Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

☆Chân tướng rõ ràng

Jin bị biến hóa bất thình lình hù đến, lảo đảo rút lui hai bước, vừa vặn va vào y sĩ trưởng Đàm Phong, Đàm Phong đỡ cậu, chờ cậu đứng vững mới buông tay ra đi đến bên giường, đeo bao tay kiểm tra mí mắt Jung Kook.

"Hắn, hắn? ? ? ? ? ?" Jin thấy Điền Đình đứng một bên, chỉ vào Jung Kook trên giường bệnh run rẩy mà hỏi, "Hắn là ai?"

Sắc mặt Điền Đình rất khó coi, mắt chặt chẽ nhìn chằm chằm vào nhất cử nhất động của Đàm Phong, đầu óc của cô ông ông như ong vỡ tổ, căn bản không nghe Jin đang hỏi cái gì.

Đàm Phong làm xong kiểm tra đơn giản, đi đến trước mặt Điền Đình, rất kích động. "Điền tiểu thư, Jung Kook tiên sinh cậu ấy tỉnh! Tôi thật sự không thể tin được, chưa từng gặp được trường hợp một người sống đời sống thực vật ngủ mê năm năm tỉnh lại."

"Cái gì? Đàm bác sĩ ông nói thật sao? Anh tôi, anh tôi thật sự tỉnh lại." Điền Đình nắm lấy cánh tay Đàm Phong, hai người nhìn về phía đó đều rất kích động.

Đàm Phong mạnh gật đầu, tựa hồ cũng bị cảm xúc của Điền Đình lây, hốc mắt hồng hồng. "Có điều Điền tiểu thư, chúng tôi sẽ kiểm tra thêm cho Jung Kook tiên sinh, để tiến hành khôi phục trị liệu."

"Cảm ơn, cám ơn Đàm bác sĩ." Điền Đình bỗng nhiên xoay người, ôm cổ Jin, "Chị dâu, anh ấy tỉnh rồi, anh vui không?"

"Anh? Anh cô là ai?" Jin nghiêm mặt hỏi.

"Chị dâu? !" Điền Đình buông Jin ra, nhìn cậu, lúc này mới nhớ tới, anh căn bản cái gì cũng không biết. Đối với mình mà nói đây là chuyện vô cùng cao hứng, còn anh có khả năng không cách nào tiếp nhận sự thật, dù sao, hôn nhân giữa anh và Jung Kook, anh không chỉ bị ép, thậm chí còn bị lừa gạt, "Chồng" của anh chỉ là kẻ thay thế. Mà bây giờ, Jung Kook thật sự đã tỉnh lại, vậy anh sẽ đi nơi nào? Rời khỏi cùng Thái Hanh, hoặc lưu lại tiếp tục làm vợ của Jeon Jung Kook, vô luận cái nào, đối với anh đều không công bình. Điền Đình nhìn hai mắt Jin trống trơn, lần đầu tiên cảm thấy đau lòng cho người nam nhân này.

Đã nhanh đến mùa xuân rồi, đứng trong phòng, hẳn là thật ấm áp. Ngược lại Jin cảm thấy bốn phía đều là hàn ý, thổi lòng cậu lạnh buốt. Tâm cậu nhất thời xông lên thiên ngôn vạn ngữ, thế nhưng mà, cậu không biết nên nói cái gì. Cậu mờ mịt theo sát Điền Đình đi ra phòng bệnh, sau đó đi qua hành lang thật dài đến tiểu hoa viên bệnh viện.

Điền Đình không dám nói lung tung, cô cảm thấy mình không nên để Jin cùng tới, lúc ấy chỉ lo lắng cho Jung Kook, hậu quả gì cũng chẳng quan tâm, hôm nay, cô giải thích với Jin sao đây? Jung Kook tỉnh lại, vốn là một chuyện vui, nhưng khi nhìn bộ dạng Jin, Điền Đình bỗng nhiên có chút khổ sở. Cô vụng trộm xem xét Jin, cậu vẫn mờ mịt, như không phải người của thế giới này. Điền Đình lấy điện thoại ra, lặng lẽ nhắn tin cho thư ký Điền Vân Sơn, chờ ông sau khi chấm dứt hội nghị lập tức tới ngay. Tin nhắn vừa gởi xong, điện thoại thư ký gọi tới.

"Đình Đình, chuyện gì xảy ra? Anh con nó xảy ra chuyện gì?" Giọng Điền Vân Sơn rất lo lắng.

"Cha." Điền Đình đột nhiên rơi nước mắt, trên thế giới này, có thể cùng cô chia xẻ vui sướng khi Jung Kook tỉnh lại chỉ có mỗi cha thôi. "Cha, anh tỉnh rồi."

Điền Vân Sơn hiển nhiên không ngờ, điện thoại bên kia trầm mặc rất lâu Điền Đình mới nghe được Điền Vân Sơn run rẩy nói. "Con nói cái gì?"

