20
"Bảo Bình, dừng lại đi con!" Mẹ của Bảo Bình khóc lóc cầu xin, cố gắng giữ anh lại, không để anh động thủ.
"Mẹ xem đi! Ông ta có còn coi mẹ ra cái gì không?!" Bảo Bình gào lên với mẹ đang được mình bảo vệ từ phía sau, ánh mắt anh nhìn người mà anh coi là "bố" chứa đầy sự phẫn nộ.
"Thằng khốn nhà mày, tao đẻ mày ra, để mày làm trái lời tao à?" Bố của anh gào lên, trên tay cầm chai rượu đã vỡ.
"Ông đừng có mà động đến mẹ tôi! Tôi báo cảnh sát đấy." Bảo Bình không sợ, nếu bố anh có định làm gì anh, thì một cước là nằm. Cái quan trọng đó chính là mẹ anh không muốn anh làm thế.
"Quỹ đen của mày đâu hả con kia?!" Bố anh vẫn cố gắng lục soát căn nhà, tìm cho ra bằng được tiền, đập hết thứ này đến thứ khác vẫn không thể nào tìm ra.
"Mày! Chính mày giấu của nó đúng không?!" Ông ta chỉ thẳng vào mặt anh mà gào lên, mẹ anh vẫn cố gắng níu anh lại, cứ sợ nếu như anh sẽ làm gì ông ta vậy. Nhưng anh chọn cách im lặng, nhìn ông ta bằng ánh mắt khinh bỉ.
"Mày...mày được lắm Bảo Bình, thứ con cái mất nết, bất hiếu với cha mẹ. Mày nên chết đi là vừa. Tối nay tao sẽ phóng hoả cái nhà này, cho chết hết lũ chúng mày đi." Nói rồi ông cầm lấy chai rượu, đi thẳng ra ngoài cửa.
Mẹ Bảo Bình chân đứng không còn vững nữa mà ngồi sụp xuống, tiếng khóc lại bắt đầu vang lên. Bảo Bình chỉ thở hắt ra, quỳ xuống đối diện với mẹ, ôm lấy bà.
"Mẹ ơi... con xin mẹ, bỏ ông ta đi, để con cho ông ta đi tù, đến khi nào mẹ mới hiểu, ông ta không còn là người đàn ông mà mẹ yêu nữa hả mẹ..." Bảo Bình nói với giọng run run, cố gắng cho mẹ hiểu. Biết bao nhiêu lần rồi, mẹ vẫn chỉ im lặng thôi.
"Mẹ xin lỗi..."
"Vâng. Nay con đưa mẹ sang nhà Sư Tử nhé? Ông ta tối nay lại bày trò đấy, nhỡ có làm gì mẹ, mọi việc để con giải quyết mẹ nhé?"
"Ừm, mẹ xin lỗi Bảo Bình, ngàn lần xin lỗi con..."
"Không sao đâu mẹ."
———
"Bố..." Song Tử nhìn bố của mình đang mệt mỏi xem lại giấy tờ, ông nghe thấy cậu gọi mình mà ngước mắt lên, rồi nhíu mày. "Bố đã bảo rồi, bố không thể... con hiểu một chút đi."
"Nhưng đây là hôn nhân qua hợp đồng, bố có thể rời đi mà? Sao bố vẫn lựa chọn ở lại."
Cậu hỏi bố của mình, đóng cửa lại để hai người không phải nghe thấy tiếng đầy ái muộn phía trên phòng, cậu cảm thấy thật ghê tởm. Khi "mẹ" của mình đang bên người đàn ông khác, còn bố của mình thì đau khổ, mệt mỏi, áp lực với công việc.
"Gia đình bố phải dựa vào nhà đó mới có thể sống được, bố nợ nhà cô ấy cả mạng sống của mình, con biết bố không thể làm gì mà, bố còn ông bà ở dưới... sẽ rất mệt. Hơn nữa, bố còn có con, bố không thể để Song Tử của bố một mình được." Ông xoa lên mái tóc mềm của Song Tử, đau đớn khi cậu phải sinh ra với hoàn cảnh như này, khi hết lần này đến lần khác cậu ra sức hàn gắn gia đình "giả tạo" này, nhưng cuối cùng kết quả vẫn chẳng thay đổi chút nào.
"Bố yêu con, yêu con nhất trên thế giới này, dù con có lớn đến mấy vẫn là đứa trẻ mà bố yêu nhất trên đời." Ông mỉm cười nhẹ với Song Tử, nhưng cậu cảm thấy nhói đau khi thấy nó.
