Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

Chương 6

Chẳng oán chẳng hối

Yêu đến khi con tim vụn vỡ

Yêu đến tâm can hóa thành tro bụi

٥

"Nè! Ngươi tên gì?"

"Chúng ta đang đi đâu?"

"Công phu của ngươi học từ đâu?"

"Sao ngươi chỉ có một tay?"

Tiểu Yết mặc kệ người qua đường thỉnh thoảng xì xầm nhìn nàng, miệng nhỏ vẫn liếng thoáng không ngừng, có điều ai đó vờ như không nghe thấy, phớt lờ nàng, mắt nhìn thẳng băm băm tiến về phía trước.

"KHÔNG ĐI NỮA! TA MỆT RỒI!"

Tiểu Yết giận dỗi gắt lên, sau đó liền như một tiểu oa nhi ngồi phịch xuống đất.

Ai kia thủy chung bảo trì trầm mặc, chỉ là cước bộ chậm dần rồi dừng hẳn.

Một người như bức tượng cao lớn thẳng đứng, trơ trơ bất động. Người kia lại ngồi dưới đất, biểu tình sinh động thay đổi liên tục.

Tình trạng kì quái kéo dài không bao lâu, người đầu hàng trước vẫn là Tiểu Yết. Vô luận là công phu hay độ quái gở nàng đều không đấu lại y. Tiểu Yết chạy đến, nắm lấy cánh tay cường tráng của y lay nhẹ, giọng nói ngọt ngào đáng yêu:

"Chúng ta đi lâu như vậy, ngươi lại luôn im lặng, ta thật rất buồn chán a~"

Đôi mắt to tròn liên tục chớp.

Ai đó kì quái nhìn nàng, sau lại nhìn đến bàn tay nhỏ bé nắm lấy tay mình, ngoại trừ Ngưu nhi, đã rất lâu y không tiếp xúc với người khác. Cảm giác này... không tồi.

"Gọi ta là Bạch."

Biểu tình không quan tâm, y nhàn nhạt nói.

Nụ cười trên môi chợt tắt ngấm, Tiểu Yết nhìn y mang vài tia căm phẫn. Nàng đang làm nũng, đang làm nũng nha, bình thường bất luận chuyện gì chỉ cần nàng làm nũng liền thu phục được gia gia và Kết Kết, còn người này là biểu tình gì a, ánh mắt như đang nghiên cứu sinh vật lạ... Tiểu Yết từ trên xuống dưới đánh giá nam tử trước mặt, sắc mặt lại lần nữa thay đổi:

"Ngươi thường vận bạch y vì ngươi tên Bạch hay vì ngươi thích bạch y nên gọi là Bạch?"

Nàng tò mò nhìn y.

Đáp lại lời nàng lại là tuấn nhan dần ửng đỏ.

Lão Thiên! Người này... người này cư nhiên đỏ mặt a.

Lần này đến lượt Tiểu Yết nhìn y như quái nhân. Kết Kết, huynh có đối thủ rồi nga. Nàng nhìn, y đỏ mặt, nàng thích thú lại nhìn, gương mặt đỏ càng thêm lợi hại, nàng thích thú vô cùng, lại nhìn. Một hồi luẩn quẩn không thôi. Tiểu Yết hào hứng vô cùng, nàng chăm chú nhìn, nhìn đến gương mặt tuấn tú phóng đại trước mặt đỏ đến cơ hồ muốn nổ tung mới hài lòng buông tha. Nàng nói:

"E hèm... dường như ngươi có rất nhiều kẻ thù, không sợ ta nhân lúc chẩn bệnh mưu hại bằng hữu ngươi sao?"

Mấy ngày này cùng y ở chung một chỗ, nàng khẳng định y là vì bằng hữu cầu y. Vị bằng hữu này nhất định rất quan trọng.

Tiểu Yết đơn thuần muốn hóa giải tình thế vừa rồi mà thay đổi chủ đề nào ngờ có thể khiến y cười. Quả nhiên so với suy nghĩ của nàng không sai biệt là bao, người này cười lên chân chính yêu nghiệt hại người a nhưng có một điểm nàng không ngờ đến chính là thật xinh đẹp cũng thật đáng sợ.

