nhật ký số 03
redamancy
Một tình yêu trọn vẹn, em yêu người đúng lúc người cũng yêu em
‧₊˚🖇️✩ ₊˚🎧⊹♡
"Mới có tí tuổi đầu mà yêu với chả đương, học hành sa sút hẳn!" Giọng cô Hoa cất lên đầy vẻ khó chịu, xé tan bầu không khí yên ắng trong phòng giáo viên.
"Bọn trẻ đang tuổi tò mò về chuyện đôi lứa mà chị, có gì chị từ từ nhắc nhở đừng có gắt quá tụi nhỏ sợ."
Kim Ngưu đang ngồi chấm bài kiểm tra, khẽ dừng bút, ngẩng đầu lên, giọng nói nhẹ nhàng như xoa dịu ngọn lửa của vị giáo viên bàn bên cạnh.
"Em hiền quá rồi Kim Ngưu!" Cô Hoa thở dài, lắc đầu.
Kim Ngưu cũng chỉ biết cười đáp lại, rồi tiếp tục công việc chấm bài của mình. Bất chợt, tiếng thông báo tin nhắn vang lên. Nhìn tên hiển thị trên màn hình, khóe môi cô bất giác cong lên nụ cười rạng rỡ. Gõ vội vài dòng tin nhắn trả lời, cô Kim Ngưu khẽ ngả người tựa vào ghế, ánh mắt vẫn vương vấn nụ cười dịu dàng. Cô và bạn trai cũng hẹn hò từ những năm cấp 3 đến tận giờ, cô cũng đã ngót nghét 26 tuổi rồi.
"Thiệt là...cũng dễ thương phết." Kim Ngưu bất giác thốt lên khi chìm vào miền ký ức ngày ấy.
"Em cười gì thế Kim Ngưu?"
"Dạ không có gì, chỉ là em nhớ lại một vài chuyện thôi." Kim Ngưu đáp, nụ cười vẫn đọng trên môi, như một đóa hoa vừa hé nở.
ᯓᡣ𐭩
"Kim Ngưu, Kim Ngưu, này Kim Ngưu!!"
Tôi giật nảy mình, quay phắt lại lườm chủ nhân của giọng thét chói tai vừa rồi: "Có cần hét vào tai tao thế không!"
"Ai bảo mày ngồi ngơ tao gọi không trả lời chi!" Cự Giải, cô bạn thân chí cốt của tôi, bĩu môi đáp.
Tôi không thèm để ý đến Cự Giải nữa, lôi vở bài tập trong hộc bàn ra ngồi làm. Cự Giải thấy thế liền ngồi xuống bên cạnh, giương cặp mắt to tròn nhìn tôi, nở một nụ cười tinh quái:
"Hay là tương tư anh nào nên mới ngẩn ngơ như thế?"
"Điên." Tôi đáp cụt lủn, mặt vẫn cắm vào vở.
Cự Giải vẫn không chịu buông tha, dùng ngón tay chọt chọt vào má tôi: "Hình như anh nào bên 12A phải không ta?"
"Điên hả! Tao có thích anh Song Tử đâu!!" Tôi hất tay Cự Giải sang một bên, tông giọng bỗng nhiên cao vút.
Cự Giải cười phá lên, tiếng cười vang vọng khắp lắp học: "Tao chưa có nói là mày thích anh Song Tử à nha. Lộ rồi nha cưng."
Tôi cứng đờ người, thôi rồi, toang thật rồi. Quay sang nhìn nhỏ bạn thân đang cười ngặt nghẽo trước mặt liền lắp bắp đáp:
"Tao...tao...không có thích...mày đừng có nói bậy bạ!"
"Hửm? thiệt không?"
Cự Giải đặt tay lên bên má tôi, nở một nụ cười ranh mãnh khiến tôi nổi hết da gà. Cuối cùng, tôi đành đầu hàng, thở dài bất lực:
"Cái con nhỏ này...haizz....hình như tao có cảm tình với anh ấy thật."
