Chương 32
Sáng sớm ngày hôm sau, tôi vừa rửa mặt định ra cửa, quay đầu lại nhìn thấy màn giường Tiền Văn vẫn kéo cao, không có một chút động tĩnh nào, trong khi những người khác đều đã đi rồi.
Với chút tình nghĩa bạn bè cực kỳ ít ỏi còn sót lại của mình, tôi định nhắc nhở cậu ta sáng nay có tiết học.
Chỉ là mới vừa đến cạnh mép giường, người ở trong chăn bỗng nhiên nhẹ nhàng cử động, giọng nói yếu ớt bảo tôi cút ra xa một chút, tiếng khóc nức nở tới mức khó có thể làm ngơ.
...... Chẳng lẽ bị tôi đánh xong nằm khóc cả đêm sao?
Tôi lạnh lùng đổ một ly nước ấm, đặt lên trên bàn: "Cậu còn có thể vô dụng hơn nữa không?"
Tiền Văn dò đầu ra từ trong chăn, cầm lấy ly nước uống, sau đó mắt đỏ hoe nhỏ giọng mắng tôi là đồ khốn nạn.
Tôi cũng lười tính sổ với cậu ta, lôi người đang uể oải ỉu xìu trong chăn ra ấn lên trên giường, cúi đầu nhìn xem mấy vết bầm tím trên mặt cậu ta đã tan đi chưa.
"Cậu tránh xa tôi ra!" Đồ ngốc này giãy giụa dữ dội như mèo bị dẫm phải đuôi, "Tên Alpha gớm ghiếc này, đừng có lại gần như vậy! Tôi cảnh cáo cậu, đây là quấy rối!"
Tôi không xi nhê gì mà vẫn tiếp tục kiểm tra: "Ai thèm quấy rối cậu, đừng có coi thường gu của tôi."
Cậu ta càng giãy giụa một cách kịch liệt.
Bỗng nhiên, một mùi hoa thơm ngọt tới mức rung động tâm can tràn ra từ chiếc cổ mảnh khảnh trắng mịn của cậu ta.
Tôi ngơ người.
Thật là con mẹ nó nói đâu trúng đó.
Cái tên trẻ trâu đen đủi thích khóc sướt mướt này đúng thật là Omega hả?!
"Không, không thể nào......" Tiền Văn nhìn còn bất ngờ hơn cả tôi, như là hoàn toàn không biết ứng biến như thế nào khi giới tính thình lình bị bại lộ, "Loại thuốc ứng chế này tôi đã dùng rất nhiều năm..... Chưa từng bị mất đi hiệu lực nhanh như vậy....."
Tôi bực bội nhéo vào người mình, dùng đau đớn áp xuống cảm xúc đang dần xao động: "Tôi đi ra ngoài trước đây, cậu tự đi mà tiêm thêm thuốc ức chế vào."
Cậu ta rưng rưng lắc đầu, nhào vào ôm chặt lấy tôi như bạch tuộc, pheromone ngọt ngào liên tục tràn vào mũi tôi: "Không được đâu..... Bây giờ thuốc ức chế không có tác dụng..... Cậu đừng đi, cũng đừng gọi người khác tới..... Tôi không muốn bị phát hiện là Omega..... Cậu, cậu giúp tôi đi mà....."
Đối diện với lời cầu xin này, tôi chỉ cảm thấy nhức đầu.
Rốt cuộc chính tôi cũng đang dần bị ép vào cơn phát tình, tâm trí giống như một con thuyền đơn độc đang bị sóng to gió lớn xô đẩy giữa đêm mưa bão, chỉ cần không để ý một chút là sẽ bị cơn sóng dữ dội của pheromone lật đổ.
Nhưng trong trường hợp thuốc ức chế thật sự không có hiệu lực mà mặc kệ tên Omega đang trong cơn phát tình này, đối phương có khả năng sẽ phải chịu chấn thương tâm lý cùng sinh lý cả đời.
......
Omega thật sự là một loại sinh vật phiền toái.
"Không được khóc." Tôi trói lại hai tay cậu ta ném lên giường, hai bên thái dương đã ướt đẫm mồ hôi vì chịu đựng, "Câm miệng, tôi sẽ giúp cậu."
Đối mặt với loại tình huống này, chỉ có hai lựa chọn ——
Đánh dấu hoặc trấn an.
Lựa chọn đầu hoàn toàn không nằm trong phạm vi suy xét của tôi.
Lựa chọn sau tuy rằng không cần để lại dấu cắn, nhưng lại yêu cầu cao hơn đối với Alpha. Dùng pheromone bao bọc lấy Omega, an ủi tinh thần người đang trong trạng thái mất kiểm soát, từ đó từng chút một bình tĩnh trở lại.
Pheromone của tôi không thể chủ động phát ra từ sau khi bị bệnh, mỗi lần làm tình mới có thể chuyển hoá ra một chút ít. Lượng pheromone lần trước cực khổ tích góp thật lâu cũng đã bị một ngụm cắn cổ của Tần Ánh Nam trung hoà hết sạch.
