính Quốc thoáng thả lỏng, mọi phản ứng của cậu đều bị Kim Thái Hanh nhìn thấy.

Kim Thái Hanh bình tĩnh chườm đá lên cổ Lâm Chính Quốc, thuận miệng hỏi: "Khi nào Quốc Quốc định về Điền gia?"

"Không biết..." Lâm Chính Quốc có chút khó xử, nghe theo ý của ba mẹ. Tất nhiên càng sớm càng tốt, nhưng nếu cậu rời khỏi chỗ của Kim Thái Hanh, thì sẽ ít thời gian hơn cho Kim Thái Hanh.

"Quốc Quốc, trước tiên em vẫn ở lại chỗ anh đi, anh có thể chăm sóc cho em, đợi vết thương lành cũng không muộn."

"Cái này..." Lâm Chính Quốc do dự một chút.

Khoảng cách giữa hai người rất gần, người đàn ông gần như ghé sát vào tai chàng trai trẻ, nhỏ giọng dỗ dành: “Anh Hanh có tâm tư riêng, không muốn để Quốc Quốc đi, cho nên Quốc Quốc ở lại được không?”

Hơi thở nóng bóng của người đàn ông phả vào tai Lâm Chính Quốc, chóp tai cậu lập tức đỏ bừng, rất dễ bị thuyết phục, "Vậy.... được rồi."

Dụ dỗ thành công, khóe miệng Kim Thái Hanh hơi nhếch lên, đôi môi mỏng mấp máy, trong giọng nói trầm từ tính mang theo một tia ý cười, chỉ nói một chữ: "Ngoan."

Lâm Chính Quốc có chút xấu hổ, vội vàng nhìn đi chỗ khác, nhưng tai lại ngày càng đỏ lên như sắp nhỏ ra máu.

Thật ra cậu cũng không nỡ rời xa Kim Thái Hanh.

Bọn họ xác định mối quan hệ cũng chưa được bao lâu, theo lý mà nói hai người đang trong giai đoạn tình yêu cuồng nhiệt, nhưng trong khoảng thời gian này số lần gặp mặt của hai người cũng không được bao nhiêu, cho nên Lâm Chính Quốc không nỡ xa Kim Thái Hanh.

Bên kia, Điền Chính Quân còn đang ngơ ngác bị lôi ra ngoài, mãi đến rất xa mới được buông ra: "Anh cả, có chuyện gì sao, đang yên đang lành kéo em đi làm gì!"

"Anh mới cảm thấy em có gì đó." Điền Chính Văn dùng ngón trỏ gõ nhẹ vào đầu đứa em thứ hai, trên mặt lộ ra vẻ bất lực, "Điền nhị thiếu gia, kiếp trước em chắc chắn là một con husky."

Điền Chính Quân: "Hả?"

Điền Chính Văn không chút lưu tình phun ra một câu: "Ngốc, ngu xuẩn, lỗ mãng."

"..." Khóe miệng Điền Chính Quân giật giật: "Anh cả, anh nói thật cho em biết, em cũng không phải là con trai ruột của Điền gia, mà là được nhặt từ thùng rác phải không?”

Điền Chính Văn: “Ồ... hóa ra em biết."

Điền Chính Quân: “...” Anh ta sắp giận thật rồi.

“Được rồi, anh không đùa với em nữa.” Điền Chính Văn bình tĩnh lại, nghiêm túc nói: “Quốc Quốc còn chưa quen thuộc với chúng ta, nếu chúng ta cứ ở lại nhìn chằm chằm thì thằng bé sẽ cảm thấy ngại."

Tống Thư Mạn và Điền Lăng Khang cũng đi tới. Tống Thư Mạn cũng không thể không nghe thấy thở dài một hơi có chút đau lòng nói: "Đúng vậy, dù sao Quốc Quốc cũng mới nhận lại chúng ta, thằng bé vẫn cần thời gian để từ từ chấp nhận chúng ta."

"Chúng ta không bao giờ có thể bù đắp được mười chín năm đã bỏ lỡ."

Điền Lăng Khang nghiêm túc nói: "Việc chúng ta có thể làm là đợi Quốc Quốc về nhà, đối xử thật tốt với con, để con cảm nhận được sự ấm áp và yêu thương của cả nhà mang lại, cho con cảm giác thân thuộc."

"Thì ra là vậy..." Điền Chính Quân cuối cùng cũng hiểu ra. Anh ta giơ ngón tay cái lên một cách tự tin, nhướng mày nói:

"Con giỏi việc này, sau này con sẽ đưa Quốc Quốc ăn sung mặc sướng, đưa em ấy đi uống rượu, nhảy disco, lái xe vượt gió, để em ấy có thể cảm nhận được tình yêu trọn vẹn của anh hai dành cho em ấy ..."

"Này, mọi người đừng đi, ba mẹ anh cả đợi con."

