CHAP 8
Xin lỗi mọi người vì lặn lâu mà ko nói tiếng nào. Thật sự là Aimee bị đứt cảm xúc, cảm giác ko muốn viết hay dịch gì hết. Thậm chí là ko muốn vào wattpad luôn á. Mà lại ko biết vì lí do gì... Bây giờ thì khá hơn rồi, ít nhất là Aimee ko muốn bỏ ngang những gì mình đang làm. Nên chap mới tới rồi đây ^^ Có điều thời gian hơi eo hẹp nên chắc ko thể thường xuyên và đều đặn được. Mong mọi người thông cảm... Cám ơn mọi người luôn ủng hộ Aimee ^^ Aimee sẽ cố gắng sắp xếp thời gian và hoàn thành những fic hiện tại. Giờ thì vào chap mới thôi nào ^^
~~~~<<<<<<>>>>>~~~~
"KHOAN. GIỀ?" Wonwoo ngồi dậy tựa lưng vào tường phòng ngủ của Seungcheol, một tay cầm ly nước, tay kia có hai viên thuốc giảm đau, khá là tình hình, vì rõ ràng anh cần một cái gì đó để nhặt hàm lên. "EM. ĐÃ. LÀM. GÌ?" Anh nhấn mạnh từng chữ, không thể tin vào tai mình với những gì bạn thân vừa nói.
Seungcheol đảo mắt, "lần thứ ba rồi đó, CẬU ÉP MINGYU VÀO TƯỜNG VÀ LÀM TRÒ THÂN MẬT TRƯỚC PHÂN NỬA SỐ HỌC SINH CỦA TRƯỜNG. Nghe rõ chứ?"
"Ôi cha mạ ơi, why, tại sao tui lại làm vậy?" Wonwoo từ từ bỏ thuốc vào miệng rồi uống nước cũng với tốc độ mà não anh dùng để xử lý thông tin (slow motion).
"Hả? Anh đâu biết," Seungcheol đặt tay dưới cằm, ra vẻ suy ngẫm, "có lẽ vì cậu cũng thấy cậu ấy cuốn cmn hút chăng?"
Wonwoo mắc nghẹn. "Okay, không đúng," anh ấp úng, lau miệng. "Em thích con gái."
"Ừ, anh cũng từng nghĩ chú là vậy đó Wonwoo. Nhưng giờ thì không dám chắc nữa." Seungcheol lấy ly nước trên tay Wonwoo để sang một bên. "Cậu có nhớ gì không?"
Wonwoo nuốt nước bọt, lắc đầu, "ừm, em không biết. Một chút?" Kí ức của anh là những mảnh vụn vặt đứt quãng, không hề có thứ tự hay liên kết nào.
"Okay, em có thể miêu tả chi tiết cho anh không?" Wonwoo lắc đầu, cmn không. "Tệ thật. Anh tận mắt thấy cậu nửa say nửa tỉnh lao vào Mingyu, trông cứ như muốn ngoạm hết mặt con trai người ta vậy. Cậu ta chỉ đứng đó thôi, thật."
"Thần linh ơi, khoan , vậy có nghĩa là em đã quấy rối t-"
Seungcheol bịt miệng Wonwoo lại, "Shh. Anh chưa nói xong. Không, cậu chưa vì khi đó Mingyu bắt đầu hôn trả cậu, rồi hai người sờ mó lung tung khắp mọi nơi trên người nhau. Anh thì hét lên, Jun thì cười sặc sụa, Jisoo òa khóc và Seungkwan nôn mửa, những người khác không quay phim thì cũng hò hét. Anh không thể tin cậu, Jeon Wonwoo." Mắt Wonwoo đã mở to đến mức phá vỡ mọi kỉ lục. "VÀ RỒI CẬU BỎ ĐI. CÁI CON LỢN-" Seungcheol vung tay lên không trung, thái độ muốn lật bàn.
Wonwoo thờ phào. "Ơn giời. Xí, sao Jisoo hyung lại khóc? Còn Seungkwan thì nôn ói? Theo như em biết thì bọn họ đâu phải dân kì thị...rồi Mingyu đâu?" Anh liếc nhìn xung quanh, nhìn thấy một vài người bạn vẫn còn nằm lăn quay trên sàn phòng ngủ của Seungcheol.
