Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

..

Mùa hè năm ấy đến muộn, nhưng có một điều lạ là thời tiết trong lòng Hiếu lại trở nên nặng nề và ảm đạm. Cậu cảm thấy như mọi thứ trong cuộc sống bỗng dưng mất đi sự rõ ràng, tất cả đều trở nên mơ hồ. Cảm giác yêu thích, quý mến dành cho Quân dường như lại đối nghịch với sự bối rối, mơ hồ về tình cảm dành cho Bảo Khang. Nhưng điều làm Hiếu khó chịu nhất chính là sự thay đổi trong cách anh đối xử với cậu.

Những ngày gần đây, Bảo Khang thường xuyên về nhà muộn, hoặc những buổi tối anh sẽ ngồi trong phòng làm việc, không quan tâm đến những chuyện nhỏ nhặt của Hiếu như trước kia. Cậu cố gắng hỏi anh xem có chuyện gì không, nhưng câu trả lời luôn chỉ là những cái lắc đầu mệt mỏi. Cậu biết, anh đang có điều gì đó trong lòng nhưng không nói ra.

Một hôm, Hiếu đang ở trong bếp nấu ăn, thì Bảo Khang về nhà. Anh vừa bước vào cửa đã nghe thấy tiếng nói chuyện giữa Hiếu và Quân vang lên từ phòng khách. Quân đang ngồi trên sofa, cười nói với Hiếu về một chuyến đi chơi cuối tuần mà cả hai đang lên kế hoạch. Những câu chuyện vui vẻ ấy khiến Bảo Khang cảm thấy nghẹt thở, như thể anh đang bị đẩy ra khỏi cuộc sống của Hiếu.

Anh cố gắng không để lộ sự bối rối. Bảo Khang chỉ lặng lẽ đi lên phòng mình mà không nói gì. Nhưng trong lòng, một cảm giác không thể diễn tả dâng lên, như thể mọi thứ đều thay đổi, và anh đang không còn là người quan trọng trong cuộc sống của Hiếu nữa.

Hiếu thấy Bảo Khang đi qua mà không nói gì, lòng cậu đau nhói. Cậu vội vàng đi theo, đứng ở cửa phòng anh, gọi nhỏ:
"Anh Khang, em có chuyện muốn nói."

Bảo Khang không quay lại. Anh chỉ khẽ thở dài, rồi nói:
"Có chuyện gì không, Hiếu? Em không cần phải lo lắng đâu."

Cậu cảm thấy một sự lạnh lẽo trong giọng nói của anh, như thể anh đang cố gắng tạo ra một khoảng cách vô hình.
"Anh không sao thật sao? Em cảm thấy anh đang... xa cách em." – Hiếu nói, giọng cậu nghẹn lại.

Bảo Khang đứng lặng, không nói gì. Hiếu lại gần, chạm nhẹ vào tay anh.
"Anh có giận em không?"

Bảo Khang nhìn cậu, ánh mắt anh dường như có chút xao động, nhưng anh lại quay đi nhanh chóng, như muốn che giấu điều gì đó.
"Không có gì đâu. Em cứ sống như em muốn đi. Anh chỉ là...hơi mệt thôi."

Hiếu đứng im lặng, trái tim cậu dường như bị ai đó bóp nghẹt. Cậu không hiểu tại sao anh lại trở nên xa cách như vậy, trong khi trước đây, mỗi lần cậu gặp khó khăn, anh luôn là người đầu tiên ở bên. Cậu không hiểu, liệu những thay đổi trong cậu có phải là nguyên nhân khiến anh lảng tránh như thế.

Ngày hôm sau, Hiếu cố gắng gọi điện cho Bảo Khang, nhưng anh không trả lời. Cậu càng lo lắng hơn, và không hiểu vì sao sự im lặng của anh lại khiến cậu cảm thấy trống vắng đến thế. Hiếu biết rằng, giữa họ đang có một khoảng cách rất lớn mà cậu không thể hiểu được. Cảm giác bất lực dâng lên, khiến cậu không biết phải làm gì để làm lành với Bảo Khang.

Kể từ hôm đó, Bảo Khang càng trở nên ít nói hơn. Anh không còn chúc Hiếu ngủ ngon mỗi đêm, không còn cùng cậu ăn tối, và những buổi sáng, anh cũng đi làm rất sớm mà không hề nói một câu nào. Hiếu không thể chịu nổi sự im lặng đó, nhưng cậu lại không biết phải làm gì để phá vỡ nó. Trong lòng cậu, những cảm xúc lẫn lộn, vừa lo lắng, vừa buồn bã, khiến cậu không thể tập trung vào bất kỳ điều gì khác.

