Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

The end 🥳

Biệt thự duy nhất ở vùng ngoại thành, Seokjin không dám đi vào, Jungkook quay đâu lại nắm tay cậu trấn an :
"Không sao."

Lúc này có tác dụng nhất chính là pheromone của Jungkook, bao quanh Seokjin cậu mới trấn định thêm chút.

Hai người vừa đi vào biệt thự , mẹ Jeon thấy  không nhịn được nhíu mày, liếc mắt nhìn Jungkook Huyk-ba Jeon . Dường như đang nói, con trai của ông, tiên trảm hậu tấu, dám đánh dấu vĩnh viễn Omega nhà người ta rồi.

Bình thường Jungkook làm việc rất cẩn thận, ba anh cảm thấy đó không phải là ký hiệu vĩnh viễn.

Bố mẹ Jungkook bình thường đêu làm việc ở các tỉnh khác hay bay ra nước ngoài, Jungkook khi thì ở ký túc xá, khi thì ở chung cư, biệt thự vô cùng quạnh quẽ.  Mẹ Jeon không quá giỏi nói chuyện với người trẻ tuổi nhất thời bầu không khí không thể nóng lên được, có chút lúng túng.

"Đây là ba mẹ anh "

Jungkook kéo Seokjin lên phía trước, Seokjin hít vào một hơi
"Cháu chào cô chú, cháu tên là Kim Seokjin."

Điều làm  mẹ Jeon ngạc nhiên là, trước giờ Jungkook đêu chỉ thích con gái, không ngờ rằng lại mang một cậu bé về ra mắt gia đình

"Chào cháu, cháu ngồi đi."

Ba Jeon  là thương nhân, nói hơi nhiêu một chút, hỏi Seokjin bây giờ đang học chuyên ngành gì, sau này có dự tính gì.

Chuyên ngành của Seokjin rất ít người học, là ngành Phục chế di vật văn hóa. Rất phù hợp với người khiếm khuyết thính lực như cậu. Nếu tốt nghiệp muốn đi làm chuyên ngành này, chỉ có thể thi vào làm Nhà phục chế văn vật quốc gia.

Trong bữa cơm,  mẹ Jeon mới mở miệng nói:
"Seokjin, kỳ thực cô chú cũng không quá vừa lòng."

Jungkook đã nói với hai người trước rồi, cho nên khi nói chuyện với Seokjin hai người nói rất chậm.

Seokjin phản xạ ngưng ăn nắm chặt vạt áo, đồng  tử co lại,  mẹ Jeon không ngờ rằng câu nói này của mình lại khiến cậu căng thẳng như vậy, thực sự rất tự ti.

"Mẹ!"

Jungkook muốn ngắt lời bà, nhưng lại bị  mẹ Jeon nói tiếp

"Nhưng mà, cháu là do Jungkook chọn, đây là lần đầu tiên Jungkook mang người yêu về nhà cho cô chú làm quen, cho nên cô chú tôn trọng quyết định của nó."

Omega có chút hoảng hốt, dường như sau khi căng thẳng quá mức đột nhiên trở nên nhẹ nhõm.  mẹ Jeon lại nói

"Cháu đừng căng thẳng, Jungkook đã nói chuyện của cháu cho cô chú, chuyện tai của cháu Jungkook quá sơ ý, đáng lẽ phải đưa cháu đi khám từ sớm rồi. Cô đã liên hệ với bác sĩ chuyên về tai ở  bên Mỹ , đúng lúc được nghỉ đông, đưa cháu qua đó khám luôn."

Chỉ bằng vài câu nói, Jungkook lập tức yên lặng,
mẹ Jeon liếc nhìn Jungkook một cái, ngược lại
nói với Seokjin

"Cháu đừng quá nuông chiều Jungkook hai đứa còn đi học, nếu như có con, không thể bỏ, tạm nghỉ lại ảnh hưởng đến cháu, phải chú ý an toàn, đừng quá thuận theo nó."

Mặt Seokjin đỏ bừng lên, ngốc ngốc gật đâu. Jungkook không nghĩ tới mẹ mình lại đột nhiên nhắc tới chuyện có con, mặt anh cũng hiếm khi thấy đỏ lên

"Mẹ !?"

Không phản ứng lại Jungkook,  mẹ Jeon ngồi gần Seokjin hơn một chút

"Jungkook đã ký hiệu vĩnh viễn cháu rồi?"

