16
Chap 16 :
Đọc xong lá thư của em ... tự dưng đầu óc mình trở nên choáng váng ...mọi thứ như đang sụp đổ ngay dưới chân mình ... ngỡ ngàng ...hoang mang rồi hụt hẫng.....sống lưng như thể có dòng điện chạy dọc qua ...cái cảm giác mệt mỏi , khó thở tràn ngập ra khắp cơ thể ...lồng ngực nóng rang lên ... Mình cứ đứng trơ ra như thế.... đọc đi đọc lại từng nét chữ của em ....từng dòng một ... rồi lại lấy tay dụi mắt mấy lần ...cho chắc chắn rằng.... điều này không phải là đang xảy ra trong mơ ... chiếc khóa cổng cầm trên tay rơi xuống bàn chân sưng làm bầm tím lên lúc nào mình cũng chẳng hay ... lúc này mọi cảm giác đau đớn ngoài da thịt dường như không là gì so với nỗi đau quá lớn trong lòng kia ....
... Mình dùng hết sức bám vào cánh cổng ...rồi từ từ ngồi bệt xuống đất như người mất hồn... tay vẫn cầm lá thư em viết ... cơn đau đầu bất giác ập đến khiến mọi thứ như muốn nổ tung lên ...thần kinh chưa ổn định mà gặp cú sốc quá lớn khiến cơ thể mình như tê liệt ... mình ngồi thừ ra ... hai tay ôm lấy đầu ....không hiểu chuyện quái quỷ gì đang xảy ra ở hiện tại..... mới chỉ hôm qua em vẫn còn ở đây cười nói , cãi nhau chí chóe với mình ... mà giờ này chỉ vài tiếng xa nhau ... không biết em đang ở phương trời xa xôi nào ... cuộc sống đúng là rất khó ngờ ... hạnh phúc tưởng như đang nắm chắc trong tầm tay ... vậy mà ... chỉ trong một cái chớp mắt ... nó chỉ còn lại những kí ức buồn ..
... Bé Phước ngồi xuống bên cạnh ....chắc nó cũng lờ mờ đoán ra được điều gì đang xãy ra với mình và em.... thấy mình như thế , nhỏ cũng hơi sợ ... lí nhí hỏi :
- ... Trân viết gì hả anh ...???
... Mình đưa lá thư cho bé Phước một cách vô hồn ... gương mặt gục xuống đất sầu thãm ... cõi lòng tan nát ...
.... đọc xong lá thư , bé Phước im lặng rồi đứng dậy bước ra trước cổng đứng ... chắc nhỏ cũng bị shock....Lát sau nhỏ quay lại ngồi xuống gần mình an ủi :
- Anh đừng buồn nữa ... em tin là bé Trân sẽ sớm quay về mà ... tối qua lúc ngủ nhỏ còn dặn em là chăm sóc cho anh ....lỡ như nhỏ không có ở đây .... chắc nhỏ chỉ tạm xa anh một thời gian để tránh mặt ông Long thôi ... tin em đi ... nhỏ Trân nó ko xa anh được lâu đâu ...
- Sáng nay ... nhỏ đi lúc nào ... ??? - mình hỏi , nhưng cũng chẳng muốn quan tâm đến câu trả lời ...
- Em không biết ... sáng nay em tĩnh dậy đã không thấy nhỏ đâu nữa ... xuống hỏi cô Bảy giúp việc bà bảo sáng sớm nhỏ Trân đã xách xe đi rồi ...
- Ừ ... anh biết rồi ... giờ mày về đi ... anh muốn ở một mình ... - Mình buồn rầu đáp...
- Anh ...
- Mày nghe anh nói gì không ? - mình trợn mắt lên đe nạt ...
- Dạ nghe ... nhưng ...
- Biến về ... - mình hét lên ...
Bé Phước giật nãy mình bật ngữa ra phía sau ... rồi bé đứng dậy ...lủi thủi chạy ra leo lên xe thút thít khóc :
- Em xuống nhà bé Trân xem thử ...
...Ngồi một lát cho đầu óc tĩnh táo ... mình đứng dậy khóa cổng rồi bước từng bước vô hồn , lầm lũi tiến lên cầu thang rồi leo vào giường nằm ... có những nổi đau quá lớn khiến con người dường như trở nên vô cảm trước số phận ... không thể khóc được dù rất muốn xã hết ra cho lòng nhẹ nhõm ... úp mặt xuống gối mình cứ nằm như thế và suy nghĩ linh tinh ... có phải vì chuyện xảy ra trong toilet hôm dưới bệnh viện mà em lại nghĩ xấu về mình nên bỏ đi ko ?? ... hay là vì em ghen mình với nhỏ Phương thân mật với nhau chiều hôm qua ? chắc là không phải thế rồi ...nếu thế thì chắc chắn rằng em sẽ không bao giờ chịu nằm ôm mình cả buổi tối ? ....Muốn bật dậy chạy xuống nhà em nhưng nghĩ đi nghĩ lại... .xuống đó cũng chẳng giải quyết được chuyện gì , có khi lại càng khiến mình đau đớn thêm ... và xui xẻo nếu lỡ gặp lũ thằng Thiên , thằng Long thì có thể mình sẽ ko còn được gặp em nữa .. nhất là khi vừa mới mỗ xong .. vết thương còn chưa lành ....ăn một tuýt vào trăm phần trăm là sẽ đi luôn ... nghĩ đến càng thấy đắng trong lòng ... cơn đau đầu lại tiếp tục ập đến ......
