Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

3

"Má!" Vạn Phi đang bụm sườn phải chạy bộ, xoay mặt lại cũng nhìn thấy Thế Vĩ, cắn răng mắng một câu, "Thằng quỷ này muốn ăn đòn à?" Thế Vĩ vẫn đeo khẩu trang như cũ, có thể thấy bên cạnh mắt trái của cậu ta có dán nửa mẩu băng gạc. Hồng Cường không nói chuyện, vùi đầu chạy về phía trước, cậu không biết Thế Vĩ chạy tới đây để làm gì, đánh nhau? Ra oai? Khiêu khích? Vạn Phi rất khó chịu, suốt đường chạy cứ nhỏ giọng mắng luôn mồm. "Muốn ăn đòn chứ gì, tối qua chưa bị đập bể đầu nên khó chịu đây mà," Sau khi chạy hết một vòng, Vạn Phi vẫn còn mắng chửi, đối với người trước giờ đánh nhau chưa từng rơi xuống chiếu dưới như Vạn Phi mà nói, hôm qua bị Thế Vĩ đánh một gậy quả thật khiến người ta nhớ mãi không quên còn hơn cả mối tình đầu, "Nếu tao không... Đậu má nó làm gì cứ đứng ở đó hoài vậy!" Hồng Cường nghe tiếng động của Vạn Phi, giương mắt nhìn lướt qua vị trí phía trước, có hơi giật mình khi phát hiện Thế Vĩ vẫn còn ở đằng kia, vẫn hai tay đút túi nhìn sang bên này như cũ. "Thằng đó làm cái gì vậy?" Hồng Cường nhịn không được hỏi một câu. "Ai mà biết," Vạn Phi dừng một chút, tiến đến bên tai Hồng Cường, hạ giọng nói, "Tới tìm mày hả?" Hồng Cường nhe răng cười với Vạn Phi, không nói gì. Chuyện tối hôm qua là do Phan Nghị Phong cầm đầu, đoán chừng Phan Nghị Phong và Thế Vĩ đã có thù oán từ trước, nhưng trên lý thuyết, Thế Vĩ đã xử Phan Nghị Phong rồi, xử đẹp nữa là khác, đến nỗi hôm nay Phan Nghị Phong còn chưa đi ra chạy bộ nữa là hiểu, cho dù muốn chạy đến địa bàn của đối phương để khiêu khích cũng nên là Phan Nghị Phong mới đúng. Hồng Cường cũng cảm thấy Thế Vĩ tới tìm mình, bởi vì một gậy tối hôm qua. Cậu quay đầu sang, nhìn chằm chằm Thế Vĩ. Con đường này rất hẹp, khoảng cách giữa hai người bọn họ cũng không xa lắm, Hồng Cường thậm chí có thể nhìn thấy cặp mắt màu nâu nhạt của Thế Vĩ lóe chút ánh vàng dưới ánh mặt trời. Ánh mắt của Thế Vĩ và Hồng Cường chạm nhau, Thế Vĩ đột nhiên giơ tay lên, chỉ chỉ băng gạc trên mặt mình. "Mẹ kiếp!" Vai của Hồng Cường vẫn còn rất đau, cậu cũng không muốn chỉa vào vai mình như thể bạn bè giao lưu với Thế Vĩ, vì vậy mắng một câu rồi quay đầu tiếp tục chạy về phía trước. Đội ngũ chạy bộ rẽ ngoặt, chạy ra khỏi phạm vi tầm mắt, Thế Vĩ cúi đầu lấy ra điện thoại đã reo cả buổi trời trong túi quần, nhìn thoáng qua dãy số, là Trương Hiểu Dung. "A lô?" Thế Vĩ tháo khẩu trang xuống, nhận điện thoại. "Cậu đang ở đâu?" Trương Hiểu Dung hỏi. "Trước cửa siêu thị Tiểu Phúc." Thế Vĩ nói. Trương Hiểu Dung ở đầu bên kia rõ ràng có hơi sửng sốt: "Sao lại ở đó vậy?" "Ngắm cảnh," Thế Vĩ nói, "Mười phút được không." Trương Hiểu Dung không nói gì, dường như đang do dự, ngay lúc Thế Vĩ chuẩn bị trực tiếp cúp điện thoại, Trương Hiểu Dung nói: "Được rồi, cậu chờ mình nhé." "Ừ." Thế Vĩ cúp điện thoại, đeo lại khẩu trang, tiếp tục nhìn con đường đối diện. Trương Hiểu Dung tranh thủ mười phút chạy tới cửa siêu thị, sau khi thấy Thế Vĩ thì vuốt vuốt tóc, cười nói: "Sao tự nhiên lại chạy tới đây." "Chỗ này gần trường các cậu." Thế Vĩ nói, nhìn ra được Trương Hiểu Dung trang điểm rất kỹ lưỡng, trông rất xinh đẹp. "Mặt cậu làm sao vậy?" Trương Hiểu Dung nhìn băng gạc trên mặt Thế Vĩ, "Là hôm qua..." "Đưa mình cái gì?" Thế Vĩ cắt lời nhỏ, hỏi một câu. "Chở mình về trường trước đi," Trương Hiểu Dung rất thức thời không hỏi nữa, liếc nhìn con đường đối diện, "Cậu ăn bánh bao hấp trước cổng trường tụi mình chưa? Ăn ngon lắm." "Đưa mình cái gì?" Thế Vĩ hỏi lại lần nữa. "Ăn sáng xong mình đưa cho cậu, cậu mời mình ăn bánh bao hấp trước đi." Trương Hiểu Dung chắp tay sau lưng cười cười. Thế Vĩ không nói chuyện cũng không động đậy, chỉ nhìn nhỏ. Vài giây sau, Trương Hiểu Dung đưa tay ra, đặt thứ gì đó vào tay Thế Vĩ: "Mình có làm mấy cái, cho bạn cùng lớp thì bị chê tay vụng, cậu đừng cười mình nha." Thế Vĩ nhìn thứ trong tay mình một chút, là một cái móc khóa thủ công làm từ tơ đen. "Cảm ơn," Thế Vĩ cầm móc khóa nhìn tới nhìn lui, "Khéo tay thật." "Tay mình..." Trương Hiểu Dung còn chưa nói hết câu, nhỏ ngẩng đầu nhìn thoáng qua con đường đối diện, đột nhiên sắc mặt cứng ngắc núp sau lưng Thế Vĩ, "Vụng lắm." Thế Vĩ không nhìn sang đường đối diện, quay đầu cười cười nhìn Trương Hiểu Dung: "Sợ cậu ta thấy à?" "Hả?" Trương Hiểu Dung cười, rồi lại nhìn phía đối diện một chút, "Ai cơ?" "Hồng Cường." Thế Vĩ nói. "Cậu nói cái gì vậy," Trương Hiểu Dung cúi đầu kéo áo khoác, cau mày, "Sao mình lại sợ cậu ta thấy, cậu ta có là gì của mình đâu." "Vậy sao," Thế Vĩ nhếch miệng cười, quay đầu xe đạp lại, nhảy lên xe, "Lên đi." Trương Hiểu Dung do dự một chút, vịn eo Thế Vĩ ngồi xuống ghế sau. Hồng Cường ném hộp cơm lên bàn, hộp cơm trượt qua mặt Vạn Phi ngồi đối diện, Vạn Phi dùng một ngón tay đè hộp cơm: "Không ăn hả? Không ăn cho tao." "Tùy mày." Sắc mặt Hồng Cường rất khó coi, cậu dùng cái muỗng đập vào hộp cơm. Cháo trong hộp cơm văng lên tay Vạn Phi, Vạn Phi tặc lưỡi một cái, chà chà tay lên quần áo: "Bình thường có thấy mày để ý Trương Hiểu Dung lắm đâu, sao bây giờ giận dữ vậy." "Hai chuyện này khác nhau," Hồng Cường tức giận lấy hộp cơm tới trước mặt mình, "Mày nói xem sao lại có người ấu trĩ như thế!" "Mày tức giận vì chuyện đó thì cũng ấu trĩ đâu kém," Vạn Phi nhìn hộp cơm, "Lại không cho tao ăn à?" "Muốn ăn tự mình mua," Hồng Cường cúi đầu hung hăng cắn một cái bánh bao, "Tao ấu trĩ thì sao, mẹ nó tao đang ở độ tuổi ấu trĩ chứ gì nữa." Tiết văn hóa buổi sáng là giờ ngủ với Vạn Phi, cậu chàng nằm sấp trên bàn ngủ đến tối tăm trời đất, đã thế còn ngáy khò khò, may là Vạn Phi ngồi ở hàng cuối cùng, thầy cô chỉ cần không bị phiền đến mức giảng không được thì cũng lười để ý. Hồng Cường lấy điện thoại di động ra đặt ngay mặt Vạn Phi ghi âm chừng hai phút, chụp thêm hai tấm tướng ngủ xí hổ của Vạn Phi, sau đó tựa vào ghế ngẩn người nhìn thầy giáo. Hồng