Seokjin lui về sau ghế dựa, gật đầu.Mẹ  Jeon liếc mắt nhìn Jungkook một cái

"Con có biết điều này biểu hiện sự thiếu trách nhiệm không? Hai con còn chưa kết hôn, con đã ký hiệu vĩnh viễn người ta, con đang ức hiếp người khác đấy."



"Cho nên con sẽ phụ trách đến cùng, đợi Seokjin đủ tuổi rồi, bọn con sẽ đi đăng kí kết hôn."

Jungkook tiên trảm hậu tấu làm cho  mẹ Jeon có chút bực mình.

Qua cửa bố mẹ chỉ sợ nhưng không nguy hiểm gì. Qua năm mới,  mẹ Jeon một mình đưa Seokjin đi nước Mỹ không có Jungkook đi cùng , nghỉ đông Jungkook đi thực tập.

Tình huống của Seokjin không thể tính là lạc quan, thính lực thấp ,dây thần kinh bị tổn thương dẫn đến tai điếc, không hỏng hoàn toàn, bác sĩ kiến nghị nói

"Cho dù có làm phẫu thuật, cũng không nhất định hoàn toàn khỏi, không nên lắp đặt ốc tai nhân tạo.

Sau khi tiến hành một loạt kiểm tra, Seokjin được sắp xếp phẫu thuật lần đâu, tỉ lệ thành công của ca phẫu thuật giống như bác sĩ đã dự đoán, Seokjin không có thay đổi gì

"Vẫn phải duy trì uống các loại thuốc trị liệu."

Sau lần phẫu thuật đầu tiên, Seokjin theo mẹ về nước,  mẹ Jeon an ủi Seokjin

"Không sao, chúng ta từ từ cũng được, con không phải lo, việc trị liệu không thể gấp gáp được."

Mẹ Jeon còn hoang mang hơn cả Seokjin, dù sao Seokjin cũng đã quen với việc không nghe thấy gì, cho nên không cảm thấy quá thất vọng

"Vâng thưa mẹ."

Mẹ Jeon không cho Jungkook xằng bậy, nhưng Seokjin không sao cản được Jungkook, lúc chỉ có hai người ở chung, pheromone như lửa nóng, Seokjin lại bị Jungkook đặt trên giường. Seokjin hiếm khi còn có chút lý trí bắt Jungkook mang áo mưa.

Thấy Seokjin đã lên năm hai, hai mươi tuổi cuối cùng cũng có thể đi đăng ký kết hôn rồi, hai người thành vợ chồng hợp pháp, nhưng mà tai Seokjin vẫn không có chuyển biến gì.

"Trong nước gần đây có một vị bác sĩ tai rất có danh tiếng, đợi mấy ngày nữa anh dẫn em đi khám." Jungkook ôm lấy Seokjin an ủi.

Seokjin dáng vẻ không yên lòng Jungkook còn tưởng rằng chuyện chữa tai làm cậu thất vọng lo lắng

"Seokjin."

Jungkook áp sát mặt Seokjin, Seokjin mới hồi thần lại

"Anh vừa nói gì thê?"

Anh chọc chọc,  véo má Seokjin

"Anh nói, mấy hôm nữa chúng ta đi khám tai cho em."

Mặt Seokjin hiện ra chút khó xử, do dự hồi lâu không nói được một lời, Jungkook cảm thấy cậu có chút khác thường gặng hỏi

"Sao thế bae "

Bàn tay không an phận sờ mó Seokjin, Seokjin không nhịn nổi nuốt nước miếng nói

"Ư ,..Jungkook"

Jin nghiêm túc gọi Jungkook như vậy làm anh bị dọa SỢ.

"Có thể không đi được hay không."
Seokjin dừng lại, trên mặt đã đỏ bừng một mảng.

Jungkook sửng sốt

"Không sao đâu Jinie , bác sĩ sẽ chữa khỏi cho em thôi."

Seokjin vùi đâu vào lồng ngực Jungkook, hai tay ôm lấy eo anh

"Không phải."

Trán cậu cọ cọ vào ngực Jungkook

"Em dường như...dường như có thai rồi."

Jungkook ngạc nhiên ôm cậu lên, nhìn đằng trước đằng sau một lân

"Có thai rồi?"

