Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

06

Ta có được gì trong những ngày cuối hạ? Là sự kết thúc những cơn mưa tầm tã nhanh đến cũng nhanh đi, cái nắng bớt gắt gao đánh phủ đầu lên mái tóc, thiên nhiên bắt đầu chầm chậm thay da đổi thịt, vài lọn cây xanh mướt chớm ngả vàng; bầu trời bỗng cao và trong xanh hơn, dòng người tấp nập đâu đó cũng muốn sống chậm lại để thẩm thấu cái gió mùa về. Và cũng vào cuối mùa hạ, nàng thơ vĩnh cửu của những tâm hồn mộng mơ bước đến, mùa thu ghé sang.

Tiết trời thu có chút se lạnh, trên đường đi làm về Xuân Bách ghé ngang chợ sắm sửa cho căn trọ của mình một chiếc chăn bông ấm áp. Lấy chìa khóa bỏ phía dưới tấm thảm trước cửa để mở khoá, rồi đem chăn bông bỏ gọn vào một góc giường, Xuân Bách chưa vội thay quần áo, cậu với lấy chiếc bình tưới hình Snowball để tắm táp cho những chậu cây nhỏ trên bệ cửa sổ.

Nhìn những chậu cây, rồi lại nhìn chiếc chăn bông, Xuân Bách khẽ bật cười bởi sự hào phóng bất ngờ của bản thân. Mọi năm dù có lạnh hơn thế này, Xuân Bách cũng không bận tâm lắm chuyện chăn êm nệm ấm, cậu tự cho rằng bản thân mình đồng da sắt, thay cho lý do thật sự là cậu tiếc tiền. Phải chăng do ở mùa thu năm nay, căn trọ chỉ vỏn vẹn mười mấy mét vuông, không cao cũng chẳng rộng của cậu có sự ghé thăm thường xuyên của "gia đình".

Lần đầu Thành Công ghé sang là một sớm chủ nhật. Em gõ cửa phòng, Xuân Bách mè nheo gọi với ra rằng:

"Anh Chương, em hết gạo rồi."

Có tiếng em cười khúc khích, Xuân Bách giật mình vội chạy ra mở cửa kiểm tra. Thành Công mang đến một chậu xương rồng nhỏ đặt lên trên bệ cửa sổ trống hoắc phủ chút rêu của cậu, bỏ đôi giày trắng tinh bị điểm vài vệt nước bẩn ở bên ngoài.

Xuân Bách đoán chắc đoạn đường vào đây bừa bộn bùn bẩn sau trận mưa cuối mùa hạ đêm qua. Còn Thành Công chắc cũng phải đi loanh quanh để tìm ra đâu là căn phòng của cậu. Xuân Bách khẽ cười, cậu lấy giày của em đem bỏ vào bên trong, ngay ngắn cùng với một hai đôi giày cũ kĩ của mình.

"Em ngồi ở đâu đây?"

Xuân Bách ngơ ngác nhìn tới lại nhìn lui, cậu chưa từng nghĩ sẽ bố trí chỗ tiếp khách ở trong phòng, mọi lần Ngọc Chương sang đều sẽ khoanh chân ngồi dưới đất.

"Em ngồi ở đâu cũng được."

Có sự cho phép của chủ nhà, Thành Công trèo lên nệm ngồi, nơi hơi ấm của chủ nhân của nó để lại vẫn còn nguyên ở đó. Xuân Bách để ý vai áo em hơi ẩm ướt, chắc là bởi sương sớm. Không chắc em có thấy cần không, Xuân Bách đưa chăn qua cho Thành Công. Đó cũng là mở đầu cho những ngày xây hầm trú ẩn mới của Thành Công, ở trong phòng của Xuân Bách.

Lần thứ hai Thành Công ghé sang thăm cũng là một sớm chủ nhật, em đem đến thêm ba chậu cây nhỏ khác, kèm theo cái bình tưới hình Snowball. Ngồi gặm bánh bao, Thành Công hỏi:

"Nếu em muốn sang ngày thường để tưới cây thì phải làm sao hở Bách?"

Xuân Bách nghĩ việc này khá đơn giản, khi đi làm cậu để chìa khoá trước cửa cho em tự do ra vào là được. Thành Công lắc đầu phản đối, em lo nếu để như vậy cũng sẽ tới ngày xui xẻo bị ăn trộm đột nhập, Xuân Bách thì chỉ nhún vai:

"Có cái gì để ăn trộm đâu."

