15 tuổi trăng tròn là cái tuổi để hi vọng về một tương lai , một tình yêu. Nhưng .... Em thì khác. Cái oán , cái hận đã hủy hoại cả cuộc đời của một con người từng ngây thơ. Liệu thứ tình yêu chân thành có thể làm thay đổi con người nhỏ bé ấy ?
Do truyện này mình chưa thấy ai up trên wattpad nên mình mới reup lại truyện này, và truyện này mình chưa xin phép bạn dịch nên chúng ta đọc trong thầm lặng và đừng đem ra ngoài nha ❤️Độ dài: 123 chương + PN…
🌼 Tên truyện: Trọng sinh chi sủng nhĩ bất cú🌼 Tác giả: Tối Ái Tiểu Miêu Miêu🌼 Thể loại: Trọng sinh, Ấm áp, Chủ công, Ngọt ngào, 1×1, Sinh tử, HE🌼 Số chương: 56 chương🌼 Nguồn: https://phamthienlienvu.wordpress.com…
Tag: nguyên tác, bách hợp, hiện đại, đô thị tình duyên, tình hữu độc chung, duyên trời tác hợp, phục thù.Thị giác tác phẩm: hỗ côngPhong cách: chính kịch…
Truyện: Xuyên Qua Cổ Đại Làm Đế ThịTác giả: Vũ Lạc ManhEditor: kunbun-VĂN ÁN-Hà Duyệt xuyên qua, hơn nữa còn xuyên đến cung đình cổ đại làm một gã mĩ nam!Chờ đã, thân phận mĩ nam này hình như có gì đó không đúng....Duyệt Trung Thị là cái quái gì ?!Cái gì? Nam phi!...................Hà Duyệt: Hoàng thượng, Thần thị hôm nay không có "tiện".Lãnh Diệc Hiên: Ái thị đừng đùa, ngươi cũng không phải nữ nhân mỗi tháng một lần đâu.Hà Duyệt: ['>o<'] Lãnh Diệc Hiên, ngươi có biết hay không trong bụng còn có bánh bao........Lãnh Diệc Hiên: Duyệt, nên nghỉ ngơi trước đã.Hà Duyệt:..................==========================================Nội dung: Xuyên không, đam mỹ, cung đình tranh đấu, sinh tử văn, ôn nhu phúc hắc hoàng đế công vs Lân nhi mỹ nhân ôn nhu thụ, công sủng thụ, 1x1, HE.Nhân vật chính: Lãnh Diệc Hiên x Hà Duyệt.Phối hợp diễn: Chu Tử Hoa, Lãnh Vân Diệu, Tiêu Sở Nhiên.Số chương 125 + các PN(* Lần đầu mình edit nên có không sát nghĩa hay sai sót xin lượng thứ <3)…
Mọi chuyện bắt đầu từ một ngày An Vô Dang ra ngoài lại uống rượu, lúc ấy tùy tiện chọn một tên đàn ông thuận mắt rồi lên giường.Kết quả sau một tháng tự nhiên cảm thấy đầu choáng váng cảm thấy ghê tởm mệt rã rời, thế là trúng thưởng.Giữa đứa trẻ và đại học, An Vô Dạng lựa chọn...... Giữ lại bảo bảo." Lão " đàn ông nhiều tiền Hoắc Vân Xuyên năm nay ba mươi, trong nhà ra lệnh cưỡng chế năm nay phải kết hôn gấp.Tốt, tìm một người mang về làm bọn họ tức chết thôi, cái gì, nhặt được ông "bầu"!?Hoắc Vân Xuyên hai đầu gối rơi xuống đất: QAQ Mẹ hỏi tôi vì cái gì phải quỳ xuống giúp bà xã mang giày......Chủ thụ ngọt văn 1V1, kết hôn trước yêu sau dưỡng bánh bao, tạm nghỉ học đại học hai năm sau đó tiểu thụ tiếp tục đi đọc.Vô tâm không phổi trong sáng mỹ manh thụ VS sủng thê cuồng ma hào môn đại thiếu lạnh lùng côngAn Vô Dạng: Nhớ trước đây sinh bảo bảo chính là vì không phải đi học, bây giờ tôi vì sao lại phải ở nhà làm bài tập.Hoắc Vân Xuyên: Ai (quanh năm suốt tháng giúp người làm bài tập biểu thị không dám nói câu nào)…
• Tên truyện: Cố Chấp Sủng Ái• Tác giả: Điềm Thố Ngư• Thể loại: Hiện đại, quân nhân, sủng, nam tính chiếm hữu lớn, gương vỡ lại lành, HE.• Số chương: 74 chương (66 chương chính văn + 8 phiên ngoại)• Trạng thái: Hoàn convert, đang edit.Lịch ra chương mới: Thứ 3 và Thứ 7 hàng tuần. Văn án:Mọi người trong quân đội đều biết, trên lưng Lục đội trưởng của bọn họ có một hình xăm vô cùng khoa trương. Giống như một bức tranh, dùng bút pháp rực rỡ nhất và màu sắc dày đặc vẽ một cây anh đào. Có một nữ bác sĩ len lén hỏi anh: "Hình xăm này có phải là về một người nào đó đáng nhớ trong đời anh không?"Sắc mặt Lục Chu lạnh lẽo, lạnh nhạt nói: "Không phải."Tình yêu của anh nặng nề, ích kỷ, u ám, tuyệt vọng, và anh yêu em. "Anh muốn nhốt em vào một căn phòng không thấy ánh mặt trời, muốn đào bới từng bộ phận thuộc về người khác trong trái tim em, muốn dây dưa không rõ, muốn từng chút từng chút giữ lấy em, muốn nghe tiếng em khóc lóc, chứng kiến sự sợ hãi của em, nhìn thấy em chịu khuất phục."-- Nhật ký của Lục Chu.Editor: 🧚🏻♀️C1-14: Vee 🧚🏻♀️C15-23: Kim 🧚🏻♀️C24 trở đi: Chanh( Độc giả thân mến, đây là câu chuyện được đăng bởi tài khoản Vee_ily, từ giờ sẽ chuyển giao cho tiemnhakeo và tiếp tục dịch. Mong mọi người luôn ủng hộ! Thân ái. )Truyện chỉ được đăng tại wattpad tiemnhakeo…