... Mình ngồi dậy tiến lại gần chiếc bàn được đặt vào trong phòng lôi thuốc ra uống hi vọng kìm lại được cơn đau đầu đến không đúng lúc kia ... mỡ ngăn tủ ra ... những vĩ thuốc đã được bóc ra hết ... xếp theo thứ tự từng ngăn... từng ngăn một... theo liều lượng từng ngày trong chiếc khay màu hồng em vừa mua chiều qua ... trong ngăn tủ có mẫu giấy nho nhỏ cùng dòng chữ liêu xiêu của em kèm theo :
" .... Khi nào Tí trọc uống hết số thuốc này.... bé Trân sẽ về , em hứa...."
....Mình cầm tờ giấy lên ....bên dưới dòng chữ là nét vẽ nguệch ngọac như trẻ con lớp 1 của em.....một thằng đầu trọc nắm tay một con bé tóc cột 2 bên ....đang tung tăng trên đường đi ... bên cạnh là cỏ cây hoa lá mọc loạn cả lên.....thậm chí cỏ còn cao hơn cả cây .... mình đứng cười một mình mà nước mắt cứ thế trào ra ... vuốt phẵng phiu tờ giấy ... mình kẹp vào chiếc bùa cầu an em tặng cho mình hôm dưới bệnh viện rồi đặt lên bàn thờ trong nhà ... cầu cho những điều bình an nhất sẽ đến với em ....
" .. Anh sẽ đợi mà ...anh hứa ..."
....
....Quãng thời gian sau đó là quãng thời gian đen tối và tồi tệ nhất trong cuộc đời của mình cho đến lúc này ...phần vì suốt ngày lên đồn công an cùng lão đại để giải quyết chuyện đánh nhau và bồi thường cho chiếc xe của thằng khốn kia ... rồi cuối cùng phải mất một khoản kha khá mới được yên chuyện ... phần vì mới trải qua cú shock về chuyện tình cảm và thay gần 2/3 lượng máu của người khác vào cơ thể....nên mình hoàn toàn thay đổi thành con người khác ....lạnh lùng, ít nói , bất cần và cứng rắn hơn .... không còn vui vẻ , hoạt bát , hòa đồng với mọi người - điều mà thuờng thấy ở mình -như trước khi gặp em ... không còn là thằng gây tiếng cười cho mấy ông anh trong mỗi buổi nhậu ...không còn những buổi gặp mặt , đi chơi với mấy đứa bạn học cũ ... không còn những tối ngồi cãi nhau chí chóe với bé Phước đến tận đêm khuya mới về ... thay vào đó ...
... Mình ngập người trong rượu bia và những vụ đánh người.. ..... uống rượu - ngứa mắt ... lao vào đánh ... nói chuyện - lệch sóng ... lao vào chơi ....liếc mắt nhìn đểu - lao vào phang .... thậm chí đi thu tiền hụi cho lão Đại ... họ chỉ cần nhì nhằng hẹn tới hẹn lui.... là mình lao vào phang tới tấp mặc sức cho mấy ông anh can ngăn chữi bới rồi lần sau không cho đi ... lúc đó mình không thể nào kiềm chế được cảm xúc lại ....chỉ muốn lao vào giải tỏa luôn ... với ý nghĩ chỉ cần nằm viện thêm lần nữa ... có khi nghe tin em lại về thăm mình .... dại gái phát sợ ... Đến giờ này nghĩ lại ... quãng thời gian em rời xa đã làm mình thay đổi khá nhiều ...không có là thằng Tí Nhóc trong mắt xã hội nữa ... thay vào đó là một thằng nhóc máu lạnh ... sẵn sàng đâm chém người không ngán tay ...mình dần dần chìm sâu vào con đường tội lỗi ....những lúc như thế bé Phước luôn ngồi bên cạnh mình .. hết an ủi động viên rồi lại tìm cách răn đe ... nhiều lúc bé ngồi ôm mình khóc năn nĩ mình đừng như thế nữa ... nhưng mình đã trở thành con người vô cảm .... cứ hứa được vài hôm rồi lại đụng chuyện .... lên công an viết tường trình như cơm bữa ... lão Đại thấy mình trở nên như thế đâm ra cũng chán ... cấm cữa mình không cho lên nhà giao du với mấy ông anh ....mình cũng mặc kệ ... nằm ở nhà tiếp tục vùi đầu vào những chầu nhậu và những trận PK đẫm máu trong game để quên đi hết đi mọi thứ trong cuộc sống .... nhưng ....
