Comeback
Đình Trọng trở lại căn nhà tuổi thơ vào một ngày mưa ẩm ướt, lối vào nhà cũng chỉ toàn là sình lầy. Tối hôm trước cậu nhận được một cuộc điện thoại, là một đôi vợ chồng trẻ muốn mua lại ngôi nhà với giá phải chăng, thế nên từ sớm, Đình Trọng đã bắt chuyến xe bus đầu ngày để về dọn dẹp qua loa một chút. Ngôi nhà này đã ba năm cậu không trở lại, tuy vậy thi thoảng cậu mợ ở gần đây vẫn phụ gia đình cậu quét tước một chút, phòng trừ gia đình muốn về chốn này nghỉ ngơi thư giãn. Đình Trọng đi học đại học được hai năm thì quyết định đón bố mẹ lên thành phố ở cùng, từ đó cũng chỉ có bố mẹ thỉnh thoảng về thăm quê, cậu quá bận rộn, hay vì một lí do nào khác, đã không đặt chân về đây nữa. Hôm nay, là lần đầu tiên.
Đình Trọng học kinh tế, vì thế nên chuyện buôn bán căn nhà bố mẹ cậu liền để cậu một mình quyết định, đó cũng chính là lí do cậu đích thân trở về. Thành phố thực sự rất tốt, điều kiện học tập và làm việc đều chẳng tồi chút nào, lại luôn khiến con người ta bận rộn. Đình Trọng đã lâu rồi chẳng nhớ tới căn nhà này, dù nếu có nhắc tới, mọi chi tiết đều vẫn in hằn trong trí nhớ. Đây là căn nhà cậu được sinh ra, được nuôi lớn, gắn bó cả thời tuổi trẻ, bảo quên cũng không thể, hoặc cũng có thể là không nỡ.
Căn nhà bằng gỗ chỉ một tầng nằm lấp mình trong hàng cây cao xanh tốt. Qua nhiều năm, bóng những cây xung quanh nhà ngày càng rậm rạp, vươn cao, cành lá như đan vào nhau, nuốt trọn căn nhà nhỏ. Phía trước cửa nhà, trên cành cây to nhất, vẫn còn dấu tích sợi dây thừng buộc lốp xe ngày trước bố làm xích đu cho cậu, giờ có lẽ ai đó đã cắt mất, chỉ còn sợi dây ngắn lủng lẳng rờn rợn. Phía bên cạnh bố từng đóng một bộ bàn ghế nhỏ để thư giãn, nép mình dưới bóng mát của lùm cây trong những ngày trời nắng đẹp. Kí ức về hình ảnh tuổi thơ được nô đùa trên mảnh đất trước nhà vẫn sống động và chân thực đến nhường nào.
Lối đi vào nhà được cậu mợ cắt tỉa gọn gàng, không bị cỏ dại hai bên tràn vào, tuy vậy vẫn không thể chăm sóc cả mảnh sân, nên đi giữa hai hàng cỏ cao vút, Đình Trọng cảm tưởng như mình đang đi giữa cánh đồng hoang rộng bát ngát, rậm rạp. Từng ngọn cỏ chạm vào tay ngưa ngứa, lại man mát, ươn ướt do những hạt mưa đêm qua còn đọng lại trên từng lá non biếc rờn. Len mình theo lối nhỏ dẫn vào nhà, vì mưa mà đất đều thành sình lầy, đi rất khó, cũng rất bẩn. Nhấc từng bước chân nặng nhọc, cố gắng tiến gần hơn tới cánh cửa.
Cánh cửa màu nâu, hoà với căn nhà chỉ một màu nhưng không hề nhàm chán. Ba năm, vòng hoa trước cửa nhà đã sớm úa tàn, cậu mợ chắc vứt đi lâu rồi, chỉ còn chơ chọi cái đinh gỉ sắt vẫn chỏng chơ giữa khoảng không, chờ đợi một vòng hoa khác xinh tươi được treo lên. Đình Trọng không biết đôi vợ chồng trẻ vì sao lại thích căn nhà này, vì nó biệt lập với làng, cũng chẳng gần thành phố, kể ra rất hiu quạnh. Hơn nữa họ còn rất trẻ, chẳng phải thích sống nơi nhộn nhịp hay sao? Đình Trọng khẽ tra khoá vào ổ, xoay nắm cửa. Cũng đã lâu, ổ khoá có chút khó xoay, còn rơi vài bụi gỉ, Đình Trọng thầm ghi nhớ nắm cửa cần thay.
Bước vào trong, cậu thực sự biết ơn cậu mợ. Đã ba năm rồi, mọi thứ không hề thay đổi, vẫn gọn gàng, sạch sẽ, không mùi ẩm mốc như mấy căn nhà hoang. Dù vậy, lâu không có hơi người, không khí bao trùm mang một màu lạnh lẽo, Đình Trọng cũng không nhịn được khẽ rùng mình một cái.
Khi chuyển nhà, đồ nội thất gần như đã chuyển đi hết, chỉ để lại những thứ đóng vào tường như kệ bếp, tủ sách. Căn nhà rộng rãi gần như chẳng còn lại gì ít nhiều khiến Đình Trọng có chút tiếc nhớ. Đưa ánh mắt nhìn từng góc phòng khách, những kỉ niệm ùa về rất nhanh, cũng rất chân thực. Bên kia là chiếc ti vi, chưa được màn hình phẳng hay rộng như bây giờ, nhưng mỗi tối đều có thể lén từ bàn học gần đấy coi trộm vài bộ phim Trung Quốc cùng mẹ hay mấy bộ hành động của bố. Những hôm được nghỉ thì có thể nằm dài trên chiếc ghế gỗ thoải mái xem vài thứ linh tinh. Mà vui nhất, là mấy trận bóng đá được cùng bố hò hét không lo phiền hà hàng xóm. Chẳng biết từ bao giờ nụ cười trên môi cậu trở nên thật nồng đậm.
Căn nhà không có đồ đạc đúng là rất trống vắng. Vì cậu mợ chăm sóc rất tốt, hầu như không bám bụi, gỗ đều là gỗ tốt, chắc cậu sẽ chỉ phun một lớp chống mối mọt, dù cho lớp cũ vẫn chưa bay hết, tuy nhiên vẫn nên cẩn thận, còn ghi nhớ phải dặn dò họ không quên điều này.
Mọi thứ dưới nhà gần như không có gì cần thay hay sửa chữa nhiều, Đình Trọng gật gù rất lấy làm hài lòng. Sau khi dạo hai vòng quanh nhà, ghi chú lại những thứ cần sửa sang, Đình Trọng định bụng sẽ qua thăm cậu mợ một chút. Lớn tần này tuổi, chính ra cậu lại ít thân quen với họ hàng hai bên. Hôm nay về đây cũng nên giữ chút lễ nghĩa, qua hỏi thăm một chút, dù sao cậu mợ mấy năm qua cũng vất vả nhiều rồi.
Ý định là như thế, nhưng đến lúc ghi chú, tính toán mọi thứ xong, bầu trời lại đen kịt, chẳng mấy chốc mà mưa ào tới, dội xối xả. Tiếng mưa trong rừng rất to, nhưng lại rất quen thuộc. Sống ở thành phố, mưa là tiếng nước nện trên mái ngói, mái tôn ồn ào có chút đau đầu, nhưng mưa rơi nơi này lại có biết bao nhiêu là thư thái. Như một bản nhạc của thiên nhiên được xướng lên bởi những nghệ nhân "nghiệp dư", mưa qua tán lá, rơi xuống mái nhà bằng gỗ, rồi róc rách chảy xuống nền đất đều là tông trầm, yên ả. Lặng người còn có thể nghe được cả tiếng gió vi vu như đệm thêm vào bản hoà ca ngày mưa ấy. Chưa kể, mưa vắng tiếng chim, nhưng lại vang lên lấn át là tiếng ếch nhái, ộp ộp rất vui tai.
Mở balo lấy ra một lon cà phê, bật nắp rồi tu luôn một hơi trước cảnh tượng đẹp đẽ thân thuộc trước mắt, Đình Trọng đột nhiên ngước lên nhìn sang trái, lòng không khỏi dấy lên một chút nhớ nhung. Nơi khung trời xanh ấy, nơi đằng sau những ngọn cây cao vút vượt quá mái nhà cậu, từng có một người khiến cậu luôn trốn bố mẹ leo lên gác xép để được nghé qua khung cửa sổ mà nhìn thấy khung cửa phòng người kia, người khiến thanh xuân Đình Trọng trở nên đẹp vô ngần.
Nhớ về những kỉ niệm cậu mới sực nhớ chưa kiểm tra gác xép. Kéo cái thang được cất gọn trên trần xuống, cậu chậm chạp leo lên. Nơi này có lẽ cậu mợ ít để ý hơn, nên khi vừa mở cửa gác xép, Đình Trọng liền hắt hơi hai cái liền.
