Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

áo ấm vì người

🩵quát ninh và sơ lược nội dung: cả hai yêu đương chung công ty và lê hồng sơn quyết định đầu quân sang một công ty khác ở nước ngoài.

⊹₊˚‧︵‿₊୨ᰔ୧₊‿︵‧˚₊⊹

có ai gặp phải trường hợp muốn dọn tủ quần áo nhưng mà không biết phải bắt đầu từ đâu không? vì khi đứng trước lựa chọn vứt hết đống đồ cũ, ta lại cảm thấy tiếc. ngay khoảnh khắc đó trong đầu bạn sẽ hiện lên loạt suy nghĩ rằng "biết đâu sau này món đồ đó còn dùng được thì sao?".

rồi cứ thế bạn sẽ cứ dồn một đống đồ vào tủ quần áo.

cảnh báo cho bạn trước, coi chừng có ngày khi mình mở cửa ra sẽ bị đống đồ đó tấn công bằng cách đổ ập lên người.

[___]

lê hồng sơn cũng thế, việc đối diện với chiếc tủ quần áo đã gắn bó với mình năm năm qua, khiến bản thân cậu cũng có chút sững sờ. cậu không ngờ bản thân lại mua nhiều đồ như vậy. thậm chí có những bộ hồng sơn còn chưa mặc lần nào. và phải mất một khoảng thời gian khá lâu để cựu ca sĩ công ty dreams mới có thể lựa xong đồ mà xếp vào vali.

ngô nguyên bình đứng nấp sau cánh cửa cũng thấy điều đó. anh mím môi không biết nên nói gì. chưa bao giờ anh cảm thấy xa cách với cậu như vậy. cả hai đã từng rất thân thiết nhưng về sau có lẽ sẽ chẳng có mấy cơ hội gặp nhau. anh nhìn chân mình một lúc lâu rồi mới quyết định khẽ đẩy cửa vào.

cậu và anh vô tình chạm mắt nhau nhưng không một ai đủ can đảm để là người mở lời trước. lê hồng sơn thừa biết nếu cứ tiếp tục như này, rất có khả năng cậu sẽ phải giữ tư thế khom lưng này tới sáng.

hết cách, cậu đành hắng giọng, giả vờ như đang hỏi han.

"anh bình tìm em có chuyện gì sao?"

anh giật mình sau khi nghe giọng đối phương, nguyên bình có chút ngại ngùng. hai tay của anh cứ liên tục xoa vào nhau cố giữ bình tĩnh.

"anh tới lấy đồ..." anh căng thẳng đáp.

khác với hàng tá tình huống xảy ra sau đó trong đầu bình, hồng sơn chỉ gật đầu và dịu dàng cho phép.

"anh cứ lấy thôi."

thế là không kiêng nể gì nữa, nguyên bình vội bước thẳng tới trước vali của cậu rồi lấy đi một chiếc áo ấm cỡ to. tiếp đó anh không chào tạm biệt cậu hay gì hết mà cứ thế bước một đường thẳng ra khỏi phòng. hồng sơn cũng chẳng biết nên bày ra biểu cảm nào khi chứng kiến chuỗi hành động đó của anh nên cậu vẫn tiếp tục xếp đồ.

cậu nào dám trách anh tội vô tâm được, vì chính lê hồng sơn mới là người gây ra cuộc chiến tranh lạnh này kia mà. cậu thầm mắng bản thân cả ngàn lần là tại sao lại quên không nói cho anh nhỏ của mình biết chuyện mình sẽ không tái ký. nếu cậu nói sớm hơn, có lẽ nguyên bình sẽ hiểu một phần nào đó. nhưng không, sự chần chừ đã gây họa lớn. đến lúc anh được thành công rủ làm tiệc chia tay cho hồng sơn, thì mọi chuyện đã chẳng thể cứu vãn.

từ ngày đấy, anh bằng sự cứng đầu đã né tránh cậu bất kể điều gì. chỉ cần có mặt lê hồng sơn, ngô nguyên bình không ngại ngần mà bịa đủ mọi lý do trên đời để báo vắng mặt. những cái cớ mà thành công cũng như những người công ty nhận được như sau: "làm lễ đón thú cưng mới, không có đồ đẹp để mặc, cách bố trí của nhà hàng xấu nên không muốn đi hoặc tại lớp trang điểm không ưng ý..." và vô vàn lý lẽ trời ơi đất hỡi khác. làm cho mọi người xung quanh đặt ra dấu chấm hỏi to đùng.

thế là hồng sơn thật sự chẳng có lấy một cơ hội giải thích. sự im lặng gần như đã đẩy anh và cậu về hai bờ đối đầu gay gắt. mối quan hệ tưởng chừng mãi không tách rời giờ đây lại xuất hiện vài vết nứt đầu tiên. đoạn tình cảm giữa hai người như được định sẵn là sắp kết thúc.

