Phu thê [Mingyu - Minghao]
Mấy ngày hôm nay cả thành An Lạc đều xôn xao là con dâu thứ của nhà họ Kim bất cẩn ngã xuống hồ sen dù được cứu chữa kịp thời nhưng đến nay vẫn chưa tỉnh lại. Người đời cũng chỉ biết lắc đầu ngao ngán, tiểu thiếu gia họ Kim cưới một chính thất rồi lại nạp thêm những ba vợ lẽ chẳng bù cho Đại thiếu gia, dù Thiếu phu nhân có là nam cũng quyết không nạp thêm nữ tử.
Hàng người lại nối tiếp hàng người, đi ra đi vào căn phòng sặc mùi thuốc bắc ở mạn Tây của gia phủ Kim. Đại thiếu gia cùng Thiếu phu nhân đi làm ăn xa trên Kinh thành chưa về, chuyện Đệ phụ* ( em dâu) cũng đành gác lại chuyện truy cứu.
Bên giường tiếng cãi cọ qua lại khiến cả gian phòng ngột ngạt mùi thuốc nay càng ngột ngạt hơn.
- Không phải là tẩu tử* ( chị dâu) chính mình bất cẩn mới ngã sao, người là ai mà dám đứng đây cầu truy cứu trách nhiệm.
Là Hoàng Lan, vợ lẽ đầu tiên của Nhị gia, đôi mắt sắc sảo liếc nhìn người nằm trên giường . Cậy rằng các vị tiền bối đã xuất thành, nay Nhị phụ lại xanh mặt vàng người ốm yếu nằm trên giường, Nhị gia lại càng không quan tâm nên mới nhếch mép coi mình là người nắm quyền trong gia phủ nổi tiếng bậc nhất Đô thành.
- Con không có ý đó, thực chỉ mong người đòi lại công bằng cho Nhị phụ chịu uất ức, lúc đó rõ ràng là người thân cận bên phu nhân gọi con đi lấy đồ... rồi... rồi mới xảy ra chuyện.
Hoàng Lan mắt trợn to như bị nói trúng tin đen, tát một cái tát trời giáng xuống mặt người hầu thân cận bên Nhị phụ, khiến cho một bên mặt của hắn đỏ bừng, bên viền môi còn tứa chút máu. Hoàng Lan lấy khăn lụa lau tay, tặc lưỡi nói dơ bẩn rồi xoay người đi. Trước khi đi còn nói một câu:
- Mẫn Khuê đại thiếu gia không ở đây, trưởng tẩu tử cũng chưa về nên người biết điều mà theo chủ mới của gia phủ đi.
Lời vừa nói xong thì đạp cửa ra ngoài, khuôn mặt ghét bỏ tỏ rõ. Nhưng chưa kịp vui mừng thì lời nói của người hầu trong phủ lập tức khiến ả điếng người.
- Mẫn Khuê đại thiếu gia cùng Từ thiếu phu nhân đã trở về. Tất cả gia nhân lập tực ra cửa nghênh đón.
Hoàng Lan mặt trắng vội vã đưa tay để người hầu đỡ bước nhanh ra cổng phủ. " Về trước ngày dự, chắc chắn có vấn đề"
Ra đến cổng phủ đã thấy Kim Mẫn Khuê một thân quân phục cứng cáp cùng áo choàng đứng cạnh xe ngựa đỡ người xuống. Từ Minh Hạo bước xuống xe ngựa với khuôn mặt tức tối, hai mắt không đặt vào ai liền chuyển đến Hoàng Lan đang bẽn lẽn đứng nép vào phía cánh cổng phủ, nhu thuận một cách lén lút.
Hoàng Lan nhận thấy ánh mắt của Thiếu phu nhân nhà họ Kim liền không tự động được rùng mình mấy lần. Ai chả biết Nhị phụ được Thiếu phu nhân cưng chiều như thế nào, vậy mà mới vắng ngày mấy hôm người thường ngày ốm yếu mới lấy lại được tinh thần đi hồ sen hóng gió, bây giờ đã hoá thành người bệnh hôn mê không biết ngày tỉnh lại.