Cường đi học rất ít khi ngủ gật, cho dù mệt không chịu nổi cậu cũng ngủ không được, chỉ toàn ngẩn người nhìn chằm chằm thầy giáo, thầy dạy Văn trẻ tuổi mới phân tới lớp của bọn họ từng nói, Hồng Cường nếu trò không muốn nghe giảng thì ngó ra ngoài cửa sổ cũng được, trò cứ nhìn tôi chằm chằm như thế, tôi còn tưởng trò muốn lên đây đánh lộn với tôi. Hồng Cường đờ đẫn nhìn thầy giáo cho tới trưa, Vạn Phi thì ngủ tới tận trưa, vào tiết cuối cùng, Vạn Phi ngáy to đến độ thầy dạy tiếng Anh chịu không nổi, chỉ vào Vạn Phi mắng: "Bảo cậu ta dậy ngay, ngủ gật thì thôi đi, ngáy còn hơn loa phát thanh nữa!" Hồng Cường đẩy Vạn Phi một cái, Vạn Phi khó chịu lầm bầm vài câu, vẫn không tỉnh. Hồng Cường vò khăn giấy thành hai cục nhét vào mũi Vạn Phi, Vạn Phi chịu đựng chừng mười giây, bị ngộp tỉnh. Buổi trưa hết giờ học, Hồng Cường khoe ảnh chụp trong di động với Vạn Phi: "Lát nữa gửi cho Hứa Nhị." "Mày có phải là người không!" Vạn Phi chỉ vào cậu. "Không phải." Hồng Cường cười cười, đang muốn bật ghi âm cho Vạn Phi nghe một chút, di động đột nhiên reo lên, có điện thoại gọi tới, là bố cậu. Hồng Cường nhận điện thoại: "Bố." "Dì nói tuần này con không về nhà?" Giọng nói của bố cậu truyền tới. "Vâng," Hồng Cường đứng lên đi ra khỏi phòng học, tựa vào lan can ở hành lang, "Về nhà đánh nhau với Phúc Nguyên à?" "Xem con nói gì kìa," Bố cậu thở dài, "Hai anh em mà suốt ngày cứ nói đánh với chả đấm." "Trong nhà chỉ có mình bố nghĩ con và anh ta là anh em," Hồng Cường nói, "Bố không nghĩ lại một chút sao." "Con bớt nói chuyện với bố kiểu đó đi, con không về thì khỏi về, buổi chiều bố tới đón con, hai chúng ta ra ngoài ăn bữa cơm." Giọng điệu của bố cậu không cho phép thương lượng, nói xong không chờ Hồng Cường trả lời đã cúp điện thoại. "Ăn cơm không?" Vạn Phi đi ra từ phòng học, tựa vào lan can song song với Hồng Cường. "Ăn." Hồng Cường xoa xoa vai, cùng Vạn Phi đi xuống lầu. Trường Thể thao chỉ có một căn tin, hầu như ngày nào tâm trạng của các đầu bếp cũng không tốt, ngoại trừ lúc diễn ra trận đấu đồ ăn xem như nuốt được, bình thường đồ ăn không thiếu thịt nhưng chẳng có màu sắc mùi vị gì sất, chắc chắn lúc trước người nấu mở trại nuôi heo, làm việc tùy tâm trạng, cắt thành hình dạng gì cũng tùy tâm trạng, có lần Hồng Cường gọi một phần ớt xanh xào thịt bò, thế mà cả đĩa lại toàn là ớt chuông. Hồng Cường nhìn đồ ăn trên bàn, không có khẩu vị gì, đũa có đũa không mà gắp ăn. "Lát nữa tới phòng y tế xem thử đi?" Vạn Phi nhìn Hồng Cường vẫn luôn dùng tay trái để ăn. "Ừ," Hồng Cường thở dài, "Nhớ là tao té từ trên giường xuống đấy." "Sau đó té lên người tao... " Vạn Phi gật đầu, lại tặc lưỡi một cái, "Mày nói xem ông Tưởng có tin không?" "Tin hay không cũng sẽ giết tụi mình thôi, như nhau cả." Hồng Cường nói. Vết thương trên vai Hồng Cường không đến nỗi nghiêm trọng, bác sĩ kiểm tra một chút, xác định khớp xương không có vấn đề gì, ném cho cậu ít thuốc rồi xong việc. Chẳng