Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

Ngây thơ


Alama là một mị ma, sinh ra từ dục vọng và tội lỗi của nhân loại. Với vẻ ngoài quyến rũ đến khó cưỡng, từng đường nét trên cơ thể cậu dường như đều toát lên sự mê hoặc đầy nguy hiểm. Đôi mắt sắc bén, làn da trắng mịn, và phong thái uyển chuyển của Alama khiến bất kỳ ai cũng dễ dàng bị cậu lôi kéo, rơi vào vòng xoáy của dục vọng.

Thức ăn của cậu không gì khác ngoài tinh lực và máu người, thứ mà cậu chiếm đoạt bằng những chiêu trò tinh vi, sử dụng ngọt ngào làm mồi để giăng bẫy. Sứ mệnh của Alama là thu thập tội lỗi của con người, và lần này, cậu được giao nhiệm vụ xuyên vào một cơ thể mới – một cậu bé 13 tuổi tên Mít.

Sau khi nhập vào cơ thể này, Alama đã cải tạo diện mạo của Mít trở nên hoàn mỹ hơn. Mít giờ đây mang vẻ ngoài trong sáng, ngây thơ, khiến bất kỳ ai khi nhìn vào đều chỉ muốn yêu thương và bảo vệ. Da cậu trắng mịn, đôi mắt long lanh, môi hồng hào, và cơ thể lại toát lên mùi thơm dịu nhẹ của sữa, tạo nên một cảm giác mềm mại khó cưỡng.

Gia đình mà cậu đang sống cùng gồm người chị gái tên Tuyết, 17 tuổi, luôn giữ vẻ lạnh lùng và xa cách với Mít, dường như không dễ tiếp cận. Tuyết xinh đẹp nhưng không để lộ tình cảm, giữ cho mình một lớp vỏ bọc kín đáo, khó gần.

Mít không có mẹ; mẹ cậu đã qua đời ngay khi cậu mới sinh. Cha của cậu, ông Dũng, là một người đàn ông 50 tuổi, giữ chức vụ quan trọng trong thành phố D. Ông có ngoại hình không mấy ưa nhìn – béo phệ, tính cách hung dữ, gia trưởng, đầu hói, da sạm màu, răng vàng, và người đầy lông lá. Dù vậy, ông lại rất quan tâm đến Mít và Tuyết, dù cách thể hiện có phần cứng nhắc và khô khan.

Prologue

Tuyết mở mắt, cả người lạnh toát như vừa thoát ra từ một cơn ác mộng dài vô tận. Nhưng ký ức chầm chậm ùa về, từng chút một, đen tối và đẫm máu. Đây không phải là mơ. Đó là thực tại mà cô từng sống, một kiếp đời ngắn ngủi bị vùi dập bởi sự phản bội, sỉ nhục, và nỗi đau đớn đến tận xương tuỷ.

Cô nhớ rõ cái ngày năm cô tròn mười tám tuổi — ngày sinh nhật vốn là dịp để hạnh phúc, thì lại trở thành mốc thời gian của nỗi tuyệt vọng tột cùng. Ngày ấy, mạt thế đột ngột giáng xuống, như một bàn tay vô hình siết chặt thế giới vào bóng tối tuyệt vọng. Những con thú quanh khu rừng đột ngột biến đổi thành những quái vật kỳ dị, gớm ghiếc, với sức mạnh và khát máu vô biên. Chúng tràn vào thành phố, khiến mọi người xung quanh cô sống trong sợ hãi, đói khát và bạo lực.

Nhưng thứ khủng khiếp nhất không đến từ những con thú biến dị ngoài kia mà từ trong chính ngôi nhà cô tưởng là nơi che chở. Cha cô, ông Dũng - kẻ đàn ông quyền lực và độc đoán nhất thành phố, đã không tiếc gì để củng cố quyền lực của mình. Trong mắt ông ta, Tuyết không hơn gì một con rối, một con cờ, một món đồ chơi có thể lợi dụng. Là con gái của một thị trưởng, cô được sống trong ngôi biệt thự xa hoa, không thiếu ăn, không thiếu uống, nhưng cái giá cô phải trả là đánh mất linh hồn mình.