"Mày không khai thì tao cũng đoán được rồi, chỉ là tao muốn chính miệng mày xác nhận thôi. Ngày nào chả đi học rồi đi về cùng nhau mà bảo không có gì chắc tao tin!"
Cự Giải nhếch miệng một cái rồi bỗng nhiên giọng điệu trở nên nghiêm túc :
"Vậy mày có tính tỏ tình không?"
"Tao không biết nữa, lỡ đâu ảnh không thích tao thì sao?" Nỗi lo lắng hiện rõ trong giọng tôi.
"Lỡ cái gì mà lỡ, tao chắc chắn là anh Song Tử cũng thích mày. Không ai rảnh đến mức ngày ngày đón đưa người mình không thích đâu" - Cự Giải đập bàn một cái rầm, khí thế hừng hực - "Tiến lên cho bà không có chần chờ gì nữa!"
Nhìn khí thế ngút trời của cô bạn thân tôi liền phì cười, nhưng hình như tôi cũng bị nó ảnh hưởng, gật đầu đáp lại:
"Tao...được rồi! Chiều nay tao sẽ tỏ tình luôn...cùng lắm thì bị từ chối thôi."
"Đúng là cơ hội hiếm có nữ hoàng băng giá Lữ Kim Ngưu bày ra bộ dạng đáng yêu này nha." Cự Giải chọt vào eo tôi một cái rồi xoay người chạy đi một mạch.
"Ngọc Cự Giải!! mày không đâm chọt tao là không yên à?!"
..
Tôi đứng trước cổng trường mà trái tim đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực, bàn tay vô thức vò chặt vạt áo đến nhàu nhĩ. Một đợt gió nghịch ngợm thổi qua làm mái tóc tôi rối tung lên. Khẽ vén lại vài lọn tóc lòa xòa trước mặt, tôi chợt nhớ hình như lần đầu gặp anh cũng là tại cổng trường này.
Tôi vẫn còn nhớ như in buổi sáng định mệnh ấy. Ngày đầu nhập học nhưng tôi lại ngủ quên, thế là chân thấp chân cao hối hả chạy đến trường, chẳng thèm ngó đường xung quanh. Hậu quả là đâm một cái ầm vào anh, Hoàng Song Tử.
Ấn tượng đầu tiên không mấy tốt đẹp ấy vậy mà lại là khởi đầu cho một mối duyên kỳ lạ. Chẳng hiểu bằng cách nào, số lần tôi và anh chạm mặt nhau ngày càng nhiều, từ hành lang lớp học đến căn-tin trường, rồi những buổi tan học vô tình chung lối. Dần dà, tôi và anh bắt đầu trò chuyện, rồi bất ngờ phát hiện ra nhà cả hai chỉ cách nhau một khu xóm nhỏ.
"Kim Ngưu."
Giọng nói trầm ấm quen thuộc vang lên kéo tôi về thực tại. Tôi khẽ quay sang phía vừa gọi tên mình.
"Anh xin lỗi, em chờ có lâu không? Tại cô chủ nhiệm gọi anh nhờ vài việc nên giờ anh mới ra." Song Tử vừa nói vừa thở dốc, vầng trán lấm tấm mồ hôi.
"Em cũng vừa ra thôi ạ. Anh làm gì chạy thục mạng thế kia." Tôi cười nhẹ đáp.
"Thì anh không muốn em đợi anh mà."
Song Tử gãi đầu ngượng ngùng, ánh mắt lấp lánh vẻ quan tâm. Hành động nhỏ ấy khiến tôi bất giác đỏ bừng mặt, lắp bắp đáp:
"Mình về thôi anh."
"Ừm."
Vì nhà của anh và tôi khá gần trường nên cả hai đều quyết định đi bộ, coi như tăng cường sức khỏe vậy. Mọi hôm, chúng tôi luôn có vô vàn chuyện để nói, từ bài vở trên lớp đến những câu chuyện phiếm vu vơ. Thế nhưng hôm nay, một sự im lặng lạ thường bao trùm lấy không gian giữa hai đứa. Tôi không thể chịu đựng được cái không khí gượng gạo này, lại nhớ đến lời quyết tâm phừng phực nói với cô bạn thân Cự Giải, thế là tôi hít một hơi thật sâu, quyết định mở lời trước:
"Anh Song Tử...em có chuyện này muốn nói với anh."