Y bình thường tuy ít nói lại càng không cười, trong ánh mắt cũng không nhận ra hỉ nộ ái ố nhưng lại cho người khác cảm giác trầm tĩnh, an tâm. Còn lúc này đây là cái đẹp đầy chết chóc, mĩ mâu không chút che giấu tầng tầng lớp lớp sát khí, giọng nói lạnh lẽo tựa băng sơn ngàn năm, rít qua khẽ răng:

"Ta sẽ khiến ngươi sống không bằng chết."

Tiểu Yết vô lực buông tay, sợ hãi lùi lại. Suy cho cùng, nàng và y chỉ là bèo nước tương phùng, tương kiến chưa đến mười ngày, y lại là khâm phạm đang bị truy nã.

Nàng sợ hãi nhưng sâu thẳm trong lòng nàng lại là đố kị. Nàng đố kị người có thể khiến tâm tình luôn bình lặng như nước của y cuồn cuộn dậy sóng.

Người đó lẽ nào là người gọi Ngưu nhi?

٥

Vương phủ.

"Từ hoàng tẩu có điều muốn căn dặn chỉ việc triệu kiến, thần đệ nào dám kháng lệnh bất tuân, hà tất hoàng tẩu nhọc lòng hạ cố đến tệ phủ."

Một thân tử y nho nhã, Hoàng Phủ Kỳ Bình rào trước đón sau, tươi cười rạng rỡ.

"Vương gia quá khách sáo rồi. Vương gia vì Hoàng thượng phân ưu, ta chỉ là thay mặt phu quân mang đến chút lễ vật cảm tạ ngài mà thôi."

Từ phi nở nụ cười vô cùng đôn hậu, nàng vừa dứt lời hạ nhân lập tức dâng lên một hòm lễ vật. Những ngón tay ngọc thon dài nhẹ nhàng mở chiếc hòm ra:

"Đây là Ngọc Kỳ lân trong truyền thuyết, ta đã hao tổn rất nhiều tâm cơ mới tìm ra được."

Hoàng Phủ Kỳ Bình tựa tiếu phi tiếu ngắm lễ vật rồi lại nhìn đến nữ tử trước mặt. Tam cung lục viện, ba ngàn giai lệ quả nhiên đều là mĩ nhân, nữ tử xinh đẹp động lòng, mày liễu yêu kiều, môi anh đào không ngừng mở ra khép lại nhưng bất luận như thế nào tuyệt không thể cùng người đó so sánh. Y bất chợt cười lên:

"Hoàng huynh thật có phúc, thú được Từ hoàng tẩu làm thê tử, chẳng những dung mạo thiên tiên lại khéo hiểu lòng người. Có điều..."

Vô luận đứng ở vị trí nào, chỉ cần là nữ nhân đều thích được khen ngợi. Từ phi cũng không ngoại lệ, lại nói, y dùng là từ thê tử, không phải phi tử, thê tử của đế vương chẳng phải chính là hoàng hậu sao. Nàng ta đang lâng lâng liền bị hai chữ điều của y thức tỉnh, mắt hạnh chuyên chú chờ đợi.

"Có điều với hoàng tẩu thật không công bằng. Hoàng tẩu lẽ nào không nhận thấy hoàng huynh rất kì lạ sao? Đường đường nam nhân khí lực sung mãn như rồng như hổ, xung quanh dập dìu thanh xuân mĩ nữ lại có thể ngày nối tiếp ngày không sủng hạnh bất kì ai?"

Nụ cười vẫn như cũ không hề biến mất, mĩ mâu híp lại đầy vẻ ái muội.

"Ý vương gia là..."

Từ phi hốt hoảng bịt chặt miệng chính mình, rất lâu sau mới e dè lên tiếng:

"Nhưng Hiền phi trước đây chẳng phải đã từng được sủng hạnh sao? Hơn nữa còn là độc sủng một thời gian dài."

Giọng nói của nàng pha lẫn ganh tị khó che giấu.

Nhớ năm đó nàng cùng Hiền phi và các tài nữ khác vất vả vượt qua nhiều vòng khảo thí tiến gần đế vương, ai ai cũng ôm ấp hi vọng một bước lên mây, trở thành phượng hoàng. Mãi đến một tháng sau họ mới được diện kiến long nhan, vừa nhìn thấy tất cả đều nhất tề nhận không thể lăn qua lộn lại, cúc cung tận tụy. Nhưng đáng tiếc Hoàng thượng chỉ chọn một người, lập tức sắc phong làm Hiền phi, độc sủng một thời gian dài khiến các nàng gấp muốn chết. Luật lệ Tinh quốc không giống những quốc gia khác, tuyển tú ba năm mới diễn ra một lần, chẳng những vậy, trong vòng năm năm nếu không được thị tẩm sẽ bị trả về nhà sinh sống như trước đây nhưng là các nàng mười người có đến chín là kim chi ngọc diệp, há có thể chịu nỗi ô nhục này. Cho nên Hiền phi chính là đối tượng được ngưỡng mộ đồng thời cũng là kẻ bị ganh tị, châm chích sau lưng nhiều nhất.