Ông ta hứa hẹn với các dị năng giả trong thành phố rằng họ sẽ được bảo vệ, đổi lại, Tuyết phải trở thành công cụ, một thứ đồ chơi để mua vui và thoả mãn cho họ. Người cha ấy, kẻ mà lẽ ra phải yêu thương và bảo vệ cô, lại đẩy cô lên giường của từng gã đàn ông, như một món đồ không có ý nghĩa gì hơn ngoài việc củng cố quyền lực của ông. Những ánh mắt thèm khát, những bàn tay thô bạo, những tiếng cười nhạo báng vang vọng trong đầu cô, từng đêm từng đêm đày đoạ.

Em trai cô, Mít, lại khác. Hắn được cha cô yêu thương, nâng niu như viên ngọc quý. Cả thế giới của cha cô dường như chỉ xoay quanh đứa con trai độc nhất ấy. Còn Tuyết, chỉ là cái bóng lặng lẽ, là công cụ sinh đẻ được cha cô nhẫn tâm sử dụng để giữ chân những kẻ có dị năng. Cô chứng kiến từng cử chỉ cưng chiều của cha dành cho Mít, từng cái ôm, từng nụ cười tự hào mà cô không bao giờ nhận được.

Lòng thù hận trong cô tích tụ, như vết thương bị cắt đi cắt lại cho đến khi mục rữa. Đêm cuối cùng, khi sức chịu đựng của cô cạn kiệt, cô đã tự giải thoát khỏi sự hành hạ ấy bằng cái chết. Cô nhớ rõ khoảnh khắc ấy, máu nóng chảy dọc theo cánh tay, nỗi đau thể xác không sánh nổi với sự đau đớn trong lòng.

Nhưng... cái chết chẳng phải là dấu chấm hết. Cô tỉnh dậy, như thể được ban cho một cơ hội thứ hai, và nhận ra mình đang nằm trong căn phòng cũ, với bức tường màu nhạt, mùi ẩm mốc quen thuộc. Cô nhìn vào gương, thấy gương mặt mười bảy tuổi của chính mình, trẻ trung và ngây ngô — nhưng đôi mắt chứa đầy bóng tối của ký ức đã chết.

Một tiếng cười cay đắng bật ra khỏi miệng cô. Số phận đã trao cho cô cơ hội quay về, cho cô thời gian một năm trước khi mạt thế ập đến. Lần này, cô sẽ không để mình bị biến thành một con búp bê rỗng không biết phản kháng. Cô sẽ không cúi đầu trước bất kỳ ai nữa.

Nỗi thù hận đong đầy trong ánh mắt cô, nung nấu như lửa địa ngục. Cô sẽ báo thù. Ông Dũng sẽ phải trả giá cho tất cả những gì ông ta đã gây ra, và cả thằng em trai vô tâm đó cũng vậy. Họ sẽ phải nếm trải từng giây từng phút của nỗi nhục nhã mà cô đã chịu đựng. Cô sẽ không chỉ giành lại tự do cho mình mà còn biến gia đình này thành đống tro tàn, từng mảnh từng mảnh rơi xuống dưới chân cô.

Alama Thức Tỉnh: Ván Cờ Bóng Tối

Bữa sáng trong ngôi biệt thự xa hoa của gia đình ông Dũng được chuẩn bị tươm tất với những món ăn đắt đỏ và ngon miệng, xa rời đời sống bình dân khắc khổ ngoài kia. Tuyết ngồi đối diện ông Dũng và Mít, chăm chú quan sát họ trong im lặng, như bao buổi sáng bình thường khác. Gương mặt cô không lộ chút cảm xúc nào, chỉ duy trì vẻ dịu dàng, nhu mì, đúng mực của một đứa con gái ngoan. Nhưng sâu trong lòng, Tuyết không hề ngây thơ như cô tỏ ra. Lòng cô ngập tràn khinh bỉ và căm hận, nhất là khi nhìn Mít.

Tuy là em trai, nhưng Mít chẳng hề giống người em mà cô biết. Với Tuyết, Mít là kẻ lẳng lơ, giả tạo, trà xanh đúng nghĩa. Sau đôi mắt to tròn trong sáng và giọng nói nhẹ nhàng, ngọt ngào ấy là một con người thích đùa giỡn với lòng người, chuyên thao túng cảm xúc của những người xung quanh, kể cả với cha ruột của mình.

