Chương 13
Aether vội vã chạy ra ngoài, còn Diluc chỉ có thể chậm chạp theo đằng sau, cậu sốt ruột xoa tay chờ đợi, hắn lại chỉ lặng lẽ quan sát từng hành động của cậu, cho đến khi Vlad và Nadia được đưa ra ngoài, Aether nhanh nhẹn lại gần cả hai người, không nhịn được mà xem xét tất cả, nhìn ngó một hồi, khi thấy cả hai không có bất kì xây xác này
Aether mới thở phào nhẹ nhõm mà ôm chặt lấy cả hai người họ, tuy cả Vlad và Nadia rất bất ngờ với cánh tay đã mọc lại kia, nhưng khi thấy Aether nũng nịu, họ vẫn dịu dàng ôm lại cậu, như một gia đình nhỏ mới lấp đầy đi nỗi oan đau đáu không một ai thấu nổi của kẻ bị oan
Nhưng khi Vlad nhìn thấy Diluc đằng sau, hắn không ngần ngại nhanh chóng đẩy Aether ra đằng sau che chắn cho cậu, cả Nadia cũng không ngần ngại mà đứng trước mặt hắn, giống như không ai trong số bọn họ được quyền tổn thương cậu
Diluc chột dạ nhìn đi chỗ khác, lặng lẽ nhìn đám gia nhân, chúng cũng hiểu ý nhanh chóng gọi xe ngựa đến để đưa ba người họ trở về thành Mondsatd, tuy hắn đầy thiện ý, nhưng cho đến khi Aether yên vị trên xe ngựa, Vlad mới lặng lẽ quay ngờ cùng xe ngựa bước đi, Diluc cười lạnh:
- Ta cũng chỉ là...chỉ là không cam tâm khi nhìn hắn theo phe của kẻ đã hại chết cha ta thôi mà...
***
Cho đến khi về đến khách sạn, thì cũng đã là sáng ngày hôm sau, Aether rã rời lười biếng nằm bẹp ở trên giường, đôi mắt không nhịn được mà nhìn lướt qua các bức tranh và các bức tượng đã điêu khắc, một loại đều khác nhau đi vài ba nét, nhìn xa thì có lẽ đều làm về cùng một người, nhưng khi nhìn gần mới có thể biết rằng nó có chút khác biệt so với nhau
Aether biết điều đó, nhưng Aether chẳng thể làm gì được hơn, khi cậu còn sống đến hiện tại, đôi mắt cậu đã mù mất một bên, bên còn lại cũng chẳng ra làm sao, nên dường như việc so gương trong mắt cậu là việc thừa thãi, và hơn thế nữa, bản thân này đang dần thối rữa ở một nơi nào đó mà tự cậu không thấy được
Một cơ thể trống rỗng, chỉ có thể nhận thức được đó là vật thể sống thông qua hơi thở yếu ớt này
Bọn họ không hề hay biết, khi Barbara nói ra câu này, cậu đã sớm tỉnh lại từ lâu, cơ thể đã tới hồi kết, nhưng có kẻ đã ép nó phải sống trong đau khổ suốt đời, mặc cho những đau đớn ngày đêm gặm nhấm nó
Aether cười lạnh trong lòng, kí ức của cậu về khuôn mặt của em gái và cả của cậu đã sớm phai nhạt hoàn toàn trong biển trời đau khổ mênh mông, bất lực đến cùng cực. Đích thực, chẳng ai trong số họ có thể hiểu, cậu đã đau đớn như thế nào khi em gái bị giết, trong kí ức đó, chỉ có tiếng gào thét đến khản họng của cậu và nụ cười yếu ớt cuối cùng của em gái, đoạn kí ức thứ hai là bên trong nơi phán xử, bị mọi người khinh miệt
Hay thật, cậu chẳng còn kí ức gì về những cuộc hành trình trước kia, hay cũng quên đi tên của một số người trong số tất cả bọn họ, mọi thứ đã nhạt nhòa, cũng sớm thôi, cậu sẽ quên đi tất cả mọi thứ, sống đúng nhưng một con rối mà Tsaritsa mong muốn, từ những dòng suy nghĩ miên man, Aether dần chìm vào giấc ngủ sâu, không có lối thoát...
