Chương 31.
Trình Nhân Phong và Tôn Hạo Dân vẫn tiếp tục nổ ra "chiến tranh lạnh" gần cả tháng, chẳng ai nói năng với nhau câu này. Thoạt đầu, Tôn Hạo Dân biết mình đã sai, nên ra sức lấy lòng, nịnh nọt cô, nhưng Trình Nhân Phong cứ coi anh như không khí, chẳng thiết tha đáp lại. Dần dà, anh đâm nản, để cô muốn làm gì thì làm, chẳng thiết tha lấy lòng nữa. Thế nhưng, vì điều ấy mà cảm giác chông chênh trong tim lại ngày một xâm lấn trái tim anh, ngày một gần. Bất kể anh bận bịu ra sau, làm việc ngày đêm miệt mài thì cảm giác chông chênh bám rễ nơi tâm khảm ấy vẫn chẳng hề phôi pha.
Tầm tối, Tôn Hạo Dân làm việc đến tối muộn, lúc rời khỏi văn phòng thì trời đã tối mịt, màn đêm lộng lẫy phủ lấy thành phố với vẻ đẹp huyền bí. Anh để tài xế về trước, còn mình lững thững bước xuống con phố vừa sáng đèn.
Những tòa cao ốc san sát nhau lấp lánh ánh đèn. Ban ngày, những tòa kiến trúc này khoác lên mình cái vẻ lạnh lẽo, ấy vậy mà ban đêm lại có vẻ kiêu sa đến kỳ lạ. Tôn Hạo Dân chợt nhớ đến ngày xưa, tiểu Vũ từng nói với anh, mỗi một ánh đèn ở mỗi một tòa cao ốc đều lấp lánh như kim cương. Anh còn nói nhất định sẽ có một ngày, đem cho Tiểu Vũ một viên kim cương như thế. Không ngờ, ngày mà anh làm được, cô ấy đã không còn ở bên cạnh anh. Anh đã từng có ý định đem những nuối tiếc của anh với tiểu Vũ bù đắp trên người Trình Nhân Phong, nhưng rồi chợt nhận ra cuộc sống của Trình Nhân Phong và tiểu Vũ và anh quá khác xa. Gia cảnh của Tiểu Vũ lẫn của anh chẳng khấm khá, nên cô ấy cảm tưởng cao ốc rực sáng ánh đèn chính là kim cương, còn nàng công chúa sống trong tòa lâu đài như Trình Nhân Phong, tòa cao ốc sáng đèn đó cũng chỉ là vật thể vô tri vô giác, là tài sản mà nhà cô có thể sỡ hữu, chẳng có nghĩa lý này. Thuở ấy khi nhận ra điều này, lòng anh rất bức bối. Có lẽ vì sự tự ti từ trong tâm khảm ấy dần tích tụ mới khiến anh dễ sa đà ngoại tình.
Dù sao cũng là anh sai mới khiến cuộc hôn nhân tưởng chừng như hoàn mỹ này đi đến bước đường cùng, giam giữ anh và Nhân Phong trong một mê cung đau khổ chẳng biết tìm lối thoát.
Tôn Hạo Dân xách cặp công văn, cởi một nút trên áo sơ mi, chậm rãi thả bước trên đường phố nhộn nhịp. Anh lấy từ trong túi quần một điếu thuốc, chậm rãi rít một hơi. Gió hiu hiu nghịch mái tóc đã xuất hiện vài sợi bạc của anh, đốm đỏ trên điếu thuốc lập lòe, thi thoảng có một cặp tình nhân đi lướt qua anh, ánh đèn từ xe cộ nườm nượp lướt qua hắt vào người anh. Tôn Hạo Dân vẫn đứng đó, phì phà hút thuốc. Bóng lưng thẳng tắp nhưng lại ẩn chứa nỗi sầu bi vô tận.
Tôn Hạo Dân lơ đễnh bước vào một quán ăn nhỏ, ước chừng không đông khách lắm. Anh ngồi xuống một chỗ bất kỳ, gọi phục vụ mang rượu và thức ăn lên, lặng lẽ dốc cạn mọi ly rượu bày ra trước mặt, men say mát rượi ngấm vào người, anh khẽ chau mày, vậy mà nỗi chua chát vẫn chất chứa trong lòng. Thành phố này rộng lớn biết bao, song lại không một nơi để đi, một hướng để về, những gì anh có chỉ là khoảng không chống chếnh trong tim.