Mít ngồi hẳn lên đùi ông Dũng, ngả ngớn, thân hình nhỏ nhắn dựa sát vào cha như muốn được nuông chiều thêm nữa. Cậu mặc một bộ đồng phục học sinh ngắn bó sát, chiếc áo sơ mi vừa khít khoe ra đôi vai nhỏ nhắn, trắng trẻo và đôi chân thon dài. Mỗi cử động của Mít đều có chút gì đó gợi cảm đến khó chịu, khiến Tuyết không thể nào không cảm thấy kinh tởm.

"Con trai của bố hôm nay ngoan quá," ông Dũng mỉm cười, ánh mắt đầy cưng chiều, thỉnh thoảng lại cúi xuống đút cho Mít từng muỗng thức ăn.

Mít mở miệng, ngoan ngoãn đón nhận, mắt long lanh như thể vui sướng tột độ khi được cha cưng nựng. Cậu cầm tay ông Dũng, giọng nói nhỏ nhẹ, lộ chút nũng nịu: "Bố, hôm nay con muốn đi mua đồ chơi mới. Chị Tuyết xin tiền đi học, con cũng muốn hai tỷ để sắm sửa."

Tuyết ngồi đối diện, đôi mắt chăm chú theo dõi, cố giữ bình tĩnh khi nghe lời nũng nịu của Mít. Trong lòng cô trào dâng cơn phẫn nộ. Mít không chỉ giỏi giả vờ mà còn biết cách khơi gợi lòng thương yêu từ ông Dũng, như thể cậu ta sinh ra đã hiểu cách thao túng người khác. Cậu không chỉ dừng lại ở việc vòi vĩnh tiền bạc mà còn diễn ra vẻ "thánh thiện" đến mức đáng ghê tởm, không ngại khoe khoang sự được yêu chiều ngay trước mặt Tuyết.

Ông Dũng liếc sang Tuyết, ánh nhìn không che giấu sự lạnh nhạt. Ông vươn tay lấy tấm thẻ ngân hàng rồi đẩy qua bàn, ánh mắt không để ý đến cô lâu hơn vài giây. "Trong này có một tỷ, dùng mà lo học hành đi," ông nói, giọng điệu lạnh nhạt, như thể đang bố thí cho một kẻ xa lạ hơn là nói chuyện với con gái mình.

Tuyết nhận tấm thẻ, cúi đầu cảm ơn với vẻ ngoan ngoãn, nhưng trong lòng thầm siết chặt nỗi phẫn nộ. Cô biết rõ ông Dũng chẳng bao giờ coi cô là đứa con gái đáng yêu, người mà ông ta dành cả trái tim. Trong mắt ông ta, cô không hơn gì một kẻ ăn bám, một công cụ có thể lợi dụng khi cần. Và, cay đắng nhất là cô hiểu rằng sự yêu thương của ông ta dành trọn cho Mít, đứa em trai đầy giả tạo của mình.

Trong lúc đó, Mít liếc cô một cái sắc lạnh, rồi ngay lập tức quay lại ông Dũng, nở một nụ cười ngọt ngào, đôi mắt sáng long lanh như hạt sương mai buổi sớm. Cậu cười khúc khích, nghiêng đầu tựa vào vai ông Dũng, cử chỉ thân mật đến khó chịu. "Bố ơi, nếu chị có một tỷ rồi... thì con cũng muốn hai tỷ để mua đồ chơi mới nữa. Được không bố?" Cậu nhỏ nhẹ, ngọt ngào nhưng đắc ý, đôi mắt như muốn khoe khoang vị trí của mình.

Ông Dũng phá lên cười, không giấu được vẻ tự hào. Ông vuốt nhẹ mái tóc Mít, ánh mắt tràn ngập sự yêu thương, vỗ nhẹ lên đầu cậu như một đứa trẻ ngoan. "Được rồi, con yêu của bố. Hai tỷ là gì chứ, miễn là con thích thì cái gì bố cũng chiều."