Thành Công nhón lấy cái trứng cút trong bánh bao của Xuân Bách, hai bên má phồng lên vì nhai rồi xẹp xuống để phản bác lại:

"Có em."

Vậy là Xuân Bách ra chợ mua một tấm thảm lót chân bỏ trước cửa phòng, bày ra trò để chìa khoá xuống dưới đó.

Lại một lần khác, Xuân Bách tăng ca về đã thấy Thành Công loay hoay tìm cách bật chiếc bếp ga cũ bị bỏ xó nơi góc phòng. Mũi em lem nhem vì vết rỉ sét đen xì đã hóa thạch qua năm tháng, trông hệt như một con mèo mới từ trong bếp củi chui ra.

Thành Công chưa hiểu vì sao Xuân Bách lại đứng im bất động nhìn em, rồi cậu cười rộ lên ngay khi Thành Công đưa tay quẹt ngang mặt em một lần nữa.

"Bách cười cái gì? Mau mở bếp giúp em, sắp qua giờ ăn tối rồi."

Xuân Bách đi đến tủ lôi ra một bình ga, lắp vào rồi nhẹ nhàng bật được bếp lên. Điều đó làm Thành Công chỉ muốn lăn ngay vào hầm trú ẩn để trốn. Đã thế, tối về đến nhà Thành Công mới phát hiện ra mặt mũi em lấm lem, nhưng Xuân Bách thì không chịu nhắc, chẳng trách cả buổi cậu cứ tủm tỉm cười.

Sự thật của những nụ cười đó Xuân Bách sẽ không nói em nghe đâu. Xuân Bách cười, vì em lại mang đến cho căn phòng của cậu một mầm xanh mới. Xuân Bách cười, vì em nấu cho cậu cơm nhà. Xuân Bách cười, vì em.

***

Một tuần khác trôi qua, Thành Công không sang thường xuyên nữa. Ngày thứ hai đầu tuần, em để lại bàn mảnh giấy nhắc nhở Xuân Bách tưới cây thường xuyên, cậu không thấy em kể cả ở nhà hay trạm xe buýt quen thuộc. Xuân Bách chín phần sợ em lại bị ốm, một còn lại chừa cho phần, thú thật cậu cảm thấy có hơi trống vắng.

Nhân ngày nắng mới, bản thân cũng rảnh rỗi khác mọi ngày, Xuân Bách quyết định kỳ cọ những vết bẩn cứng đầu trên bộ đồng phục công trình của cậu. Dẫu vậy vò tới vò lui vết bẩn cũng chẳng xê dịch, nó vốn đã ở yên trên đó, là minh chứng cho cả một đoạn lao động mà bản thân Xuân Bách đã trải qua.

Người ta chỉ có thể nhìn thấy thật rõ ràng khi dùng cả trái tim, và mù lòa trước cái chủ yếu mà mắt chẳng muốn thấy. Vì vậy, đằng sau mỗi câu chuyện, mỗi hiện hữu trên đời này luôn có một điều ý vị mà nếu không dùng tâm sẽ mãi không thể hiểu được.

"Vò như vậy sẽ không sạch đâu."

Xuân Bách ngơi tay để nhìn lên. Thành Công sang thăm cậu, hôm nay em không mang theo thứ gì khác. Mà chỉ mình em thôi, Xuân Bách đã thấy đủ.

"Vậy em nói tôi phải làm sao?"

Thành Công giấu đôi bàn tay ra phía sau lưng, em bỏ giày rồi leo hẳn vào thau đồ. Hai bàn chân chạm vào dòng nước hơi buốt vì tiết trời lành lạnh, Thành Công khẽ rùng mình rồi co chân đạp lên đám quần áo.

"Còn chờ gì nữa, đạp phụ em đi."

Xuân Bách học Thành Công trèo vào trong đó, dù cậu hơi thấy thương cho cái thau giặt đồ đã theo mình ngót nghét ba năm, và nó không hề đủ sức để chứa hai người. Có một sự thật là làm như vậy không sạch vết bẩn được, nhưng đỡ tốn sức hơn nhiều. Dẫu sao chỉ cần Thành Công muốn, Xuân Bách nghe theo được.

Thành Công có vẻ xem việc giặt đồ này là một trò nghịch, còn Xuân Bách thì tập trung làm sao để không vô tình giẫm trúng chân em. Cũng vì như vậy, Thành Công càng nghịch hơn. Một chốc đã thấy cái nhấc chân của Xuân Bách trở nên nặng nề. Xuân Bách dẫm lên quần áo, còn Thành Công đứng lên chân cậu, cả hai chân.