"Vậy hoàng tẩu có nhớ kết cục của nàng? Lại còn Thượng Quan Ngư?"

Y lấp lửng.

Thời gian đó, Hiền phi cao ngạo không xem ai ra gì, tự nhận là vạn phụng chi vương cho đến một ngày đột nhiên bị đày vào lãnh cung sau đó không bao lâu liền biến mất, chẳng những đến nay sống chết không rõ mà còn liên lụy toàn gia. Huynh trưởng Hiền Tề từ nhị phẩm Hình bộ thượng thư bị đày ra biên ải xa xôi, tam đệ Hiền Lạc bị tước mất quyền bính, trở về thứ dân. Còn người tên Thượng Quan Ngư, từ một tiểu tướng nhỏ nhoi, vô danh tiểu tốt bỗng trở thành Hộ quốc tướng quân, bên cạnh Hoàng thượng như hình với bóng, ngàn vạn ân sủng.

Đế vương sủng hạnh một người thì người đó chính là người hạnh phúc nhất thế gian, một khi thất sủng toàn gia chịu nạn.

"Sao có thể như vậy?"

Tuy lời nói ra miệng là phủ định nhưng biểu tình của nàng lại thập phần tin tưởng. Từ sau chuyện Hiền phi cho đến nay cũng chưa từng có nữ tử thứ hai may mắn được sủng hạnh.

Hoàng huynh a hoàng huynh, uổng cho huynh một đời anh minh thần võ, đệ cái gì cũng chưa có nói, môi mỏng nhếch lên ngày càng cao:

"Hoàng tẩu thứ lỗi, thần đệ còn có việc."

Hoàng Phủ Kỳ Bình cung kính, đùa cũng đủ rồi, y phải đi gặp người trong mộng.

"Đã làm phiền vương gia rồi."

Từ phi gượng gạo nở nụ cười, nặng nề rời đi.

٥

"Đã lâu không gặp."

Vô Song hướng nam nhân trước mặt khổ sở nở nụ cười. Y gầy đi nhiều quá, đã bao lâu rồi họ không gặp nhau, gặp lại chính là xa cách như vậy sao.

"Quận chúa hữu lễ."

Thượng Quan Ngư vòng tay phía trước, gập người vô cùng cung kính. Y cuối đầu che giấu tâm tình trong ánh mắt.

Quận chúa sao? Y dùng danh hiệu mĩ miều này xây lên bức tường ngăn cách cả hai. Gương mặt vốn đã không có huyết sắc nay càng thêm nhợt nhạt, nàng cố gắng níu lấy chút hi vọng:

"Ta nghe nói huynh... à không... tướng quân khẩn cầu Hoàng thượng được trở lại biên cương...."_ Vô Song nhìn y, hít thật sâu, khó khăn mở lời:

"Là... vì ta sao?"

"Quận chúa suy nghĩ quá nhiều rồi, hạ thần chỉ là nghĩ cho an nguy xã tắc, những lời đồn đại trong nhân gian gần đây người không nên xem trọng. Hạ thần còn có việc, Quận chúa thứ lỗi."

Thượng Quan Ngư lời lẽ nhã nhặn, dứt khoát xoay người rời đi.

Đôi tay nhỏ bé nắm chặt lại, nàng muốn hét lên, muốn nắm chặt lấy y mà hỏi rằng sao có thể như vậy lạnh lùng, như vậy tàn nhẫn, trái tim của y là máu thịt hay là thanh gươm sắt bén giày xéo tim nàng. Nếu có thể nàng thật hi vọng người nằm dưới mộ kia là nàng, tuyệt không phải Nhã Hi.

Song nhi, đời này kiếp này ta phụ nàng.

Từng cơn gió xào xạc thổi bay những cánh hoa, thổi đi cả những kí ức êm đềm.

Hai con người, hai số phận, họ vĩnh viễn đi về hai phía khác nhau. Gặp gỡ, tương phùng chỉ như pháo hoa lóe sáng trong đêm.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com