"Anh hai tỉnh lại rồi, cha, anh hai thật sự đã tỉnh lại. Cha ngừng họp được không, nhanh đến xem anh hai, anh và con đều cần cha." Điền Đình giữ vững khoảng cách nhất định với Jin, xác định cậu không nghe được sau mới yên lòng nói. "Cha, chị dâu ở đây, hình như anh ấy đang nghi ngờ."

"Đình Đình, cha biết rồi, cha lập tức tới ngay. Coi nhớ trông chừng kỹ cậu ta." Điền Vân Sơn vội vã nói hai câu, liền cúp điện thoại.

Jin ngồi trên ghế dài ở hoa viên, im lặng nhắm nhìn gạch màu xám trắng dưới chân, có thể bởi vì nhìn quá lâu, có chút hoa mắt. Cậu nghe phía trước vang lên tiếng bước chân, muốn đứng lên nhìn xem. Bỗng nhiên choáng váng, cậu vội vàng đở lấy thành ghế, chống đỡ thân thể sắp lung lay muốn ngã, có một hàn khí lạnh buốt từ dưới đi lên, cậu đứng không vững nữa, té lăn trên đất, khí lực toàn thân cũng biến mất hầu như không còn.

Điền Đình vừa gọi xong, cô thấy Jin ngã trên mặt đất, chạy tới, đỡ cậu ngồi trên ghế, lo lắng hỏi thăm, "Chị dâu, không sao chứ?"

"Tôi khoẻ." Jin gắng cười, lại không biết trên mặt mình cười thật sự còn khó coi hơn khóc. "Tôi muốn đi toilet."

"Để em đưa anh đi." Điền Đình thật sự rất lo lắng cho Jin.

"Ha ha." Jin cười rất lớn, như nghe được chuyện cười, khóe mắt thậm chí rơm rớm. "Cô đi toilet nam à." Cậu nhìn vào mắt Điền Đình, lại mạnh cúi đầu xuống, nhẹ nói, "Cô cứ chờ Điền bộ trưởng đi." Nói xong, quay người đi vào bệnh viện.

Điền Đình nhỏ giọng gọi Jin, "Chị dâu." Cô chợt thấy bả vai Jin run nhẹ, nhưng lập tức tăng lớn cước bộ.

Jin rất loạn, cậu không gnhĩ được gì hết, duy nhất cảm tạ toilet chỉ có một mình mình. Đi đến bồn rửa tay, mở vòi tát nước vào mặt, má phải có chút đau rát, cậu ngẩng đầu nhìn lên tấm gương, đỏ lên rồi, có thể lúc nãy ngã xuống mặt xướt qua mặt đất. Cậu đụng một cái, có chút sưng. Nhìn người trong gương, mặc quần áo rất thời thượng, nhưng lại là người không có linh hồn, tiều tụy, che mặt đi, thổn thức trong lòng: "Người này không phải mình, không phải mình, không phải mình." Tự lừa gạt bản thân, trong nội tâm càng khó chịu. Thân thể như bay lên không trung, đầu cảm giác muốn nứt ra. Bỗng nhiên, hai tay chạm được một mảnh nước ấm, thậm chí theo khe hở chảy ra ngoài. Cậu biết mình khóc, nhưng, khóc vì cái gì? Khóc bản thân khuất tùng quyền quý gả cho một nam nhân không yêu? Có thể đó đã là mệnh của mình, "Jung Kook" đối với cậu cũng không tệ lắm, sẽ dẫn cậu đi ăn cơm, sẽ cho cậu đề nghị, sẽ giúp cậu làm tốt quan hệ với lãnh đạo đồng sự. Vợ chồng sinh hoạt cũng sẽ tôn trọng ý kiến của cậu, ngoại trừ đêm tân hôn "Bạo lực", lúc khác vẫn vì cậu mà cân nhắc, cậu quả thực muốn dỡ xuống phòng bị, "Yêu" hắn rồi. Nhưng thật oan trái người nằm trên giường, tên và mặt giống "Jung Kook" như đúc kia là ai? Đừng nói cho là "Jung Kook" sinh đôi, cậu không tin! Jin tựa trên vách tường khóc, cậu chợt nhớ tới thái độ Điền Đình và Điền Vân Sơn đối đãi "Jung Kook", giọng điệu Điền Vân Sơn luôn mệnh lệnh, Điền Đình ít để ý tới hắn, nói chuyện cũng ngấm ngầm chọc ngoáy, mà "Jung Kook" khi thấy hai người bọn họ, tựa hồ cũng rất khẩn trương. Trước kia cậu chưa phát hiện, hoặc có thể nói là không nhớ bao nhiêu, còn giờ, có vấn đề rất lớn không phải sao?

Jin khóc, chợt nghe tiếng mở cửa, cậu vội vàng mở cửa nhà cầu gần đó, né đi vào. Thật không nghĩ đến, người tới lại gõ vang phòng cậu đang đứng.