đêm ấy, chẳng có cái hôn hay cái ôm nào cho nhau, đến kẻ nói nhiều như nguyên bình cũng kiệm lời. hai đứa dù khác giường nhưng lại cùng chung mối bận tâm. anh gắng sức lay chuyển tâm trí mình thoát khỏi hình bóng cậu, cơ mà lại chẳng nỡ. bình không dám nói rằng anh nhớ về ngày cả hai ngủ chung, về lần cậu siết chặt tay mà ôm lấy eo mình.

nguyên bình giờ chỉ có thể ôm chiếc áo bản thân đã từng tặng cậu mà thỏa nỗi nhớ, anh hít lấy hít để mùi cậu để lại nhưng phút chốc mọi thứ đều không còn. tất cả đều đi mất, chỉ còn một mình ngô nguyên bình ở lại.

chiếc áo ấm vào mùa đông năm ngoái anh tặng hồng sơn để tránh cái lạnh vào đêm giáng sinh, anh đã lấy lại. bởi vì bình nghĩ rằng ở nơi anh quốc xa xôi, chiếc áo này sẽ chẳng còn giúp sơn giữ ấm được nữa. vẫn là nên để cậu mua một chiếc áo dày hơn.

anh chợt nhớ đến hình ảnh chiếc áo ấm này đã chiếm một phần ba chiếc vali của cậu mà không khỏi buồn bã. vậy nên nguyên bình cảm thấy việc lấy lại chiếc áo này là điều hoàn toàn đúng đắn.

.

.

.

đến ngày lên máy bay, lê hồng sơn luyến tiếc nói chuyện những đồng nghiệp, anh em cũ. ngày hôm đó ai cũng có mặt đông đủ trừ ngô nguyên bình là không, vì anh nhắn với cả đội là bản thân đang ốm.

cậu thì chẳng hay biết gì, ánh mắt vẫn dừng lại nơi cửa ra vào sân bay một hồi lâu. đến khi tiếng loa thông báo đã đến giờ làm thủ tục, cậu mới choàng tỉnh. hồng sơn chẳng thể giấu được nỗi buồn đáy mắt, nhưng cậu vẫn không dừng hy vọng. thấy được điều đó, xuân bách cũng chỉ biết vỗ nhẹ vai cậu.

"anh bình chắc vẫn còn giận, ảnh trẻ con mà, cứ kệ anh bình đi. về tao bắt anh bình gọi điện cho. vào đi không thôi lại trễ giờ."

hồng sơn khẽ gật đầu rồi bước vào bên trong. cậu cố đi thật chậm để có đủ thời gian cho phép màu xảy ra. thế nhưng cho đến khi cánh cửa máy bay đóng lại, cậu cũng chẳng đợi được anh xuất hiện.

bên này anh đang nằm mong mỏi điều gì đó. như mọi khi, chỉ cần nguyên bình bị bệnh thì cậu dù bận cách mấy cũng phải đến bên và chăm sóc anh. cho dù là do anh tự bịa ra căn bệnh đi chăng nữa thì cậu vẫn xuất hiện.

cơ mà lần này thì khác hoàn toàn, nguyên bình đã nằm ở giường cả một buổi tối nhưng hồng sơn mãi chẳng xuất hiện. lời bịa đặt về cái ốm của anh đã không còn tác dụng nữa, cậu giờ đã cách xa anh hơn nửa vòng trái đất rồi.

.

.

.

"hắt xì."

lê hồng sơn khi vừa đặt chân tới mỹ đã không khỏi rùng mình vì lạnh. cậu bây giờ mới cảm thấy hối hận vì không giữ lại chiếc áo ấm từ tay của anh. sau khi bị người nào đó lấy áo đi, cậu chẳng hề mua thêm một cái áo ấm mới nào cả. sơn vẫn muốn sử dụng chiếc áo đó cơ mà tiếc quá, chủ nhân cũ của nó lại đòi lại rồi.

chợt sau lưng vang lên tiếng gọi khiến hồng sơn giật mình quay lại.