qua buổi chiều lúc huấn luyện, ông Tưởng hoàn toàn không tin vào lý do té từ trên giường xuống rồi còn tiện thể đập trúng một người khác "Còn bị thương ở đâu nữa không?" Sau khi chạy xong 3 km, ông Tưởng quan sát Hồng Cường hỏi một câu. Hồng Cường cử động vai một chút, lại nhảy thêm hai cái: "Không có, chỉ vai thôi..." "Chạy qua lại tổ 6, squat phụ trọng tổ 6," Ông Tưởng ngắt lời cậu, "Chạy nước rút 30 mét tổ 4." *Chạy qua lại là loại hình vận động tiêu hao thể lực số một. Cự ly chạy thường là 50 mét, vì vậy nó không cần sân rộng như sân bóng đá hay bóng rổ. Trên một đường thẳng thống nhất, hai nơi cách nhau 50 mét đặt hai cái cột, sau đó chạy qua lại 4 lần, mỗi lần đều phải vòng qua cột mới có thể chạy về. *Squat phụ trọng: nguyên văn là "phụ trọng thâm tồn", "thâm tồn" là squat, phụ trọng là nâng vật nặng, đại khái trông thế này. Hồng Cường không nói gì, xoay người khởi động một chút rồi bắt đầu chạy qua lại. Chạy qua lại 10 mét thật ra vẫn cần dùng đến vai, bình thường không thấy gì, bị thương một cái là lĩnh hội sâu sắc ngay. Ông Tưởng sắp xếp xong nhiệm vụ huấn luyện, đứng ở một bên chăm chú nhìn Hồng Cường. "Đánh nhau nữa chứ gì." Lúc Hồng Cường chạy lướt qua người mình, ông Tưởng nói. "Không có." Hồng Cường phanh lại, xoay người chạy trở về. "Vạn Phi nằm dưới đất cho trò đập trúng à?" Ông Tưởng cười lạnh một tiếng. Hồng Cường xoay người xông về phía trước lần nữa: "Cậu ấy đang duỗi người." "Dóc tổ." Ông Tưởng nói. Hồng Cường không nói thêm, sau khi chạy qua lại xong, cậu mới nhỏ giọng nói một câu: "Đồ ăn trong cái căn tin không dầu muối không mùi vị kia cũng làm cho người ta đánh rắm được hả?" *放屁 vừa có nghĩa là đánh rắm vừa có nghĩa là nói dóc, nói xạo. Hôm nay ông Tưởng không giày vò Hồng Cường nữa, bị thương ở vai có ảnh hưởng rất lớn tới việc huấn luyện, hơn nữa Hồng Cường bị thương ở vai phải, ngoại trừ nhịp chân và nhặt võng, ông Tưởng không sắp xếp cho cậu luyện phát bóng hay những bài tập cần dùng nhiều sức ở vai. Sau khi buổi huấn luyện kết thúc, ông Tưởng nhìn chằm chằm Hồng Cường, nói một câu hai ngày tới nghỉ ngơi cho tốt, đồng thời bắt cậu chép lại nội quy trường học ba mươi lần. "Chúng ta còn có nội quy trường học nữa cơ à?" Hồng Cường hết sức ngạc nhiên, lúc cùng Vạn Phi ngồi chồm hổm trước cổng trường chờ bố mình tới đón, Hồng Cường hỏi một câu. "Trong truyền thuyết thì có, không phải ông Tưởng cho hai đứa mình bản mẫu rồi sao." Vạn Phi cầm một chén miến chua cay, ăn rất nhập tâm. Miến chua cay "Bản mẫu là bản chép tay, bản sao của tao giống như thiên thư vậy, bây giờ tao còn phải dịch lại nữa..." Hồng Cường giật giật cánh tay, "Má, nếu còn để tao nhìn thấy Thế Vĩ, tao không đánh chết nó nữa thì thôi!" *ý nói bản sao khó coi tới độ giống như phải phiên dịch lại từ một ngôn ngữ khác. "Là vì lần này nó đánh mày hay là vì Trương Hiểu Dung?" Vạn Phi đưa chén giấy tới trước mặt Hồng Cường, "Ăn một miếng không?" "Không ăn," Hồng Cường