Hai tay em nắm vai Xuân Bách giữ thăng bằng, còn hai tay cậu căng thẳng duỗi thẳng vô chủ đích. Nếu Xuân Bách đem tay đặt lên eo Thành Công, trông cả hai chẳng khác gì đang khiêu vũ cùng nhau.

Nhưng, Xuân Bách không dám.

Chợt Thành Công co chân lên đạp vào chân Xuân Bách một cái, làm người nào đó bị giật mình theo phản xạ tìm chỗ giữ, cuối cùng đưa tay giữ lấy eo em. Thành Công cười khúc khích, Xuân Bách hỏi:

"Nếu như tôi nói đau em có định bước xuống không?"

"Em không xuống."

Vậy là Xuân Bách cười ra:

"Thế thì tôi không đau."

Nói vậy thôi, lát sau Thành Công vẫn nhận phơi đồ lên để chuộc lỗi với Xuân Bách. Em đứng phơi đồ ngoài sân, nắng thu vàng nhạt, gió ngang qua kéo lá vàng lơ đãng rơi xuống sân sau.

Xuân Bách ngồi thẫn thờ trên bục cửa, hệt như chàng nghệ sĩ mộng mơ say mê ngắm nhìn chàng thơ của mình. Cậu ngỡ hồn mình lạc vào đồi hoa hướng dương mà Thành Công vẫn hay bắt đền, sẵn sàng biến những điều không thể thành có thể, ôm gọn tình yêu từ đất trời, viết cho em một bản tình ca mùa thu.

Rồi mùa thu như muốn nhắc nhở tâm hồn, gió kéo qua làm rối tóc em. Thành Công khẽ đưa tay vuốt lại tóc, vô tình làm lộ đôi mắt chứa hồn thơ. Lá vàng vẫn chao đảo chầm chậm buông lơi, chỉ có mỗi Xuân Bách là đứng hình.

Màu nắng hay là, màu mắt em?

Hình như em cũng đang nhìn Xuân Bách, cười với cậu, vành mắt cong lên đáng yêu, còn thấy cả râu mèo. Nắng vẫn vàng, thu vẫn lung linh, mỗi tội; màu nắng bây giờ, trong mắt em.

***

Thành Công thích cái chăn bông mà Xuân Bách mua cho em lắm. Có hôm làm về, cậu bắt gặp em cuộn tròn trong đó an yên ngủ, giấc ngủ ngon lành không một ai nỡ đánh thức. Thành Công nói đó là hầm trú ẩn của em, em sẽ không chia sẻ cho bất kỳ ai hết. Đến mức em chẳng đợi Xuân Bách đi về cùng nữa, em thích tan học về trước, đoàn tụ với cái chăn bông rồi đợi cậu về.

Hôm nay cũng vậy, Xuân Bách lại phát hiện cục bông nằm cuộn tròn trên giường của cậu. Nhưng em kéo chăn bông che kín mít cả đầu, lâu lâu lại ngọ nguậy đổi tư thế nằm cho thoải mái. Biết là Thành Công không ngủ, vậy mà Xuân Bách gọi mãi em chẳng trả lời.

Xuân Bách quyết định không dùng sức giật chăn, cậu chỉ ngồi bên cạnh, thủ thỉ nhắc nhở nếu em có cảm thấy khó thở thì phải ra ngoài ngay. Kiên trì một lúc lâu, cuối cùng Thành Công cũng chịu thò tay mở he hé miệng chăn, giọng em nhỏ xíu:

"Bách vào trong đây đi."

Xuân Bách kéo áo lên ngửi một chút mùi mồ hôi còn đọng lại trên người, trong lòng e sợ sẽ làm Thành Công phải khó chịu. Mà ở bên kia cửa hầm trú ẩn thì đang ngày một đóng lại, cậu đành lột lớp áo ngoài ra chỉ chừa lại trên người chiếc áo ba lỗ, đánh liều chui tọt vào bên trong.

Cái ấm áp ở bên trong chăn bông chạm vào da trần rồi lan ra đến tận tim. Chưa cần tìm kiếm đã thấy chiếc đầu nhỏ va vào ngực, Thành Công dụi hẳn vào lòng Xuân Bách, và dù không gian trong chăn tối nhem, em vẫn quyết giấu nhẹm gương mặt mình đi không để cậu thấy.

