Xuyên không
Bối cảnh: Mikey vô tình có khả năng dù hành thời gian giống Takemichi và đã gặp lại người thương của mình trong quá khứ.
Căn phòng đen tối tịch mịch im ắng đến ngột thở, khác hoàn toàn với thanh âm mưa rơi và tiếng người xe tấp nập bên ngoài trời Tokyo kia.
Mikey ngồi đó, ánh mắt chăm chăm vào tấm ảnh chàng trai trong nắng vàng, mỉm cười dịu dàng tựa như một thiên thần. Thiên thần xinh đẹp giáng thế xuống bên cậu, để bảo vệ cậu, thế mà chính cậu đã đẩy thiên thần đó ra xa và rồi đánh mất mãi mãi. Thiên thần đã bỏ cậu về chốn thiên đàng đầy xuân sắc trời mây kia, chỉ còn lại gã giờ đây chìm sâu trong bóng tối không lối thoát.
" Draken, em thật nhẫn tâm. Tại sao lại bỏ đi để lại tôi một mình ở lại chứ?"
Những giọt nước mắt nóng hổi mặn chát không kiềm được mà chảy dài trên khuôn mặt hốc hác, làn da trắng xanh nhớt nhạt cùng đôi mắt sâu hoắm tựa như hố đen vũ trụ. Gã lại nhớ em rồi.
Cầm ly rượu trên tay mà gã không ngừng đau khổ. 10 năm trôi qua kể từ cái ngày đó, dù cho gã có làm thế nào cũng không tài nào quen được em, không thể quên được cái khoảnh khắc cơ thể em lạnh toát được đưa lên xe cấp cứu rời đi trong cơn mưa. Nhưng mà nghĩ cũng hay thật, gã nhớ ngày em chào đời, trời cũng mưa to ầm ã, mẹ em vì trót ham hư vinh mà bỏ lại em ngoài trời mưa lạnh giá, vậy mà em vẫn sống được và khỏe mạnh như một đứa trẻ bình thường.
Ngày em bị thương vì Toman vào ngày 3/8 của 12 năm trước trời cũng đổ mưa to, tưởng chừng như tử thần đã đến mang em đi, nhưng thật may sao khi có Takemichi, cậu ta đã giành em từ tay thần chết về giúp gã. Thế nhưng cuối cùng, chính gã vô tình đẩy em vào chỗ chết, ngày em ra đi, chìm vào giấc ngủ vĩnh hằng rồi hòa mình vào đất mẹ, trời cũng mưa rất to, và rồi gã chợt nhận ra... Hôm nay là giỗ thứ 10 của em trời cũng mưa to.
Nước mắt lại lần nữa tuôn rơi, ly rượu vang sóng sánh phản chiếu khuôn mặt của hắn vẫn như cũ không vơi đi chút nào. Gã chợt cảm thấy cuộc sống này thật vô vị, sống cũng chẳng còn nghĩa lí gì, chi bằng kết thúc cuộc sống sớm một chút, đến bên em nhanh một chút đến anh có thể một lần nữa ôm em, một lần nữa cảm nhận sự ấm áp nơi cơ thể em và một lần duy nhất nói lời yêu em.
Mưa bên ngoài vẫn không ngừng, ngược lại càng có dấu hiệu mưa to hơn. Nhưng gã chẳng buồn quan tâm, gã muốn đi ra ngoài, muốn thoát khỏi cái không gian đen tối đang giam cầm gã, nhưng gã cũng không muốn ai trông thấy vẻ yếu đuối này của gã, đặc biệt là lũ thuộc hạ ngoài kia. Có lẽ nơi tốt nhất là sân thượng nhỉ.
Cơn mưa từng hạt từng hạt rơi xuống, như những mũi dao sắc nhọn cứa vào da thịt gã, thế nhưng gã không quan tâm bởi trước mắt gã là bóng hình quen thuộc. Em đang đứng đó, đứng trên lan can không rào chắn mà nhìn về phía gã. Gã chẳng cần biết đây là mơ hay thực, gã chỉ biết em đang ở trước mắt, và điều duy nhất gã muốn là ôm lấy em. Gã cứ chạy, chạy theo em, cho đến khi gã cảm thấy dưới chân nhẹ hẫng, nước mưa rơi vào mắt gã đau rát, gã rơi xuống đất, nhưng vẫn không ngừng muốn chạm vào em....
" Draken, em đến đón tôi rồi, tôi vui lắm. Chờ tôi nhé, chút nữa thôi."
Và rồi gã giật mình tỉnh dậy, trước mắt gã là trần nhà quen thuộc mà có lẽ gã sẽ chẳng bao giờ quên được. Chính là căn phòng cũ của Shinichiro - anh trai gã. Mọi thứ diễn ra thật bất ngờ khiến gã khó mà tin được, đưa tay lên véo véo má, cảm nhận một cỗ đau đớn từ má phải truyền đến mới thật sự chắc chắn đây không phải là mơ.