đẩy chén ra, "Vì cả hai, mày nói xem Trương Hiểu Dung rốt cuộc chấm nó ở điểm nào?" "... Chắc là đẹp trai," Vạn Phi tiếp tục ăn, "Không phải đám con gái đều thích điểm đó sao." "Không thấy rõ, tao chỉ thấy được cái khẩu trang," Hồng Cường phủi phủi bụi trên giày, "Đẹp trai cái quần, vẽ trò thì có, cái màu xe kia, còn đeo kính sát tròng nữa..." "Kính sát tròng?" Vạn Phi ngẩn người, "Sao mày biết nó đeo?" "Mẹ nó mày không nhìn thấy hai tròng mắt màu vàng của cái thằng đó à," Hồng Cường tặc lưỡi, ấn tượng của cậu đối với tướng mạo của Thế Vĩ chỉ có cặp mắt nhìn thấy lúc chạy bộ sáng sớm. "Anh Cường," Vạn Phi buông đũa, thả chén giấy xuống bên chân, quay đầu nhìn Hồng Cường, "Thế Vĩ không có đeo kính sát tròng, người ta là con lai." "Cái gì?" Hồng Cường trợn to mắt, "Con cái gì lai?" "Hứa Nhị nói mẹ Thế Vĩ là người Nga, mày không thấy mũi nó rất cao sao, đường nét cũng rõ ràng hơn người bình thường, còn rất trắng nữa..." Vạn Phi nói. "Tao nhìn sang đó thấy nó bịt kín mặt giống như sắp đi cướp ngân hàng vậy," Hồng Cường khó chịu đứng dậy, "Trắng thì sao, trắng thì ngon hơn tao chắc? Đàn ông con trai trắng như vậy làm cái quái gì." "Hứa Nhị nói như thế gọi là ngọc thụ lâm phong." Vạn Phi ném chén giấy ném vào thùng rác bên cạnh. "Thì mày cũng trắng đấy thôi, mày theo đuổi Hứa Nhị ngay cả phân cũng dám ăn mà sao vẫn không cua được nhỏ ấy nhỉ." Hồng Cường tựa vào thân cây, nhe răng cười với Vạn Phi. "Tao không phải con lai," Vạn Phi xoay tay lại chỉ vào Hồng Cường, "Có người ăn nói như mày sao mày có thể nào nói chuyện đàng hoàng không!" "Con lai có gì đặc biệt hơn người," Hồng Cường thả miếng kẹo cao su vào tay Vạn Phi, "Tao cũng là con lai đây, tao lai hai tỉnh, mẹ tao..." Nói đến hai chữ này, Hồng Cường đột nhiên ngừng lại, mỗi lần nói đến từ "mẹ tôi", cậu đều có cảm giác quái dị không nói nên lời, cảm nhận khó mà diễn tả dành cho mẹ ruột của mình khiến cậu không nói nữa. Vạn Phi rất phối hợp mà không tiếp tục đề tài này, lại ngồi chồm hổm ở ven đường: "Tối nay ăn cơm với ba mày xong rồi qua nhà tao đi." "Lát nói sau." Hồng Cường đột nhiên không còn tâm trạng nói chuyện. Hai người im lặng ngồi ở ven đường trong chốc lát, Hồng Cường nhìn thấy chiếc Land Rover của bố mình lái tới, cậu đá mông Vạn Phi một cái: "Lên đi, chở mày về đầu đường nhà mày." Vạn Phi và bố Hồng Cường rất thân thiết, chào hỏi lên xe xong còn trò chuyện vô cùng sôi nổi, đến nơi Vạn Phi xuống xe, trên xe chỉ còn lại Hồng Cường và bố mình, trong xe yên tĩnh một cách kỳ lạ. "Muốn ăn cái gì?" Một lát sau, bố Hồng phá vỡ sự im lặng. "Gì cũng được." Hồng Cường cầm túi đựng CD, định mở chút nhạc nghe, lục lọi nửa ngày mới phát hiện mấy đĩa CD lúc trước mình đặt trong túi đã biến mất, bên trong toàn là mấy oppa yêu dấu của Văn Tâm và nhạc giao hưởng dùng để ra vẻ của Phúc Nguyên. Hồng Cường ném túi đựng CD ra chỗ ngồi phía sau, mở radio lên nghe. "Mấy hôm trước Văn Tâm sắp xếp lại đống CD, chắc