Anh cũng dừng bước lại, quay sang nhìn tôi: "Anh cũng có chuyện muốn nói với em."
"Sao cơ ạ?" Tôi ngạc nhiên nhìn anh, đầu mọc đầy những dấu hỏi.
Song Tử nhìn bộ dạng ngờ nghệch của tôi bật cười, nhẹ nhàng xoa đầu tôi: "Để anh nói trước nhé?"
"Vâng.." Tôi lúng túng đáp.
"Chúng ta quen biết nhau cũng gần một năm rồi nhỉ...Kim Ngưu, không biết những hành động của anh có khiến em có nhận ra không rằng...anh...anh thích em. Em biết không Kim Ngưu, từ lần đầu gặp ngày khai giảng, anh đã chú ý đến em rồi."
Tôi tròn mắt nhìn Song Tử, trong đầu vang vẳng từng lời của anh. Song Tử nói thích tôi? Anh ấy thích tôi??
Thấy tôi mãi không trả lời, Song Tử nhẹ giọng nói tiếp, ánh mắt thoáng chút lo lắng: "Anh biết rất khó tin...em không cần vội...anh sẽ đợi."
"Không cần đợi đâu ạ."
Chưa để anh kịp nói hết, tôi đã vội vàng lên tiếng.Tôi thấy đáy mắt anh khẽ dao động, như có tia hi vọng vừa lóe lên.
"Em cũng thích anh." Tôi nói, giọng tuy nhỏ nhưng lại chứa đựng tất cả sự chân thành.
"Ha-a-ả...em...em"
Song Tử không thể giấu được sự kinh ngạc, nhìn tôi như muốn xác nhận lại.
"Song Tử, em thích anh."
Tôi lặp lại từng chữ rõ ràng, khóe môi không tự chủ được mà tạo nên một đường cong nhẹ.
Song Tử bỗng nhiên im lặng khiến tôi khó hiểu, định mở lời hỏi thì bất ngờ cảm nhận được hơi ấm từ đỉnh đầu thoáng qua. Song Tử nhẹ nhàng ôm tôi vào lòng, một cái ôm siết chặt nhưng đầy dịu dàng. Tôi cũng không chối từ, khẽ rúc vào lồng ngực anh, cũng nhờ đó mà nghe được nhịp tim đang đập thình thịch của anh, một nhịp đập hòa cùng nhịp đập của tôi, tạo nên bản giao hưởng của tình yêu chớm nở.
ᯓᡣ𐭩
Tính từ ngày ấy đến giờ, tôi và Song Tử đã cùng nhau bước qua chặng đường 10 năm hẹn hò. Mười năm ấy, dĩ nhiên không phải lúc nào cũng trải đầy hoa hồng. Những giận hờn, những cuộc cãi vã tưởng chừng như không thể hàn gắn đã không ít lần thử thách tình yêu của chúng tôi. Nhưng rồi, sau tất cả, tôi và anh vẫn về với nhau, bền chặt hơn, thấu hiểu hơn.
'Sợi dây tơ đã chọn anh và em rồi, dù có gian nan thế nào cũng không thể đứt đâu' . Mỗi lần cãi nhau anh đều làm lành với tôi bằng câu nói đó, như một lời cam kết, một niềm tin bất diệt luôn xoa dịu mọi tổn thương trong tôi.
"Cô Kim Ngưu ơi! Cô về lớp mình đi ạ, bạn Hương với bạn Quốc đang cãi nhau to lắm ạ! Không ai ngăn được cô ơi!"
Tiếng một cô học trò nhỏ hối hả chạy vào, giọng gấp gáp kéo tôi giữa những dòng ký ức ngọt ngào về với thực tại.
