Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

11

Giờ đã quá trưa , Ái Phương trở về phòng mà chuẩn bị chút ít trước khi rời đi , nàng tinh tế để lại mảnh giấy note nhắc nhở cho đứa em cứng đầu của mình . Ngâm mình dòng nước lạnh đang xối ồ ạt phía trên đầu , nó giúp nàng làm dịu đi cơn đau thân dưới , mắt nhắm nghiền mà cảm nhận từng giọt nước chạm vào cơ thể . Trên người chỉ quấn mỗi chiếc áo choàng tắm , Ái Phương chẳng để ý đến việc Lan Hương đã tỉnh giấc từ lúc nào , thản nhiên đứng trước gương trong phòng chính mà sấy tóc

Đoạn , chiếc máy sấy rơi xuống đất , Ái Phương bị bế phắt lên bàn trang điểm , Lan Hương đứng giữa hai chân nàng , tay vẫn đang nâng đùi nàng lên , ngẩn người một lát , cô cất giọng

" Chị đưa tôi đi đâu đấy ?"

" M-Mau buông tôi ra "

" Đêm qua sướng quá nên lú lẫn cả đầu óc rồi à ? Dám ra lệnh cho tôi ?"

"....."

Nàng chết trân ở đấy , thể loại câu hỏi gì đây ? Đúng thật là trêu người mà

" Còn nữa ! Chị mặc thế này là sao đây ? Muốn khiêu khích tôi à ?"

Thấy chị không trả lời , cô thẳng thừng kéo toạt xuống vạt áo lỏng lẻo , tức khắc lộ ra bờ vai trắng nõn cùng đôi gò bông trần trụi , Ái Phương chỉ kịp lấy tay che lại mà hốt hoảng. Lan Hương dùng tay mân mê một bên ngực , tay còn lại nắm chặt lấy tóc nàng rồi hôn tới tấp lên môi

Cảnh ân ái của đôi cẩu nữ vô tình lọt vào mắt của cô gái giúp việc của khách sạn , cô chưa kịp định hình trước cảnh tượng ấy , liền bị Lan Hương lao tới tóm chặt cổ , hét toáng lên

" Aishh! Con khốn này sao lại vào phòng tôi hả ?"

" T-Tôi thật sự xin lỗi ! Cô Bùi ! Tôi không biết hai cô còn ở đây "

" Xin cô tha thứ cho tôi "

" Một lần nữa thì xem chừng cái mạng ngu dốt của cô ấy ! Thứ dơ bẩn !"

Cô ta run rẩy , hoảng sợ tột cùng miệng không ngừng cầu xin , thân quỳ rạp xuống mà thành khẩn . Lan Hương buông tay , tát vào mặt cô gái một tiếng  " bóp " rõ rệt , nắm chặt lấy tóc mà ném ra phía hành lang không tương tiếc

Ái Phương cũng chẳng dám can ngăn nửa lời , nội việc đêm qua đã khiến nàng rợn cả người ,chỉ tranh thủ mà thay lên người bộ quần áo" kín cổng cao tường" hơn mà thôi

Bị cắt ngang giữa chừng bởi kẻ không mời mà tới Lan Hương tức tối mà hằn học ,cô ghét cây ghét đắng việc người khác tự tiện vào phòng cô ,phát điên lên thế là rõ. Ngồi bệt lên ghế sofa , cô vắt chéo chân mà chằm chằm nhìn lấy Ái Phương

Cô gái sau khi bị ném ra khỏi phòng liền trở mặt ,điềm tĩnh đứng lên mà phủi tay, khác hẳn với vẻ sợ sệt ban nãy, cô bật cười tay vuốt vuốt vài đường trên chiếc điện thoại, tin nhắn được gửi đi

Chiếc xe lao nhanh trên đường ,tiếng còi xe inh ổi phát lên chói cả tai, mỗi khi nó chạy qua không nơi nào là không hỗn loạn ,vệt nước bắn tung tóe lên người gã ướt đẫm cả chiếc áo choàng khoát bên ngoài ,sự sỉ nhục khiến gã tức điên lên nhưng cũng chẳng thể làm gì hơn. Lan Hương liên tục tăng tốc mặc cho sự ngăn cản của chị ,cô cứ băng băng mà lao về phía trước

Chẳng mấy chốc mà cả hai đã đứng trước căn biệt thự . Lan Hương có chút chùn bước ,cô không có ý muốn vào đấy cùng Ái Phương

" Chủ tịch Bùi đang đợi trong thư phòng, tiểu thư Ái Phương!"

