Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

chương 11.

Hoa Nhân Mã chống cằm, lặng lẽ nhìn bầu trời chiều đang dần nhuốm sắc cam qua tấm kính lớn của thư viện. Cô thở dài một tiếng não nề, cảm giác sự kiên nhẫn của mình đang bị bào mòn bởi thời gian. Ai mà ngờ được Triệu Thiên Yết lại có thể "ở lì" trong thư viện từ sáng sớm đến tận hoàng hôn thế này. Nhân Mã tự nhận mình là người chăm chỉ, chịu khó, có thể ngồi mấy tiếng với sách vở, nhưng đứng cạnh anh, sự kiên nhẫn của cô bỗng trở nên nhỏ bé một cách kỳ lạ.

Hoa Nhân Mã chép miệng, thả trôi ánh mắt theo từng hàng sách cao ngất trước mặt. Đã hơn một tháng kể từ ngày cô công khai theo đuổi Triệu Thiên Yết, vậy mà tình hình vẫn cứ dậm chân tại chỗ. Cô nhiệt tình bao nhiêu thì anh lại lạnh nhạt bấy nhiêu. Đây là lần đầu tiên trong đời Hoa Nhân Mã dốc lòng vì một người đến thế. Cô đã dùng đủ mọi cách mà cô từng cho là hiệu quả: từ bánh ngọt đến thư tay, từ những "cuộc gặp gỡ tình cờ" đầy sắp đặt đến việc kiên nhẫn ngồi học chung một bàn trong thư viện - tất cả chỉ mong đổi lại một câu chào, một cái gật đầu hay chí ít là một ánh nhìn thôi cũng được. 

Nhưng không! 

Triệu Thiên Yết vẫn luôn giữ thái độ dửng dưng như thể cô là một bóng ma vất vưởng. Đồ cô tặng anh chưa từng nhận. Nếu cô lén đặt trên bàn anh thì ngay hôm sau nó sẽ y nguyên nằm trên bàn cô. Mỗi lần cô cố tình ngồi gần, anh lại dời chỗ, giữ khoảng cách như thể sợ lây nhiễm phải thứ cảm xúc nồng nhiệt của cô.

Đôi lúc Hoa Nhân Mã cũng tự hỏi, liệu lời của Hồ Song Tử có đúng không? Rằng Triệu Thiên Yết vốn chẳng để tâm đến ai ngoài Hoàng Kim Ngưu - người duy nhất mà cô từng thấy anh cười, chủ động nói chuyện. Càng nghĩ, lòng cô càng ngổn ngang.

Tiếng đóng sách khẽ khàng kéo Hoa Nhân Mã khỏi dòng suy nghĩ rối rắm. Cô giật mình nhận ra Triệu Thiên Yết đã thu dọn đồ đạc xong tự bao giờ. Cô hối hả gom sách vở vào cặp, ánh mắt vẫn dính chặt lấy bóng dáng cao ráo ấy.

Ơ...khoan...khoan đã?

Bước chân anh không hướng về phía cửa. Triệu Thiên Yết đang...đi về phía cô?!

Hoa Nhân Mã sững lại, bàn tay đang cầm quyển giáo trình khựng lại giữa không trung. Cô tròn mắt nhìn người đang đứng trước mặt mình, trái tim đập dồn dập, mạnh đến mức tưởng như muốn bật ra khỏi lồng ngực. Khoảng cách giữa cô và anh chưa bao giờ gần đến thế. Hương bạc hà dịu nhẹ từ người anh thoang thoảng đến đầu mũi cô, càng khiến đầu óc cô trở nên mụ mị.

"Anh..Thiên Yết...anh.." Hoa Nhân Mã lắp bắp, đôi môi run rẩy.

"Cô thích tôi?"

Câu hỏi đột ngột khiến Hoa Nhân Mã đóng băng trong giây lát, nhưng rất nhanh cô đã lấy lại tinh thần, đôi má ửng hồng, gật đầu nhẹ.