Xuân Bách cảm nhận được vài giọt nước ấm nóng thấm ra áo. Cậu lúng túng vòng tay kéo em vào lòng, một tay cố định cái ôm, tay còn lại vuốt lưng Thành Công an ủi:

"Ai ăn hiếp em?"

Cái đầu nhỏ ngọ nguậy như đang kịch liệt phản đối, giọng em nghe nghèn nghẹn:

"Em hơn mười tám tuổi rồi đó."

"Tôi xin lỗi. Vậy thì em kể tôi nghe đã có chuyện gì xảy ra được không?"

Xuân Bách vẫn hay dành cho Thành Công vài câu nghi vấn đầy tính khách sáo như vậy, và em cho rằng nó tinh tế tuyệt đối. Xuân Bách xin phép trước khi muốn tìm hiểu bất cứ điều gì về em. Xuất phát từ việc cơ bản mang tính chất tò mò, qua cách của Xuân Bách, Thành Công cảm nhận được từ tận sâu trong lòng, cậu không cố 'hiểu' em bằng sự tọc mạch, cậu hiểu em, chỉ đơn giản là hiểu, kèm theo đó là cảm giác được quan tâm, chăm lo cho sức khỏe tinh thần của mình.

"Hôm nay em trốn tập, em rất mệt, dù cho đã cố gắng rất nhiều em vẫn đàn sai, hôm qua thậm chí giảng viên của em còn bỏ ra khỏi phòng tập, chắc mọi người thất vọng về em lắm."

"Sao em không nói với mọi người là em đã luyện tập chăm chỉ đến mức gân tay sưng phù và điều đó làm em bị đau?"

Không cần thấy, chỉ cảm nhận thôi Xuân Bách cũng biết Thành Công đang ngước đầu lên nhìn cậu và tròn mắt ngạc nhiên.

Xuân Bách đã đoán ra được vấn đề kể từ lúc em luôn cố giấu đôi bàn tay ra sau lưng. Em còn bận rộn và biến mất cả một tuần trời, không có thời gian mang chậu cây đến, cũng không tự mình tưới nước. Chỉ có thể là Thành Công vùi mình trong phòng tập, bởi em luôn giữ thái độ nghiêm túc với âm nhạc hơn bất kỳ ai.

Có người hiểu em, Thành Công chẳng ngại để càng thấy tủi thân hơn:

"Mọi người đều chỉ quan tâm chuyện em đàn sai thôi."

Xuân Bách vẫn vuốt lưng em dỗ dành:

"Em được phép mệt mỏi mà. Hơn cả, em được phép nghỉ ngơi khi em mệt."

Những giọt nước mắt sót lại trong khoé mắt, Thành Công đem cả thảy dụi vào bờ vai Xuân Bách. Lục tìm trong chăn bông, em đem mười ngón tay của Xuân Bách làm phím đàn tự chế, bảy mươi tám phím còn lại không có, em sẽ gõ vào mu bàn tay cậu.

Người ta nói em phải hiểu được mùa thu, yêu say đắm mùa thu, như mùa thu là để ta yêu say đắm một người thì mới có thể trọn vẹn cảm xúc mang ra mà đắm chìm vào đó. Cả tuần qua suy nghĩ mãi, em chẳng biết mùa thu trong em là gì, mùa về trong em muốn có được cái ôm từ ai, cho đến khi em khẽ chạm vào mu bàn tay Xuân Bách để kết thúc nốt nhạc cuối cùng.

Thành Công reo lên:

"Bách, em đàn đúng rồi."

Chăn bông sau đó bị hất tung ra, ma sát làm tóc hai đứa dựng hết cả lên. Xuân Bách nhìn em, em nhìn cậu, cả hai nhìn nhau, Thành Công bật cười trước rồi đến lượt Xuân Bách cười theo em. Căn trọ nhỏ tràn ngập tiếng cười, ôm lấy sưởi ấm tâm hồn nhau.

Ban đêm, Thành Công trốn Xuân Bách trèo lên trên mái nhà, ngồi lắc lư theo tiếng côn trùng da diết hát bản giao hưởng mùa thu. Khu sống của Xuân Bách kỳ diệu thật, giữa lòng thành phố lại có thể nghe được tiếng côn trùng hát.

Có một đoạn trích như thế này:

Hoàng Tử Bé trèo lên một hòn núi cao và nghĩ rằng mình có thể thấy tất cả.

Cậu thầm nghĩ:

"Trên một đỉnh núi cao như thế này, mình có thể thấy khắp hành tinh và tất cả mọi người..."

