Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

Số 9~Số 10

Sáng hôm ấy trời âm u. Không mưa, chỉ là một màu xám nhạt phủ lên sân ký túc xá Đại học Bách khoa trong ngày nhập học giáo dục quốc phòng . Dưới sân, sinh viên đứng thành hàng dài, balo đeo vai, tiếng gọi tên vang lên đều đều giữa không gian còn lành lạnh của buổi sáng.

Chi đứng giữa hàng, vừa nghe vừa trả lời vu vơ câu chuyện của bạn bên cạnh. Chuyện chẳng có gì quan trọng—chỉ là than thở về việc phải đi quân sự, về mấy bộ quần áo vải còn cứng mùi mới. Em cười, gật đầu, mắt nhìn đâu đó chứ không thực sự chú ý đến những người xung quanh.

Cách em vài bước chân, có một bạn nữ đứng yên, lưng đeo cặp sách màu vàng , tóc đỏ xõa ngang lưng. Bạn ấy không nói chuyện với ai, chỉ lặng lẽ nhìn về phía trước. Nhưng lúc ấy, em không để ý. Giữa hàng trăm người xa lạ, bạn ấy cũng chỉ là một dáng lưng thoáng qua.

Tên được gọi lần lượt. Hàng người bắt đầu di chuyển lên các tầng ký túc xá. Em kéo vali theo cầu thang, cảm giác mệt len lỏi rất nhanh. Phòng ở tầng hai. Cửa mở, ánh sáng nhạt tràn vào căn phòng còn trống.

Em nhìn tờ giấy dán ở đầu giường.

Chi – giường số 9.

Em đặt balo xuống, loay hoay sắp xếp đồ. Khi đang trải chiếu, cửa phòng lại mở. Một bạn nữ bước vào. Em ngẩng lên theo phản xạ—và nhận ra mái tóc đỏ xõa cùng chiếc cặp trắng ban sáng.

Bạn ấy nhìn quanh phòng một lúc rồi tiến đến chiếc giường ngay trên em.
Diệu – giường số 10.

Em không nói ngay. Chỉ là một khoảnh khắc rất ngắn khi hai người xa lạ nhận ra mình sẽ ở cạnh nhau trong suốt những 2 tuần tới. Diệu đặt cặp xuống, sửa soạn đồ đạc, còn em tiếp tục gỡ đồ đạc, giả vờ tập trung.

"Chào cậu." — Diệu là người lên tiếng trước, giọng nhỏ.
"Ừ, chào." — em đáp. "Mình là Chi."

Cuộc làm quen bắt đầu muộn, không có gì đặc biệt....

Lúc này, em mới chợt nhớ ra—thật ra, em đã biết Diệu từ trước đó rồi.

Ở giảng đường, em thường ngồi bàn số 3. Một vị trí không quá gần bảng, cũng không quá khuất. Có vài buổi học, Diệu đến muộn, bước vào lớp khi mọi người đã yên chỗ. Diệu thường ngồi bàn đầu, đặt chiếc cặp trắng xuống bàn, tóc đỏ xõa qua vai, dáng ngồi thẳng và điềm tĩnh.

Lần đầu nhìn thấy Diệu, em đã nghĩ đó là anh chị khóa trên. Nghĩ vậy nên em không dám nhìn lâu, chỉ liếc qua rồi lại cúi xuống vở. Sự chú ý khi ấy rất khẽ, đến mức chính em cũng không nhận ra.

Những lần sau cũng vậy. Chi vẫn ngồi bàn 3. Diệu vẫn đôi lúc đến muộn, vẫn chọn bàn đầu. Khoảng cách đủ xa để không cần chào hỏi, đủ gần để em nhận ra chiếc cặp trắng quen thuộc.

Trong căn phòng ký túc xá hôm ấy, Diệu không còn là người ngồi bàn đầu nữa. Diệu ở giường số 10, ngay trên giường số 9 của Chi. Em chợt nhận ra, có những người đã đi ngang qua đời mình từ rất sớm, chỉ là đến lúc này mới thật sự bước vào.

Ngoài hành lang, tiếng gọi nhau vang lên không ngớt. Trong phòng, Chi và Diệu vẫn chưa nói chuyện nhiều. Nhưng em biết, từ khoảnh khắc này, những ngày phía trước sẽ không còn hoàn toàn xa lạ nữa.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com