"Thế cô thích tôi ở điểm nào?"

Không hiểu vì sao trong khoảnh khắc ấy cô bỗng có cảm giác như mình đang đứng trước một bài kiểm tra và một câu trả lời duy nhất có thể quyết định tất cả. Đáy mắt anh thấp thoáng một thứ gì đó rất khó gọi tên. Mong chờ? Tò mò?

"Em...em..thích.."

Hoa Nhân Mã còn chưa kịp hoàn thành câu nói thì đã nghe giọng anh vang lên đều đều, không chút cảm xúc.

"Vẻ ngoài?"

"Tài giỏi?"

"Tốt bụng?"

Mỗi từ anh nói ra Hoa Nhân Mã đều gật đầu theo phản xạ, vì đúng là những điều đó khiến cô để ý đến anh. Một người như Triệu Thiên Yết, hoàn hảo đến mức khiến người khác không thể không ngưỡng mộ. Nhân Mã thấy khóe môi anh khẽ cong lên. Đó là nụ cười đầu tiên anh dành cho cô.

Thế nhưng, thay vì ấm áp hay rung động, tim cô lại chợt thắt lại. Nụ cười ấy không mang theo sự dịu dàng mà cô hằng tưởng tượng. Người đứng trước mặt cô lúc này...không giống Triệu Thiên Yết trong lòng cô chút nào. Là một ai đó xa lạ hơn, lạnh lùng hơn và khó chạm tới hơn bao giờ hết.

"Vẫn là những lý do quen thuộc nhỉ?"

Triệu Thiên Yết buông một câu nhẹ bẫng, rồi dứt khoát xoay người bỏ đi, để lại một khoảng không gian trống rỗng đến tê tái. Bóng lưng anh xa dần, khuất sau những dãy kệ sách cao vút, cô độc và kiêu ngạo.

Hoa Nhân Mã cứ đứng đó, trái tim trĩu nặng như đeo đá. Cô không hiểu. Chẳng lẽ thích một người vì họ ưu tú, vì họ đẹp trai và tài giỏi là một cái tội sao? Hay điều mà Triệu Thiên Yết thực sự tìm kiếm không phải là sự ngưỡng mộ, mà là một điều gì đó sâu thẳm hơn cô chưa bao giờ thấu hiểu?

...

Dưới ánh đèn vàng nhập nhòe nơi khuôn viên trường, Triệu Thiên Yết tựa lưng vào thân cây cổ thụ, đôi mắt nhắm nghiền như muốn gột rửa đi dư vị đắng chát trong lồng ngực. Tiếng bước chân thình thịch, dồn dập từ phía sau khiến anh không cần mở mắt cũng biết là ai.

"Thiên Yết! Anh đứng yên đó cho em!"

Đới Bạch Dương lao tới như một cơn lốc, hơi thở còn dồn dập vì chạy một quãng đường dài đuổi theo. Gương mặt đỏ bừng vì cả mệt lẫn bất bình:

"Ban nãy em nghe được cuộc đối thoại của anh và Nhân Mã rồi. Sao anh cứ dùng cái thái độ lạnh nhạt đó thế?!"

Triệu Thiên Yết chậm rãi mở mắt, ánh nhìn phẳng lặng như mặt hồ không gợn sóng, thản nhiên đáp: "Anh chỉ nói sự thật. Cô ta thích một hình mẫu mà cô ta tự vẽ ra, không phải thích anh."

"Sự thật cái con khỉ!" Đới Bạch Dương gắt lên, vò rối mái tóc vì ức chế. "Cậu ấy đã kiên trì suốt cả tháng trời, theo chị Ma Kết học làm bánh mỏi cả tay. Anh có cần tàn nhẫn đến mức phủ nhận mọi lý do Nhân Mã thích anh không?"

"Liên quan gì đến em?"

