Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

Oneshot

Đã quá độ nửa đêm gà gáy. Khi mà mọi người thả mình vào giường êm sau một ngày mỏi mệt. Cũng như bao người, Aether cũng vậy.

Nhưng mới chỉ vừa chợp mắt được tí thì điện thoại vang lên tiếng chuông.

Một cuộc gọi vào lúc nửa đêm gà gáy chắc chắn không phải thứ tốt lành gì. Nghĩ đến một ngày dài làm việc tới kiệt sức (thật ra là tự bóc lột mình đến kiệt sức), Aether toan dập máy. Cơ thể đau nhức của cậu kêu gào rằng đừng rước thêm việc cho nó nữa. Thế nhưng linh tính, quán tính hay cái gì đó chẳng biết lại khiến Aether nhấc điện thoại lên.

Trên màn hình là một cái tên rất đỗi quen thuộc. Đến nỗi khi nhìn thấy nó, Aether chợt đứng hình trong giây lát. Phân vân một hồi lâu không biết có nên bắt máy hay không. Nhưng rồi vẫn quyết định nghe cuộc gọi này.

"Tôi nghe."

"Đến đón cậu ta, chỗ cũ." - Đầu bên kia vang lên giọng nói cọc cằn đến quen thuộc. Nhưng còn chưa kịp để Aether nói lời nào thì ngay lập tức dập máy.

Tiếng tút vang dài trong căn phòng tối đen. Nơi nó chỉ chưng hửng tí ánh sáng từ dưới phố xá đã ngóm bớt đèn.

Cậu nhíu mày, không muốn làm theo. Trong lòng cảm thấy phiền chết được. Nhưng nghĩ đến việc người kia bị gã chủ quán tống đầu ra khỏi quán rượu...

Aether thở dài đầy bất lực, nhanh chóng vớ đại một chiếc áo khoác mặc lên người rồi nhanh chóng ra ngoài mà không đánh thức em gái ở phòng kế bên.

Thời điểm này Liyue đang vào độ giao thoa giữa hai mùa thu đông. Tiết trời những hôm này vào ban ngày thì hơi se se lạnh. Nhưng vào cái thời điểm mặt trời nằm ở nửa kia lục địa này ấy. Mười hai giờ đêm chính là cái thời điểm lạnh đến thấu xương. Và khi mà con người ta chui rúc vào chăn ấm nệm êm, chìm vào giấc mộng. Thì giờ đây Aether phải nhanh chóng đến Mondtasdt để đón cái kẻ say bí tỉ kia về hoặc không anh ta sẽ bị tên chủ quán mặt mày lúc nào cũng u ám tống ra ngoài thùng rác.

Cậu vừa đi vừa hà hơi ấm vào lòng bàn tay cho đỡ lạnh, lòng rủa thầm vừa phiền, vừa rét chết được.

Đoạn đường mà Aether đi qua, đa phần phố phường giờ này đã gần tắt hết đèn. Bởi lẽ giờ này thì người ta cũng chẳng còn kinh doanh gì mấy, hầu hết những nơi mua bán, nhà hàng quán ăn đều đóng cửa từ độ 11 giờ rưỡi. Duy Aether biết, chỉ có một quán rượu cách đó 3km, ở tận tít Mondtasdt là giờ này vẫn đang sáng đèn chờ người.

Aether tự rủa chính mình thích mang rắc rối vào người, và đáng lẽ giờ này người làm việc quần quật như cậu đây phải chui vào trong chăn đánh một giấc thật sâu đến tận trưa mai vì hôm sau là chủ nhật lại phải đi một quãng đường dài để đón anh người yêu cũ phiền phức kia về nhà hoặc anh ta sẽ bị tống ra đường. Nhưng nghĩ đến việc người kia bị vứt ra đường vào giữa cái tiết trời thế này thì lại càng phiền phức hơn.

Suy cho cùng có thể nói vẫn là Aether lưu luyến người ta đi.

Mất tầm 30 phút để vừa đi vừa chạy để đến quán quà tặng thiên sứ, Aether nhìn đèn hiệu trước cửa tiệm vẫn sáng mới thở phào một hơi.

Diluc nhìn cậu với ánh nhìn phiền phức. Giọng điệu vô tình nói với cậu trai trước mặt.

"Cậu mà muộn thêm một phút nữa, là tôi ném hắn ta cùng con ma men kia ra ngoài rồi."

Hắn nói thế nhưng lần nào cũng là chờ mấy tên bợm nhậu được người ta vác về mới yên tâm đóng cửa, độc mồm độc miệng nhưng Aether thừa biết hắn sẽ không đời nào làm mấy chuyện như ném người ra ngoài thùng rác như mình nói. Riêng phần gã tóc xanh Kaeya thì chắc có lẽ hắn làm thế thật. Ừ thì ai mà chả có ngoại lệ nhỉ?