Bấy giờ, có mấy người chắc là khách quen bước vào quán rượu, mang theo tiếng cười nói rộn ràng. Quán vốn yên ả bỗng trở nên sống động, nao nức. Tôn Hạo Dân ngước mắt trông lên, song chả buồn để ý, rất nhanh lại cúi xuống, nhâm nhi ly rượu trên tay.
Một người đàn ông lướt qua người anh, bất chợt khựng lại như nhớ ra điều gì. Anh quay phắt đầu, ngó anh bằng ánh mắt chằm chằm đầy vẻ khó tin, lát sau mới kinh ngạc thốt lên: "Tôn Hạo Dân?"
Nghe gọi tên mình, anh ngẩng đầu lên không khỏi nghệch mặt: "Trương Thẩm Nhiên?"
Trương Thẩm Nhiên và Tôn Hạo Dân chẳng thân thiết là mấy, thậm chí từng có xích mích, nhưng theo lương tâm, nhìn thấy chai rượu đang vơi đi không ít đang bày trước mặt, ắt hẳn Tôn Hạo Dân đã uống rất nhiều, Trương Thẩm Nhiên cũng phải lên tiếng khuyên nhủ: "Anh đừng uống nhiều quá, không tốt cho sức khỏe đâu."
Nói rồi, Trương Thẩm Nhiên ngồi xuống chỗ trống đối diện Tôn Hạo Dân, gọi phục vụ thêm chén đũa rồi lại nhìn Tôn Hạo Dân, thở dài.
Tôn Hạo Dân vốn chẳng có hảo cảm gì với Trương Thẩm Nhiên, nhưng lúc này vẫn hồ hởi rót rượu cho anh, nói: "Chúng ta quen biết lâu rồi nhưng đây là lần đầu tiên nói chuyện với nhau nhỉ? Nào, cạn ly."
Trương Thẩm Nhiên nhìn chén rượu trước mặt, rồi lại nhìn Tôn Hạo Dân, suy tư một chút, rồi nói: "Tôi biết hôn nhân của anh và Freya xảy ra vấn đề, chắc anh sầu não lắm."
Nhìn Tôn Hạo Dân chợt cười lạnh, Trương Thẩm Nhiên có hơi nao núng, nhưng vẫn nói tiếp: "Tôn đổng, có lẽ anh nghĩ hôn nhân của anh thành ra như vậy, có một phần là do tôi, cho nên tôi không có quyền phán xét gì anh. Tôi cũng không định chỉ trích anh, phán xét anh. Nhưng tôi đứng ở góc độ là một người bạn của Freya, quen biết hai người đã lâu, hiểu khá rõ về cuộc hôn nhân của hai người, có mấy lời tôi phải nói với anh."
Tôn Hạo Dân cười nhạt: "Nhân Phong chắc đã kể hết với anh rồi nhỉ? Được rồi, anh muốn nói gì với tôi nào?"
Trương Thẩm Nhiên uống hết cốc rượu, chậm chạp lên tiếng: "Tôi nói ra chắc anh sẽ cảm thấy nực cười, cũng có thể không tin. Nhưng từ tận đáy lòng tôi mong anh và Freya có thể ở bên nhau đến "răng long đầu bạc", dù rằng tôi yêu cô ấy."
Nghe Trương Thẩm Nhiên nói, Tôn Hạo Dân ngẩng phắt đầu, bàng hoàng nhìn anh, nhưng rất nhanh ánh mắt anh đã cụp xuống, cười vẻ tự giễu: "Tại sao?"
"Anh và cô ấy rất hợp nhau, có thể nói là "trai tài gái sắc", là một cặp rất hợp." - Trương Thẩm Nhiên nói: "Tôi hiểu cô ấy, tính cách của cô ấy chỉ thích hợp để tôi đơn phương, yêu cô ấy như cái cách hâm mộ thần tượng, nếu yêu và ở bên cô ấy như một đôi, chỉ e là chúng tôi sẽ trở mặt thành kẻ thù mất. Cô ấy hiếu thắng, ái kỷ, đôi khi rất cổ quái. Nhưng mà...." - Trương Thẩm Nhiên nhìn Tôn Hạo Dân với ánh mắt châm chọc: "Nhưng tính cách này của cô ấy rất hợp với anh. Hai người có thể nói là "nồi nào úp vung đấy", không phải sao?"