Muốn ôm Seokjin cũng không dám, sợ sẽ đè lên bụng cậu, hai tay nắm lấy cánh tay Seokjin đêu đang run rẩy.

Mấy ngày trước Seokjin cảm thấy mình không khỏe, luôn mệt mỏi, đói bụng, ở cùng với Jungkook đã lâu như thế rồi, vừa lo lắng vừa mong chờ mang thai, cho nên Seokjin tìm hiểu không ít về những triệu chứng khi mang thai, bản thân lén lút mua que thử thai, sau khi thấy hai vạch, Seokjin vẫn luống cuống tay chân.

Lấy ra que thử thai đã bị mình nắm nóng hổi đưa cho Jungkook xem, Jungkook cầm que thử thai lên nhìn một chút

"Đợi...đợi chút, anh báo cho ba mẹ một câu."

Jungkook run rẩy gọi điện thoại, bị mẹ anh mắng một trận

"Đã nhắc con bao nhiêu lân rồi mà còn không chịu chú ý, Seokjin còn chưa tốt nghiệp, bây giờ có thai rồi, phẫu thuật cũng phải dời sang ngày khác."

Cho dù có đeo bao, cũng không thể bảo đảm tránh thai trăm phần trăm, bây giờ Seokjin có thai rồi. Sự thực thì đối với những việc khác, Jungkook còn có chừng mực, chỉ khi đối diện với Seokjin, dường như bị pheromone điều khiển, không thể khống chế được chính mình

Tuy đứa nhỏ đến không đúng lúc, nhưng vẫn được nhà họ Jeon rất quan tâm. Sau ba tháng bụng đã lộ ra, Seokjin không thể đi học, cậu xin tạm nghỉ ở nhà.

Giai đoạn đầu thai kỳ cậu ăn rất nhiều, ban đêm thường xuyên bị đói tỉnh, Seokjin hơi động, Jungkook lập tức tỉnh

"Sao thê? Em muốn đi vệ sinh hả ?"

Jungkook vừa mới tiếp nhận công ty của bố, gần đây rất bận, nhưng mà Seokjin còn đang mang thai, thần kinh cậu lúc nào cũng căng thẳng.

Trong bóng đêm Seokjin lắc đâu, lập tức nói

"Em hơi đói, em đi tìm cái gì ăn, anh cứ ngủ đi."

Anh sao có thể yên tâm để Seokjin tự đi, Jungkook vội vàng mở đèn

"Để anh đi, ăn mì được không"

Jungkook không giỏi nấu ăn, món duy nhất mà anh có thể làm cho ra hồn chính là mì.

"Được."

Trong thời gian mang thai, khẩu vị Seokjin rất tốt, cả ớt cũng ăn nhiều hơn bình thường. Jungkook xuống nhà tìm nguyên liệu, đun nước nấu mì, nấu một bát lớn.

Không chịu để Seokjin xuống giường ăn, anh bưng mì đến đút Seokjin

"Có nóng không, bae."

Mùi hương mì xộc lên mũi Seokjin, cậu không rảnh ngẩng đâu nhìn Jungkook, cả miệng đây mì mơ hồ đáp

"Không nóng."

Ăn mấy miếng mì lớn, Seokjin cảm thấy chỉ đủ lót dạ

"Em muốn ăn món kho."

Jungkook nhìn đông hồ, một giờ hơn rồi, lúc này chỉ có thể gọi đồ ăn bên ngoài.

Anh lấy điện thoại đặt đô ăn, mới tiếp tục đút Seokjin ăn mì. Vừa đút, Jungkook cảm thấy có gì đó không đúng, lại không nghĩ ra kỳ lạ ở đâu, cho đến khi thức ăn được đưa đến cửa.

"Kính coong."

Một tiếng, chuông cửa kêu, Seokjin hưng phấn ngồi dậy, giục Jungkook

"Yeobo ,món kho tới rồi."

Jungkook giật mình, Seokjin hoài nghi nhìn anh một cái

"Anh đi mau đi."

Bị Seokjin đẩy một cái, Jungkook thấy gì sai sai mới chần chừ đi xuống dưới tầng , nhận thức ăn rồi nói một câu cảm ơn. Jungkook đứng dười lâu, hắng giọng, anh cảm thấy nhất định là mình đã nhầm lẫn gì rồi, cẩn thận hô

"Seokjinie."

.......