Aether cười trừ, nhìn người thương "cũ" bất tỉnh nhân sự trước mặt lại không khỏi bất lực chồng chất.

Rõ đau đầu, vốn là cậu những ngày trước, sau khi chia tay Xiao. Vì cố gắng để quên đi người nọ mới đâm đầu vào công việc ngày đêm. Nhưng chả được bao lâu, sau một ngày dài làm việc mệt mỏi với những phút giây tăng ca đến kiệt sức. Bản thân vốn định ngày mai chủ nhật sẽ đánh một giấc dài. Nhưng còn chưa chợp mắt được bao lâu thì đã nhận được cuộc điện thoại đến rước cái con người này trong tình trạng say bí tỉ bất tỉnh nhân sự này về.

Aether thở dài ngao ngán trước cái tình huống giời ơi đất hỡi này. Xong vẫn là móc tiền túi của mình ra trả đủ cho đống chai lọ kia thì tên chủ quán mới chịu thả người về.

Aether chợt nhớ lúc nãy Diluc có nhắc đến tên ma men kia. Nghe là đủ hiểu rằng chuyện hôm nay là do tên bợm nhậu ấy rủ rê Xiao đi uống rượu, sau đó chuốc anh say đến bất tỉnh nhân sự. Nhưng mà ngó qua ngó lại, Aether lại chả thấy người đâu, không kìm được nên tò mò hỏi.

"Tên Venti kia đâu rồi, chả lẽ anh đá hắn ra thùng rác rồi sao?"

Diluc nghe xong liền lườm cậu ta một cái.

"Hắn về rồi. Bảo là có hẹn uống trà với lão già nào đó nên chuồn trước."

Aether nghe xong gật gù, cũng đủ hiểu lý do vì sao cái tên bợm nhậu kia lủi đi trước. Còn chả phải vì hắn có kèo chuốc thêm Zhongli sao? Cơ mà ca này hơi khó, không phải dễ dụ như Xiao. Zhongli mà dễ chuốc ấy à? Mơ mơ mơ.

"Ồ, Thế thì cảm ơn anh, tôi về trước." - Aether hướng Diluc nói, sau đó nhìn Xiao gục đầu tên bàn, gối tay ngủ không kìm được thở dài.

Thanh niên tóc đỏ không trả lời, chỉ gật nhẹ đầu tiễn khách rồi dọn dẹp quán rượu.

Aether quyết định cõng Xiao trên lưng, anh say đến chẳng biết trời trăng mây đất gì, cứ thế tựa vào lưng Aether mà ngủ.

Đi được nửa chặng đường, đến gần khu chung cư Vọng Thư, Xiao hình như đã tỉnh, nằm tựa người trên lưng Aether chầm chậm lên tiếng.

"Sao cậu lại đến..?" - Anh hỏi, giọng nói nhòe đi vì men rượu, tưởng chừng sẽ nấc lên thành tiếng.

"Diluc gọi tôi đến đón anh." - Aether trả lời.

Xiao nghe thế thì không nói thêm gì nữa. Người nghiêng đầu, vẫn tựa vào lưng Aether. Cảm giác người kia cõng mình thực sự rất ấm áp, rất dễ chịu người trên lưng cánh tay không thành thật vô thức ôm chặt lấy Aether thêm một chút.

"Hắn bảo sẽ ném anh ra ngoài thùng rác nếu tôi không đến." - Aether nói, Xiao chỉ im lặng lắng nghe, không đáp một lời.

Hồi lâu, đầu óc bớt mơ màng mới chầm chậm lên tiếng nói tiếp.

"Không cần phải cõng, tôi tự đi được..."

Aether nghe vậy cũng thôi không ép buộc gì. Cậu nhanh chóng cúi người để Xiao trèo xuống. Nhưng Xiao vẫn còn say, dù nói chuyện nghe có vẻ tỉnh táo nhưng căn bản đi đứng không vững. Nghiêng ngả lắc lư, cuối cùng vẫn là vịn Aether mới đứng vững. Aether thấy thế cũng không yên tâm. Cúi người vòng tay qua hai chân Xiao, bế anh lên theo kiểu công chúa.

Xiao bị hành động này của Aether làm cho lập tức đỏ mặt, vô thức ôm lấy cổ Aether tránh không cho mình té xuống. Nhỏ giọng bảo.

"Tôi tự đi được không cần cậu..." - Xiao tính không để Aether phải vì mình mà làm ba cái chuyện phiền phức, bởi việc cậu tới đón anh - với tư cách là người yêu cũ vào lúc nửa đêm gà gáy thế này là rất kì rồi. Nếu giờ bắt cậu phải bế anh về thì chả phải làm phiền người ta quá rồi sao?