Đoạn, anh nói tiếp: "Tôi biết ban đầu cô ấy đến với anh không phải vì tình yêu. Nhưng hai người đã ở bên nhau bao nhiêu năm trời, Freya không phải người vô cảm, cô ấy nhất định đã có tình cảm với anh, tình cảm theo cách tình yêu cũng có, mà tình thân cũng có. Sau khi phát hiện anh ngoại tình, tôi biết cô ấy không thể yêu anh như lúc đầu, cô ấy không thể coi như chưa từng có chuyện gì xảy ra. Nhưng tôi tin rằng, cô ấy không chịu ly hôn với anh, không chỉ bởi vì cô ấy không cam tâm khi dâng tất cả mọi thứ cô ấy cất công xây dựng cho người khác, không chỉ vì Trân Ny, mà còn là vì trong trái tim cô ấy vẫn chưa hoàn toàn buông bỏ gia đình này, buông bò tình cảm với anh, cũng hi vọng rằng hai người có thể tái hợp."
Anh nhìn thẳng vào mắt Tôn Hạo Dân, nói: "Tôi tin anh cũng vậy mà phải không?"
Tôn Hạo Dân uống hết cốc rượu trong tay, trầm tư một chút, nói: "Phải. Tôi vẫn còn tình cảm với cô ấy, đương nhiên tôi hi vọng chúng tôi có thể làm lành."
Trương Thẩm Nhiên chậm rãi nói tiếp: "Anh muốn cô ấy tha thứ cho anh cũng được thôi. Nhưng mà, dẫu rằng Freya mạnh mẽ đến thế nào nhưng cô ấy nhất định sẽ bị tổn thương. Nếu anh muốn cô ấy tha thứ cho anh ấy, thì anh phải nỗ lực lấy lòng cô ấy, tìm cơ hội nói chuyện thẳng thắn với cô ấy, bù đắp cho cô ấy. Tôi tin cô ấy sẽ hồi tâm chuyển ý mà thôi."
Tôn Hạo Dân nhìn Trương Thẩm Nhiên, chán nản nói: "Tôi có làm chứ. Nhưng cô ấy không để ý đến tôi, thậm chí coi tôi như không khí."
"Cho nên anh bỏ cuộc sao?" - Trương Thẩm Nhiên kinh ngạc thốt lên. Thảo nào Trình Nhân Phong và Tôn Hạo Dân lại làm vợ chồng, vì hai người y hệt nhau, đổi lại là Trình Nhân Phong cũng y như vậy mà thôi: "Cô ấy đã bị tổn thương, anh muốn bù đắp thì nhất định phải kiên trì, vì cô ấy không thể ngày một ngày hai mà quên hết đau khổ đó mà quay về bên cạnh anh được."
Ngừng một chút để suy nghĩ, Trương Thẩm Nhiên nói: "Anh có thể chăm sóc cô ấy từ những cái nhỏ nhặt nhất, để cô ấy cảm nhận được sự quan tâm của anh, dần dà sẽ hồi tâm chuyển ý thôi. Ví dụ như, nấu ăn cho cô ấy, giúp cô ấy mang giày, giúp cô ấy ngâm chân, mỗi ngày đều tặng hoa cho cô ấy..."
Nghe Trương Thẩm Nhiên nói, Tôn Hạo Dân ngẫm thấy cũng có lý, ngẫm lại thì anh không đủ kiên trì, thời gian qua lấy lòng cô ấy cũng chỉ là lời nói suông chứ không có làm gì, làm vậy, Nhân Phong không tha thứ cho anh là phải. Lời khuyên của Trương Thẩm Nhiên đúng là có lý, có lẽ anh sẽ làm theo.
"Anh cũng nên tìm dịp nào đó nói chuyện thẳng thắn với cô ấy, bày tỏ tình yêu của anh dành cho cô ấy. Cô ấy hiểu được tình cảm của anh, dần dà sẽ thay đổi mà thôi."
Tôn Hạo Dân chợt mỉm cười, nói: "Ngày kia là kỉ niệm ngày tôi và cô ấy quen nhau. Tôi sẽ nhân dịp này để nói chuyện thẳng thắn với cô ấy."
Anh nhìn Trương Thẩm Nhiên, chợt thấy tên này cũng không đáng ghét như anh nghĩ, cười, nói: "Cảm ơn anh."
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com