Nhưng cậu không thấy gì ngoài những cột đá lởm chởm gai góc.

Thành Công cũng không thấy gì cả, ngoài những tòa nhà xuyên thủng tới tận bầu trời. Con người quan niệm rằng càng trèo lên cao sẽ càng trở nên vĩ đại. Vậy có ai đã thử hỏi những người ở trên cao đó, có bao giờ họ thấy cô đơn chưa?

Thành Công thì thích nhìn thấy những thứ trong tầm mắt gần hơn, và em đã tìm thấy Xuân Bách. Thoắt cái cậu trèo lên tận nơi, nói rất nhiều về lý do tại sao em không nên trèo lên trên này, mà gói gọn lại có thể hiểu là tay em đang đau, em bị làm sao thì sẽ có nhiều người lo lắng và đau lòng.

Sao Xuân Bách không nói thẳng ra người lo lắng và đau lòng là cậu luôn đi?

"Anh yên lặng để em nghe côn trùng kể chuyện nào." Anh nào đó vẫn như cũ, nghe đến tiếng 'anh' là lại cứng họng ngay, chiêu này mỗi lần Thành Công dùng đều có hiệu quả.

Tiếng côn trùng kêu thật ra rất chói tai với nhiều người, thử nghĩ mà xem, sau một ngày lao động làm việc, tối về bạn chỉ muốn ngủ yên ổn, thì bên tai lại văng vẳng tiếng kêu rả rích, dài đằng đẵng và bất tận suốt cả đêm.

Nhưng Thành Công lại nói rằng:

"Ai cũng có quyền được yêu và tìm thấy tình yêu không phải sao? Bọn côn trùng, chúng cũng là đang sống cuộc sống của chúng thôi."

Tiếng kêu với một số loài côn trùng là cách để thu hút những con khác lại gần và làm quen, chúng cố gắng tạo ra những âm thanh hay nhất để chinh phục đối phương, chứng minh rằng mình là người giỏi nhất. Chúng cũng chỉ đang làm đẹp cuộc sống của chính mình, bằng cách tìm người đồng hành.

"Mấy người ở trên chung cư cao vút làm sao mà nghe được. Khu Bách sống xịn thật đấy."

Thành Công ca ngợi, chẳng biết em đã dành bao nhiêu lời khen cho cái nơi chẳng ai muốn lui tới này nữa. Xuân Bách rất ngại việc phải mô tả căn trọ của cậu, một căn phòng có phía trên lợp mái tôn cách sàn nhà không quá cao. Mùa hè tới sẽ nóng phát hoả mỗi độ trời nắng to, còn mỗi lần mưa xuống, ngoài việc phòng sẽ biến thành bể bơi thì còn nghe tiếng mưa như trống đánh trên đầu, đeo tai nghe cũng không bớt inh ỏi.

Vậy nhưng hùa theo Thành Công khen khu này xịn, cậu khoe với em rằng chiếc mái tôn này có tác dụng là mỗi khi mưa xuống sẽ nghe thấy tiếng lộp độp va vào, ồn ào nhưng vui tai.

Từ ngày em đến, Xuân Bách chợt nhận ra, đủ đầy hay không là do cách chúng ta dùng lòng biết ơn cùng sự hài lòng ngắm nhìn cuộc sống.

"Nếu có thể ngắm sao từ đây thì em sẽ ngủ ở trên này luôn mất. Em muốn thử cảm giác ngủ dưới cả một bầu trời đầy sao."

"Rồi em sẽ bị chảy mũi và cảm lạnh vào sáng hôm sau."

"Bách chả lãng mạn gì hết."

Thành Công mất hứng, Xuân Bách thì quan tâm việc em đang mặc mỗi chiếc áo thun mà gió đêm thì không tốt chút nào hơn. Cậu thuần thục leo xuống mái nhà, rồi gọi với lên:

"Ừ tôi không lãng mạn, nên bây giờ tôi yêu cầu em trèo xuống để tôi đưa về nhà, em phải đi ngủ đúng giờ không phải sao?"

Thành Công nghĩ Xuân Bách sắp thành người bố thứ hai của em luôn rồi, đành loay hoay tìm cách trèo xuống dưới, cũng khi ấy, Thành Công thấy mình sắp tiêu rồi.

