"Mai này có ra saoDấu yêu ơi, hãy nhớTình vẫn xanh muôn thuởVẫn chỉ dành trao em..."(Yuanyud - phỏng dịch theo ca khúc Moon and back).Mình thích bạn Dũng, thích lắm thích lắm, mà... "giữa mình và bạn bị chia cách bởi một nam nhân tên Trọng", mình đành chịu thôi. Người ta còn có cái giới tính giống nhau, mình thì chả giống gì hết TvTNên mình viết cái này để ngược đãi cả đôi, cho bõ tức!Với cả, mình nhớ U23 TvT…
Tên truyện: Tiên hôn hậu áiTác giả: Mạc OanhNhân vật chính: Cố An Nhiên, Tô Dịch ThừaNữ chính Cố An Nhiên trải qua mối tình lâu năm sau khi bị vứt bỏ đã mất niềm tin vào tình yêu chỉ cần một người chồng bình thường vậy mà duyên số lại để cô đến với anh. Một người đàn ông cũng từng đổ vỡ trong chuyện tình cảm, khi anh phải chứng kiến chính bạn thân và người yêu mình phản bội.Đều có những quá khứ buồn nhưng một người đàn ông làm chính trị, quyết đoán, biết điểm dừng của mình nên khi đã chấp nhận An Nhiên làm vợ, anh luôn hết lòng chăm sóc, quan tâm và hai người dần nảy sinh tình cảm.Trong truyện còn có các cặp phụ như Chu Hàn-Lâm Lệ hay Dịch Kiều-Diệp Tử ÔnP/S: Vì thấy truyện này sủng hay chưa ai đăng nên mình đăng để mọi người cùng đọc nên đừng ném đá ạ. Thực ra Mạc Oanh còn 2 bộ nữa cũng hay mà 1 bộ mình sờ sợ khi đọc nhiều nên có lẽ sẽ đăng bộ nữa cho mọi người đọc.…
Tags: Đam mỹ, Cổ đại, HE, Tình cảm, H văn, Trọng sinh, Niên hạ, Song // tính, Cung đấu, Cường cường, Cung đình hầu tước, Con của ông trời, Vả mặt, 1v1Độ dài: 65 chương chính truyện - 35 chương ngoại truỵện______________________Tóm tắt nội dung:Quân vương lập quốc khi sống lại bỗng trở thành sủng phi của hôn quân mất nước.Trần Chấp, vị kiêu hùng thời loạn, bình định bốn phương, dẹp yên ngoại bang, sáng lập nghiệp lớn muôn đời, công lao sánh ngang Tần Hoàng, Hán Vũ.Thiên hạ thái bình, tám phương ổn định, tựa như một giấc chiêm bao.Thế mà khi mở mắt ra, lại thấy con cháu đang ấn đầu hắn bắt liếm chỗ đó của y.Trần Liễm Vụ, từ khi Thái Tổ khai sáng cơ nghiệp, trải qua năm đời cũng truyền đến y, cuối cùng trở thành hôn quân mất nước. Đế nghiệp trăm năm tiêu tan, còn nhụ.c nhã hơn cả Hạ Kiệt, Thương Trụ.Thật sự bất tài vô dụng đến cùng cực!"Trời ban cho ta hai kiếp sống, ắt hẳn chưa quên Trần Bang ta." Trần Chấp nằm trên giường, như Bàn Long vừa mới thức tỉnh.Gánh vác cơ đồ, xoay chuyển càn khôn, cứu vớt giang sơn của hắn...Muốn vậy thì trước tiên hãy học làm Bao Tự của U Vương, Đát Kỷ của Trụ Vương đi đã.Vì đứa cháu trai của hắn mặc dù ngang ngược hồ đồ bất tuân đạo lý, nhưng lại rất nghe lời hắn nha.…
Tác Giả: Ngận Hảo Cật Đích Nhu Mễ TốngNguồn cv: https://truyenhdd.com/truyen/to-tinh-nham-voi-tinh-dich/amp/Editor: DĩmThế loại :1x1,song tính,đam mỹ, heCp: Phương Dã x Cảnh Dao 🔊🔉Mọi thông tin về dịch giả hay link truyện đều được ghi ở phần GIỚI THIỆU TRUYỆN ❎Truyện mang đi chưa có sự đồng ý của dịch giả nên mong mọi người không mang sản phẩm ra khỏi nhà❎Mình chỉ REUP để chia sẻ mọi người cùng đọc chứ không phải EDITOR❎Không thích mời click back . CẢM ƠN Ạ…
- Nhân vật chính Tiêu Chiến, Vương Nhất Bác là người thật.- Mọi yếu tố trong fanfic đều không có thực.- Khuyến khích đọc fic với suy nghĩ thoáng và văn minh.- Những yếu tố quân hàm và chức vụ được sử dụng trong fic đều là từ chút ít hiểu biết của mình, không hoàn toàn chính xác, về vấn đề này nếu sai sót xin được thông cảm bỏ qua.- Có H tùy chương, thể loại ABO, có yếu tố sinh con.- Cân nhắc trước đi đọc, xin cảm ơn !…
Tác giả: Mạch Ngôn XuyênThể loại: Hiện Đại, Thanh Xuân Đến Trưởng Thành, Gương Vỡ Lại Lành, Thâm Tình, Ngọt, Sủng, Thanh Xuân Vườn Trường, Đô Thị Tình Duyên ▪ Văn án:Lúc Lục Thời Miễn hút thuốc, ánh mắt vừa trầm lắng vừa lạnh nhạt.Đinh Mật nhìn hơn hai năm, cuối cùng có một ngày không nhịn được bước đến: "Này, cho tớ hút thử với."Lục Thời Miễm liếc cô, đưa điếu thuốc qua. Đinh Mật chớp mắt xáp nhanh tới, hôn vội lên môi cậu.Mặt cô thấm đỏ: "Tớ hút gián tiếp là được rồi."_____Sau này, Đinh Mật hỏi anh: "Nghe nói năm đó sau khi chúng mình chia tay, anh uống say bí tỉ ở trong phòng thí nghiệm bị chủ nhiệm khoa bắt được, suýt nữa đã bị kỷ luật?"Lục Thời Miễn cười thoải mái: "Em nhầm rồi, không phải vì em."Thực ra lòng anh hận đến ngứa răng, hừ, đời ai mà chẳng có vết nhơ.Có ai mà chưa từng điên cuồng.…