.... Có những đêm say mềm ...nhớ em không chịu nổi ... mình bật dậy , lén chạy ra nhờ bác xe ôm bên cạnh chở xuống nhà em đứng ngắm tầm 15p cho đỡ nhớ rồi về ...riết rồi bác xe ôm tưởng mình bị điên sau chấn động ở đầu.... ra chợ mách mẹ mình... mẹ mình chỉ biết cười trừ rồi đưa tiền cho bác ... dặn dò chở mình xuống cẩn thận lũ thanh niên dưới đó ....
... Nhiều bữa ăn thậm chí khi cầm chén cơm lên là trong ngực mình lại đau nhói... không biết giờ này em có đã được ăn cơm chưa ... có được bình an không ? chỉ cần nghĩ đến việc giờ lỡ đâu giờ này em đi làm mướn ở một quán ăn nào đó , đang ngồi rữa chén trong khi người ta đang ăn uống sung sướng là mình bỏ luôn cơm ... lên giường nằm ...trẻ con quá
.... Nhiều lần vào lại quán cà phê cũ đối diện nhà bé Phước ... ngồi lại hàng ghế mà lần đầu tiên được nhìn thấy em cười ....tim mình như đau thắt lại ... ước gì một lần nữa được nhìn thấy cảnh như thế ....
... Không biết bao nhiêu lần mình với bé Phước tìm xuống nhà họ hàng của em để dò hỏi tin tức nhưng chỉ nhận lại được cái lắc đầu không biết ... những ánh mắt lãng tránh...vì họ không muốn trả lời ....
....Rồi nhiều khi ra đường buổi tối... lạc lõng giữa phố xá đông đúc ... nhìn thấy người ta chở nhau hạnh phúc trên xe ... tủi thân ... mình chỉ biết chui vào quán nhậu ven đường ngồi uống một mình đến say mềm ra thì thôi ... những đêm gặp trời mưa ... mình cũng mặc kệ ... cứ thế mà lầm lũi đi về mặc cho nước mưa tạt vào ướt hết cả mặc ... cơ thể run lên vì lạnh ... những lúc đó mình hay nghĩ lại ... ngày trước đám tang mẹ em ... em cũng từng lạnh như thế này ....
.... Bây giờ nhiều lúc nghĩ lại không hiểu tại sao lúc đó mình lại yêu em nhiều đến thế ...tưỡng chừng như cả thế giới này sụp đổ mình cũng cố gắng đứng dậy mà chống lưng cho em được sống ... bên em mình cảm thấy rất vui ... nhiều lúc em nghịch như con nít.... nhưng mình lại thích được mãi mãi ngồi ngắm nhìn em như thế ...quên hết mọi chuyện buồn vui , khổ ải trên đời ... nhưng cuộc sống đâu phải lúc nào cũng được như mình ước mơ ...
...
....
... Rồi gác qua mọi chuyện , không muốn làm mẹ mình buồn thêm nữa ... mình bắt đầu đi học lại để tạm quên đi tất cả ....Vì đợi tóc mọc lại và để ổn định tinh thần sau cú shock nên mình nhập học chậm 2 tuần so với lũ bạn ... cũng chẳng quan trọng vì trước sau gì cũng là đi học lại ...kiến thức đã có sẵn trong đầu rồi .... giờ chỉ moi ra và tua lại thôi ...
....Ngôi trường cấp 3 mình học cách nhà khoảng 1km ... là một ngôi trường khá có tiếng ở khu mình sống.... về lĩnh vực đâm chém nhau... hầu hết bọn học sinh ở trường này toàn là dân ăn chơi .... trai thì đâm chém , quậy phá ...gái thì đú đỡn , đi học mà phấn son lòe loẹt...Nói chung cũng chẳng có gì đáng ngại với bọn trẻ trâu này ... dù gì năm ngoái cũng đã có tiếng bật hiệu trưỡng còn gì ?? năm nay hi vọng vớt vát lại được chút ít số má ... nhưng đời éo như mơ ... hôm đầu đi học đã bị bọn trẻ con nó dằn mặt ...
....