...... Đúng là càng nghĩ càng bực mình.
May là ngày hôm qua còn trữ lại không ít.
Tôi lấy ra một con dao quân đội sắc bén từ ngăn kéo của mình, mắt cũng không chớp cắt một nhát vào cổ tay trái, dùng đau đớn chống lại bản năng của Alpha.
Một giây mỗi phút đều là sự dày vò.
Vừa phải chịu đựng cảm giác suy yếu vì mất máu và pheromone, vừa phải chặn lại mong muốn đánh dấu, dùng pheromone một cách nhẹ nhàng nhất có thể trấn an Omega đang mất đi ý thức.
Phải biết rằng ngày thường tôi cùng hai chữ "dịu dàng" bắc tám cây cầu cũng không tới, hôm nay thật đúng là khiến tôi khó xử muốn chết mà.
Trải qua một khoảng thời gian dài như cả thế kỷ, tên trẻ trâu đen đủi kia mới dần dần bình tĩnh lại, mùi hoa nồng đậm cũng dần tan đi dưới tác động của thuốc tiêu trừ, không còn nghe ra hương vị Omega.
Tôi che lại cái đầu đang âm ỉ đau của mình ngừng một chút, sau đó tiện tay quấn vài vòng băng vải lên cổ tay trái để cầm máu, lại gửi một tin nhắn ghi âm cho Tần Ánh Nam, dặn hắn không được phép trừ điểm tôi.
Hắn trực tiếp gửi video call lại đây.
Tôi nhìn Tiền Văn đang bọc chăn thành một quả cầu, kéo lên màn che lại giường cậu ta, sau đó mới lười biếng dựa vào trên tường ấn chấp nhận cuộc gọi: "Huấn luyện viên à, mọi việc xảy ra đều có nguyên nhân của nó."
"Vậy sao? Cho nên em cùng Du Nguyên Thanh rủ nhau trốn học?" Giọng nói của đối phương lạnh lẽo bất thường, ánh mắt càng tối tăm tới tận cùng, "Tôi đang đến ký túc xá của hai người, em tốt nhất cho tôi một lời giải thích rõ ràng."
Vì sao Du Nguyên Thanh cũng trốn học vậy?
Tôi hoang mang gãi đầu tóc đã bị mồ hôi lạnh tẩm ướt của mình, tầm mắt vô tình lướt qua cửa ký túc xá——
Xuyên qua khe hở phía dưới cửa, hình như tôi nhìn thấy một đôi giày đang lẳng lặng đứng im ở ngoài kia.
Nhưng sau khi tập trung nhìn lại lần nữa, không còn thấy gì cả.
"Huấn luyện viên." Tôi nghiêng người che ở trước mặt tên Omega tay trói gà không chặt kia, tinh thần dần dần căng thẳng lên, "Anh tới cửa rồi sao?"
"Một ngã rẽ nữa là đến." Tần Ánh Nam nhíu mày, "Chuyện gì xảy ra vậy, em có vẻ không ổn lắm."
Tôi nhắm mắt lại, xoa huyệt thái dương, coi như chuyện này là vì quá mệt mỏi nên sinh ra ảo giác:
"Không...... Không có gì."
Tiếng bước chân vững vàng có quy luật càng ngày càng gần.
Tôi tắt cuộc gọi đẩy cửa đi ra ngoài, vừa vặn chạm mắt với đối phương.
"Rốt cuộc xảy ra chuyện gì?" Người đàn ông này không lằng nhằng chuyện tôi trốn học, cau mày liên tục truy vấn.
Tôi giấu bàn tay đang băng bó vào trong tay áo, tiện tay đóng kín cửa ký túc xá, giúp Tiền Văn ở bên trong có thể yên tâm nghỉ ngơi.
Cả hành lang dài không một bóng người, tôi mỏi mệt thử gối đầu lên vai Tần Ánh Nam.
Biểu cảm của đối phương vẫn không tốt lắm, nhưng vẫn duỗi tay vững vàng ôm tôi vào lòng, giúp tôi có thể hoàn toàn dựa vào trên người hắn mà không tốn chút sức nào.
Lông mi của tôi run rẩy một chút rồi rũ xuống, âm thanh cũng càng ngày càng thấp: "Tôi nói có khi anh không tin..... Nhưng tôi trốn học..... Là do tôi làm chuyện tốt đó....."
"Tôi cũng sẽ không thật sự trừ điểm em, đừng phí sức lực biện bạch làm gì." Mặt Tần Ánh Nam trầm đi, lấy ra một ống dinh dưỡng rót cho tôi, chính là cái thứ đồ khó uống muốn chết kia, "Đến phòng y tế cùng tôi."
"Hình như không đi được nữa rồi." Tôi dùng chút sức lực cuối cùng ngẩng đầu lên cười với hắn, "Hay là...... Anh Tần cõng em đi?"
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com