"Kim tiên sinh, bộ trưởng ở bên ngoài đợi cậu." Một giọng nam trầm thấp vang lên.

Jin nhận ra giọng này là thư ký Ngô theo bên người Điền Vân Sơn, cậu rất muốn làm đà điểu, im lặng chui đầu xuống đất, nhưng vẫn lau khô nước mắt, sau đó vỗ nhè nhẹ vào mặt, nói, "Biết rồi."

"Tôi ở ngoài cửa đợi cậu." Thư ký Ngô nói xong đi ra.

Jin đợi trong chốc lát mới mở cửa toilet, sau đó đi rửa mặt, đợi đến lúc con mắt hết hồng mới đi ra ngoài. Thư ký Ngô nhìn mặt cậu, cũng không nói gì thêm, dẫn cậu đi.

Điền Vân Sơn và Điền Đình đứng trong hoa viên, Điền Đình hô một tiếng "Chị dâu", sau đó nhìn qua Jin, bỗng nhiên khóc.

Điền Vân Sơn nói với Điền đình: "Đình Đình, con ở lại với Ngô thúc thúc, cha và Jin có chuyện muốn nói."

Điền Đình xoa xoa mắt, như tiểu động vật sắp bị chủ nhân vứt bỏ, ánh mắt một mực dừng trên người Jin. Jin gắng gượng cười, cậu bây giờ như lá rụng bên hồ, bồng bềnh đung đưa, không biết dừng lại nơi nào, không còn tinh lực bận tâm Điền Đình nữa.

Jin đi theo Điền Vân Sơn ra bên ngoài bệnh viện, Điền Vân Sơn mới mở miệng nói chuyện, "Chúng ta lên xe nói."

Vào xe, Điền Vân Sơn rút một điếu thuốc lá ra đặt trong miệng, đốt lửa hít một hơi thật sâu, nhìn về phía trước nói: "Jin, chuyện cho tới bây giờ tôi cũng không gạt cậu nữa. Jeon Jung Kook này mới là con ruột của tôi, còn người kia, chỉ là ithay thế thôi."

Jin cho dù hoài nghi, nhưng nghe được chân tướng, vẫn cảm thấy bối rốii. Cậu trừng to mắt nhìn Điền Vân Sơn, chỉ thấy trong sương khói một gương mặt lạ lẫm. Jin như bị rút cột sống, cả người tê liệt dựa vào ghế ngồi.

Điền Vân Sơn lại hít một hơi thuốc nói tiếp: "Lúc ấy Jung Kook xảy ra tai nạn xe cộ, trở thành người sống thực vật, mẹ nó vì quá chấn kinh, bệnh tim tái phát nằm liệt giường, vẫn ráng đợi Jung Kook tỉnh lại. Tôi không thể để cho bà ấy mang theo tiếc nuối rời đi, cho nên tôi cho Kim Thái Hanh một số tiền lớn, kêu hắn giả trang thành Jung Kook. Vốn tôi chỉ muốn cho mẹ của Jung Kook có thể an tâm rời đi, nhưng mà về sau mọi người ai cũng nghĩ Jung Kook đã tỉnh, gia gia của nó cũng lớn tuổi rồi, đâu chịu nổi kích thích, nên tôi lại để cho Thái Hanh diễn vở kịch này."

"Còn tôi? ? ? Tôi thì sao?" Jin hỏi.

"Jin, cậu là hảo hài tử, tôi rất quan tâm cậu, là Jung Kook không có phúc khí này, giờ nó mới tỉnh." Điền Vân Sơn thở dài, "Jung Kook tỉnh rồi, chỉ sợ cậu không tiện ở chỗ này rồi, tôi sẽ cho cậu và Jung Kook tiến hành thủ tục ly hôn, nếu cậu muốn cùng Thái Hanh một chỗ, không còn gì tốt hơn rồi, hắn cũng là một hảo hài tử."

"Thật sao?" Jin nhìn về phía ngoài cửa sổ, Điền Đình đứng gần xe, trên mặt mọi người có ưu thương, có lo lắng, có vui mừng, mặc kệ là trạng thái gì, cũng không phải đối mặt một mình, chắc chắn sẽ có người bên cạnh. Còn cậu? Là một hạt giống phiêu bạt hồi lâu được gió thổi tới nơi này, thật vất vả mới mọc rể, giờ lại bị một cơn gió mạnh quét bay lên không trung, mất đi phương hướng, vô mục đích, thật đáng buồn chính là, vận mệnh của cậu ra sao, không ai quan tâm. Jin chua xót khó chịu, hơn nửa ngày mới lên tiếng: "Tôi sẽ ly hôn với Jung Kook, nhưng mong Điền bộ trưởng hạ thủ lưu tình, tôi muốn tiếp tục lưu tại đây."

Điền Vân Sơn nhìn Jin thật sâu, cự tuyệt thẳng thừng, "Không được."

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com