... Ngày đầu tiên đi học ... mình cũng xúng xính quần xanh, áo trắng ,dép quai hậu ,cặp sách ...như ai .... chỉ khác mỗi cái chúng nó tụm năm tụm ba tung tăng đi đến trường.... thì mỗi mình mình lầm lũi tiến vào quán cà phê sát trường ngồi ngắm trời ngắm đất ngắm mây rồi chuyển qua ngắm người ... Đợi cho bọn nó vào trường gần hết mình mới nhét vội gói thuốc vào cặp rồi lững thững đi vào ... đã ở lại lớp rồi mà trong tình trạng chẳng quen biết ai cũng ngại thiệt ...bọn bạn lớp cũ thì chúng nó phắng hết lên buổi sáng chễm chệ ngồi khối 11 rồi ... đã thế lại còn nhập học muộn ... làm ma mới ở cái trường khốn nạn này .....buồn thiệt chớ
... Xách cặp vào cỗng trường thì thấy lão bảo vệ bụng phệ đang vác cái dùi cui... treo thỏng bên eo nhìn rất là oai nghiêm và tự tin khoe cá tính... Kể sơ qua lão bảo vệ này một xíu cho các bác dễ hình dung ... lão này ngoài 40 ...đã có vợ và hai đứa con trai sấp sĩ bằng tuổi mình ... lão này bị bệnh cuồng dâm level max ... cứ thấy mấy em nữ sinh bằng tuổi con mình... mặc quần vãi bó mông nỗi 2 nếp lằn sau đít ...hoặc mỏng manh trong tà áo dài lộ nội y ...là lão nhìn một cách đắm đuối và say mê ... nước dãi rớt xuống từng hàng ....chỉ thiếu điều lão chưa lao vào mà đè xuống mà rape thôi ... Ưu điểm của lão này là thù vặt và thù dai ...đầu năm ngoái lúc mình chưa bật hiệu trưỡng còn là một thằng học sinh ngoan hiền ... đi học sớm chả có ai chơi cùng nên mình đi dạo khắp trường ....kiếm trò gì quậy giết thời gian ... thì bắt gặp lão đang sữa điện trong phòng hội đồng ... mình vào ngồi cạnh lão hóng xem ....rồi chỉ chỏ lung tung như thợ chuyên nghiệp ... lão nghĩ mình cũng biết chút ít về điện ... nên cũng ngoan ngoãn mà làm theo ... mà thật ra hồi đấy mình có biết cái mẹ gì về điện đâu ... đơn giãn như nối dây điện quạt mà mẹ mình còn phải tự tay làm huống chi là chạy cả đường dây điện của trường... lão cứ đứng đấu dây ráp lung tung theo lệnh mình... đến khi bật cầu chì lên cháy mẹ nó cả đường dây trong trường ... báo hại cả trường phải ngồi học không quạt , không điện .. từ đó lão thù mình ra mặt ... luôn tìm cách bắt bẻ mình dù là lỗi nhỏ nhất ...... nhiều lúc mình cũng tức lên ... muốn ra ngoài trường rình để up lão một trận cho hã giận... nhưng lại thấy tội lão .. dù gì lão cũng làm đúng trách nhiệm để kiếm miếng cơm thôi ... Sau này khi lên lớp 11, nhờ con bạn khá thân mà mình biết chuyện lão phang con bé lớp 9 chỉ mới 15t ... con này tuy xấu nhưng được cái có máu dâm tương đương lão bảo vệ này ... cứ đàn ông có chim là nó tiếp hết ... không khác gì cave free ...từ đó mình cứ lấy cái chuyện quan hệ với trẻ chưa đủ tuổi vị thành niên ra uy hiếp lão ... lão sợ lắm ... từ đó trỡ đi ...cho dù thấy mình vi phạm đồng phục hay giày dép gì đi chăng nữa... lão cũng ậm ừ liếc mắt nhìn chổ khác ...bỏ qua .. năm đó mình là thằng học sinh duy nhất được đặc cách cúp học ko cần trèo rào ... cứ ung dung đi ra cổng chính xin phép ra ngoài ăn sáng hoặc đi mua ít đồ phục vụ học tập .....rồi ra ngoài chơi chán chê ...hết tiết lại đủng đỉnh đi vào ... thỉnh thoảng thừa tiền ... quăng cho lão gói thuốc là lão gật gù vui sướng rồi ...lâu lâu lão còn gạ mình dắt lão đi chơi gái nữa chứ mọe cà phê còn bữa uống bữa nhịn... lấy éo đâu tiền mà dắt lão đi phang gái ....
....Thấy mình vác cặp đi vào , lão hất hàm hỏi :
- Đi đâu ...
- Đi học ...
- Mày mà cũng đi học hả ? Thế giấy vào lớp đâu ? đưa đây xem ...
... Mình móc trong túi ra đưa cho lão ... lão đứng đọc một hồi rồi liếc mắt nhìn mình vẻ hoài nghi :
-10. A19 hả ?
- Dạ ...
- Lớp cá biệt đó ... vào cẩn thận ... lo mà học hành đàng hoàng đi ... đừng gây chuyện rồi lại bị đuổi học như năm ngoái ...lớp nằm bên kia kìa - lão chỉ tay ...
...Chào lão rồi mình lầm lũi tiến lại cái lớp nằm cuối cùng của dãy ... sát với phòng vệ sinh của trường ... Mình xin nói thêm một chút .. theo truyền thống bấy lâu nay của trường mình ... tất cả những học sinh cá biệt .. bị ở lại do đạo đức yếu ... hoặc những thành phần được đánh giá là hổ báo của trường cấp dưới ....đều được xếp vào một lớp để dễ quản lý với số thứ tự cuối cùng ...ví dụ như khối 10 có 19 lớp thì lớp mình là A19 ... là lớp cuối cùng .. trong cái trường bán công đầu gấu nhiều hơn học sinh , được học lớp cuối cũng có nghĩa bạn nhận được một sự kính trọng nhất định từ các lớp khác ..Năm trước mình cũng sợ mấy thằng học lớp cuối bỏ mẹ ra .... nhưng ko ngờ năm nay mình lại được chui vào cái lớp này ngồi ...chuyến này đời lên hương rồi ...