Tuy nhiên, không lâu sau, họ biết được Lâm Chính Quốc sẽ tiếp tục sống ở chỗ của Kim Thái Hanh, toàn bộ sự ấm áp và tình yêu chưa kịp thể hiện đã chết từ trong trứng nước.

Tống Thư Mạn có chút thương tâm, "Quốc Quốc, con thật sự không định về nhà cùng ba mẹ sao? Hay là trong lòng con có tâm sự gì sao? Có thể nói cho chúng ta biết, không sao đâu."

Bà nghĩ rằng con trai út của bà không muốn quay lại vì Điền Dĩnh Giai.

"Không phải, con không có tâm sự hay lo lắng gì hết, con chỉ..." Lâm Chính Quốc cảm thấy có chút áy náy, cũng không thể là mình đang hẹn hò với Kim Thái Hanh, cũng không thể vì không nỡ xa bạn trai mà không về nhà.

Kim Thái Hanh nói: "Dì, Quốc Quốc quen ở chỗ của con, cho nên em ấy dự định đợi vết thương bình phục rồi mới về. Như vậy sẽ tiện hơn, ngài yên tâm, con sẽ chăm sóc em ấy thật tốt."

Cậu ở đó nói nhảm đi, Điền Chính Văn âm thầm nghiến răng nghiến lợi, anh tuyệt đối không muốn em trai mình ở cùng Kim Thái Hanh. Nghĩ đến những lời trước đây mình đã nói với Kim Thái Hanh, Điền Chính Văn cảm thấy hối hận đến ruột gan xanh lét.

Anh lúc trước nghĩ Kim Thái Hanh đã độc thân hai mươi bảy năm, cuối cùng cũng gặp được người mình thích. Ai mà biết được người Kim Thái Hanh yêu lại chính là em trai anh!

Anh hối hận, Kim Thái Hanh nên độc thân cả đời!

Nhưng mẹ anh lại đồng ý: “Kim Thái Hanh, nếu đã như vậy thì làm phiền con.” Quốc Quốc không muốn về, cũng không thể ép buộc, nên tôn trọng mong muốn của con.

"Không làm phiền." Giọng nói Kim Thái Hanh vẫn bình tĩnh.

"...” Điền Chính Văn suýt chút nữa phun ra một ngụm máu già.

Chịu đựng một hồi, cuối cùng anh cũng một mình gọi Kim Thái Hanh ra ngoài, chuẩn bị nói chuyện tâm tình với người bạn lâu năm.

Tuy nhiên, người bạn tốt của anh không có ý định tâm sự với anh.

"Muốn khuyên tôi chia tay với Quốc Quốc." Kim Thái Hanh bình tĩnh phun ra hai chữ: "Không bàn nữa."

Trong lời nói không chút ý định thương lượng.

Những lời Điền Chính Văn đang ấp ủ trong lòng đã bị nuốt xuống trước khi anh có thể nói ra. Quen biết nhau nhiều năm như vậy, anh đương nhiên hiểu chỉ cần Kim Thái Hanh nói ra, thì nhất định sẽ làm được.

Anh có chút bất đắc dĩ, "Tại sao lại là Quốc Quốc."

"Tại sao không thể là em ấy?" Kim Thái Hanh hỏi ngược lại.

"Em ấy là em trai tôi, làm sao tôi có thể yên tâm để em ấy ở bên một người đàn ông? Em ấy là người của công chúng. Nếu bị mọi người phát hiện, sau này em ấy sẽ phải chịu bao nhiêu chỉ trích!"

Kim Thái Hanh vẻ mặt không thay đổi nói, “Tôi sẽ bảo vệ em ấy.” Dừng một chút, anh lại nói: “Tôi nghĩ, cậu nên hỏi ý muốn của em ấy thay vì tự cho là tốt cho em ấy."

Điền Chính Văn:"..."

Với tính tình ngoan ngoãn nghe lời của Quốc Quốc, còn không phải bị con cáo già này ăn đến gắt gao sao, nếu bảo đi hướng nam chắc chắn sẽ không đi hướng tây!

Điền Chính Văn hít sâu hai hơi, hỏi: "Hai người đã tiến triển đến mức nào rồi?"

Kim Thái Hanh: "Chuyện nên làm đã làm rồi."

"..." Điền Chính Văn lại hít sâu một hơi, không tức giận, không tức giận.

Kim Thái Hanh nghĩ tới cái gì đó, hơi nhếch môi, có chút hứng thú nhìn Điền Chính Văn, "Cậu có nhớ lần trước bản thân đã nói gì với tôi không?"

Điền Chính Văn: "Nói gì?"

"Cậu đã nói trong điện thoại." Kim Thái Hanh trong giọng nói có chút ác ý, nhẹ nhàng nói: "Cậu nói, Lâm Chính Quốc là của tôi, cả đời đều sẽ là của tôi."

Điền Chính Văn: "..."

Kiềm chế!

---

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com

Tags: #cdryn5