nó quên thả lại mấy cái đĩa của con rồi," Bố Hồng Cường nhìn cậu một cái, "Bố về nhà tìm cho con nhé?" "Không cần đâu," Hồng Cường cười cười, "Cũng không phải là cái đĩa mà con đặc biệt thích, hiếm khi con mới ngồi xe một lần, không sao cả." Trong nhà chỉ có Hồng Cường là trọ ở trường, bình thường trên xe chủ yêu đều là một nhà bốn người hoà thuận vui vẻ. Đối với việc ăn cái gì, bố Hồng cũng chưa có quyết định chắc chắn, ông lái xe lòng vòng thành phố hơn cả tiếng đồng hồ, cuối cùng Hồng Cường thở dài, cậu biết bố mình muốn tìm một nhà hàng chưa từng dẫn Phúc Nguyên và Văn Tâm đến ăn, khi còn bé cậu từng làm ầm ĩ một trận vì chuyện này, bây giờ đã sớm không còn để ý đến mấy thứ này nữa, nhưng mà bố cậu vẫn rất chú ý. "Lần trước có phải bố và chú Từ đi ăn ma cô khuẩn tử gì gì đó không?" Hồng Cường nói. *Ma cô: tên khoa học là Agaricus campestris, thường được biết đến với tên nấm cỏ tranh hoặc nấm trắng. Khuẩn tử: hay còn gọi là ma cô, ma cô là do nhân công trồng trọt, mọc hoang gọi là khuẩn tử. "Đúng rồi, một nhà hàng mới mở, cũng được lắm, nấm dại đều được vận chuyển từ Vân Nam," Bố cậu giảm tốc độ xe, "Muốn ăn hả?" "Vâng." Hồng Cường gật đầu. "Vậy đi thôi," Bố cậu lái xe về phía nam thành phố, "Mà không phải con không ăn thịt là không vui sao? Đổi sang ăn chay rồi à?" "Huấn luyện viên Tưởng nói con phải giảm cân." Hồng Cường tìm đại lý do. "Đánh tennis mà cũng để ý cân nặng sao?" Bố cậu nhíu nhíu mày, "Tuần trước dì của con còn nói hình như con gầy đi." "Sao lại không để ý, nặng quá chạy gì nổi," Hồng Cường cười cười, lời này của bố là muốn cậu nghĩ dì rất quan tâm đến cậu, nhưng qua năm mới rõ ràng hắn nặng thêm gần mười cân (5 kg), lời này hơi bị giả dối rồi, "Không phải ngày nào dì ấy cũng dắt chó đi dạo hô hào muốn giảm cân sao?" "Cái tính xấu này của con di truyền từ đâu vậy?" Bố cậu lắc đầu. "Từ mẹ con." Hồng Cường nói. Lời này vừa dứt, bố cậu thở dài, bầu không khí trong xe lại cứng ngắc một cách quái dị. Hồng Cường im lặng một hồi, cảm thấy mình thật gàn dở, thế nên dụi dụi mũi nói một câu: "Thẻ của con hết tiền rồi." Đề tài này có hiệu quả chuyển biến bầu không khí, Hồng Cường cảm thấy mỗi lần nghe mình bảo cần tiền, bố mình đều rất là vui. "Ngày mai bố chuyển tiền cho con." Bố cậu lập tức nói. "Cảm ơn bố." Hồng Cường nhìn tay mình. Mặc dù là cuối tuần nhưng khách trong nhà hàng cũng không nhiều, bố cậu muốn tìm một gian phòng, Hồng Cường chỉ chỉ hàng ghế dài gần lối đi: "Chỗ đó đi, ăn trong phòng có cảm giác như đang đàm phán ấy." "Vậy được." Bố cậu cười cười. Sau khi hai người ngồi vào chỗ của mình, một bồi bàn đặt hai quyển thực đơn ở trước mặt bọn họ, hỏi một tiếng: "Hai vị muốn dùng trà gì?" "Có trà gì nhỉ?" Hồng Cường ngẩng đầu nhìn bồi bàn một cái. Ánh nhìn vừa lướt qua, cậu ngẩn người khi thấy cặp mắt màu nâu nhạt của đối phương. Mẹ nó! Đây là cái duyên phận gì vậy!

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com

Tags: #vl