... Bước vào lớp nhìn xung quanh chỉ thấy loe toe vài mống đang lúc nhúc vật vờ ...chắc khoảng tầm 30 mạng đang ngồi trong lớp ... phần đông là mấy em gái nhìn ko khác gì bọn cave trường học ...thấy mình xách cặp đi vào .. lũ con trai hú ầm lên như kiểu bắt được bò lạc ... lũ con gái thì chỉ chỏ lung tung vào mình .... mình cũng mặc kệ ... bằng thái độ bất cần ... mình đi thẳng vào bàn trống gần cuối lớp ...quăng cặp lên bàn rồi gác chân lên .....phì phèo hút thuốc .... bỏ qua các ánh mắt soi mói của bọn ma cũ đang chực chờ xông vào mà gangbang mình .... cảm nhận lúc này của mình không khác gì như Đường Tăng m lọt vào tay của ổ yêu nhền nhện ...
....Ngồi chưa kịp nóng ass thì bỗng một giọng nói hết sức dễ thương của một em gái tuổi teen vang lên ngay sát bên cạnh mình ...
- Hi Chào bạn ... bạn mới chuyển vào hả ...
Mình quay qua nhìn mặt bé này ... bé này mặt mũi tạm được , dáng ngon , khúc nào ra khúc đấy ... nhưng chét son phấn đậm quá ...nhìn mặt như già trước tuổi ..... từ ngày em bỏ đi... mình đâm ra lãnh cảm với bọn con gái ... nên nhiều lúc có hơi phũ với bọn con gái ... có bé nào đang đọc truyện của mình thông cmn cảm nhóa ... Mình quay mặt đi .. trã lời trống không...:
- Ừ bạn ...
- Mình ngồi cùng bàn với bạn
nhé ... bạn tên gì vậy ... ? - nhỏ lại tiếp tục tấn công ...
Mình lại quay qua nhìn nó với vẻ ngạc nhiên cùng với một chút khó chịu ...
- Hỏi làm lol gì nhiều vậy ? công an à ?
Gương mặt con nhỏ đang cười tươi , hồ hởi bỗng nhiên khựng lại .... nhỏ giả vờ làm lơ rồi quay lưng đứng dậy bỏ đi qua chổ khác ... không quên dành tặnh cho mình ánh nhìn không mấy thiện cảm và một tràng ca cổ đậm chất phụ khoa :
- Đm .. thằng chảnh chó... thằng Gay ... thằng hifi ...
Mình cười đểu quay đi ... quăng điếu thuốc hút dỡ ra ngoài cữa sỗ rồi lôi cuốn vỡ trong cặp ra ngồi vẽ bậy bạ ... lũ học sinh trong lớp vẫn ngồi bàn tán ...
Rồi cô chủ nhiệm cũng đi vào ..... thấy mình ngồi trong lớp ... bà trợn mắt lên ngạc nhiên.... :
- Năm nay đi học lại hả anh kia ? ... Anh vào tay tôi là xác định tôi rèn anh ra bã đấy nhé ....
....Bọn chim lợn trong lớp lại được dịp ngồi lại xì xầm với nha rồi lén lút quay xuống nhìn mình với ánh mắt coi thường ... Cũng phải thôi ... ông chúng mày ở lại lớp mà ...
... Mình cũng ngạc nhiên nhìn lại bà ... cũng hơi bất ngờ khi năm nay lại lọt vào tay bà cô giáo còn trẻ mà nỗi tiếng khó tính nhất nhì trường này... năm ngoái bà dạy môn Lý trong lớp mình nên mình biết khá rõ ... cứ đến tiết của bả là cả lớp ngồi toát mồ hôi ...khoanh tay lên bàn nhìn lên bảng ... chỉ dám ngồi viết bài và phát biểu - nếu như được bà cho phép.... còn ngoài ra có cho tiền cũng không dám làm việc riêng hoặc nói chuyện trong giờ bà lên lớp ....bà bắt được xác định là lần sau khỏi phải học tiết của bà nữa .... sau này khi bà làm chủ nhiệm , tiếp xúc với bà nhiều mới thấy con người bà thật gần gũi và tâm lý... từ chuyện học hành trên lớp hay yêu đương ngoài trường của bọn học sinh ...bà đều nắm rõ như lòng bàn tay ... cuối tuần nào cả lớp cũng tổ chức lên nhà bà nhậu nhẹt , hát hò ... thuốc lá , rượu bia dùng thoải mái , miễn lên lớp đừng để bà bắt gặp đang sữ dụng là được ... nhưng đến khi bà điên lên thì bà chữi nhiều câu rất bá đạo .... mình bùng tiết bà nghe tin ... lên lớp quăng cặp cái rầm lên bàn quay xuống lớp trợn mắt lên :
- Anh kia ... đi học mà anh cúp tiết thì đi học làm đéo gì ... ở nhà mẹ nó cho xong ....nuôi lấy phân còn có ích hơn ...
...Hay như thằng bạn mình lên bàn giáo viên ngồi hút thuốc trong giờ ra chơi ,hết trò nó dí điếu thuốc vào châm cháy lỗ chỗ miếng mút chùi bảng ... bà phát hiện đưa ra cho cả lớp coi rồi chữi :
- Anh nào mới châm thuốc vào đây ... đứng dậy tôi xem ... có làm mà đéo dám chịu thì không bằng con chó ...