Bên phải là Đại thiếu gia cao cao tại thượng đang đỡ lấy eo, bên trái là hầu nhân thân cận đang đỡ tay y. Ánh mắt sắc lạnh lướt một lượt Hoàng Lan đang cúi đầu đối diện:
- Hoàng Lan, ta vừa từ Kinh thành về nhận được món quà của muội, quả thật... là kinh thiên động địa
- Tẩu tử... tẩu tử học vấn tài cao, thông minh sẵn có... muội không hiểu ý tẩu tử...
Hoàng Lan nắm chặt khăn lụa trong tay, mồ hôi lạnh thấm ướt cả sau lưng. Đầu không dám ngẩng lên đối diện Từ Minh Hạo. Từ Minh Hạo đưa tay bóp mặt ả khiến cho người đối diện nhíu mày sợ hãi cụp mắt xuống:
- Đương nhiên, một kĩ nữ như ngươi thì hiểu được đạo lý gì... ngươi....
- Minh Hạo
Giọng nói kiên định trầm ấm của Đại thiếu gia Kim Mẫn Khuê đã kịp thời ngăn cản cái tát hạ xuống sẽ làm huỷ hoại thanh danh của Hoàng Lan. Hắn ngăn cản Từ Minh Hạo không phải vì muốn giúp Hoàng Lan, mà vì đây đang ở ngoài phủ đông người, nếu cảnh tượng như vậy xảy ra sẽ chẳng ngăn được lời ra tiếng vào ảnh hưởng đến thê tử của hắn. Chuyện nhà cũng nên giải quyết trong nhà, lôi ra thiên hạ lại càng không hay.
Hắn giữ chặt lấy nắm tay thê tử đang run lên vì giận. Hắn biết Minh Hạo coi trọng vị Nhị đệ phu kia như thế nào. Từ khi vào phủ, y càng ghét Nhị đệ của hắn bao nhiêu thì lại càng cảm thấy thương cảm cho người phụ nữ được gọi là chính thất mà lại bị coi như vợ lẽ. Y để Nhị đệ phu bên cạnh vừa để bầu bạn cùng nàng cũng như bảo vệ nàng khỏi những người có tâm địa xấu xa kia. Vậy mà vừa rời khỏi y mấy bước chân đã bị hại ra nông nỗi này, chính vì vậy sau khi nghe tin hai người bọn họ mới tức tốc hồi phủ.
Hắn trầm giọng nhìn gia nhân trong nhà rồi nắm tay Minh Hạo bước vào:
- Đưa tất cả những người liên quan đến gian chính, ai dám coi thường lập tức đánh chết không tha.
Minh Hạo nghe xong mới hả dạ một phần, dựa vào người lang quân mà bước qua Hoàng Lan đang run rẩy đến nỗi đứng không vững. Minh Hạo vừa bước qua ả liền ngồi thụp xuống đất như bị rút hết sức lực. Người khiến ả sợ nhất về rồi, người khiến ả trăn trở hằng đêm quay về rồi.
Khi ả được gia nhân dìu vào điện chính, đã thấy Kim Mẫn Khuê cùng Từ Minh Hạo đang ngồi ở vị trí ghế chính giữa giành cho gia chủ của phủ Kim. Khuôn mặt Mẫn Khuê bình thản xoáy sâu vào người em dâu đang quỳ trước mặt. Chuyện này đáng nhẽ không cần hắn phải ra mặt nhưng Minh Hạo thực sự muốn phế đi người em dâu này lắm rồi nên hắn chỉ đành thuận theo mà ra quyết định. Cũng phải trách nữ tử trước mặt quá hiểm ác, năm lần bảy lượt muốn hại người, giữ lại cũng như nuôi ong tay áo.
Từ Minh Hạo cởi áo choàng lông đưa cho gia nhân thân cận, bước chầm chậm đến bên Hoàng Lan. Tay giơ ra tát một cái đau điếng, giọng tức giận gằn mạnh:
- Cái tát này ta thay Nhị đệ phu đánh người!