Mít mỉm cười thỏa mãn, cầm lấy tấm thẻ ngân hàng với số tiền gấp đôi của Tuyết. Cậu ngước lên nhìn ông Dũng, ánh mắt lấp lánh, cắn nhẹ môi dưới với vẻ ngây thơ trong sáng nhưng bên trong đó là cả một sự toan tính. Cậu nhẹ nhàng vòng tay qua cổ ông Dũng, áp sát người, đôi chân trần trắng trẻo khẽ co lên trên đùi ông như thể muốn dán chặt vào cha. Rồi, không để lỡ một cơ hội nào, Mít khẽ nhón người, nghiêng đầu, áp môi lên má ông Dũng, một nụ hôn nhẹ nhàng nhưng có phần khiêu khích.

Tuyết ngồi đó, lặng người nhìn từng cử chỉ thân mật của ông Dũng và Mít mà không thể kiềm được sự ghê tởm. Trong lòng cô, từng đợt căm phẫn dâng trào. Cô biết rõ, trong mắt ông Dũng, Mít là tất cả. Còn cô, dù cố gắng thế nào, vẫn mãi chỉ là một cái bóng không giá trị.

Mít liếc cô bằng ánh mắt đầy ý tứ, một nụ cười mỉm hiện lên trên môi như thách thức. Từng cử chỉ của cậu như muốn nói với Tuyết rằng: "Xem đi, chị gái à. Trong mắt bố, tôi là tất cả, còn chị chẳng là gì. Số phận chị mãi mãi là một cái bóng nhạt nhòa bên cạnh tôi mà thôi."

Cô nắm chặt tay dưới bàn, cố giữ vẻ mặt bình thản, rồi nhẹ nhàng đứng lên, cúi đầu chào cha và Mít trước khi rời khỏi bàn ăn. Đôi mắt cô lóe lên một tia sắc lạnh khi quay bước, như sắp sửa hành động. Cô rời khỏi biệt thự, nhưng trong lòng như muốn nổ tung vì sự căm ghét, thù hận tích tụ.

Alama và Trò Chơi Tàn Bạo

Khi cánh cửa vừa khép lại, bầu không khí trong phòng ăn chìm vào im lặng trong thoáng chốc. Ngay lập tức, nụ cười ngây thơ biến mất trên gương mặt Mít, và thay vào đó là một nụ cười hiểm độc, đầy toan tính. Đôi mắt của cậu, vừa trong trẻo như hạt sương, giờ đây đục ngầu và lạnh lẽo như vực thẳm. Đó không phải là ánh mắt của Mít nữa mà là của một thực thể đen tối đang ẩn nấp bên trong - Alama, kẻ thao túng lòng người, thực thể hắc ám sống qua hàng thế kỷ, chuyên đùa giỡn với cảm xúc và nỗi đau của người khác.

Ngay từ khoảnh khắc hắn nhập vào cơ thể Mít, Alama đã phát hiện ra sự đặc biệt của Tuyết - cô là một kẻ trùng sinh, một người biết trước những sự kiện sắp xảy ra. Trong mắt Alama, Tuyết là một món đồ chơi thú vị hơn bất cứ ai trong ngôi nhà này. Cô có lòng căm hận, khát vọng trả thù, và thậm chí là ý chí đấu tranh mạnh mẽ. Điều đó chỉ càng làm cho cuộc chơi thêm hấp dẫn.

Mít - hay chính xác hơn là Alama - nũng nịu nghiêng đầu dựa vào vai ông Dũng, mắt hắn ánh lên một tia thích thú. "Tuyết ơi, chị nghĩ mình có thể thoát khỏi ngôi nhà này sao? Đừng vội. Chị sẽ còn phải nếm trải sự thất bại và đau đớn thêm nhiều lần nữa...

Trò Chơi Của Mít

Khi cánh cửa đóng lại sau lưng Tuyết, ngôi biệt thự chìm vào tĩnh lặng, chỉ còn lại tiếng bát đĩa khẽ va vào nhau trên bàn ăn. Ông Dũng chậm rãi nhìn theo, xác nhận rằng đứa con gái đã rời đi, rồi ánh mắt dần chuyển về phía Mít. Ngay lập tức, vẻ lạnh nhạt thường trực của ông tan biến, thay vào đó là ánh mắt đầy trìu mến và say mê khi nhìn đứa con trai mà ông xem là báu vật của mình.