Gác xép nhà Đình Trọng không quá bé, vừa đủ để đồ linh tinh, mà cũng vừa là nơi trú ẩn tuyệt vời khi cậu muốn được ở riêng tư. Trên này quả thật tuyệt cú mèo, không gian không quá rộng lớn, lại nhiều đồ đạc, thuận tiện có thể trốn mỗi khi chuẩn bị ăn đòn. Hơn hết có một ô cửa sổ, vừa hay năm ấy chiếu thẳng tới một ô cửa sổ khác phía đối diện, nơi có một người Đình Trọng từng ngắm đến ngẩn ngơ. Vừa khi leo lên, hình ảnh về một cậu nhóc ngây ngốc ngồi thẫn thờ bên khung cửa sổ làm Đình Trọng bật cười, đúng là tuổi học trò, còn trẻ con quá.
Trên này ngoại trừ hơi bụi thì cũng không còn đồ gì nhiều. Còn một cái đầu máy chạy băng ghi hình bố bảo không muốn đem đi vì cũng không dùng nữa, chắc cậu cũng sẽ đem vứt đi. Tiến lại chỗ đầu đĩa toan nhấc lên, một cái thùng giấy nhỏ phía sau hiện ra. Trên thùng không có dòng chữ ghi chú nào khiến Đình Trọng vô cùng ngạc nhiên. Khi đóng đồ chuyển nhà, mỗi thùng giấy đều được ghi chú đồ đựng bên trong, tại sao cái này lại bỏ lại đây, còn không có chú thích gì?
Vô cùng thắc mắc, Đình Trọng nhấc lên hộp giấy, tháo bỏ lớp băng keo, hồi hộp mở ra. Cậu là người đóng gói đồ đạc trong nhà trước khi đi, nên cậu biết phải có lý do mới để nó ở lại. Tuy không nhớ lý do, cũng không nhớ rõ trong này đựng cái gì, nhưng khi chuẩn bị mở ra, tim Đình Trọng không nhịn được đập mạnh, tay cũng hơi run một chút.
Vỏn vẹn một cuốn băng, dán tên "Gửi Đình Trọng". Cậu ngỡ ngàng, trân trân nhìn cuốn băng nằm trơ trọi trong thùng giấy. Nét chữ này, quen thuộc biết bao! Đó là nét chữ mỗi sáng đi học lại phát hiện có một mảnh giấy trong túi áo và câu đợi anh ở cổng. Đều đặn như thế hết ba năm trung học, có một người luôn cùng đi với cậu hết thăng trầm của quãng đời áo trắng.
Đình Trọng nhớ, ngày nhận được cuốn băng, cậu đã đóng gói lại, để đấy, đến lúc chuyển nhà có đắn đo một chút, sau cùng vẫn là bỏ lại nơi căn gác này. Kỷ niệm đẹp đến mấy, cũng nên cất lại nơi nó thuộc về, để không có dịp nhìn lại, sẽ không kéo về tiếc nuối. Thế mà người tính không bằng trời tính, ngày trở lại, cuốn băng vẫn nằm đó, đầu đĩa cũng chẳng ai vứt đi, như ý trời sắp đặt, khiến Đình Trọng bật cười sau một lúc lâu nhìn cuốn băng.
Thở hắt ra một hơi, nén những xúc cảm trong lòng, Đình Trọng cắm điện đầu đĩa, nhét băng vào, chờ đợi. Thời khắc băng chuyển động, màn hình trắng toát đợi đến lúc có hình ảnh. Chỉ vài giây thôi cũng khiến tim Đình Trọng đập như muốn nhảy khỏi lồng ngực. Năm đó quyết định không xem, vì cậu biết nội dung của nó là gì. Người ấy thích cầm máy quay linh tinh, sau khi cả hai thân thiết đều mỗi ngày lôi máy kéo cậu vào quay đủ những khoảnh khắc bên nhau, nên Đình Trọng không muốn giở ra xem ngay khi người vừa rời khỏi. Nhưng giờ cũng đã năm năm rồi, kỷ niệm thì cũng chỉ là kỷ niệm, đẹp đẽ, đáng nhớ, không cần trốn tránh.
Màn hình bắt đầu đếm ngược từ con số 3, Đình Trọng ngồi bệt xuống sàn, mắt dán vào màn hình, như một đứa trẻ chờ mong đến chương trình hoạt hình yêu thích, tự dưng lại trở nên trẻ con như thế. Ngoài trời, tiếng mưa rả rích mãi chẳng ngớt, hắt lên tấm kính khung cửa sổ mờ đi, như vô tình, như cố ý, che đi cả mảng trời trong xanh của một thời ngẩn ngơ lòng.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com