"Cười ra nước mắt, Wonwoo. Và Seungkwan thì uống quá nhiều, trước đó nó đã ói hai lần rồi. Anh cá là Mingyu vẫn nhớ đến từng khoảnh khắc của hai người. Và cậu ta không có ở đây tên ngốc. Cậu ta về nhà với những người khác."
"Với Jun?!" Wonwoo như muốn hét lên, Seungcheol nhìn anh nghi ngại.
"Anh nghĩ vậy...? Ừ, ừ, cậu ta về nhà với Jun."
Wonwoo rên rỉ, "ugh." Rồi mọi thứ lại tràn về. Nhìn thấy họ ép sát vào nhau trên sàn nhảy, những nụ hôn phớt lờ đó vẫn còn khiến anh muốn văng tục, và quan trọng nhất là... moment của chính hai người họ. Cách Jun níu lấy cổ Mingyu, cách họ luồn tay vào tóc nhau, cách Mingyu lùi ra sau, thì thầm; cái cách mà lưỡi của họ...và tay của Mingyu...Okay. Qúa đủ cho team trúng tủ. Qúa cmn đủ.
Anh đứng lên, "thánh thần ơi. Thật sự rất tệ. Thật sự rất, vô cùng, tệ." Seungcheol nhìn anh rồi đi về phía giường ngủ của mình. "Em có nên cảm thấy sợ hãi vì anh không làm trò hề với em không?"
"Đừng làm mình thành tên cmn ngốc. Anh sẽ cười chú, nhưng anh tốt bụng hoãn lại, chú biết đấy?" Seungcheol rên rĩ rồi lấy cái gối che mặt. "Ugh, anh còn cho chú uống thuốc như này...Anh ăn ở quá tốt." Seungcheol thì thầm với chính mình.
Wonwoo thấy một chút nhẹ nhõm, anh mở điện thoại. Hằng hà sa số cuộc gọi nhỡ và tin nhắn chưa đọc, một là từ mẹ, còn lại, không ai khác ngoài Kim Mingyu. Anh biết là không nên, nhưng anh mở một tin nhắn của Mingyu ra đọc. Chỉ một thôi.
Rồi thêm cái nữa.
Anh không thể nhìn mặt ai nữa, vì đoán xem? Anh đổ hết tội lỗi cho việc uống say.
Cuối tuần trôi qua, anh hoàn toàn phớt lờ tin nhắn của Mingyu. Trong đầu cứ nghĩ tới nghĩ lui chuyện bữa tiệc, rồi lại cố nghĩ xem vì cái lý do quỷ quái gì mà anh nghĩ hôn Mingyu là một ý kiến hay.
Thứ hai, Wonwoo vẫn còn đang phát điên và bối rối. Anh đi xuống cầu thang, vừa hối hận vì tất cả những gì anh đã nghĩ tới hoặc đã làm vừa đi tới tủ cá nhân. Chết tiệt Wonwoo, sao mày còn tồn tại? Sao mày lại làm cái chuyện ngu xuẩn đó? Sao mày gay quá vậy? Im đi, mình không gay. Mình thích con gái. Mình thích Hyerim, nhớ chứ? ÔI THẦN LINH ƠI. Hyerim có nhìn thấy không vậy? Wonwoo bắt đầu thấy lo sợ. Sao anh không mảy may nghĩ tới tình huống tệ hại này trong hai ngày qua chứ?
"Wonwoo hyung." Bỏ qua khủng hoảng Hyerim đi. Cảnh báo khủng hoảng Mingyu đang tới.
Anh nuốt nước bọt, chưa sẵn sàng quay sang phải, nơi Mingyu đang đứng một cách gượng gạo. "Chào..." Wonwoo bắt đầu, chầm chậm đóng cửa tủ và quay sang Mingyu. Cậu trông như thức trắng 48 tiếng đồng hồ vậy.
"Em không ngủ được." Cậu nói, như thể khẳng định sự nghi ngờ của Wonwoo. "Hyung..." Trời ơi, kì cục quá. Mingyu ngừng lại, thở dài. Trong lòng cậu đang tổn thương sâu sắc, cậu chỉ muốn hét vào mặt Wonwoo vì dám bơ tin nhắn của cậu, làm cậu thức mấy đem liền chờ anh. Nhưng cậu cũng muốn vòng tay qua người anh và cảm nhận hơi ấm từ cơ thể Wonwoo truyền sang khắp người cậu.
"Sao anh lại làm vậy?" Cuối cùng Mingyu cũng nói.