Đới Bạch Dương tức đến đỏ mặt: "Em bất bình thay bạn em được chưa?"

"Thích một người đẹp trai, tài giỏi, tốt bụng thì có gì sai?"

Triệu Thiên Yết quay mặt đi, nhìn về phía tòa thư viện đã bắt đầu lên đèn, giọng bỗng chốc trầm xuống: "Bạch Dương, nếu một ngày anh không còn là 'Thiên Yết hoàn hảo', không còn vẻ ngoài này, không còn tài giỏi...cô ta liệu có còn đứng đó không? Hay cũng giống như bao người, quay lưng đi ngay khi nhận ra anh cũng chỉ là một con người đầy khiếm khuyết?"

Đới Bạch Dương bỗng lặng thinh, cơn giận trong lòng như bị dội một gáo nước lạnh. Cậu nhìn thấy trong bóng tối mờ ảo, bờ vai của anh mình dường như run nhẹ - một sự yếu đuối hiếm hoi mà Thiên Yết thể hiện sau lớp vỏ bọc hoàn hảo. Cậu hiểu, vết thương của Thiên Yết vẫn âm ỉ chảy máu mỗi khi có ai đó dùng những lời tán dương hào nhoáng để tiếp cận anh.

"Anh...lạnh lùng không giúp anh bớt đau đâu, nó chỉ làm anh cô đơn thêm thôi." Đới Bạch Dương đặt tay lên vai anh, siết nhẹ một cái như lời khích lệ của cậu em trai dành cho anh trai. "Nhân Mã nhìn năng nổ vậy thôi chứ ngốc lắm. Nếu chỉ vì vẻ ngoài, cậu ấy đã bỏ cuộc từ tuần đầu tiên rồi. Có lẽ, cậu ấy chưa biết cách diễn đạt thôi."

Triệu Thiên Yết khẽ thở dài, một hơi thở dài mang theo bao nhiêu trăn trở. Anh không gạt tay Đới Bạch Dương ra, đó đã là một sự nhượng bộ lớn nhất mà anh có thể làm lúc này.

"Về thôi. Muộn rồi." Thiên Yết buông một câu, rồi sải bước đi trước.

Đới Bạch Dương nhìn theo bóng lưng đơn độc ấy, lòng thầm hi vọng rằng lời khuyên của mình và ngọn lửa nhiệt tình của Hoa Nhân Mã có thể đủ sức sưởi ấm tâm hồn đã đóng băng bấy lâu của Triệu Thiên Yết. Bởi vì cậu biết, dưới lớp băng dày kia, là một trái tim khao khát được yêu thương chân thành hơn bất cứ ai.

...

"Em con vừa được khen thưởng ở trường đấy, con cũng ráng học hành chăm chỉ như em đi."

"Em con đi học về thấy mẹ gói bánh liền lên lầu cất cặp xong chạy xuống giúp mẹ ngay. Còn con về đến nhà là chui rúc trong phòng làm gì thế hả?"

"Bảo Bình, con xem em con kìa, nó nhỏ tuổi hơn con mà hiểu chuyện biết bao. Con đấy, lại nói chuyện với họ hàng đi, cứ lầm lì ai mà yêu thích cho được?"

Những câu nói quen thuộc ấy không cần ai nhắc lại, chúng đã tự động vang lên trong đầu Đinh Bảo Bình như một đoạn ghi âm cũ kỹ, lặp đi lặp lại đến mức anh chẳng còn buồn phản kháng. Anh tựa lưng vào ban công sắt lạnh lẽo, cạch, ánh lửa nhỏ le lói phát ra từ chiếc bật lửa, soi rõ gương mặt anh trong vài giây ngắn ngủi. Điếu thuốc được đưa lên môi, khẽ rít một hơi sâu rồi chậm rãi thở ra làn khói trắng đục. Mùi thuốc lá cay nồng vây lấy anh giữa không khí đêm lạnh buốt. Dưới chân anh, phố xá vẫn tấp nập, đèn xe kéo thành những vệt sáng dài bất tận. Chỉ có anh đứng đây, lạc lõng giữa khoảng không của chính mình. 

