chương 2 : Cố Thiếu Dật
"Tao muốn mày kiếm hộ tao một căn hộ nhỏ, tao muốn dọn ra ngoài ở."
"Mày cứ bình tĩnh đi mà, tao làm sao mà có thể để bản thân phải chịu ủy khuất được chứ. Chỉ là tao không muốn hít thở chung một bầu không khí với đám người đó nữa thôi."
Cố Thiếu Dật đứng ở trước cửa phòng của Bạch Như Giang, trên tay là một cốc thủy tinh chứa đầy sữa. Cốc thủy tinh vì lực đạo trên tay hắn mà bị bóp đến mức nứt toác cả ra, những vết nứt dày đặc như mạng nhện giống hết như tâm tình rối ren trong lòng hắn hiện giờ.
Sắc mặt Cố Thiếu Dật tối sầm lại, gương mặt càng lúc càng trở nên lạnh lẽo xen lẫn phẫn nộ vô cùng. Hắn không biết hắn phẫn nộ vì điều gì, chỉ là khi tình cờ nghe được những lời nói của nữ nhân kia, đột nhiên hắn cảm thấy như thế. Vô cùng khó hiểu nhưng cũng vô cùng khó chịu.
Cô ta muốn rời khỏi đây sao? Thật tốt, cuối cùng cái con nhỏ đáng ghét đó cũng biết điều mà cút đi rồi. Sẽ không còn ai có thể ngăn cản mình với Tuyết nhi ân ân ái ái nữa. Hắn sẽ không còn ngày nào cũng nhìn thấy vẻ mặt chanh chua, xấu xí của cô ta nữa. Hắn cũng sẽ yên tâm khi không còn ai có thể hãm hại Tuyết nhi của hắn nữa. Thật tốt đúng không?
Chỉ là vì sao hắn cảm thấy khó chịu như thế?
Cố Thiếu Dật không thể nào hiểu được bản thân bị làm sao khi đêm đã khuya rồi mà hắn không đi ngủ hay cắm đầu vào làm việc như mọi khi, cũng không chạy tới phòng của Bạch Phương Tuyết tranh thủ gia tăng tình cảm, mà lại chạy tới trước cửa phòng của Bạch Như Giang nghe lén cô ta nói chuyện với Mạc Hiểu Thanh nữa. Cố Thiếu Dật thề với trời là hắn không có cố ý đâu. Chỉ là... chỉ là... chỉ là bỗng dưng hắn nằm mơ rồi cảm thấy lo lắng, cảm thấy sợ hãi.
Cố Thiếu Dật không nhớ rõ là đêm hôm đó mình đã nằm mơ thấy thứ đáng sợ gì, hắn chỉ biết khi hắn tỉnh dậy hắn chỉ muốn tìm kiếm người con gái khiến hắn chán ghét đến cùng cực kia. Hắn khi đó chỉ biết rằng duy nhất người con gái đó mới khiến cho nỗi bất an trong hắn vơi đi phần nào. Vì vậy cho nên khoảng thời gian gần đây hắn tăng cường giám sát Bạch Như Giang, tăng cường tần suất xuất hiện trước mặt cô, trông coi cô... Cố Thiếu Dật không biết bản thân mình sợ hãi điều gì, nhưng hắn chắc chắn chín mười phần là có liên quan đến Bạch Như Giang.
Cái con nhỏ đó... không biết đã cho hắn uống bùa mê thuốc lú gì nữa...
Cái con nhỏ xấu xí đó... đúng là vẫn khiến cho người ta chán ghét như vậy...
Cố Thiếu Dật bực tức nhìn chằm chằm cánh cửa phòng cô giống như nó có thâm cừu đại hận gì với hắn vậy. Đứng đó một lúc nữa, khi hắn không còn nghe thấy bất cứ điều gì nữa thì hắn mới cất bước, trở về phòng của mình.