Wonwoo đứng không yên, tránh né nhìn vào mắt cậu. "Làm gì?" Anh lầm bầm, dù biết rất rõ cậu đang nói về chuyện gì.
"Sao anh hôn em?" Cả hai người họ đều biết đó chỉ đơn giản là một nụ hôn, nhưng không cần phải miêu tả nó...thực tế hơn nữa.
"Ừm." Wonwoo đang cầu mong chuông reo để anh phóng đi. "Tôi- tôi không biết. Tối nay hẵng nói." Cuối cùng anh cũng nhìn trúng vào mắt Mingyu, vội vã nhìn đi chỗ khác. Anh không chịu nổi sự khát khao trong đôi mắt màu nâu đó. Nó làm anh thấy tội lỗi.
"Vậy chắc em không cần phải đem vở theo đâu nhỉ?" Mingyu lẩm nhẩm. Wonwoo nhún vai.
"Tôi không biết, tùy cậu thôi. Cậu vẫn còn hăng hái kèm tôi học à?"
"Không. Nhưng em hăng hái để ở bên cạnh anh..." Wonwoo lơ cái cảm giác trái tim đang tan chảy ngay đây, ngay lúc đó. Anh thấy hình như sự khó chịu và áp lực đang tìm đến anh.
Mingyu lấy gì đó từ trong ba lô ra, "nè." Là chiếc beanie của anh, Mingyu cầm nó như thể cậu không muốn trả lại. Bảo em giữ nó đi mà, trong đầu cậu như hét lên. Dù sao thì, nó có mùi như đất cỏ, và mùi nước xả vải, giống Wonwoo. "Anh làm rơi." Thật ra hình như là do em kéo nó xuống trong lúc lâng lâng, cậu nghĩ.
"Cám ơn," Wonwoo nói, không cảm thấy mong muốn của Mingyu. Khi anh cầm lấy nó, ngón tay họ khẽ chạm vào nhau. Mingyu đảo mắt, hít một hơi. Cái chạm nhỏ nhất là mong muốn mời mọc cậu gửi hết tất cả cảm xúc của mình, những cảm xúc mà cậu không thể thể hiện bất kể là gì.
Wonwoo ngồi im lặng trong lớp toán, chú ý vào bất cứ thứ gì ngoại trừ cái bảng. Hư cấu thật. Mắt anh dạo từ cửa sổ sang thảm trải sàn, từ máy tính tới bàn chân anh, và cuối cùng, sau tất cả vẫn là trở về chỗ Kang Hyerim.
Anh muốn nói chuyện với cô trước khi vào giờ học, nhưng cô đến muộn, nghĩa là anh có một tiếng đồng hồ bị tra tấn, không hiểu gì cả và cố gắng nghĩ xem Hyerim có biết chuyện đó hay không, rồi cô cảm thấy thế nào.
Sau một khoảng thời gian tưởng như vô tận, tiết học kết thúc. "Hyerim!" Anh gọi với theo cô trong khi học sinh như bầy ong vỡ tổ ra khỏi phòng học. Phải hai lần nữa cô mới quay lại nhìn anh. Trông cô có vẻ không vui.
"Có chuyện gì?" Cô liếc anh, lạnh lùng và ghét bỏ.
Anh nhăn nhó, "uhm. Anh sẽ hiểu là em đã nghe về-"
"Phải, đã nghe." Cô nói, cắt ngang anh. Hyerim nhịp chân phải trên sàn, rõ ràng là đang mất kiên nhẫn và không hài lòng. Mặc kệ sự lãnh đạm của cô, đôi mắt cô có vẻ mệt mỏi, và cô không rạng rỡ như ngày thường.
Wonwoo cắn môi rồi tiếp tục. "A-anh xin lỗi? Anh say quá, được không?" Anh giải thích, không rõ vì sao cô nổi giận. Vì cô thích Mingyu quá nhiều, hay có chút mảy may nào là cô thích...anh? Wonwoo không dám hỏi.
"Không sao." Cô nói, chặn họng anh, nhưng nghe chẳng có chút gì là ổn cả. Hyerim định bỏ đi thì giọng của Wonwoo ngăn cô lại.
"Sao em lại thích Mingyu nhiều vậy?"
Cô quay lại, vẻ mặt nửa hứng thú, cô khoanh tay trước ngực. "Vậy lý do của anh là gì?"
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com