Trần Duyệt Phong luôn tự than trời, bao giờ thì mình mới giàu, mới có nhà riêng, có xe bốn bánh đi du ngoạn không tiếc tiền đổ xăng. Kỳ thực những thứ Trần Duyệt Phong mơ tưởng có thể nằm trong tầm với nếu tâm tính cậu ta trong sạch một chút. Đáng tiếc, Trần Duyệt Phong tính tình tiểu nhân và tâm tư luôn luôn vẩn đục. Nhìn những món nhỏ tâm hồn lại xao động, không đem lương tâm bác sĩ đặt lên hàng đầu. Cho nên, Trần Duyệt Phong vẫn đang là một y tá khoa phụ sản quèn, lương bổng bị đè ép đến không thể thấp hơn. Nhà riêng không những cả đời không đủ tiền mua, lại bị lừa bán mất nhà của Giáo sư đỡ đầu. Xe máy nổ 30 phút vẫn còn khởi động được chỉ có điều xăng lại tăng giá... Điều gì có thể khiến Trần Duyệt Phong thay đổi con người và can đảm đối mặt với những việc đáng xấu hổ mà bản thân từng làm? Có chăng là một tình yêu chân thành tìm đến trong khó khăn.
Tác giả : Tô Mã LệNguồn : truyenhd1.comTình trạng edit : full (56 chap)Thể loại : Hiện đại, giới giải trí, sủng, sắc.Nữ diễn viên gần như bị phong sát, vì thù lao đóng phim cao nên không tiếc hy sinh vẻ ngoài xinh đẹp để đóng phim điện ảnh.Tuy nhiên trong quá trình đóng phim, cô lại không phân biệt được đâu là diễn, đâu là thật...…
Thanh xuân của tôi có cậu. Thanh xuân của cậu cũng có tôi...Mình từng rất ghét một người chỉ đơn giản vì cậu ấy học giỏi hơn mình. Nhưng dần dần mình mới phát hiện thích một người là muốn cùng người đó cố gắng để chạm đến những ước mơ tươi đẹp trong tương lai. Mình cùng cậu ấy trải qua thanh xuân ngọt ngào với những ngày thi cử đầy áp lực, những trận cãi nhau đến nỗi òa khóc, những tiếng cười rộn ràng trong chiều nắng mùa xuân, những buổi học văng vẳng tiếng giảng bài của thầy cô trong tiết hè oi bức, hay cái ôm trên chiếc xe đạp dưới trời thu xanh ngắt tầng mây và cả nụ hôn đầu dưới gió đông se se lạnh. Khả Hân và Nhật Hưng năm ấy đã vẽ lên mối tình trong trẻo nhất, ngọt ngào nhất dưới mái trường chuyên ấy ...P/s: truyện lần đầu mình viết, truyện lấy cảm hứng từ những trải nghiệm ở mái trường chuyên cấp ba của mình, có hơi teenfic, hơi xàm xàm nhưng hãy ủng hộ mình nha.Chân thành cúi đầu cảm ơn 👉👈--------------------------------------------------Dâu Tây Đường Phèn nằm trong chuỗi truyện "Em và Bảo Lộc".…
🍬 Tên khác: Xuyên Thành Vị Hôn Thê Ác Độc Của Lão Đại Tàn Tật🥨 Tác giả: Đường Tô🥨 Nguồn: Tấn Giang🥨 Thể loại: HE, nguyên sang, hiện đại, xuyên thư, mỹ thực, nam chính tàn tật/có khiếm khuyết, lão đại bệnh kiều tàn tật x đại mỹ nhân trù tiên kiều khí.🥨 Số chương: 157 chương🥨 Tình trạng: HoànFrom: 23092021 🛵 To: 01062022---❄: Mình edit dựa theo bản QT, mình không biết tiếng Trung, nên không đảm bảo đúng 100% bản gốc. Mọi người đọc thấy sai chỗ nào thì báo mình sửa lại nhé^^Trân trọng cúi đầu nghiêng mình cảm ơn bạn Meilynh vì chiếc bìa quá ư là cute hột me ❤️---Truyện được edit chưa được sự cho phép của tác giả 😅 chỉ được up tại Wattpad @hanthy915 và trang wordpress: micasacua3dua.wordpress.comVui lòng không reup ở nơi khác ❤️ Cảm ơn rất nhèooo…
Tổng chương: 63Tô Mạt Mạt 18 tuổi yêu thích ông chú đẹp trai 29 tuổi mới chuyển nhà đến sát vách.Tìm mọi cách dụ dỗ anh lên giường, cứ tưởng anh là một ông chú văn nhã chất lượng cao.Ai ngờ đâu, ông chú lúc lên giường liền lộ nguyên hình, ngày ngày đè cô dưới thân, điên cuồng làm cô, rót đầy tϊиɦ ɖϊƈh͙ vào tiểu huyệt cô.Mọi lúc mọi nơi đều có thể phát ɖu͙ƈ, trong nhà, công viên, rạp chiếu phim, trêи xe, chỉ cần anh muốn, liền xốc váy cô lên hung hăng làm.Tô Mạt Mạt khóc không ra nước mắt, bảo sao anh đã gần 30 tuổi còn chưa kết hôn.Người nào có thể chịu được con sói đói này cơ chứ!!!…