Nếu là trước kia, Cố Thiếu Dật sẽ không bỏ qua một phần cơ hội nào để tiếp cận băng sơn mỹ nhân Bạch Phương Tuyết nhưng hiện tại chỉ nhắc đến cái tên ấy, không hiểu sao hắn cảm thấy phiền lòng vô cùng. Cứ mỗi lần hắn nhìn thấy mặt Bạch Phương Tuyết không hiểu sao giấc mơ kì quặc kia lại hiện về, ám ảnh hắn, giày vò hắn khiến hắn đau đầu không thôi. Chỉ khi nhìn thấy lại nụ cười có phần kiêu ngạo đến xấu xí của Bạch Như Giang, tâm trạng thấp thỏm lo âu của hắn mới có thể chuyển biến tốt hơn một chút. Hắn không biết vì sao lại như vậy, muốn tìm đáp án nhưng lại không có một chút manh mối nào ngoài giấc mơ không rõ ràng kia.
Rất nhiều lần Cố Thiếu Dật muốn đi tới chất vấn Bạch Như Giang nhưng dạo gần đây khi thấy tâm tình u ám, không tốt của cô, những lời mắng chửi hắn đành phải nuốt vào trong bụng. Khi ấy hắn rất muốn tới hỏi han cô, nhưng trùng hợp thay là Bạch Phương Tuyết lại bị bệnh, vì vậy cho nên hắn đành phải lờ chuyện đó đi. Với hắn việc theo đuổi Bạch Phương Tuyết chính là một việc vô cùng quan trọng, quan trọng đến mức hắn lờ đi hết thảy mọi người xung quanh, kể cả một người yêu hắn sâu đậm như Bạch Như Giang đi chăng nữa.
Cố Thiếu Dật đã từng nghĩ như thế, do đó mới chán ghét cái tính cách dường như trái ngược hoàn toàn với Bạch Phương Tuyết ấy của Bạch Như Giang. Chỉ là dạo gần đây bởi giấc mơ khốn kiếp đó cứ ám ảnh hắn cho nên tần xuất hắn nhớ đến cô lại tăng thêm rất nhiều. Không còn phản cảm, không còn chán ghét, không còn khinh thường, không còn châm chọc mỉa mai. Xót lại trong suy nghĩ của hắn là sự đau lòng, hối hận, khổ sở vô cùng.
Nhưng vì sao hắn lại có những cảm giác ấy đối với một nữ nhân có mười phần khuyết điểm như Bạch Như Giang? Cố Thiếu Dật không biết. Bởi vì không biết cho nên hắn mới lựa chọn lờ đi, để rồi sau này khi mọi thứ đã đi quá xa và không thể quay trở lại, hắn mới cảm thấy hối hận. Bất quá đó là chuyện của rất lâu sau đó nữa kìa, hiện tại, chúng ta chưa nên nói đến chuyện đó đúng hay không?
Sáng hôm sau...
Cho dù đêm hôm trước có thức khuya đến mức nào đi chăng nữa, nếu mà hắn có ngủ thì chắc chắn Cố Thiếu Dật vẫn thức dậy đúng với đồng hồ sinh học như mọi khi. Như thường lệ trước khi xuống dưới nhà ăn thì Cố Thiếu Dật sẽ ghé qua đánh thức Bạch Phương Tuyết, tranh thủ ăn chút đậu hũ rồi sẽ cùng mĩ nhân tay trong tay xuống dưới nhà.
Bất quá hôm nay hắn chưa có kịp làm được những điều ấy thì ba tiếng gõ cửa khô khốc đã vang lên, sau đó là giọng nói của một cô gái đã vang lên.
- Cố thiếu gia, anh có rảnh không chúng ta nói chuyện một chút!
Nghe thấy câu nói ấy, động tác thắt cà vạt của Cố Thiếu Dật liền dừng lại.
Bạch Như Giang? Mới sáng sớm con nhỏ phiền phức đó đã muốn làm cái gì nữa?
- Tôi không rảnh, cô đi đi. - Nghĩ đến đó, hắn liền lạnh giọng đáp lại.
- Ồ vậy sao? Vậy thì tôi sẽ không làm phiền anh nữa. - Chất giọng bình bình thản thản của Bạch Như Giang vang lên, sau đó Cố Thiếu Dật còn nghe thấy tiếng xoay người cùng tiếng bước chân gõ thật đều trên mặt hành lang.
Cứ như vậy mà đi rồi?
Cố Thiếu Dật sửng sốt nhìn ra phía cửa như không dám tin.