"Bố ơi, con sẽ cố gắng đỗ vào bách khoa, con sẽ cố gắng thành tài, lúc đó bố sống cùng con nhé? Con sẽ chăm sóc bố..." Song Tử bắt đầu thấy nghẹn ở cổ họng, nắm chặt lấy tay bố mình, chỉ cần cậu thành tài thôi, thì cái hợp đồng này sẽ không còn tồn tại, bố cậu cũng sẽ không phải đau khổ nữa.
Bố cậu chỉ nhìn rồi bật cười nhẹ, xoa đầu cậu.
"Cố gắng lên nhé Song Tử, bố tin con sẽ làm được mà. Thôi con lên học bài đi, bố cần xem nốt báo cáo."
"Vâng..." Song Tử đứng dậy, đi tới cửa, vẫn quay lại nhìn bố mình chốc lát, tấm lưng gầy gò đó trông thật mệt mỏi, cậu chỉ cắn răng rồi rời khỏi.
"Alo?"
"Mày rảnh không?"
"Với mày tao sẽ luôn rảnh, sao thế?"
"Đến nhà tao đi, giảng bài cho tao với."
"Èo, sao không call? Lằng nhằng thế, hay muốn gặp tao."
"Tại tao..."
"? Tao hiểu rồi, giờ tao sang luôn."
———
"Mày có biết mày chưa đủ 18 không?"
Thiên Yết nhíu mày nhìn Kim Ngưu, hắn chẳng quan tâm, chỉ lẳng lặng hút tiếp.
"Mày tính làm gì? Gọi công an bắt tao à? Giỏi thì làm đi." Hắn quay sang thách thức Thiên Yết, nhưng lần này cậu cũng chẳng chửi hắn nữa, chỉ im lặng ăn bánh mỳ, Kim Ngưu nhìn vậy rồi thở dài, ném điếu thuốc xuống rồi dẫm nát nó, tiến tới ngồi bên cạnh Thiên Yết.
"Hôm nay ông ta làm gì?"
"Tao trốn học."
"Haha a6 cũng biết trốn học à? Tưởng toàn mọt sách thôi."
"Lớp tao toàn giáo viên dạy chán chẳng ra gì, toàn là tự học, nên dù có giáo viên hay không thì tao cũng chẳng quan tâm. Trốn mà vẫn được điểm cao thì vẫn trốn thôi." Thiên Yết nhún vai, quả thật lớp cậu được điều vào toàn giáo viên theo ý kiến của cậu là rất chán và xàm, được cái là sĩ.
"Thế sao mày bỏ luôn cả nhà đi?"
"Mụ chủ nhiệm gọi cho bố tao, rồi vừa về đã bị lôi ra đánh rồi."
"Èo, rách việc vậy hả? Đưa tao xem."
"Bầm tím vài chỗ thôi, chẳng có gì đâu, mấy ngày lại khỏi ý mà."
Kim Ngưu nhìn Thiên Yết, có vẻ như cậu đã quá quen với chuyện này rồi, nhìn cánh tay lấp ló sau tay áo, để ý đúng là có vài vết bầm thật. Hắn chỉ thở dài, hướng mắt nhìn lên trời, suy tư.
"Tao thật sự không hiểu, tại sao bố mẹ lại như vậy nhỉ? Tao biết là đây là lần đầu họ tập làm bậc cha mẹ, nhưng không có nghĩa họ có thể bạo hành chính đứa con trong bụng mình đẻ ra như thế."
Kim Ngưu bất giác nhíu mày, tại sao lại có những gia đình bất hạnh như vậy nhỉ? Đơn giản vì họ cũng lần đầu làm bố mẹ, ai cũng mắc sai lầm và muốn con mình trở nên ngoan ngoãn và trưởng thành hơn. Nhưng tại sao vẫn còn có những người cho rằng "thương cho roi cho vọt" là đúng? Hắn thật sự không hiểu.
"Mày nói như thế chắc hẳn bố mẹ yêu thương mày lắm nhỉ."
"Không phải khoe nhưng đúng, bố mẹ yêu thương tao và thấu hiểu tao, đó mới là thứ cần có trong gia đình mỗi người."
"Vậy tại sao? Bạch Dương lại khác mày?"