Giống với bọn mèo thường chỉ giỏi trèo lên mà không biết cách trèo xuống, một là chúng nó sẽ ở trên đó luôn, hai là sẽ kêu la om sòm tìm người tới cứu. Thành Công đương nhiên là không thể sống mãi trên mái nhà được.

"Bách, cứu em."

Chẳng biết ai xui khiến, Xuân Bách lại đưa hai tay ra, như lời hứa chắc chắn sẽ bắt được em.

Thành Công bĩu môi:

"Em không phải là bọn mèo lắm lông, nếu em nhảy vào lòng Bách từ đây thì em sẽ đè bẹp Bách cho mà coi."

Rõ ràng là Thành Công nói đúng. Thôi thì đành tận dụng cậu làm cái thang cho em vậy. Xuân Bách tiến đến đứng gần tường, Thành Công thả chân lơ lửng xuống tìm điểm chạm là bờ vai cậu, em khẽ xuýt xoa khi hai tay là nơi dùng lực nhiều nhất bắt đầu thấy đau, Xuân Bách lo lắng nên dần gấp gáp:

"Em buông tay ngồi lên vai tôi mau lên."

Thành Công nghe lời, tự dưng lại thành Xuân Bách cõng em trên vai từ lúc nào không hay. Lần cuối có người làm như vậy với em hình như là khi ngài giám sát công trình đáng kính của Xuân Bách chưa bước qua ngưỡng tuổi năm mươi, còn em thì còn bé tí.

"Bách dắt em đi xem Doraemon đi."

Thành Công vô thức đề nghị, bởi nếu làm như vậy, Xuân Bách sẽ trở thành người thứ hai trên trái đất này đối xử với em giống như bố vẫn hay làm. Người ta hay nói, nếu cuộc sống trong gia đình bạn hạnh phúc, mẹ bạn luôn nở nụ cười trên môi, vẫn là công chúa khi ở cạnh bố, thì hãy yêu một chàng trai giống như bố bạn, sẽ không hối hận đâu, ít nhất là vì người mang lại cho bạn cảm giác yêu thương của bố, phần nhiều bởi họ thực sự yêu thương bạn.

***

Cuối tuần, Xuân Bách đi xem Doraemon với Thành Công thật. Ngoài rạp vẫn còn suất chiếu cho movie Vùng đất lý tưởng trên bầu trời, xem xong vẫn đủ thời gian để em đến hội trường lớn Nhạc viện diễn buổi hòa nhạc.

Khu vực trưng bày náo loạn tiếng trẻ con, Xuân Bách đưa mắt nhìn theo những đứa trẻ đang vô tư chạy nhảy tranh nhau chụp hình với Doraemon. Kể từ sự việc lần đó cậu bắt đầu có thói quen nhìn theo bóng lưng những em nhỏ, trong lòng chưa bao giờ thôi bộn bề, ước rằng một ngày nào đó cũng có thể tìm thấy bóng lưng kia lần nữa, trong một phiên bản hạnh phúc hơn, không ưu phiền, chẳng còn bất công.

Thành Công nắm lấy tay Xuân Bách rồi kéo cậu lại gần em, không rõ người khác có làm như vậy không, nhưng đây là cách em bảo vệ Xuân Bách. Khi hai người xích lại gần nhau, đủ yêu thương và sẻ chia, họ sẽ tìm thấy được bình yên.

Thành Công mua cho cả hai vé ngồi hàng cuối, hai đứa ở trong rạp trông như người khổng lồ, cả rạp chỉ toàn con nít là nhiều. Sự chú ý của em chạm phải một cặp đôi ngồi ở trước cả hai một hàng, hai cô chú có vẻ đã ngoài sáu mươi.

"Tôi đã nói không muốn đi xem hoạt hình cho con nít rồi mà. Bà xem có ai già hơn tôi với bà không?"

"Già thì làm sao? Tôi thích xem, ông không xem thì đi về, không cần đi chung với tôi."

"Vậy thì mặc kệ bà đó."

Cáu là vậy nhưng chú vẫn ở lại xem tiếp với cô. Thành Công thấy hạnh phúc lây bởi tình yêu của họ. Chẳng ai cấm người lớn xem hoạt hình cho con nít cả, chỉ có người lớn thích thú với chuyện bắt lỗi và có suy nghĩ vặn vẹo mới không nên xem. Tuổi tác chưa bao giờ là vấn đề, cũng có lúc nên cho phép bản thân được ngây thơ mới là cách để tận hưởng lại lần nữa những thú vui giản đơn của thời con nít.