"Bốp"
Lại một cái tát nữa rơi xuống bên mặt còn lại khiến cả người Hoàng Lan đổ sụp xuống dàn đất hoa lạnh lẽo. Giọng Từ Minh Hạo vẫn đều vang lên:
- Cái tát này là ta cảnh cáo ngươi, nếu dám nói sai nửa lời, lập tức lôi ra ngoài sân, dựa theo gia quy của Kim phủ, đánh chết mới thôi.
Hoàng Lan sợ hãi bật dậy ôm chặt lấy chân Từ Minh Hạo mà khóc lóc van xin:
- Tẩu tử... là muội sai.... muội sai rồi.. hức .... tha cho muội... tha cho muội.
Từ Minh Hạo cười mỉa mai, bóp chặt lấy cằm của Hoàng Lan mà hạ lệnh:
- Phúc Hoàng Lan, vợ lẽ của Nhị thiếu gia, tính tình hiểm ác, tội danh cố tình hại người trong phủ. Ta, Từ Minh Hạo sẽ tự tay dắt ngươi ra khỏi phủ nhà họ Kim.
Hoàng Lan hoảng loạn gào khóc xin tha bị hai gia nhân xốc nách lôi ra ngoài sân thì liền đập trúng người đang đi vào.
Nhị thiếu gia nhìn gia nhân xốc nách nữ tử của mình lôi đi mà mặt lạnh không một tia thương cảm. Bước vào phủ phất vạt áo quỳ xuống cúi chào tẩu tử cùng huynh trưởng đang ngồi trên cao.
Từ Minh Hạo nhìn thấy Nhị thiếu gia nửa cái liếc mắt cũng không thèm nhìn, quay về chỗ ngồi bên Mẫn Khuê. Trên thế gian này người khiến y cảm thấy chán ghét nhất chính là người bất tài, phụ tình mà thật trùng hợp, Nhị thiếu gia của họ lại chính là người như vậy.
Thấy thê tử mình oang oang hống hách một hồi giờ lại giận dỗi quay về liền chống tay vào bên má mà ngắm nhìn. Quả nhiên là tuyệt sắc nam nhân thành An Lạc, đến uống nước thôi cũng thấy là cảnh đẹp hơn tranh vẽ. Y thấy hắn vẫn không cho Nhị thiếu gia đứng lên liền thắc mắc quay sang thì thấy bản mặt lạnh lùng khi trước giờ đây lại đang mềm nhũn nhìn y. Minh Hạo nóng máu đạp bay cái ghế bên cạnh khiến tất cả gia nhân trong phủ đều quỳ xuống hô to Thiếu phu nhân bớt giận.
Mẫn Khuê bật cười vì hành động thẹn quá hoá giận của thê tử nhà mình. Dán sát mặt mình vào người ngồi bên cạnh mà nói nhỏ như đang bàn chuyện trọng yếu tránh để người khác nghe thấy:
- Hạo, trông em thế này thực sự rất quyến rũ, con dâu trưởng nhà họ Kim quả nhiên có khí thế khác người.
Minh Hạo lại quay sang hỏi:
- Khí thế gì?
- Khí thế của nam nhân thuộc về Kim Mẫn Khuê ta
- Mẫn Khuê...
- Ừ?
Từ Minh Hạo mặt đầy hắc tuyến nghiến chặt răng nói nhỏ:
- Hôm qua ta mới học được một quyền pháp múa côn, chàng muốn thử không ?
Mẫn Khuê tắt nụ cười tức khắc trở về vị trí cũ không đùa giỡn nữa. Khuôn mặt đột nhiên nghiêm khắc nhìn Nhị thiếu gia đã đứng dậy từ bao giờ. Hắn đứng đậy chắp hai tay ra sau lưng, bộ quân phục xanh liền biến hắn trở lại thành Đội trưởng đội bộ binh vang danh của Kinh thành. Chất giọng đanh thép vang lên khiến người người cảm thán quả nhiên là quân đội:
- Nhị gia, ta cùng tẩu tư ngươi cho phép ngươi đứng rồi sao, quỳ xuống cho ta!