... thằng bạn mình nhục nhã .. mặt đỏ gay .. nhưng vẫn nhất quyết không đứng lên ... mặt dày vãi nồi ...
... Nói chung còn nhiều câu rất bá đạo nhưng hiện giờ chỉ nhớ nhiêu đó thôi ... hôm nào rãnh mình kể các thím nghe sau nhóe ...
... Bà dặn dò lớp vài câu rồi vác cặp đi ra ngoài nhường chổ cho ông thầy bộ môn dậy tiết đầu ...
... Mình ngồi úp mặt lên bàn ngủ cả tiết chả biết lão thầy nói gì cả buổi ko thấy mệt... chỉ mong hết hai tiết đầu cho nhanh... lựa thời cơ nghĩ giải lao nhảy rào ra ngoài rủ bé Phước đi chơi xèng ...
... Tiếng trống hết tiết vang lên ...mình uể oải đứng dậy vươn vai mấy phát cho tỉnh ngủ ... rồi lại lôi thuốc ra làm bạn trong cái lớp toàn bọn ko quen biết này ...Đang ngồi lim dim đá mắt , thả hồn lên trời thì có thằng ranh con lại làm phiền ....
- Cho tao mượn cái bật lữa ...- một thằng oắt con nhỏ hơn mình cả cái đầu đến đứng gần mình ....
Không nói gì .... mình móc túi ra đưa cho nó một cách rất lịch sự ....
" Bịch " - nó quăng bật lữa mình xuống bàn rồi nhảy lên trên bàn .... chễm chệ đặt mông ngồi xuống ...
- Mày làm vụ gì mà ở lại lớp thế ?
- Mày đi xuống ...
- Sao ... mày nói lại tao xem ....
- Tao bảo mày đi xuống ...
- Đm mày ... học sinh mới mà láo ... mày thích....
- " Bốp"
....mình đứng dậy đấm một phát vào giữa mặt thằng con ... nó bất ngờ ngã ngữa ra sau... máu mũi xịt ra bắn tung tóe lên áo mình ...hai tay nó bịt mũi cầm máu rồi nhảy xuống chạy ra ngoài lớp ... mình ngồi xuống phủi tay ... rồi lại lặng nhìn ra ngoài cửa sỗ ...
... Cả lớp nhốn nháo đứng ngoài hành lang dòm vào phía mình ... thằng lớp trưởng - cũng là thằng hiền nhất lớp - lật đật chạy vào chổ mình ... dáng vẻ hớt hải .... nó nói ::
- Bạn ơi ... bạn xuống phòng bảo vệ ngồi ngay đi ....thằng Minh (tên thằng nhóc) nó đi gọi mấy đứa lớp khác qua đánh lại bạn đó ....
" à thì ra là đi gọi đội " mình nghĩ thầm ...
- Chuyện của tao ... tao lo ...không việc gì mày phải lo ... đi ra chổ khác mất công nó đánh nhầm ...riêng cái trường này... gọi hội chẳng thằng nào qua tao đâu ... mày yên tâm ...- mình ngước mặt lên trã lời ...
- Nhưng ... mình sợ lớp bị trừ điểm thi đua lắm ... rồi cô chủ nhiệm lại trách .... - nó đứng năn nĩ ... nhìn hết sức tội nghiệp ....
- Lớp này mà cũng có thi đua á ... thôi ông lượn mẹ nó đi ... cô chủ nhiệm nói tao chịu cho ... biến ra ngoài ...
... Thằng lớp trưỡng lại lủi thủi đi ra ngoài .... mấy em gái cùng lớp thấy nó đi ra xúm nhau lại hỏi ... lũ này nhiều chuyện vãi ...
.. Chưa đầy 5p sau nghe tiếng chân người chạy rầm rập từ trên cầu thang xuống dưới lớp mình ...mình đoán được là thằng nhóc đã gọi được hội xuống ... Mình đứng dậy vác cái ghế học sinh lên chuẩn bị tinh thần nghênh chiến... bọn học sinh lớp khác kéo qua bu đông đen ngoài hành lang ... chen lấn xô đẩy đưa mắt vào cữa sổ nhìn vào phía mình ...đm chưa gì đi học bữa đầu tiên đã nổi cmn tiếng như thế này rồi ...thôi cũng đc nhân cơ hội này lấy tiếng luôn cho đỡ bị ăn hiếp ....
- Thằng nào ... - tiếng một anh trẻ trâu hét lên rồi 5 6 anh trẻ trâu khác lao vào trước cữa chính ... lũ ong ve cũng chen nhau bâu vào theo ..
- Nó kia kìa ... thằng cầm ghế đó - thằng nhóc chỉ tay về phía mình .. máu khô vẫn còn bám xung quanh hai lỗ mũi ....
.... 5 , 6 thằng trợn mắt lên nhìn mình rồi đồng thanh hô lên :
....
....
- Anh Tí à ?