"Chị Hoa, chị chấm giúp em số bài còn lại với ạ, em về lớp một tí." Tôi quay sang nhờ đồng nghiệp.
"Ừm, em về lớp giải quyết đi để chị."
"Vâng, em cảm ơn." Tôi gật đầu cảm ơn rồi nhanh chân chạy về lớp học theo cô học trò nhỏ.
"Này các em sao lại..."
Tôi chưa kịp nói hết câu đã bị cảnh tượng trước mắt làm cho ngơ ngác. Cả lớp học như vỡ òa trong tiếng reo hò phấn khích, trên bục giảng, một bóng hình cao lớn, quen thuộc đang đứng đó.
"Anh....anh Song Tử...sao anh..."
"Kim Ngưu." Song Tử nhẹ nhàng gọi tên tôi, kéo tôi ra khỏi dòng suy nghĩ hỗn loạn.
Tôi ngơ ngác nhìn anh. Song Tử mặc một chiếc áo cổ lọ màu trắng tinh khôi, bên ngoài khoác chiếc măng-tô màu nâu trầm càng làm nổi bật dáng vẻ thư sinh và đôi chân dài thẳng tắp của anh. Cái khí chất ngời ngợi này vẫn như năm tháng học trò ấy, không hề vơi đi mà thậm chí ngày càng cuốn hút hơn. Tôi vẫn chưa hết bàng hoàng thì đã thấy một bó lily xuất hiện trước mắt.
"Tặng em." Anh nói, ánh mắt dịu dàng đến lạ.
Tôi nhận lấy bó hoa từ tay Song Tử, mùi hương thanh khiết của lily lan tỏa, xoa dịu chút bối rối trong tôi. Bỗng nhiên, anh quỳ một bên chân xuống. Một luồng điện tê liệt chạy khắp cơ thể, tôi biết anh đang định làm gì.
Song Tử lấy trong túi ra một chiếc hộp nhỏ màu đỏ nhung, chìa ra trước mặt tôi, dịu dàng cất giọng:
"Kim Ngưu, em...đồng ý lấy anh chứ?"
"Em...đồng ý."
Tôi không kìm được mà nức nở, những giọt nước mắt hạnh phúc lăn dài trên má. Cả lớp học vỡ òa trong tiếng vỗ tay và reo hò. Song Tử lấy lấy nhẫn đeo vào ngón áp út của tôi, chiếc nhẫn vừa vặn, như thể được sinh ra để thuộc về tôi. Anh đứng dậy, nhẹ nhàng ôm tôi vào lòng, thủ thỉ bên tai:
"Anh không hứa sẽ bên em mãi mãi, nhưng anh hứa còn có mặt trên đời ngày nào thì anh vẫn yêu em ngày đó."
Sau màn cầu hôn đầy cảm động của Song Tử, tôi đến văn phòng giáo viên xin phép được về sớm. Các thầy cô ai nấy cũng biết chuyện, mỉm cười chúc mừng tôi, vui vẻ gật đầu đồng ý.
Tiết trời mùa xuân ấm áp, từng cơn gió thổi nhè nhẹ qua từng tán cây mang theo hương hoa thoang thoảng. Tôi nắm chặt tay anh, cùng nhau sánh bước trên sân gạch men của trường, lòng tràn ngập hạnh phúc.
"Song Tử này, sao anh lại tặng em hoa lily thế?" Tôi nhìn bó hoa trong tay, có chút tò mò hỏi anh.
Song Tử không trả lời câu hỏi của tôi, anh quay sang nhìn tôi với ánh mắt trìu mến, khóe môi khẽ cong lên nụ cười. Anh đưa tay nhẹ nhàng xoa đầu tôi, như một thói quen mà anh đã làm suốt bao năm qua. Tôi thầm nghĩ, có lẽ đối với anh, một lời nói không thể diễn tả hết ý nghĩa của loài hoa này, cũng như tình yêu anh dành cho tôi.
‧₊˚🖇️✩ ₊˚🎧⊹♡
It's heavenly to be with you
Thật tuyệt vời khi ở bên em
end.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com