Nhị gia vội vàng quỳ xuống khiến hai đầu gối bất ngờ va chạm sàn đá nhói lên từng cơn đau điếng. Nhăn nhăn nhó nhó xoa hai đầu gối, mắt liếc lên nhìn vị huynh trưởng :
- Đại ca, trưởng tẩu tử, ta thực sự... ta không biết cô ta là người như vậy, nếu trước khi ta biết được, ta... ta tuyệt đối sẽ không đưa cô ta về làm thiếp.
Mẫn Khuê nhìn đệ đệ ruột hèn nhát lên tiếng phân giải, miệng chỉ thốt ra hai chữ ngu xuẩn. Tay đang chắp sau lưng liền với tay liền lấy tách trà vẫn còn chút nước ném thẳng vào Nhị gia đang quỳ bên dưới.
Tính khí này của Đại thiếu gia đã không còn lạ. Đại thiếu gia của bọn họ được rèn luyện trong quân đội từ bé, không thích nói nhiều, muốn trừng phạt ai đó liền lập tức ra tay không nể tình bất cứ ai, kể cả người trong nhà.
- Nếu như, ha, phải, nếu như. Nếu như ngươi không suốt ngày trêu hoa nghẹo nguyệt, nếu như ngươi không ngu xuẩn bị loại nữ tử như ả ta lừa ép thành thân thì Đệ phu liệu có phải khổ sở như vậy không.
- Tất cả nghe lệnh của ta, Nhị thiếu gia , Kim Mẫn Phong không biết coi trọng thê tử, bỏ bê việc nhà . Phạt không cho bước ra khỏi phòng nửa bước chân, cho đến khi đệ phu tỉnh lại, cứ đến khi mặt trời lên cao thì phải quỳ trước phòng Nhị đệ phu hết hai nén nhang mới được quay về phòng. Ai dám cãi lời lập tức đem đến gặp ta.
Từ Minh Hạo thấy Mẫn Khuê dứt khoát trừng phạt cũng không nói gì. Chỉ lẳng lặng liếc mắt nhìn mặt Nhị thiếu gia tái xanh như da nhái. Vịn ghế đứng dậy ôm tay Mẫn Khuê nói muốn đến xem Nhị đệ phu.
Đến tối mịt hai người mới trở về từ phòng Nhị đệ phu. Cả ngày mệt mỏi đi trên xe ngựa xóc nảy, về đến nhà lại phải giải quyết việc của Nhị đệ phu khiến Minh Hạo không còn thần trí tỉnh táo. Bám chặt lấy tay tướng công để hắn dắt về phòng, miệng cứ chu chu lầm bầm muốn mau mau về phòng để ngủ.
Kim Mẫn Khuê nhìn hình ảnh đầy xúc động trước mắt mà không làm gì được, chỉ đứng trơ mắt nhìn thê tử cởi quần áo ngoài chỉ mặc lớp áo quần mỏng rồi thả vội thân mình thơm thơm lên giường gỗ. Hai tay nổi đầy gân nắm chặt thành quyền, tự nhủ bản thân phải nhịn, phải nhịn, mai sẽ bắt em ý đền bù.
Nhưng rõ ràng người tính không bằng trời tính, Từ Minh Hạo đang nằm ngoan tự nhiên bật dậy nhìn chằm chằm Mẫn Khuê. Môi hồng ướt át mấp máy nói:
- Còn không mai về giường sưởi ấm cho ta.
Hắn nghe vậy liền vui vẻ chui vào chăn ấm ôm chặt Minh Hạo vào lòng. Hôn chưa đủ còn ngửi cổ, hít lấy hít để hương thơm thảo dược đặc trưng trên người thê tử. Minh Hạo bị ôm đã sớm đỏ lựng cả người, người mềm nhũn dựa hết vào người Kim Mẫn Khuê.
Mẫn Khuê không ổn rồi, Minh Hạo cũng dần dần cảm nhận được thứ gì cứ chọc vào đùi trong nãy giờ.
.
.
.
Đêm nay lại là một đêm dài .
-------------------------------------
❤️ Vì otp của t là Gyuhao nên các cô thông cảm nếu thấy Gyuhao được ưu ái hơn nhé.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com