.... Tưởng gọi ai hóa ra gọi bọn nhóc hàng xóm gần khu mình sống ... bọn này dưới cấp 2 nghe tiếng cũng đánh nhau ác chiến lắm ... nhưng gặp mình ngoài đường là phải cúi đầu chào hỏi ... đi nhậu gặp là phải bưng ly qua bàn mời rượu ... mấy thằng anh của bọn nó cũng thuộc dạng đàn em , ăn hôi của đám ông Tùng ... gặp mình đôi phần cũng phải nễ chứ đừng nói đến lũ nhóc con này ....
... Mình thở phào ...thả ghế ra...ngồi xuống bàn ....rồi ngoắc tay gọi bọn nó lại gần ....
- Anh Tí học lớp này hả ... sao giờ em mới gặp anh trên trường .... - một thằng hỏi ...
- Anh mới vào lớp buổi nay ... thằng kia bạn mày hả .... - mình hất hàm lại phía thằng nhóc ác đang đứng ngạc nhiên , thắc mắc không hiểu chuyện gì đang xãy ra ...
- Dạ ... nó là bạn em ... nó mới vào trường nên chưa biết gì ... anh đừng chấp nó ....
- Thằng kia ... lại đây tao nói - mình ngoắc tay gọi thằng nhóc ...
Thằng con khép nép đi đến gần mình ... bọn trẻ con kia đứng tách ra hai bên lấy đường cho nó đi ....
.... Mình leo lên bàn ngồi luôn cho nó oai ... dù gì cũng là cơ hội để thể hiện ...
- Dạ .. anh gọi em ạ - nó lí nhí ...
" Bốp " ... mình giáng cho nó thêm một bạt tai ... thằng con gục mặt qua một bên ... lũ bạn nó đứng im re ko đứa nào dám có ý định vào can thiệp ....
- .. em không biết ... em xin lỗi anh .....- thằng nhóc sắp khóc ...
- Tao không cần lời xin lỗi ... trường này tao không phải là hiệu trưỡng ... nhưng tao tuyên bố từ ngày mai mày được nghĩ học chuyển trường khác ... nếu tao còn gặp mày bất cứ ở đâu trong trường này ... thì mày đừng trách tao ác ... vậy thôi ... biến ...
- Em xin lỗi anh mà ... anh tha cho em.... - thằng con đứng khoanh tay , cúi đầu nói ...lúc này chỉ thiếu điều là nó quỳ lạy van xin nữa thôi ...
- Thôi xách cặp đi về đi ....mày ngu lắm .. - một thằng trong lũ trẻ con xóm mình lên tiếng ...rồi tụi nó gật đầu chào mình đi về lớp ....
... thằng nhóc cũng vội vàng xách cặp đi theo qua lớp mấy thằng bạn
nó ngồi để tránh mặt mình .... rồi đám đông giải tán tiếp tục vào học ....
... Khỏi phải nói ... sau vụ đó ...bọn trong lớp chuyển từ thái độ soi mói , coi thường ma mới ... sang thái độ e dè , sợ sệt khi nhắc đến tên mình .... mấy em gái trong lớp từ đó chú ý đến mình nhiều hơn ... hay qua ngồi cạnh... chép bài dùm ... lâu lâu lại mua cho gói thuốc , tép singum... rồi ỡm ờ này nọ ... cho thì cứ lấy thôi... còn tuyệt nhiên ko thể nãy sinh tình cảm gì với bọn này được ... hình ảnh của bé Trân quá lớn trong tim mình ... đôi khi đứng nhìn bọn con gái trong trường lượn qua lượn lại ...mình cũng thắc mắc tại sao cùng là con người .... cũng có đầy đủ các bộ phận như em mà sao mình lại ko có chút rung động gì với bọn nó ... đúng là tình yêu ... haiz
... Còn thằng nhóc ... ngay trong tối hôm đó ... nó đã rủ bằng được lũ bạn nó kéo đến nhà mình xin lỗi và dẫn nhau đi nhậu tìm cách giải hòa ... thấy nó nước mắt ngắn , nước mắt dài năn nĩ , xin xỏ ... mình cũng thấy tội nên bỏ qua cho nó hết ... Từ đó trở đi nó trở thành cặp bài trùng với mình trong lớp ... đã có sẵn tí máu liều trong người ....lại được mình đứng sau lưng nên nó cân cả cái khối 10 năm đó ... tuy là dân huyện lên trọ học nhưng nó phang luôn cả mấy thằng thành phố đang học trong trường ... tuy vậy nhưng đối với mình nó lại cực kỳ ngoan ngoãn ... ko thấy mình đi học ... lật đật viết giấy phép , làm phụ huynh kí luôn ...thằng này có biệt tài giã chữ kí giống vl luôn mấy thím ạ ... nó chỉ nhìn qua một lần là ký vèo vèo luôn ... bao nhiêu giấy xin phép , bản kiễm điễm , sổ liên lạc của mình là chỉ mình nó phang hết .... đến nỗi cuối năm đi họp mẹ mình phát hiện ra đống chữ ký giả kia còn ngã ngữa ra vì quá giống .... chán học mình cúp tiết ... là nó biết đường mang cặp ra quán net đưa cho mình ... thỉnh thoảng trốn học vào quán cà phê uống chịu ... nó lại vác xác ra trã nợ ... nhà thằng này buôn bán đồ điện tữ nên nó nhiều tiền vãi ... một tuần lên thành phố học mà gia đình cho những 200k chỉ để tiêu ... ngày đó ở chổ mình 2 ly cà phê + nữa gói thuốc chỉ mất có 10k ... phang cave mất 50k ... còn đi nhậu bình thường tầm 30k là say mềm rồi .... Nghĩ lại năm đó đi học là vui nhất ... bạn nễ cô thương ... lại có cả quản gia chăm sóc nên cuộc sống lúc đó như ở trên thiên đường ... chỉ tiếc là ko có bé Trân ở bên ....