Nadia tuy rất muốn đưa cậu đi tắm rửa, nhưng cậu lại có ý tỉnh lại, cùng với sự hoang mang từ ban đầu, Nadia cùng sợ hãi hơi, thậm chí cô đã đã khóc khi gọi mãi Aether không tỉnh lại, cho đến khi nghe thấy một giọng nói trầm vang lên ben ngoài:
- Để ta giúp ngươi đưa cậu ta đi vệ sinh...
- Nhưng mà...
Tartalia liếc mắt, tuy Nadia cũng không mong cho điều này xảy ra, nhưng sau cuộc xô xát vừa rồi, Aether vẫn đang còn mặc yên chiếc áo bị chặt gọn 1 bên cánh tay đấy, Tartalia từ từ bước vào, bàn tay thành thục từ từ tách từ lớp quần áo của Aether ra khỏi cơ thể nhỏ, cho đến khi đến lớp áo sơ mi mỏng cuối cùng, Tartalia dừng lại hành động của mình, đưa mắt về Phía Nadia vẫn cùng bần thần đứng ở đó
Lúc này Nadia mới nhận ra mình thất thố, cô liền hành lễ rồi vội vã chạy ra ngoài, sau tiếng 'cạch' từ cánh cửa vang lên, cả căn phòng một lần nữa chìm vào im lặng, hắn nhìn lớp áo bị cắt ngọt lịm, lớp áo sơ mi bên trong vẫn còn lớp máu đã đổi màu kia, chắc cũng đã có một cuộc chiến đấy quy mô nhỏ đã diễn ra ở đó, chiếc áo sơ mi mỏng manh bị quẳng sang một bên một cách đáng thương, hắn lấy chăn đắp lên người em, rồi ra ngoài nói gì đó với đám người canh gác ở bên ngoài
Tartalia nhẹ nhàng bế Aether lên, cơ thể nhẹ bẫng, nhỏ bé lọt thỏm trong cơ thể của người nọ, cơ thể lạnh ngắt, chẳng có tí sức sống gì, nếu nhìn không cẩn thận, tưởng đâu người này đã chết. Gã vừa bế cậu vừa cau mày, cơ thể nhẹ bẫng nếu không cẩn thận cũng có thể vỡ tan như cánh diều nát, hắn đích thực chỉ đưa cậu đi tắm, tẩy sạch chỗ máu đã khô, tắm rửa cẩn thận, cũng không làm gì quá đáng ngoài việc lâu lâu lại len lén hôn cậu một cái, khi nhắm nghiền mắt lại, cậu sẽ trông rất hiền, chẳng có tí sự đe dọa nào với mọi người xung quanh, càng làm có Tartalia muốn bùng nổ, nhưng chỉ có thể nhịn lại cơ điên đảo của bản thân
Aether cũng chỉ lẳng lặng quan sát, cậu đã tỉnh lại được một lúc, giống như khi cậu quan sát Diluc, họ trông giống như những con kiến luôn lăng săng trước mắt cậu, làm cậu không tài năng nào ưa nổi, Aether lúc này mới lên tiếng, trong câu nói còn vương chút lạnh lùng:
- Ai cho anh vào đây?
- !?
Tartalia bất ngờ khi nghe thấy giọng của Aether, ngước mắt lên đối diện với đôi mắt lạnh lùng của người nọ, tuy ở khoảng cách khá gần, nhưng dường như khuôn mặt của Tartalia rất mờ trong mắt cậu, Aether chỉ có thể nhận biết đó là ai thông qua nguồn năng lượng nguyên tố chảy trong cơ thể họ và nhìn thấy giới thông qua đôi mắt của Nadia và Vlad, họ biết thị lực của chủ nhân đang ngày một yếu dần, và cũng nguyện làm đôi mắt dẫn đường cho cậu
Tartalia dần lấy lại sự bình tĩnh, tiếp tục tắm rửa kì cọ cho Aether, hắn lạnh nhạt chẳng lên tiếng, có lẽ vì sự kiện ngày hôm qua đã khiến hắn vẫn chưa hết giận dỗi, đôi mắt xanh ngời rời mắt đi chỗ khác. Dội hết chỗ bọt xà phòng trên người em đi, hắn lúc này mới lên tiếng:
- Lo tự tắm đi, để máu me bẩn thỉu trên người mà ngủ được thì hiểu trước đây bê bối cỡ nào
Nói rồi hắn lặng người rời đi, chẳng thèm quay người nhìn lại một cái, cho đến khi tiếng cửa va chạm mạnh mẽ vang lên, Aether cũng chẳng động đậy gì, cơ thể mang cảm giác như xé gan xé thịt cậu không ngừng đau đớn khôn nguôi, lời nguyền của Hỏa thần như dìm Aether chết đi sống lại, nhưng lại càng chẳng thể chết một cách tử tế, Aether thấp giọng cười, cùng hòa mình vào nỗi đau thống khổ của lời nguyền
Không sao, tới bảy lời nguyền lận kia mà, lời nguyền nào cũng oái oăm như nhau cả mà nhỉ...đã chịu đựng suốt cả 2 vạn năm khi tộc nhân bị tiêu diệt và 500 năm thất lạc nhau kia mà, chỉ là chịu đựng thêm vài thiên niên kỉ nữa thì cũng chẳng mấy ngạc nhiên, cùng lắm thì là phát điên thôi...