"Mẹ Bạch Dương là em gái bố tao, cô cũng không hạnh phúc đâu, khi mà chồng cũ của cô ấy bỏ cô ấy đi ngay từ khi nó lên 3, tao nói đấy, mẹ Bạch Dương không giống với bố tao. Cô ấy là một người rất bảo thủ và nghiêm khắc, nên Bạch Dương hay bị đánh nếu nó làm sai gì đó. Bố dượng nó thì, tao chẳng biết nữa, một người khiến tao ghê tởm, tao không ưa ông ta. Thậm chí ông ta còn từ chối việc ly hôn, bố tao mấy lần suýt đấm ông ta luôn mà chẳng thể làm gì."
Thiên Yết mở to mắt nhìn, Kim Ngưu và Bạch Dương không giống nhau, kể cả cậu cũng vậy. Cậu chỉ thở dài, Kim Ngưu nhìn cậu một lúc rồi cởi khăn của mình ra, quàng vào cho cậu khiến cậu giật bắn mình quay sang.
"Làm gì đấy?"
"Mày lạnh, tao thấy mày run, nên tao đeo khăn cho mày."
"Ừ.. cảm ơn."
"Thiên Yết nghe tao này, nói ra thì nó sẽ khiến tao ngại. Nhưng nếu có việc gì, hãy tin tưởng giao cho tao nếu như mày không thể tìm ai khác. Tao hiểu hoàn cảnh của mày, tao muốn bảo vệ mày. Có được không?"
"Điên này, lớp mấy rồi còn bảo với chả vệ."
"Tao nói thật, đôi lúc tao tự hỏi, đã như vậy rồi, tại sao mày vẫn có thể cười đùa như vậy. Đôi lúc tao lại thích vẻ hồn nhiên đó của mày, mày mạnh mẽ vượt qua mọi thứ."
Thiên Yết nhìn Kim Ngưu, rồi cậu bật cười, vỗ lên vai hắn.
"Kim Ngưu, cho dù nhà tao có thế nào, tao cũng sẽ không nghĩ tới cách xấu nhất đâu. Tao thấy cuộc sống này đối với tao rất tốt, bạn bè cũng vậy, họ khiến tao cười, xua tan đi tiêu cực. Sẽ thật hối hận khi tao lại rời bỏ thế giới này, sẽ thật tiếc nuối vì tao chưa được tìm những thứ mới mẻ và khám phá những nơi mới. Tao sống vì tao được sinh ra, và tao sẽ mãi sống đến khi tao già đi, cho dù có khó khăn hay mệt mỏi tới mấy, tao vẫn sẽ mạnh mẽ vượt qua thôi."
Đoạn, rồi Thiên Yết đứng dậy, Kim Ngưu nghe xong cũng bắt đầu trầm tư, cậu thấy vậy thì búng lấy trán hắn khiến hắn có chút giật mình mà nhíu mày nhìn cậu.
"Thôi, suy nghĩ nhiều mau già đấy, đứng dậy đi, đi chơi với tao."
"Được. Nhưng tối nay mày ở đâu? Hay nhà tao nha?"
"Ồ? Được không đấy."
"Ngon là đằng khác, bố mẹ tao thoải mái khi bạn tới chơi mà."
——
Buffery đã đăng 1 tin

Promise.
55 người đã thả ❤️ tin của bạn
...
_____________
Playable -> Oelie
Sư Tử
Làm ơn hãy nghe t
Mọi thứ không như m thấy đâu
🙂
M bảo m thích t
Rồi hôm nay m cho t xem cái gì đây
T tưởng m đã thay đổi
T đã có chút rung động với m rồi
Hoá ra t đã lầm.
Oelie đã chặn bạn.
😭😭😭 (!)
Đây là em gái t vừa về nước (!)
WTFFFF (!)
SƯ TỬ ƠI (!)
HUHU (!)
_____________
404 -> Loivibi
Xử Nữ
Nhà m nay cãi nhau to quá
Kêu Xử Hoàng sang đây cùng m đi
Xử Nữ?
M đâu rồi?
Xoảng.
"Anh Xử Nữ!!!"
"Trời ơi con tôi!"
"Cái đéo gì xảy ra bên đó thế? Con mẹ nó. Xử Nữ tao sang đây, làm ơn đừng xảy ra chuyện gì..."
————
"Bảo Bình? Đêm hôm tới đây làm gì? Này làm gì nắm tay mạnh thế đau tao!"
"Mày chịu đau một chút, đi với tao, tao cần giải toả."
Làm ơn hãy tha thứ cho tao.
"Hả? Mày nói vậy là sao?"
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com