Không thể nào? Không phải bình thường nếu như hắn nói như vậy thì cô ta chắc chắn sẽ không thèm nể nang mà mở cửa đi vào rồi nháo một trận hay sao? Vậy mà hôm nay hắn chỉ nói như thế mà đã xoay người đi rồi? Lại còn gọi hắn là cái gì mà 'Cố thiếu gia'? Không phải câu cửa miệng của cô ta khi thấy hắn sẽ là 'Thiếu Dật' hay 'Dật ca' gì đó thân thiết lắm hay sao? Tại sao nay đột nhiên lại thay đổi nhiều đến như vậy? Hay cô ta lại có chiêu trò gì mới nữa rồi, chắc lại là 'lạt mềm buộc chặt' đây mà.
Cố Thiếu Dật nghĩ đi nghĩ lại cuối cùng mới tìm được lý do cho sự khác lạ của Bạch Như Giang gần đây, một lý do vô cùng đúng đắn và hợp tình hợp lý. Bởi Cố Thiếu Dật dù có thông minh đến cỡ nào đi chăng nữa cũng sẽ không nghĩ tới được việc Bạch Như Giang trọng sinh, lại càng không nghĩ tới được việc cô muốn rời xa hắn. Dù sao đi nữa trong thâm tâm của hắn, cô vẫn luôn là một đứa mặt dày, bám dai như đỉa và thập phần phiền phức. Minh chứng cho điều đó không phải là việc cô tự dọn đến Cố gia bám riết lấy hắn không tha đó hay sao?
Thắt xong cà vạt, Cố Thiếu Dật liền lập tức đi sang phòng của Bạch Phương Tuyết, bắt đầu thực hiện công việc quen thuộc hàng ngày khiến hắn vui vẻ ấy. Chỉ là khi đứng trước cửa phòng Tuyết nhi của hắn, không hiểu sao Cố Thiếu Dật cảm thấy không muốn đi vào. Giấc mơ kì quặc kia một lần nữa lại hiện hữu trong đầu khiến tâm tình hắn trở nên xấu xí vô cùng, bàn tay trên nắm cửa bỗng dưng khựng lại, đôi chân vô thức chuyển hướng rời đi.
Cố Thiếu Dật không biết mình lại bị làm sao nữa, hắn hiện tại thật không thể nào hiểu nổi được chính bản thân hắn. Rõ ràng là yêu Bạch Phương Tuyết vô cùng nhưng lại không nhịn được mà để tâm đến Bạch Như Giang. Rõ ràng là quan tâm Bạch Phương Tuyết nhất nhưng lại không nhịn được mà quan sát Bạch Như Giang một hồi. Rốt cuộc hắn bị làm sao cơ chứ? Còn giấc mơ kia là gì?
Cố Thiếu Dật hoang mang đứng ở trên cầu thang, cố tìm ra đáp án cho sự khác lạ của mình. Rồi đột nhiên trí nhớ xẹt qua một đoạn hội thoại ngắn ngủi ngày hôm qua, tâm tình bỗng nhiên trở nên kích động. Cố Thiếu Dật vội vàng xoay người chạy tới phòng Bạch Như Giang.
Hôm nay không còn nghe thấy âm thanh chanh chua, mắng mỏ, than thở của người nọ hắn đột nhiên cảm thấy trống vắng cùng bất an. Mạnh mẽ đẩy cửa phòng Bạch Như Giang ra, thấy mọi thứ đều trở nên trống trải, lạnh lẽo, hắn biết, người đó đi rồi, đi mà không thèm nói với hắn một câu nào cả, giống hệt như khi đến đây ấy.
- Chết tiệt!
Thô bạo đấm một cú xuống mặt bàn cũ kĩ, sắc mặt Cố Thiếu Dật hiện tại không thể dùng từ không tốt đẹp để hình dung nữa rồi. Nghiến răng nghiến lợi nhìn xung quanh như đang cố tìm kiếm thứ mà người kia để xót lại nhưng không được gì, Cố Thiếu Dật mới gằn từng tiếng đầy phẫn nộ.
- Bạch Như Giang, cô được lắm! Có giỏi thì đi luôn đi, đừng có mà vác mặt về đây nữa!
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com