... Đi học được gần tháng thì có biến ....
... Chiều hôm đó tan học về ... đang lững thững đi bộ với thằng quản gia trên vĩa hè....hai đứa vừa đi vừa phì phèo hút thuốc rồi chọc phá mấy thằng đang đi trước mặt ... Ngoài đường từng dòng xe nối đuôi nhau chạy ... ồn ào ... náo nhiệt ... ai cũng muốn bứt lên phía trên về thoát khỏi cảnh tắt đường giờ tan tầm này ....
" Két .... Két ......" tiếng xe máy phanh gấp lại ... rồi dừng ngay bên cạnh mình ....
... Một thằng đeo khẫu trang ngồi phia sau lao xuống , tay cầm con mã tấu sáng lóa ...chuôi màu đen... lao ngay về phía mình ...
... Mình quay ngay lại ... nó giơ cao thanh mã tấu lên ... rồi bổ xuống đầu mình ... như một phãn xạ ... mình lách đầu qua một bên rồi quỵ xuống ... bên vai ăn nguyên một nhát chém khiến chiếc áo trắng rách bương ra và rướm máu ... vết thương khá sâu ... máu tuôn ra ào ào ....
... Thằng quản gia thấy mình bị chém ... lao ngay vào đạp một phát vào lưng thằng kia.... khiến nó chúi đầu về phía trước ...ngã nhào xuống đất ....hai chiếc xe nữa tấp đến gần mình ... thêm 4 thằng nữa tay cầm mã tấu lao nhanh xuống ...trong số đó mình kịp nhận ra thằng Long ...
- Chạy đi , Tí ơi ... nhanh lên ! ...- đạp thằng kia xong ... thằng quản gia cắm đầu cắm cổ bỏ chạy trước ..... thằng mặt lol nhát chết ...
... Mình cũng vùng dậy ôm lấy bã vai.... trối chết chạy về phía đồn công an cách chổ mình bị chém tầm 100m ... đến nơi... mình lao ngay vào phòng trực ban của mấy anh công an đang ngồi uống nước trà hút thuốc ... mấy ông này thì quá quen thuộc với mình rồi ....
- Chuyện gì thế con ? - ông công an trực ban bất ngờ đứng dậy đỡ mình vào phòng ...
- Con vừa bị chém chú ạ ! -
- Ngồi xuống đây , để chú đi lấy bông băng cầm máu đã rồi tính sau ....
... Vừa băng vừa hỏi lại sự việc đã xảy ra .... biết chuyện ông còn bày vẽ cho mình vào bệnh viện giám định thương tích rồi về nhà viết đơn kiện nhà nó ra tòa ... mình chỉ ngồi gật đầu rồi cười trừ ...
- Chú cho con gọi nhờ điện thoại về nhà nói người lên đón cái ! -
... Lão móc túi ra cái điện thoại Mercedes đưa cho mình rồi bấm số ...
.... Mình gọi về cho lão Đại và mấy ông anh mình lên đồn đón về ...
... Lão đại lên đến nơi nghe mình kể lại ... lão tỏ ra giận dữ ... nhưng vẫn cố giữ được sự bình tĩnh ... lão đưa mình lên bệnh viện rữa vết thương... rồi quay qua căn dặn mấy ông anh mình đứng chăm nom cho kĩ đề phòng bọn kia kéo lên bệnh viện up sọt .... rồi bỏ đi đâu ...
....Lão Tùng lại gần phía mình ... lâu không gặp chắc lão cũng nhớ mình ... lão đứng nhìn mình hồi lâu rồi lại kiếm chuyện dìm hàng mình ...
- Đau ko em ? lại phải mua áo mới rồi ... lần đầu tiên bị chém chứ gì ... yên tâm đi ...từ sau lần này trở đi ....mày không còn sợ bị chém nữa đâu ....
- Dạ ...
- Mày yên tâm đi ... mấy bữa nữa
bọn anh sẽ trả thù lại cho mày ....gấp mấy lần vết thương ngày hôm nay ... lão Đại qua khu đãi vàng bên Sa Thầy ( Kon Tum) điều quân về rồi ! chuẩn bị chiến em nhé ....
... Mình ậm ừ rồi quay mặt đi ... nỗi nhớ em lại ùa về ...
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com