Nhìn đồng hồ trên tường, 7h 30 sáng rồi, bình thường ở quá khứ em vẫn thường sang gọi gã dậy, giúp gã chải tóc rồi mới đến trường. Thế nhưng hôm nay có vẻ muộn rồi mà em chưa đến làm gã có chút lo lắng, vội vàng cầm lấy chìa khóa chiếc moto yêu dấu rồi phóng như bay đến nhà của em, mặc cho gió trời lành lạnh mơn trớn trên làn da gã, mặc cho mái tóc dài của gã bay loạn xạ trong không khí. Cho đến khi đôi môi gã nứt nẻ vì lạnh và bàn tay đang dần cứng lại.
Cuối cùng cũng đến nơi, em theo trí nhớ đi đến tầng 6 nơi có phòng của em, đưa tay chạm vào cánh cửa... không khoá.
" Lẽ nào Ken chin không có ở nhà?"
Toan định xoay bước rời đi thì một người trong khu nhà thổ bước lên, thấy gã liền đưa cho gã tô cháo cùng viên thuốc và kêu gã đưa vào trong cho em.
" À, Mikey đến tìm Ken bou à, thằng bé đang sốt ở trỏng, phiền em đưa cháo vào cho nó rồi nhớ nhắc nó uống thuốc đấy, chị đi xuống dưới chuẩn bị tiếp khách đây."
Nói rồi cô nhanh chóng rời đi, chỉ còn lại gã đứng đó hơi hoang mang, em bị ốm mà sao lại không nói cho gã nhỉ, mà sao gã cũng chẳng nhớ là em từng bị ốm. À ra là khi đó gã đang mải vui vẻ cùng Takemichi để tìm hình bóng anh trai yêu quý trên người y, giờ nghĩ lại mới thấy bản thân thật ngu ngốc.
Đẩy cửa bước vào, trên chiếc giường bên trong là thân ảnh của một thiếu niên, nằm cuộn tròn trong chiếc chăn, trên trán không ngừng toát mồ hôi nhễ nhại, chỉ đứng từ cửa tôi cũng đủ thấy em vật vã với cơn sốt khổ sở thế nào.
Đặt khay cháo lên bàn, gã liền tăng điều hòa lên, rồi tiến tới chiếc giường em đang nằm, dựa vào chút kí ức ít ỏi khi Ema chăm sóc gã lúc ốm mà chăm sóc em. Gã đứng đó một hồi rồi quyết định gỡ chăn em ra, đập vào mắt gã là hình ảnh chiếc áo ba lỗ trắng thấm đẫm mồ hôi bám sát vào cơ thể em, làm lộ ra chiếc xương quai xanh tinh tế và hai đầu ngực đỏ hồng ẩn hiện sau lớp áo mỏng kia, ôi thề là gã cảm thấy có chút rục rịch ở thân dưới, khá khó chịu.
Như với được chiếc quạt mát, em trong cơn mê man xoay người ra phía ngoài, chân vô tình đạp vào vật giữa 2 chân gã, cứ ngỡ rằng sẽ vô cùng đau đớn nhưng không, gã nứng rồi,cự vật từ bán cương cũng vì vậy mà ngóc đầu dậy, tạo thành túp lều nhỏ dưới đũng quần. Não hắn giờ đây thống khổ vô cùng, con tim gã bảo rằng hãy lao đến và chiếm lấy em đi, lí trí lại khuyên hắn không được dại dột manh động, bằng không sẽ để mất em lần nữa.
Đầu gã phút chốc rối bời, chọn con tim hay là nghe theo lí. Nhìn xuống đũng quần đang dựng lên túp lều nhỏ, Mikey gã quyết định nghe theo con tim. Bàn tay nhẹ nhàng vuốt ve khuôn mặt người con trai đang bị cơn sốt hành hạ trên giường, cả khuôn mặt đỏ hồng, đôi môi mấp máy goii mời gã đến thưởng thức và chiếm lấy nó.
Không chần chừ gã liền cúi xuống hôn lên đôi môi kia. Ấm, mềm và ngọt là những gì gã cảm nhận được, và rồi như có một ma lực nào đó cuốn lấy gã, khiến gã không thể từ bỏ chiếc môi xinh ngọt ngào mà tiến sâu vào bên trong khoang miệng nóng bỏng. Chiếc lưỡi tham lam dò xét mọi ngóc ngách trong khoang miệng, trêu đùa với chiếc lưỡi đang ngủ yên của em.
" Ưm..."
Trong vô thức, tiếng rên của em thoát ra khỏi cổ họng và lọt vào tai gã, gã như có dòng điện chạy qua não, hạ bộ nóng rực nãy giờ càng thêm trướng, gã muốn giải thoát cho nó vô cùng, nhưng gã cũng chẳng muốn để em đau chút nào .
" Mẹ kiếp Kenchin, em phải dùng cả cuộc đời để bù đắp cho ngày hôm nay đó."