reng reng reng

Tiếng chuông điện thoại bất ngờ vang lên, phá tan màn đêm tĩnh mịch. Đinh Bảo Bình liếc nhìn màn hình - một chữ "mẹ" hiện lên rõ ràng, ngắn gọn nhưng sức nặng của nó đủ để khiến vai anh trĩu xuống. Không chút do dự, anh bấm tắt máy.

reng reng reng

reng reng reng

Từng hồi chuông điện thoại vẫn dai dẳng vang lên, cuối cùng Đinh Bảo Bình thở ra một hơi, nhấc máy, giọng điệu đặc quánh vẻ mệt mỏi: "Mẹ lại gọi con có chuyện gì?"

[Mẹ nhớ con lắm đấy. Con về nhà ít ngày đi.]

Giọng người bên kia bình thản đến lạ kỳ. Bảo Bình không biết bà vô tâm đến mức không nhận ra, hay cố tình phớt lờ sự khó chịu trong lời nói của anh. 

Lạ thật. Nghe xong, Bảo Bình chợt nhận ra mình không còn bực như tưởng tượng. Thay vào đó, một cảm giác nực cười trào dâng. Anh thừa biết cái gọi là "nhớ" ấy chưa bao giờ xuất phát từ người mình gọi là mẹ. Nó chỉ xuất hiện khi đứa con trai út của bà - viên ngọc quý mà bà hết mực trân trọng - bỗng dưng nhớ đến người anh trai mang tên Bảo Bình.

"Bảo Bình, chào chú đi con."

"Bảo Bình, đây là em trai con. Từ giờ con là anh, phải nhường nhịn em nghe chưa?"

"Bảo Bình, em trai con mà có mệnh hệ gì thì con đừng hòng bước chân vào cái nhà này nữa!"

Ký ức lờ mờ ùa về như thước phim quay chậm, nhòe nhoẹt và đầy vết xước. Năm anh lên 7 tuổi, mẹ tái hôn. Một người đàn ông xa lạ bước vào cuộc đời anh, kéo theo một "gia đình mới" mà anh buộc phải học cách thích nghi. Rồi đứa em trai chào đời, trắng trẻo bụ bẫm, được cả nhà nâng nịu như một viên ngọc quý. 

Dù khi ấy chỉ là một đứa trẻ non nớt, Bảo Bình vẫn cố gắng trở thành một đứa con ngoan. Không mè nheo, không đòi hỏi. Không làm phiền, không gây rắc rối. Anh học cách im lặng, học cách nhường nhịn, học cách chăm sóc người em trai cùng mẹ khác cha. Để rồi sau tất cả, thứ anh nhận lại là một sự thấu hiểu chua chát: "Đứa trẻ hiểu chuyện thường không có kẹo ăn." Ánh mắt mẹ dần không còn dừng trên người anh. Những cái ôm ấm áp, những lời dỗ dành dịu dàng, tất cả đều chuyển sang đứa em trai kia. Ban đầu, anh tủi thân. Sau đó tức giận, ghen tị. Rồi thời gian trôi qua, cảm xúc ấy mòn dần, để lại trong anh một lớp vỏ vô cảm dày cộp.

"Con bận rồi, không về được."

[Suốt ngày cứ bảo bận bận bận! Con có làm cái quái gì đâu mà bận!!]

"Bà có hỏi han gì tôi đâu mà biết tôi làm gì?!!" Đinh Bảo Bình chẳng thể nào giữ nổi bình tĩnh nữa, giọng gắt lên.

[Đinh Bảo Bình! Con ăn nói kiểu gì thế hả?!!]

"Nói đứa con trai cưng của bà nếu nhớ tôi thì tự đến đây mà gặp."