Nhưng câu còn chưa kịp nói hết Aether đã cắt ngang lời Xiao.

"Anh say đến đi không vững còn bảo được?" - Aether nhíu mày nhìn người trong vòng tay. Xiao rũ mi, cứng họng không biết nên nói cái gì. Cuối cùng vẫn là để Aether bế mình về tới nhà.

Đường phố đã tắt gần hết đèn, chung cư cũng chỉ còn đèn sáng ở mỗi hành lang. Xiao ở trên tầng cao nhất của căn chung cư này. Khi cả hai cùng ở trong thang máy không khí lúng túng bao trùm đến nỗi khiến Aether muốn ngộp chết.

Đợi đến khi đứng trước cửa nhà Xiao, cậu mới an tâm, quyết định quay về. Đột nhiên một lực kéo rất nhẹ nắm lấy cổ tay áo khoác của Aether.

Cậu quay đầu, nhìn khuôn mặt Xiao. Hai má hơi phiếm hồng vì men say, đôi mắt mơ màng ươn ướt vì hơi cồn mà Aether tưởng chừng Xiao sẽ bật khóc ngay sau đó nếu cậu phất áo ra đi.

(Dù cậu biết sẽ không đời nào Xiao lại làm như thế đâu.)

"C-cũng muộn rồi... không bằng đêm nay...cậu ở lại đây đi..." - Xiao nhỏ giọng, ấp a ấp úng nói, tay anh níu áo Aether rất nhẹ, Xiao cúi đầu không dám nhìn thẳng vào mắt người trước mặt.

(Thật ra là không dám, và chẳng có lý do gì để làm thế cả bởi cả hai đã chia tay từ những 3 tháng trước rồi)

Aether thấy hành động này của Xiao thì hơi ngạc nhiên, tròn mắt, lúng túng gãi má.

Nói ra thì kì nhưng dù có còn thương đi chăng nữa thì bọn họ cũng chia tay rồi, ở lại nhà nhau qua đêm thế này có chút không tiện.

Nhưng nhìn người thương trước mặt, Aether lại không nỡ để Xiao một mình. Xem điện thoại cũng thấy đã quá 1h đêm.(Cũng coi như cái cớ hợp lý) Mới từ từ gật đầu.

Xiao buông tay đang níu áo Aether ra, tâm tình rối ren phút chốc được chấp thuận liền không nhịn được mà mỉm cười một cái ngốc nghếch.

Trái tim Aether cũng vì nụ cười đó mà lỡ mất một nhịp.
.

Aether theo Xiao vào nhà, đóng lại cửa chính. Nhìn nơi đây vẫn không khác gì 3 tháng trước, khiến đâu đó những kỉ niệm lúc xưa ùa về.

Và Aether nếm trên đầu lưỡi mình những gì còn sót lại, chút ngọt ngào khi xưa đã biến thành cái vị chua chát đến cùng cực.

Aether cởi áo khoác ngoài đem treo lên móc. Sau đó xoay người nhìn thì thấy Xiao đã trực tiếp thả mình vào ghế sofa nhắm mắt.

"Nói bao lần rồi, ngủ sofa không tốt đâu."

Aether lẩm bẩm nhíu mày nhìn người trước mặt, vẫn là thói xấu khó bỏ đấy, vẫn là Xiao như lúc xưa. Khi mệt mỏi sẽ tự thả mình vào bất cứ thứ gì trước mặt.

Aether tuy hơi bất lực nhưng vẫn quyết định bế Xiao về giường. Đặt anh lên nệm êm, đắp chăn lên người. Xiao trong vô thức níu lấy tay Aether nức nở. Như người gặp ác mộng, trong miệng không ngừng lặp lại "Đừng đi."

Tâm tình rối bời, nhìn Xiao gặp ác mộng mà trái tim quặn thắt. Aether thoáng chốc không biết nghĩ cái gì, cuối cùng quyết định lau đi khoé mi tràn ra nước mắt, vuốt nhẹ tóc mái anh rồi đặt một nụ hôn lên trán trấn an.

"Tôi sẽ không đi đâu cả." - Giọng cậu dịu dàng trìu mến an ủi. Xiao như nghe được. Tiếng nấc cũng không còn nửa, thoải mái chìm vào giấc ngủ. Aether rút tay mình ra khỏi tay Xiao. Đi về hướng phòng khách.

Một giờ ba mươi lăm phút sáng, tiếng thông báo điện thoại Aether vang lên.

Trên màn hình là dòng tin nhắn đến từ con ma men bợm rượu kia.

"Không mấy hai người quay lại đi, chứ được mấy bữa uống rượu xả hơi mà tôi toàn thấy vẻ mặt thất tình của người thương cậu thôi. Thật mất hứng chết!"

Thế thì bây giờ Aether nên trèo lên giường ngủ cùng với Xiao à?

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com