"Nae."

Seokjin quả nhiên đáp lời anh.

Anh thong thả đưa độ ăn cho Seokjin, Jungkook nhịn lại sự kích động trong lòng

"Có khát không bae , có cần anh  rót nước cho không."

Vừa thấy đồ ăn, mắt Seokjin đã dính lên đồ ăn rồi

"Có."

Jungkook mang cốc nước lên lầu từ trên cao nhìn xuống đỉnh đâu Seokjin

"Uống nước trước rồi hãy ăn."

Quả nhiên, Seokjin bỏ đồ ăn trên tay xuống, ngửa đâu để anh cho uống nước.

Jungkook ngồi sau lưng Seokjin, ôm cả người Seokjin vào lòng, dựa cằm vào vai Seokjin nói vào tai cậu
"Có còn đói hay không?"

Hơi thở nóng bỏng thổi vào tai làm Seokjin trốn tránh

"Ăn hết chỗ này sẽ không đói nữa."

Omega không có phản ứng gì. câu có thể nghe thấy Jungkook nói chuyện. Jungkook dựa vào cổ Seokjin, cười ngu ngốc

" Yeobo..."

Không biết Jungkook tại sao đột nhiên lại cười, Seokjin quay đâu lại nhìn anh. Chỉ cảm thấy Jungkook thổi khí vào tai mình, Seokjin ngứa ngáy né tránh,  mấy giây cậu trừng to mắt nhìn anh

"Yeobo , dường như em có thể nghe thấy lời anh nói rồi?"

Bất tri bất giác Seokjin bị vây trong trạng thái mơ màng, Jungkook thấy dáng vẻ hoang mang của cậu, không nhịn được cười lên

"Ừ, nghe được lời anh nói rồi."

Đẩy đô ăn qua một bên, Seokjin nào vào lòng Jungkook

"Anh nói thêm một lần nữa!"

"Seokjinie. Yeobo"

* chụt * Jungkook hôn vào tai cậu

Jin mắt dưng dưng đáp lại

"Jungkook."

Giọng nói của Jungkook không giống như cậu, trầm thấp có lực, đặc biệt lúc thì thầm, âm thanh đi qua tại truyền vào trong, cảm giác tê dại.

"Hu hu..." khi mang thai bị kích động rất dễ khóc, Seokjin khóc hu hu đưa hai tay muốn Jungkook ôm

"Em...em nghe...hu hu...nghe được anh nói chuyên rồi..."

Tin Seokjin có thể nghe được bị Jungkook nói ngay cho ba mẹ, anh mang theo Seokjin đã mang thai bốn tháng đi kiểm tra lại một lân. Có thể nghe được là việc tốt, tuy nhiên cậu vẫn chưa hoàn toàn hồi phục, âm thanh nghe được lúc to lúc nhỏ, cũng đôi khi một bên tai không thể nghe thấy. Nhưng mà đối với Seokjin đây cũng là một kỳ tích rồi.

Sau khi mang thai được sáu tháng, Jungkook cuối cùng đã không phải kiêng kị chuyện phòng the, nhìn thấy Seokjin lớn bụng bị mình bắt nạt đến phát khóc, Jungkook mới cảm giác được mình có khuynh hướng S.

Đứa nhỏ được thuận lợi sinh ra ở tháng thứ chín, bé con mềm mại là nữ. Seokjin còn phải tiếp tục học đại học, đứa trẻ vừa đầy tháng đã được  mẹ Jeon mang về biệt thự chăm sóc.

Lúc chỉ có Seokjin và Jungkook ở chung, Jungkook ngày càng mặt dày, Seokjin tức giận đẩy anh ra, "Anh đừng bắt nạt người."

Jungkook không biết tự giác, Seokjin trên phương diện thể chất hay pheromone đêu không chống cự được anh.Cuối cùng vẫn bị bắt nạt nhưng vs cậu đây đã là cuộc sống vô cùng hạnh phúc rồi .




Happy New Year🎊🎉🎊🎉🎉🎉🎉🎉🎉🎊🎊🎊🎊🎊🎆🎇🎇🎆🎆 chúc mn năm mới thật nhiều sức khỏe , gia đình viên mãn tài lộc vô biên 🐯🐯🐯🐯🐯🐯🐯🐯🐯🐯🐯🐯🐯🐯🐯🐯🐯

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com