Mít ngồi đối diện ông, đôi mắt đen láy mở to, long lanh như thể trong đó chứa đựng mọi điều ngây thơ, trong sáng. Nhưng trong đôi mắt ấy lại có một thứ gì đó sâu xa hơn, một tia sắc lạnh mà chỉ khi Tuyết rời đi, nó mới lộ diện. Mít là kẻ biết rõ cách làm thế nào để chiếm được sự yêu thương và lòng tin tuyệt đối của ông Dũng. Cậu không chỉ dừng lại ở việc là một đứa con ngoan mà còn biết cách khiến ông không thể nào từ chối bất cứ yêu cầu nào.

"Bố ơi, chị Tuyết lại xin tiền nữa rồi," Mít nhấn nhá, giọng nói nhỏ nhẹ như làn gió thoảng, nhưng ẩn chứa chút trách móc ngọt ngào. Cậu nghiêng đầu, nhìn ông Dũng với đôi mắt hờn dỗi. "Chị lúc nào cũng chỉ nghĩ đến chuyện tiền bạc, chẳng như con, con chỉ muốn có thời gian ở bên bố thôi..."

Ông Dũng bật cười, vẻ mặt dịu dàng, bàn tay ông khẽ vỗ về đôi bàn tay nhỏ nhắn của Mít. "Con trai ngoan của bố," ông thủ thỉ, ánh mắt không giấu được vẻ cưng chiều. "Con khác chị con, con là đứa ngoan ngoãn, hiểu chuyện nhất mà bố có."

Mít cười khúc khích, nghiêng người tựa vào vai ông, một tay nhẹ nhàng vòng qua cổ ông, động tác như vô tình nhưng lại ẩn chứa sự gần gũi đầy ý nhị. Cậu giữ lấy ánh mắt của ông, đôi môi cậu nhếch lên một cách tinh quái nhưng lại xen chút ngượng ngùng, vừa đẩy lùi, vừa quyến rũ như thể muốn làm ông Dũng say mê hơn nữa.

"Con muốn nói với bố điều này..." Mít ngập ngừng, đôi má ửng hồng như thể đang suy tính gì đó.

"Có chuyện gì con muốn nói với bố à?" Ông Dũng nhẹ giọng hỏi, đôi mắt chăm chú nhìn vào Mít với sự quan tâm tuyệt đối. Bàn tay ông ta, có chút do dự, rồi dần chuyển lên vai Mít, vuốt ve nhẹ nhàng.

"Con muốn... một nơi riêng, một nơi chỉ có con và bố thôi." Mít nói, giọng cậu đầy nũng nịu, ánh mắt sáng lên vẻ khao khát. "Con nghĩ... đỉnh núi của gia tộc mình, nơi đó sẽ rất đẹp nếu bố cho xây một căn cứ bí mật ở đó..."

Ông Dũng khẽ nhíu mày. "Xây một căn cứ trên đỉnh núi ư? Việc đó không dễ dàng đâu, con trai. Sẽ cần rất nhiều tài lực và thời gian..."

Mít mỉm cười, đôi mắt lấp lánh như chứa đựng mọi bí mật của thế giới. Cậu chậm rãi nghiêng đầu, một tay vuốt ve nhẹ lên vai ông Dũng, rồi bất ngờ vươn lên, ghé sát tai ông thì thầm: "Bố biết không... nếu bố xây cho con, con sẽ dành tất cả thời gian ở đó, chỉ để bên cạnh bố."

Nụ cười của Mít chứa đầy sự dụ dỗ, từng lời nói đều có vẻ vô tư nhưng lại ngầm mang hàm ý sâu xa, như thể mỗi âm thanh thoát ra từ đôi môi hồng ấy đều mang theo lời hứa hẹn ngọt ngào, không dễ cưỡng lại. Ông Dũng bị cuốn vào ánh mắt của Mít, từng lời nói của cậu như đang trói buộc ông vào cái bẫy đầy quyến rũ ấy. Trong đầu ông, hình ảnh của Mít trở thành một người con trai hoàn hảo, tinh khiết và đẹp đẽ, không chút tì vết.

Bàn tay của ông Dũng run rẩy một chút, rồi ông thở dài. "Được rồi, con muốn gì, bố cũng sẽ cố gắng để đáp ứng cho con."