Em như nghe hiểu ý gã, cổ họng phát ra vài tiếng rên rỉ nhỏ bé như lời phản đối yếu ớt, hệt như chú mèo con to xác đang làm nũng. Đôi mắt mơ màng cũng có dấu hiệu muốn tỉnh, giọt nước đọng lại trên khoé mi càng làm cho khuôn mặt em thêm gợi tình lạ thường. Gã không kiềm chế được đành nhanh nhanh chóng chóng trút bỏ quần áo trên người em.
"Phù... mệt thật."
Gã thở hổn hển như người sắp chết sau khi đã trút bỏ mớ quần áo vướng víu trên người em, có lẽ em hơi đô hơn gã, mà cũng có thể là do em quá quậy. Nhưng bỏ qua chuyện đó, gã nhanh chóng leo lên người em, gặm cắn núm vú hồng hào trên ngực, tay cũng chẳng rảnh rỗi gì đâu, gã cọ xát dương vật của mình vào dương vật của em rồi không ngừng dùng tay xóc nó, tay còn lại cũng chăm chỉ chăm sóc núm vú bên cạnh.
" Ư... ưm...b... buông...hưm... ra....."
" Ngoan ngoãn đi nào Ken chin, bằng không sẽ đau đấy."
" Hưm...hức...Mikey....hức...hức.. cứu... cứu tao .."
Gã nghe xong thì không khỏi sửng sốt, hoá ra người em luôn nghĩ đến đầu tiên không phải ai khác ngoài gã, điều đó làm gã sướng chết đi được, tốc độ bú mút và tốc độ tay ngày càng nhanh, chẳng láuau đó em cuối cùng cũng bắn ra, một dòng tinh đặc sệt vương vãi vùng bụng cũng tay của gã.
Hất ngược mái tóc về nhau ngắm nhỉn mĩ cảnh trước mắt, gã chửi thầm một tiếng rồi đưa tay quệt lấy chỗ dịch vừa bắn ra làm chất bôi trơn, luân động không ngừng trong hậu huyệt. Từ một ngón đến 4 ngón, không ngừng ra vào cho đến khi tiếng chóp chép từ nơi đó vang lên gã mới dừng lại.
Nhưng thay vào đó là con hàng thật giá thật của gã, con hàng nóng hổi đen tím cạ cạ quanh huyệt nhỏ rồi một phát lút cán vào bên trong.
" Aaaaa....đau...hức đau...mau...rút..hức...ưm.
Em đang mơ màng cũng bị cơn đau từ hạ thân thức tỉnh, ánh mắt nhoè đi không ngừng kêu tên gã, hạnh phúc ngập tràn, gã liền lấy em, hôn nhẹ lên mái tóc em rồi thì thầm giúp em thả lỏng. Sau đó liền như cái máy đóng cọc không ngừng giã mạnh vào trong em.
" Ah~ ưm... Ch..chậm lại...đau quá..hức.."
" Mikey...tha cho tao đi....hức. aa đau...đau quá..M.. Mikey.."
Gã bỏ ngoài tai những lời cầu xin của em mà không ngừng giã mạnh vào lỗ nhỏ, dâm thủy cũng theo đó mà tuôn ra không ngừng, tiếng bạch bạch từ nơi giao hợp vang lên đầy dâm mĩ, gã mỉm cười nhìn mĩ nam trước mắt thầm trách tại sao kiếp trước lại không nhận ra tình cảm của mình sớm hơn, sao không làm em sớm hơn. Gã mê em, mê cái lỗ nhỏ của em chết mất.
"Ưm...A~ưm...nh...nhanh nữa...ha... sướng...ưm."
Gã mỉm cười, ra là cuối cùng em cũng thấy sướng rồi sao, gã thấy vậy thì vui mừng, hôn chóc lên trán em rồi lại di chuyển xuống chiếc má mềm mại, rồi lại đi xuống cần cổ thon dài, xương quai xanh tinh tế và rồi dừng lại ở núm vú hồng hồng.
" Um~~"
Bỗng em ưỡn người, ngân lên một tiếng cao vút, gã cuời vui vẻ, cuối cùng cũng tìm được điểm nhạy cảm của em, rồi lại không ngừng chà đạp lên điểm gồ đó, em cũng vì sướng mà bắn ra ngay sau đó.
" Ah~ ưm... Muốn...ha~tao muốn.. nữa..ưm"
Gã như vớ được vàng, ngày càng thêm hăng, tốc độ trừu sáp cũng ngày càng nhanh, cuối cùng khi thấy em đã dần ngất đi lần nữa gã mới dừng lại rồi bắn vào sâu trong em. Mệt mỏi ôm lấy em chìm vào giấc ngủ, gã mặc kệ mọi chuyện ngoài kia, mặc thời thế xoay chuyển, gã chỉ cần có em là đủ.
★ Ai tiếp theo đây
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com