Đinh Bảo Bình chẳng còn muốn giữ lấy lớp mặt nạ khách sáo cuối cùng, thẳng thừng đáp. Điếu thuốc trên tay đã cháy lụi từ bao giờ, chỉ còn lại tàn tro rơi lả tả xuống mặt sàn. Không để đối phương nói thêm lời nào, anh dứt khoát cúp máy. Tiếng tút tút khô khốc vang lên giữa màn đêm. Bảo Bình ngẩng đầu nhìn bầu trời đêm, nơi những vì sao nhỏ lấp lánh rực rỡ. Thứ ánh sáng đẹp đẽ ấy hình như đang cười nhạo nỗi lòng nặng trĩu của anh.

Đôi khi Đinh Bảo Bình tự hỏi, nếu ngày xưa anh không làm một đứa con trai ngoan ngoãn, nếu anh ích kỷ, ồn ào, hư hỏng thì liệu mẹ có vì thế mà để mắt đến anh, nhìn anh trách mắng rồi nhẹ giọng khuyên nhủ? Ý nghĩ ấy vừa lóe lên đã khiến Bảo Bình cười tự giễu. Cuộc sống này tàn nhẫn ở chỗ nó không bao giờ tồn tại hai chữ "giá như".

...





kim ngưu đã đăng một bài viết

kim ngưu giai điệu nhỏ về em

bạch dương em nào dọ 🫨

 kim ngưu hỏi làm gì?

bạch dương hong biết nên mới hỏi

kim ngưu liên quan gì không mà hỏi?

 bạch dương anh với anh thiên yết như đúc một khuôn ra vậy 🙃 người ta quan tâm mà cũng này nọ

kim ngưu kệ mày

↪ bạch dương cái nết khó ưa thế kia bảo sao không ai thích!

↪ bảo bình +1

ma kết +2

thiên bình +3

 song tử muốn cộng nhưng chợt nhớ có nhỏ song ngư thích ổng|xóa

kim ngưu :)



thiên yết nhuộm lại tóc đen rồi à

kim ngưu ừm

thiên yết thế mà bảo nhất quyết không nhuộm lại đen

 kim ngưu tại nhìn màu tóc cũ trông đổ đốn quá

thiên yết nhuộm tóc đen là không đổ đốn à 🤡

 kim ngưu maybe :D

thiên bình nhuộm lại cũng không khiến anh bớt khốn nạn đâu kim ngưu 😏

kim ngưu ồ vậy sao vị hôn thê :)

thiên bình đừng có gọi như vậy tởm lắm :) 

kim ngưu 💁



song ngư tóc vàng hay tóc đen gì ảnh đều đẹp điên|xóa

song ngư đúng là chồng em có khác|xóa

song ngư tóc đen hợp với anh lắm ạ

↪ song tử 😔

song ngư gì nữa nhỏ này?

 song tử xem anh ta đối xử như thế với mày kìa|xóa

↪ song tử mong bạn sớm tỉnh ngộ

 song ngư ?



kim ngưu cho tới khi anh hoàn toàn thoát khỏi gia đình đó|xóa

kim ngưu đợi anh thêm chút nữa thôi em nhé|xóa





...





ma kết đã đăng một bài viết

ma kết đi healing cuối tuần ~

bạch dương chị đi đâu mà giờ chưa về?

ma kết đi chơi

↪ bạch dương gửi địa chỉ cho em, em ra đón chị

ma kết chị tự về được

↪ bạch dương con gái con lứa đi đêm về nguy hiểm

bạch dương chị đừng có bịa thêm lý do gì nữa

bạch dương chị gửi lẹ đi

ma kết rồi rồi để chị gửi, gì mà hối dữ thằng nhóc này

ma kết em quản chị còn hơn mẹ chị :)

bạch dương chị đứng đợi ở đó đấy đừng có chạy lung tung

↪ ma kết cái thằng nhóc này chị lớn to đầu rồi chứ con phải con nít nữa đâu mà chạy lung tung :)?