Mít nhoẻn miệng cười, đôi mắt ngây thơ thoáng chốc ánh lên vẻ đắc ý. Cậu biết mình đã đạt được điều mình muốn. Tuy nhiên, như để nhấn mạnh thêm quyền lực của mình, Mít khẽ nghiêng người, đôi môi áp lên má ông Dũng, nhẹ nhàng nhưng ngọt ngào đến khó tả.

"Bố hứa rồi nhé. Bố là người tuyệt vời nhất trên đời," Mít thì thầm, giọng cậu mềm mại, dịu dàng như dòng suối mát. Cậu biết, một khi ông Dũng đã hứa thì sẽ không bao giờ rút lại lời nói.

Để khẳng định thêm quyền lực mà mình đang có trong tay, Mít nhìn ông Dũng, nụ cười tươi rói trên môi, ánh mắt sáng ngời. Cậu khẽ nắm lấy tay ông Dũng, một lần nữa vòng qua vai ông, đầu tựa vào vai ông với vẻ tin cậy tuyệt đối.

"Con biết bố thương con nhất," cậu nói nhỏ, giọng điệu ngọt ngào như mật ong, ánh mắt dịu dàng nhưng ánh lên nét tinh quái của một kẻ biết rõ sức mạnh của mình.

Bên này Tuyết có âm mưu lớn

Tuyết nhìn ra ngoài cửa sổ, những giọt mưa rơi rả rích, lòng cô trĩu nặng một kế hoạch mờ ám. Số tiền một tỷ mà cô đang sở hữu không đủ để hiện thực hóa tham vọng lớn lao của mình. Cô cần một nguồn tài chính mạnh mẽ hơn. Một ý nghĩ chợt lóe lên trong đầu cô: em trai Mít, cậu thanh niên lẳng lơ mà cô luôn xem như gánh nặng. Tuyết quyết định biến cậu thành một công cụ để đạt được mục đích của mình.

Cô biết rằng, với thân phận là con gái của thị trưởng, cô có thể dễ dàng tiếp cận những kẻ có tiền, nhưng không ai có thể so sánh với lão Đạt – một đại lão trong giới xã hội đen. Lão đã xây dựng một gia tộc hùng mạnh và có tiếng tăm trong việc thực hiện những việc dơ bẩn mà chẳng ai dám chạm vào. Khi nghe về lão, Tuyết cảm thấy lạnh sống lưng, nhưng lòng tham và sự quyết tâm khiến cô vượt qua nỗi sợ hãi.

Khi Tuyết hẹn gặp lão Đạt tại một quán bar sang trọng, cô ăn mặc thật quyến rũ, tạo nên hình ảnh của một cô gái quyến rũ và bí ẩn. Cô chậm rãi tiến vào quán, trái tim đập mạnh khi thấy lão đang ngồi một mình, ánh mắt sắc lạnh nhưng đầy quyền lực. Tuyết ngồi xuống đối diện, nở nụ cười tinh quái.

"Chào lão Đạt," cô bắt đầu, giọng điệu vừa thân mật vừa khiêu khích. "Hôm nay tôi đến để bàn một chuyện có thể khiến lão thích thú."

Lão Đạt nhìn Tuyết bằng ánh mắt đầy nghi ngờ, nhưng cũng không giấu được sự tò mò. "Cô có gì thú vị để nói với tôi?" lão hỏi, giọng khô khốc.

Tuyết rút từ trong túi ra một bức ảnh, lật mặt hình của Mít lên trước mặt lão. "Đây là em trai tôi, Mít. Cậu ấy rất đẹp trai và quyến rũ. Lão có thể xem đây là một món quà tuyệt vời."

Ánh mắt của lão Đạt sáng lên khi nhìn vào hình ảnh của Mít. Cậu trai trong ảnh có làn da trắng trẻo, đôi mắt to tròn, vẻ ngây thơ nhưng lại đầy sức hút. Lão không thể rời mắt khỏi bức ảnh, lòng tham bắt đầu gặm nhấm.

"Cô định làm gì với cậu ta?" lão Đạt hỏi, nhưng giọng nói đã yếu đi, lộ rõ sự quan tâm.

"Lão không cần phải lo lắng," Tuyết mỉm cười, giọng điệu của cô nhẹ nhàng nhưng sắc bén như lưỡi dao. "Tôi chỉ muốn giúp cậu ấy có một tương lai rực rỡ hơn. Lão sẽ có cơ hội thưởng thức vẻ đẹp của Mít. Và tôi nghĩ 3 tỷ cho một đêm với một cậu trai trẻ mới 14 tuổi thôi , nó ngọt ngào lắm như vậy không phải là quá đáng."