Em ghé đầu qua thì thầm với Xuân Bách:

"Năm em sáu mươi tuổi Bách lại đi xem Doraemon với em nhé."

Xuân Bách gật đầu:

"Nếu em muốn, đến cả năm bảy mươi, tám mươi tuổi, tôi vẫn sẽ đi với em."

Vậy, nhớ ở bên cạnh nhau đến lúc đó.

Còn hai tiếng nữa đến giờ diễn của Thành Công, Xuân Bách đi cùng em hai phần ba đoạn đường đến Nhạc viện. Ngang qua công viên, có chiếc bóng bay bị ai đó trượt tay thả trôi tít lên bầu trời. Thành Công ngước nhìn theo nó, rồi nhìn phải mái tóc ngắn cũn của Xuân Bách, qua vài ngày, cậu thực sự đã cắt gọn tóc để đỡ phải vài tuần đi cắt lại một lần.

Xuân Bách cũng đang mặc áo màu xanh bầu trời, em nhìn một lúc lâu, rồi bật cười:

"Nếu Bách béo ra thì trông Bách dễ thương giống Doraemon."

Xuân Bách xoa mái tóc ngắn cũn của mình, cậu hơi không cam tâm mà biện hộ:

"Sao mà giống được. Rõ ràng Doraemon thì thích bánh rán, còn..."

"Còn gì ạ?"

Thành Công hỏi ngay khi Xuân Bách vừa bỏ lửng câu, ánh mắt xoáy sâu mong đợi, làm Xuân Bách lén tránh đi ánh mắt em.

Còn Bách thì thích em.

"Còn tôi thì thích Utopia."

Xuân Bách không dám nói, rồi cậu đi trước em một bước, đi vòng qua vũng nước lớn đọng lại sau cơn mưa hiện đang chắn đường đi thẳng của cả hai. Thành Công nhìn Xuân Bách qua đến phía bên kia vũng nước, em thì không thích mất nhiều thời gian, chọn cách một bước nhảy vọt qua đó. Ở bên kia, Xuân Bách vội vàng đón lấy em, hình như có chút nước bẩn dấy lên ống quần của cả cậu và em.

"Utopia không có thật." Thành Công nói, khi vùng khỏi vòng tay của Xuân Bách và đi trước mà không đợi cậu.

Trời chiều tối sớm, trăng hôm nay cũng bắt đầu nhú lên trên bầu trời, có hình lưỡi liềm, tỏa ra ánh sáng mờ ảo, nhưng nó không phải hòn đảo lơ lửng Paradapia mà Nobita tìm thấy. Vùng đất lý tưởng trên bầu trời vốn không hề tồn tại, tìm đâu ra một nơi bình đẳng, con người đều là những phiên bản chẳng khác gì nhau, không tội chi mà so đo tính toán thiệt hơn. Mà như trong phim, vùng đất đó cũng chẳng tốt đẹp.

Một phần ba đoạn đường đến Nhạc viện còn lại Thành Công chỉ còn một mình. Lúc nãy Xuân Bách lựa chọn Utopia để nói tránh, mà theo em thì lời nói dối đó không có đầu tư gì cả. Em tự hỏi, trước đó đã đủ dũng cảm bước qua một mùa hạ, vậy điều gì ở mùa thu làm cậu chần chừ?

Bảy rưỡi tối, bản nhạc được chơi bởi dàn giao hưởng trong đêm nay là "Autumn" từ "The Seasons". Bùng nổ, tạo bạo, không giống những gam màu suy tư của những bản nhạc kinh điển mùa thu khác.

Bản nhạc bắt đầu với tiết tấu nhanh, hệt như cách lá vàng bị gió vồ vập cuốn lấy vào không trung. Con người cũng giống hệt như vậy, dễ dàng bị cuốn vào những cảm xúc không tài nào kiểm soát, dù đôi khi ngắn ngủi cũng đủ để nhanh chóng chọn tin yêu.

Giữa bài, tiết tấu chậm lại, như được ngủ trong giấc ngủ yên bình của mùa thu, đây là lúc con người sống chậm lại, cảm nhận thiên nhiên, trăn trở vì sao lá thay màu, vì sao trái tim biết thổn thức, vì đâu mà ta biết suy tư về một người.

Cuối bài, tiết tấu đi êm ả, từng giai điệu đầy sắc màu. Không còn dồn dập lúc đầu, không còn chậm rãi lúc sau, chỉ còn lại thành quả cuối thu. Đã lặn lội suốt mùa dài đi tới, chẳng cần vội vàng tìm kiếm, vạn vật một tay ta nâng niu chăm bón, sớm muộn thì cũng sẽ đơm hoa kết trái mà thôi.