Nàng gật nhẹ đầu vẫy tay về phía Lan Hương tỏ ý muốn cô đi cùng

" Cô Lan Hương ,xin thứ lỗi! Chủ tịch chỉ yêu cầu mỗi cô Ái Phương mong cô h-"

" Im đi ,không tới được anh nói đâu "

Cô đặt tay lên vai anh ,bắn ánh mắt sắc lẹm mà tỏ ra khinh miệt . Lan Hương bước đi sau Ái Phương ,sở dĩ cô biết rõ lão ta sẽ không bao giờ có ý tốt đến vậy nói không phải âm mưu thì lại không đúng rồi

Chủ tịch Bùi ngồi phía đầu của chiếc bàn rộng lớn ,trong căn phòng kiểu phương tây cổ điển ,bao trùm bởi ca khúc "thánh ca " đang vang vọng từ chiếc máy nghe nhạc cũ . Miệng lão măm măm lấy điếu cày mà thả ra làn khói phì phèo ,mắt đăm chiêu mà nhìn ngắm bức tranh to lớn đang treo trên tường, nó trông chẳng như một loại tranh thường gặp mà là những con mắt được phác họa chồng chéo lên nhau ,trong chiếc khuôn mạ vàng những con mắt quanh viền trong như thật đang nhô ra , là mô hình sao?

Ái Phương bước vào mùi thức ăn nghi ngút khói tỏa mùi thơm ngào ngạt khiến cô đôi chút khó chịu vì quá nồng ,lão nhìn thấy nàng thì phì cười vẫy tay tỏ ý mời vào nhưng cũng chẳng nói lời nào. Sắc mặt liền nhíu lại khi nhìn thấy Lan Hương theo sau, dán lên mặt nụ cười giả tạo đầy dối trá, lão cất tiếng

"  Ái Phương! Lâu rồi mới được gặp lại cháu nhỉ "

" Vào thẳng vấn đề đi chị ta không rảnh để tán gẫu với ông đâu "

" Ta không bàn chuyện với cháu , Lan Hương à "

"Không mời mà tới đã quá thô lỗ rồi đấy"

" Tôi hộ tống Ái Phương ,ai biết được lão già đây có ý gì cơ chứ ?"

Lan Hương cố ý nói móc Tuấn Khải khiến lão tức soi cả máu ,nhưng sâu trong thâm tâm lại rộ ra vẻ hài lòng mà thầm mãn nguyện vì cô là người chiếm trọn lòng tin của lão cơ mà

Thân thể già nua từ từ rời khỏi chiếc xe lăn mà đứng dậy ,lão ta tay cầm cán dao sắt lẹm mà lao tới đi một đường cơ bản lên mặt cô, Lan Hương chẳng ra vẻ bất ngờ gì mà dễ dàng tránh được tay thuần thục đến điêu luyện mà lấy súng bên thắt lưng của chàng thư ký của lão ta

*  đùng

Súng cướp cò mà bắn bể nát chiếc bình gốm sứ phía xa, viên đạn đồng sượt qua mặt lão để lại vệt máu ri rỉ , cô đắc chí bật cười lớn với thành công vang dội, vẻ khinh thường lộ ra trước mắt Tuấn Khải lão chỉ gật gù tán dương . Ái Phương chẳng biết nên làm gì cũng chẳng hiểu chuyện gì đang diễn ra chị đứng đơ người ra mà hóa đá

" Lớn tuổi rồi không nên chơi những trò mạo hiểm thế này đâu ! Có lẽ thời gian đã ăn mòn sức lực của lão già này rồi phải chứ ?"

Cô nhắm nòng súng tỏa khói mà xoay người quanh phòng ,tiếng súng lần nữa vang lên ngay tâm của bức tranh phía sau chàng thư ký ,anh không tránh mà chỉ đứng lặng thinh vì không có lệnh từ lão ,con người thầy thật biết phục tùng chủ nhân nhỉ ?

Chẳng ai biết được một con mắt trắng đục đang âm thầm mà dòm ngó mọi chuyện diễn ra ,trong phòng phía sau bức tranh là một mật thất rộng lớn, một nam giới nước mắt ngắn dài mà rơi tí tách xuống nền ,thở cũng chẳng ra hơi chứ nói gì đến kêu gào

Mùi hôi thối kinh tởm từ căn phòng nhỏ trong góc phát ra khiến người ta nghe được mà nôn thốc nôn tháo ,một cơ thể người đang phân hủy được một nửa bị đám dồi bò lúc nhúc, thân trên thì thối rửa thân dưới thì chỉ còn bộ xương ,lớp thịt đang được gặm nhấm trong miệng của anh vì cơn đói đến phát chết đang réo inh ỏi trong chiếc bụng trống rỗng, con mắt vẫn cứ tia qua tia lại tìm kiếm Ái Phương nhưng rồi cũng quay lưng mà co rúm đi nơi khác

Lan hương bỏ về phòng trước khi bản thân vô tình chạm mặt bà Bùi ,nàng cũng nhanh chóng rời đi khi nhận thấy bản thân quá thừa thãi trong cuộc hội ngộ giữa hai ông cháu kỳ quặc kia ,phần nữa vì cảm giác rờn rợn mỗi khi bản thân ở trong căn phòng ấy ,nó kín đáo đến nghẹt thở, lẽ đó mà trong đấy chỉ toàn luồn không khí đầy tạp nhiễm và dơ bẩn đến rùng mình

" Mày thấy rồi chứ ? Con bé rất xinh đẹp..."

" Khôn hồn thì bỏ trốn đi ,nó sẽ như cái xác đang nằm trong miệng mày đấy !"





Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com