Lão Đạt gật gù, lòng đầy tham lam. "3 tỷ cho một đêm, tôi không thể từ chối," lão cười, tiếng cười nghe đầy nham hiểm.

"Vậy lão có thể hứa sẽ chăm sóc cậu ấy không?" Tuyết hỏi, đôi mắt cô ánh lên một chút ánh sáng lạnh lẽo. Cô biết rằng mình đang mở ra cánh cửa cho một cuộc đời đầy bi kịch cho Mít.

"Chắc chắn rồi," lão Đạt trả lời, ánh mắt lão đã hoàn toàn bị mê hoặc bởi ý nghĩ được sở hữu cậu trai đẹp. "Chỉ cần cô đảm bảo rằng cậu ta sẽ đến với tôi."

Tuyết gật đầu, cảm giác hả hê lan tỏa trong lòng khi nghĩ đến hình ảnh Mít bị cuốn vào vòng tay của lão Đạt. Cô sẽ làm mọi thứ để đưa Mít vào cái bẫy mà mình đã dày công chuẩn bị. Đó không chỉ là cách để trả thù cho những tổn thương mà cậu đã gây ra cho cô, mà còn là cách để khiến cậu phải nếm trải sự đau khổ mà cô đã phải chịu đựng.

Khi cuộc trò chuyện kết thúc, Tuyết đứng dậy, lòng tràn ngập sự thoải mái
Mn

Tuyết ngồi trong căn phòng của mình, ánh đèn vàng ấm áp chiếu lên khuôn mặt xinh đẹp nhưng đầy toan tính của cô. Trong đầu cô, kế hoạch đã được vạch ra một cách tỉ mỉ: cô sẽ dùng chính em trai Mít như một quân cờ trong trò chơi đầy mạo hiểm này. Cô đã sẵn sàng để thao túng cậu, để biến cậu thành nạn nhân trong cái bẫy mà chính cô đã dày công chuẩn bị.

Khi mời Mít đến khách sạn, Tuyết không chỉ đơn giản là muốn giới thiệu cậu với một mối quan hệ tốt. Cô đã chuẩn bị rất nhiều cho khoảnh khắc này, trong đó có cả bộ đồ mà cô sẽ ép cậu phải mặc. "Mít, em hãy thử bộ đồ này xem," cô nói, ánh mắt lấp lánh khi đưa cho cậu bộ đồ mỏng manh, gợi dục ôm sát cơ thể vừa vặn. "Chị nghĩ nó rất phù hợp với em. Hôm nay em sẽ phải nổi bật hơn bao giờ hết!"

Mít biết rõ rằng bộ đồ này không chỉ đơn thuần là trang phục; nó mang trong mình một ý nghĩa khác. Cậu cảm nhận được sự dối trá trong từng lời nói của Tuyết. Thế nhưng, trong lòng cậu lại nổi lên một cảm giác thú vị. Cậu muốn thử thách bản thân, muốn xem Tuyết sẽ làm gì tiếp theo, và cũng để đối đầu với nỗi sợ hãi mà mình đang chôn chặt.

"Chị biết em sẽ đẹp trai lắm," Tuyết tiếp tục, đôi môi cong lên thành nụ cười đầy dụ dỗ. "Hãy mặc nó đi, để chị giúp em thay đổi phong cách. Chị muốn mọi người thấy rằng em không chỉ là một cậu bé ngây thơ."

Mít không thể cưỡng lại sự hấp dẫn từ lời nói của Tuyết. Cậu tạm thời gạt bỏ sự cảnh giác sang một bên và đồng ý mặc bộ đồ mà chị gái đã chọn. Khi đứng trước gương, cậu không thể phủ nhận rằng mình trông thật quyến rũ và hấp dẫn, nhưng đồng thời, một nỗi lo sợ mơ hồ dâng lên. Tuyết chỉ đứng ở phía sau, quan sát cậu với ánh mắt thỏa mãn, lòng cô tràn đầy sự thích thú trước sự biến đổi này.