thiên bình ôi người chị khờ khạo của tôi

cự giải +1

xử nữ +2

ma kết ?



thiên bình nay chị tui dịu keo thế 😋

ma kết chị mày lúc nào chả thế?

thiên bình tròi tròi coi bả nay tự luyến dữ chưa kìa

ma kết chị đây tự luyến có cơ sở nhá 😎

thiên bình @xửnữ @sưtử @cựgiải ê dô coi thử phải bà kết hong bây?

cự giải ủa ai lạ vậy?

sư tử có khi nào bả bị hack acc hong?

 xử nữ chắc vậy ròi

ma kết bữa sau gặp là tao nhai đầu từng đứa

thiên bình nhà ngươi là ai trả chị ma kết lại đây cho ta 🫵

cự giải không thì ngươi sẽ biết sức mạnh của bọn ta

sư tử nhân danh chính nghĩa chúng ta sẽ diệt trừ ngươi

xử nữ phép thuật winx enchantix

thiên bình 🧚‍♀️🧚‍♂️

ma kết chị lạy mấy đứa bây 🙏

ma kết giữ lại mặt mũi cho nhóm giúp chị 🙏



nhân mã ai chụp cho mà xinh tươi thế nhỉ ~

ma kết còn ai ngoài bé iu nhân mã 🌹

nhân mã hehe 😋

↪ song tử á à phát hiện nhỏ nha mẫn bỏ bạn đi mảnh 

song ngư phạt gấp tội không rủ chị em

 nhân mã hoi mà em quên 2 chị tha lỗi cho em nhóe 🫶

nhân mã bữa sau em bù lại nè ~

nhân mã @makết bữa sau 4 đứa mình set kèo nha chị iu

 ma kết lúc nào cũng sẵn sàng bay nhảy cùng 3 người đẹp

↪ song tử ỏoooo

song ngư ỏ 😍





...





ra đường nhớ đội quần (5)

thiên bình

@makết chị iu ơi

nay chị đi chơi với nhân mã hả?




ma kết

đùng gòi




thiên bình

chị thân với nhân mã

khi nào thế?




ma kết

cũng gần đây thôi

sao thế?




sư tử

chị vẫn chưa hiểu

ẩn ý của thiên bình

đúng không =)))




ma kết

là sao?




sư tử

chị không nhớ chuyện

cuối năm ngoái à?




cự giải

có một đợt thiên bình

cãi lộn với đám bạn của

nhỏ em họ em á chị

là trong đó có nhân mã =))




xử nữ

mà đến giờ tao vẫn không biết

sao mày cãi nhau luôn á thiên bình?




thiên bình

vì mày chứ ai|xóa

con nhỏ họ hạ đó|xóa

hiểu lầm thôi

bỏ qua đi




ma kết

à...nhớ rồi...

chắc hiểu lầm thôi

chứ nhân mã tốt bụng lắm




thiên bình

em cũng có nói gì đâu =))

chỉ là thấy chị đi chơi

với nhân mã nên cũng

hơi tò mò thôi




sư tử

thật ra nhỏ thiên bình

hỏi vậy ý là dỗi sao chị

không rủ nó đi chơi á =))




thiên bình

không có nha mày :)




ma kết

vậy ó hỏ :D

vậy để bữa sau

chị em mình đi nhóeee




thiên bình

thôi chị bỏ tôi rồi

giờ đòi quay lại à?

chị định bắt cá hai tay sao?




cự giải

nữa hả =))




sư tử

nhỏ thiên bình chuẩn bị

đóng tiểu phẩm đấy =)))

đừng ai hùa theo




xử nữ

=)))




ma kết

đã hiểu =)))




cự giải

chuyện hiển nhiên mà =)))




thiên bình

ủa alo?

có cần làm vị khum?

đã xem

giờ mới dỗi thật nè :)

đã xem




🍂

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com