"hộc... cái thằng này đi nhanh quá đấy! quên đồ ở ký túc xá đây này. hên là anh mày đi chuyến sau nửa tiếng mới có thể lấy cho mày." quản lý riêng của cậu thở hổn hển chạy lại.

"nhưng em soạn đồ kỹ lắm, sao mà quên gì được." cậu thắc mắc.

"anh cũng đâu biết, thằng nhóc bình bảo chú mày để quên món đồ quan trọng lắm nên anh đây mới phải vội vã nhờ nhóc đó gửi lên sân bay giúp. đây cầm đi." dứt câu, quản lý ném vào người cậu một chiếc áo khoác.

cậu kinh ngạc khi thấy chiếc áo mà hôm trước bị đòi mất đã quay trở lại. sau một hồi xác định bản thân không nhận nhầm thì hồng sơn mới gấp gáp tìm kiếm bên túi áo. đúng như cậu mong đợi, bên trong có một mẩu giấy nhỏ.

bánh răng thời gian bỗng xoay về những ngày tháng xưa cũ. ngày ấy mỗi lần hai đứa giận hờn nhau, dù có là ngô nguyên bình sai đi chăng nữa thì lê hồng sơn vẫn xuống nước xin lỗi trước. bởi cậu không muốn bé yêu của mình phải buồn hay tủi thân lâu. cuối cùng cả hai làm lành và ôm nhau ngủ thật ngon. sang ngày hôm sau, cậu khoác chiếc áo ra ngoài. cậu theo thói quen đưa tay vào túi áo. bất ngờ thay, bên trong có một mẩu giấy nhỏ. ngay lúc hồng sơn đang thấy kỳ lạ, thì cái tên được ghi bên phía bên mặt ngoài giấy đã thu hút sự chú ý của cậu. thế là cậu cẩn thận mở giấy ra xem thử.

"gửi chim sơn ka của anh, anh xin lỗi vì lại giận em vô cớ."

đọc xong lời ghi chú nhỏ của anh bé ở nhà, cậu chỉ đành bất lực cười trừ.

bây giờ cũng vậy, cậu cũng chỉ biết cười. lê hồng sơn thấp thỏm mở tờ giấy ra xem lời nhắn gửi của anh voi con.

"chắc tên chim sơn ca của anh sẽ ngạc nhiên khi thấy chiếc áo ấm kèm những dòng chữ này. em khờ quá đó, sao anh lại nỡ tên ngốc nhà anh lạnh được? cái áo này vốn dĩ nhờ em mặc mới có hơi ấm, thế nên thiếu em anh lại chẳng tìm được nơi đấy thứ gì. anh yêu anh lắm hồng sơn, anh tôn trọng mọi quyết định của em. đi là không được quên người ở bên này đâu đấy, à mà nhớ ít thôi, lo hát hò nghiêm túc để mang thiệt nhiều tiền về. anh đã nói đến vậy rồi, liệu mà ở bên đấy tự chăm sóc bản thân cho tốt. em mà dám làm sơn ka má phính lúm đồng tiền của anh đây mất đi một ký nào đi ha, anh sẽ cho em biết tay! nhớ thật thành công nhé."

"tên chim sơn ca, tên ngốc, sơn má phính lúm đồng tiền" vừa được nhắc tên đang cười tít mắt không thôi. miệng cậu mấp máy liên tục mấy trăm từ mĩ miều để khen anh voi con bé bỏng của mình. tay thì nhanh chóng khoác chiếc áo ấm quen thuộc lên người. ngay lập tức, cái lạnh vừa nãy chưa từng tồn tại, bởi lẽ giờ đây bao quanh hồng sơn là sự ấm áp từ phòng tập hôm nào.

điện thoại của nguyên bình ting ting liên hồi dẫn đến việc anh đang ngủ mà phải giật mình tỉnh giấc. bình thừa biết là ai làm ra hành động này nên không hề tức giận. tay anh nhanh chóng mở điện thoại để xem cái người kia nhắn gì.

_vuongbinh —> sonk.dreams

huhu em sợ anh bé không còn muốn tiếp tục nữa
huhu em xin lỗi anh nhiều lắm
em dại quá
em xin lỗi anh

anh biết rồi ngốc ạ
lần sau có chuyện gì cũng phải nói anh, biết chưa?

dạ em biết rồi ạ
nhưng mà anh bé không ra sân bay với em...
em muốn ôm anh bé...

nhõng nhẽo gì không biết
anh xin lỗi em nhé...
vì anh vẫn còn ngại
khi nào về đây anh bù cho nhé

yeah
anh bé là nhất

hết.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com