Thanh âm trầm bổng rơi trên khuông nhạc. Thành Công kết thúc buổi diễn, trọn vẹn không mắc sai lầm, nhẹ nhõm ngắm nhìn khán giả ở hội trường vỗ tay cho màn trình diễn của cả đoàn.

Cúi chào cả khán phòng, tấm màn lớn đóng lại, khán giả vẫn nán lại hội trường chờ để được gửi đến những người nghệ sĩ lời cảm ơn bằng những đóa hoa và món quà.

Có người tặng cho Thành Công một bó cúc họa mi, khen ngợi em có vẻ đẹp tinh khôi và say đắm lòng người. Một người khác đưa tới một đóa thạch thảo, khen em sinh ra để trở thành một nghệ sĩ dương cầm. Có cả người mang hoa hồng tới, ngỏ ý mời em cùng dùng bữa tối tại nhà hàng năm sao. Thành Công đương nhiên một mực từ chối, em vẫn thích ngồi gặm bánh bao nóng hổi trên chiếc nệm cũ của Xuân Bách hơn.

Khán giả cuối cùng còn ở lại, người ấy trao cho em một bó hướng dương có cách gói vụng về, không vội khen ngợi, người ta hỏi em:

"Tay em có đau lắm không?"

Thành Công nhảy xuống sân khấu, để nhảy vào lòng người kia. Ngay lúc này, chắc là em hiểu được mùa thu rồi.

Xuân Bách bối rối đón nhận cái ôm bất ngờ. Có lẽ cậu không biết Thành Công đã chờ khoảnh khắc có Xuân Bách ở cùng em sau một buổi diễn lâu như thế nào rồi đâu.

Ra khỏi hội trường lớn, dọc đoạn đường về nhà, Xuân Bách cầm hộ Thành Công đủ các loại hoa cùng quà tặng mà khán giả gửi tặng, duy chỉ có bó hướng dương Xuân Bách mang đến vẫn nằm gọn trong vòng ôm của em.

Ngang qua công viên có vũng nước lớn lúc chiều, về tối bảng điện tử mới được bật lên, họ đang phát đoạn phim về ý nghĩa của những loại hoa nở vào mùa thu.

Thu sang là thời điểm hoa hướng dương nở rộ vụ thứ hai trong năm, mùa thu vừa hay cũng là mùa của sự thu hoạch. Thu hoạch, là thu hoạch mùa vụ, hoặc là thu hoạch tình yêu đơm nấu qua cái buốt của mùa đông, cái rực rỡ tràn sức sống của mùa xuân, cả cái nóng oi bức của mùa hè.

Trong số những ý nghĩa được gọi tên, có một điều mà hoa hướng dương muốn nói, rằng, ánh mắt của tôi, chỉ dành riêng cho bạn mà thôi.

Gặp nhau vào mùa xuân vụ đầu hoa hướng dương đơm nở, bước một bước đến mùa hạ, kéo theo tận sang thu. Mãi nhìn lén em từ phía sau, đến một lúc, Xuân Bách không hay ngờ biết bản thân cậu sớm đã yêu nhiều đến nhường nào. Chỉ sợ đến khi đủ dũng cảm để bước cùng một đoạn đường song hành, cũng là lúc hai chữ bỏ lỡ ghé ngang, rất gần. Một lời nếu không kịp nói ra, sẽ mất cả một đời để lạc nhau.

Trước mặt là vũng nước lớn, Thành Công vẫn chọn nhảy qua đó, dù nó sẽ khiến ống quần bộ âu phục em đang mặc lấm lem.

"Bách chỉ cần Utopia thôi đúng không?"

Thành Công nao núng hỏi, nhưng giọng em chút gấp gáp cũng không có, bình ổn đến mức người lo sợ là Xuân Bách.

"Không..."

"Nhưng tại sao?"

"Tôi không biết."

"Vậy thì em sẽ đi tìm Utopia."

Thật ra, tìm thấy Utopia dễ lắm. Vùng đất lý tưởng với Thành Công là nơi có Xuân Bách. Còn vùng đất lý tưởng trong lòng Xuân Bách thì đơn giản hơn cả thảy, là mang chăn bông lên mái nhà, cậu sẽ xây cho em một đài ngắm sao trên đó.


Hết chương 6.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com

Tags: #masonb