Từng những nỗi đau điên cuồng cắn chặt cơ thể Aether, đau đến nỗi không thốt nên lời, Aether đau đớn bò ra khỏi bồn tắm, cơ thể loạng choạng ngã nhào xuống đất, Aether không tự chủ được mà nôn mửa, nhưng chẳng có gi trong bụng để Aether nôn cả
Nhưng nỗi đau vẫn chẳng nghĩ đến việc dừng lại, mà ngày càng dữ dội hơn, ấn Hỏa đỏ rực rỡ nhất cũng là lúc Aether đau đớn nhất, cậu điên cuồng vò đầu bứt tai, như có cả trăm nghìn rắn rết đang điên cuồng cắn xé bên trong, thậm chí không ngần ngại đã tông thẳng vào tấm gương bên cạnh, khiến nó vỡ tan thành trăm mảnh, bả vai bị chà sát trên mảnh kính tạo thành những đường đỏ rướm máu ghê rợn, những không thể nào dừng lại được sự đau đớn của lời nguyền
Cuối cùng cậu cũng đã có thể bật ra những tiếng hú riết nhè nhẹ trong đau đớn, miệng bắt đầu có những dòng dịch đỏ thẫm chảy ra từ khóe miệng trầy xước, nỗi đau mới bắt đầu buông tha Aether, cơ thể nhỏ vô lực ngồi dựa vào tường, trần trụi cùng với bả vai rướm máu, đến cả hơi thở cũng đầy khó khăn, đâu là lần đâu tiên nó đau đớn đến phát rồ lên như thế, từ trước tới nơi, tuy vẫn luôn có những cơn đau âm ỉ nhè nhẹ, nhưng thực sự là lần đầu tiên là nó mang lại cho cậu cảm giác khủng khiếp đến thế
Nadia vội vã chạy vào khi vừa nghe thấy tiếng động, chỉ thấy Aether bất lực ngồi co rúm vào, khắp nơi đều là máu và mảnh kính vỡ vương vãi hòa cùng với máu của Aether trải dài trong căn phòng tắm, không cần nghĩ cô cũng biết cậu lại bị lời nguyền hành hạ đến mất cả lý trí, cô nhanh nhẹn lấy khăn tắm quấn lấy cơ thể của Aether, máu từ bả vai phải nhanh chóng thấm vào chiếm khăn tắm, một mảng đỏ chót như đóa hồng giữa tuyết trắng vậy
Aether giờ đây nhìn chẳng khác gì một con robot bị hư hại nặng nề, cơ thể chẳng có chút sức sống nào, đôi mắt đã đậm màu hơn đáng kể, sinh mệnh tưởng chừng đã có thể kết thúc, giờ đây lại chẳng thể chết, im lặng trên trần đời này, lặng lẽ bị sự phân hủy của thể xác và sức mạnh của Vực Sâu dần dà ăn mòn cơ thể...
Aether được Nadia dìu lại về giường, nhìn Aether giờ đây chẳng còn tí hồn xác nào, đờ đẫn để Nadia xử lý vết thương, nhìn chúng giờ đây chẳng khác gì đống rắn rết màu đỏ trên bả vai của cậu vậy, Nadia cũng phải nhăn mặt vì đống vết thương chằng chịt chẳng khác gì một cái mạng nhện, nhưng Aether lại không thể cảm nhận nổi nữa, cho tới khi Nadia băng bó xong xuôi cả, Aether cũng chỉ có thể lặng lẽ nhìn lên trần nhà, vốn khi nhắm mắt lại, thứ chờ đón cậu luôn là cơn ác mộng về cái chết của em gái
Chừng nào mới có thể chết vậy, tôi thực sự đã mệt lắm rồi...
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com