Về bản chất có thể gọi creepypasta là truyện ma cũng không sai, tuy nhiên sức hấp dẫn của nó lại mạnh hơn rất nhiều một phần bởi chúng được thuật lại một cách chi tiết, có thời gian địa điểm xác thực giống như chính người trong cuộc kể lại hơn là sản phẩm thêu dệt của trí tưởng tưởng. Những câu chuyện rùng rợn đang bắt đầu, chúng đang đợi bạn đó.…
Hôm nay là sinh nhật mười sáu tuổi của cô nhưng liệu còn có ai nhớ đây? Từ khi bố mẹ ly hôn rồi bỏ lại cô, ngoại trừ mỗi tháng gửi cho cô chút tiền sinh hoạt ít ỏi thì cũng chẳng hỏi han gì nữa, trên đời này người quan tâm cô chỉ còn lại chính bản thân cô.Cô đã quen những ngày tháng dù mưa gió cũng không ai đưa đón, cũng đâu có gì ghê gớm, không phải sao? Cô một mình đi về nhà, thật may là sau khi bố mẹ ly hôn có để lại căn nhà cũ cho cô, giúp cô không đến mức không nơi để về, lưu lạc đầu đường."Á!" Đôi giày vải giá rẻ đã bị mài mòn trở nên mỏng manh, lòng bàn chân bất ngờ bị thứ gì đó đâm phải, cơn đau nhói tràn tới, Diệp Tiên Tiên nhấc chân lên, có chút buồn bực định đá văng cục đá đã đâm vào chân mình, thế nhưng lúc chân giơ lên lại lơ đãng trông thấy bộ dạng của cục đá kia, nó không phải là một cục đá mà là một chiếc nhẫn, rất rất nhỏ.Ma xui quỷ khiến thế nào mà cô nhặt nó lên, cầm trong tay ngắm nghía.Tạo hình cổ xưa, trên thân khắc một hình vẽ phức tạp, nhìn qua có vẻ không tầm thường.Dù sao cũng đang ở bên ngoài, Diệp Tiên Tiên không tiện nhìn kỹ, cô lê đôi giày vải đầy nước đi về nhà.-------------…
Khánh lười biếng ngả đầu vào vai tôi, mái tóc mềm mại của nó cọ khẽ vào cổ khiến tôi thấy hơi nhồn nhột. Tôi hơi hích vai muốn đẩy nó ra, nhưng có vẻ như cái hành động biểu thị sự phản đối của tôi càng khiến nó thêm thích thú, và đầu nó thì vẫn chẳng suy suyển lấy một centimet nào trên vai tôi cả. Khoang mũi tôi tràn ngập mùi dầu gội và mùi nước xả vải nhẹ nhàng tỏa ra từ trên người nó. Thơm quá. Tôi sẽ bị nghiện mùi của nó mất."Châu Anh..." Khánh lơ đãng lên tiếng "Mày thích người như thế nào?""Hả?" Tôi giả vờ chưa nghe thấy câu hỏi của nó, hai tay vẫn bận rộn bấm máy tính giải đề Vật Lý."Ý tao là" Khánh vươn tay cướp lấy máy tính của tôi, ép tôi phải tập trung vào câu chuyện của nó "Gu của mày là gì?"Tôi bất lực tựa người vào thành ghế, qua loa trả lời:"Chắc là một người dịu dàng, chững chạc và trưởng thành... quan trọng là phải giỏi hơn tao."Khánh nhăn mặt trả lại máy tính cho tôi, nó nằm ườn ra bàn, bĩu môi nói:"Sao chẳng giống tao chút nào thế?"Dù đang làm cái hành động trẻ con chết đi được kia thì trông nó vẫn đẹp trai y như diễn viên Hàn Quốc ấy. Cuộc đời đúng là bất công mà.Tôi khúc khích cười xoa rối mái tóc mềm mại của nó."Nhưng mà..." Khánh nghiêng đầu nhìn tôi, mỉm cười "Mày thì đúng gu tao đấy.""À... tao cảm ơn." Tôi hơi bối rối thu tay lại, cố làm ra vẻ bình tĩnh tiếp tục giải đề."Không có gì."Khánh lại nở nụ cười tỏa nắng quen thuộc, và tim tôi lại không kìm được mà loạn nhịp.-------------------(1/3/2022)Bìa: Mật Ly tặng…
Thể loại: Xuyên không, hài hước, ngọt, boyloveAll×IsagiCốt truyện: không giống bản gốc nhưng vẫn chạy theo nó :))Chuẩn bị tham gia thi đấu đột nhiên vấp cỏ té xuyên không, liền thấy bản thân ăn mặc giống con gái. Có tận một đống người yêu mà bọn họ lại chính là đồng đội lẫn đối thủ kiếp trước. Nhưng cậu phát hiện bản thân không phải là con gái mà chỉ là nam giả nữ, quyết định nói cho bọn họ biết mình là nam để chấm dứt tình cảm một nùi vô lý này...ai mà ngờ tên hề lại chính là tôi.…