"Khi nào em cũng nên mặc như thế này, đừng chỉ giữ nó cho một dịp đặc biệt," cô nói, giọng điệu châm biếm khiến Mít cảm thấy bất an. Nhưng cậu vẫn giả vờ ngây thơ, một phần vì không muốn Tuyết nghi ngờ và một phần vì cậu đã quyết tâm theo dõi mọi diễn biến tiếp theo.

Khi họ đến khách sạn, Mít cảm nhận được không khí chật chội, nặng nề bao trùm. Tuyết dẫn cậu vào một căn phòng sang trọng, bầu không khí trong phòng ngột ngạt bởi sự quyến rũ và bí ẩn. Cô chỉ vào chiếc giường lớn với ga trải mềm mại, ánh đèn vàng mờ ảo chiếu sáng khung cảnh.

"Em hãy ở lại đây chờ một chút," Tuyết nói, giọng điệu ngọt ngào như mật, nhưng lại sắc lạnh như dao. "Chị sẽ gọi người bạn vào ngay. Chỉ cần em tin tưởng chị, mọi thứ sẽ diễn ra tốt đẹp."

. Cậu biết rằng mình đang bị đưa vào một cuộc chơi nguy hiểm, nhưng cũng cảm thấy phấn khích khi nghĩ đến những gì sẽ xảy ra.

Mít thầm nghĩ về sự độc ác của Tuyết. Cô không chỉ muốn hại cậu mà còn muốn làm cho cậu cảm thấy xấu hổ và nhục nhã. Cậu hiểu rằng trò chơi bắt đầu rồi nha

Lão Đạt bước vào phòng chỉ quấn mỗi cái khăn tắm, nhìn thiếu niên yếu ớt dùng đôi mắt Long lanh nhìn mình. Cặc lão cứng lên rồi. Lão vốn biến tháo thích ấy dâm địt lũ trẻ con mới nhú . Mít rất hợp gu lão là người từ trước đến nay lão thèm đến vậy .

Alama là một mị ma lên chẳng sợ cố tỏ ra nhút nhát sợ hãi để kích thích lão.
Lão Đạt ném cái khăn ra để dương vật to lớn hiện ra . Nó dài 20cm do địt nhiều mà thân xì mùi khăm khắm bẩn thỉu . Rất to và hung dữ cái dương vật đã địt chết bao nhiêu đứa trẻ, mùi vị tội lỗi kích thích Alama.

Lão Đạt tự hào khoe ra, lão nhìn bộ đồ đám đãng cậu mặc thì xét nó ra chạm vào từng mảnh da thịt mình màng, mùi thơm sữa nhè nhẹ. Cậu kháng cự lão càng yêu thích mà bắt nạt mỹ nhân . Liếm mút cậu , bú cặc nhỏ cho bắn tinh và mút lỗ đít non nớt. Lão nhìn cậu rên đĩ quá , lỗ đít thì chảy mật ngọt , không ngần ngại cắm con cặc vào mà dã . Cậu xin lão tha mà lão cứ địt , cậu rên dâm dãng , lắc Mông cho lão thâm sâu hơn. Mồm lão thối bốc mùi cứ hôn cậu , mút cháo lưới trao nhau những cục đờm béo ngậy . Ngục cậu không to như gái nhưng núm vú thì đâm vô cùng nó dài và to như trái nho. Lão bú mút chùn chụt, cắn xé yêu thương cậu .
Với cái kĩ năng địt và hiếp của lão đúng là sức trâu mà , lỗ nhỏ co bóp liên tục để lấy lòng dương vật hung hãn . Chảy máu trinh đít, lỗ đít non nớt lần đầu ném vị đời bị lão tàn phá nặng nề .
Lão già bắn tinh trùng ngập bụng , lênh láng, suốt 5 tiếng đồng hồ lão địt cậu hơn chục hiệp . Dù là mị ma nhưng thế này quá sướng rồi , cậu tham lam mà hấp thụ.
Lão bị cậu hút không dương kí , đảm bảo con cặc này không ngóc đầu dậy được nữa .
Lão già ngu xuẩn không biết mình đã bị phế vẫn đang hăng hái hiếp cậu .

Còn cha cậu lão Dũng không ngờ con trai yêu quý bị tên già khác phá trinh đít rồi . Cậu không lo vụ đó vì mị ma phục hồi rất nhanh chóng .

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com