Một tuần sau, Hiếu quyết định sẽ tìm cách giải quyết tình hình. Cậu không muốn mất Bảo Khang, nhưng cũng không thể cứ mãi sống trong sự bối rối và im lặng như vậy. Cậu tìm thấy một bức thư mà trước đó Bảo Khang đã viết cho cậu từ năm cậu 15 tuổi. Đó là một bức thư anh gửi khi cậu chuẩn bị thi vào lớp 10, nói về những hi vọng và lời động viên dành cho cậu. Những lời trong thư khiến cậu xúc động sâu sắc, và một suy nghĩ chợt lóe lên trong lòng Hiếu: Có thể tình cảm của Bảo Khang dành cho cậu không chỉ là tình anh em!??

Hiếu quyết định sẽ không im lặng nữa. Cậu sẽ đối mặt với Bảo Khang, sẽ tìm hiểu rõ ràng về những gì đang diễn ra trong lòng anh, và hy vọng có thể tìm được lời giải cho những cảm xúc

Hiếu không còn muốn đứng im lặng nhìn Bảo Khang dần xa cách mình. Cậu không thể tiếp tục sống trong sự bối rối này. Những đêm dài không ngủ, những suy nghĩ lộn xộn về Quân và Bảo Khang, tất cả đều khiến trái tim cậu nặng trĩu. Cậu biết mình không thể cứ tiếp tục trốn tránh, không thể tiếp tục ngồi trong bóng tối mà không dám thừa nhận cảm xúc của chính mình.

Vậy là vào một chiều thứ Bảy, khi Bảo Khang vừa về nhà và chuẩn bị đi ra ngoài, Hiếu đã quyết định bước tới. Cậu không thể trì hoãn thêm nữa. Bằng tất cả sự quyết tâm, cậu đến gần Bảo Khang và nói:

"Anh Khang, em cần nói chuyện với anh."

Bảo Khang đứng lại, nhìn cậu, ánh mắt anh có vẻ như không muốn đối diện, nhưng anh không thể chối từ. Anh gật đầu nhẹ, mời Hiếu vào phòng khách. Cả hai ngồi xuống đối diện nhau, không khí trở nên im lặng đến lạ lùng. Hiếu hít một hơi dài, rồi bắt đầu:

"Anh... anh đã thay đổi rất nhiều. Em không hiểu tại sao, nhưng em cảm thấy như anh đang tránh xa em. Anh không còn giống như trước nữa."

Bảo Khang nhìn xuống bàn tay mình, lúng túng, không biết phải trả lời thế nào. Anh biết rằng, một phần trong anh, anh đang tự tạo ra khoảng cách giữa hai người. Anh không muốn làm tổn thương Hiếu, nhưng tình cảm dành cho cậu đã vượt quá giới hạn của một người anh trai.

"Hiếu, anh... không muốn làm em khó xử. Anh chỉ cảm thấy mình có lẽ không thể làm như trước nữa," Bảo Khang nhẹ nhàng đáp, giọng nói có chút nặng nề. "Em lớn rồi, và anh không thể chỉ mãi bảo vệ em như một đứa em trai. Anh không thể không cảm thấy những điều khác biệt giữa chúng ta."

Hiếu im lặng, rồi nhẹ nhàng lên tiếng:
"Anh đang nói về tình cảm của mình, đúng không? Em đã cảm nhận được điều đó từ lâu rồi. Nhưng em không biết làm sao. Em không muốn mất anh."

Bảo Khang ngước lên nhìn Hiếu, ánh mắt anh đầy sự do dự. Anh đã quá quen thuộc với cảm giác muốn bảo vệ Hiếu, muốn chăm sóc cậu, nhưng cũng đồng thời, trái tim anh đã bắt đầu loạn nhịp mỗi lần nhìn thấy cậu.

"Anh không muốn em đau khổ, Hiếu. Anh không muốn trở thành gánh nặng trong cuộc sống của em. Anh biết em có thể yêu ai đó, và anh không muốn đứng trong bóng tối của tình yêu đó," Bảo Khang nói, giọng anh lộ rõ sự đau đớn.

Hiếu lặng im trong giây lát, rồi nói tiếp, không giấu giếm cảm xúc trong lòng:
"Nhưng em yêu anh, Bảo Khang. Em không thể ngừng yêu anh được."

Câu nói ấy vỡ ra trong không gian tĩnh lặng như một cơn sóng vỗ mạnh vào bờ. Hiếu nhìn vào mắt Bảo Khang, trái tim cậu đập loạn nhịp. Cậu biết rằng mình không thể tiếp tục giấu diếm tình cảm này nữa, và giờ là lúc để đối mặt với sự thật.

Bảo Khang không thể tin vào những gì mình vừa nghe. Anh ngồi im, không nói gì, nhưng trong mắt anh, Hiếu có thể nhìn thấy sự bối rối và sự ngỡ ngàng. Anh không thể phủ nhận những cảm xúc mà mình đã chôn giấu bao lâu nay. Anh yêu cậu, nhưng anh cũng sợ hãi về tình cảm này, sợ hãi về việc họ có thể phải đối mặt với những rủi ro không thể đoán trước.

"Anh cũng yêu em, Hiếu," Bảo Khang cuối cùng thừa nhận, giọng anh khàn đi. "Nhưng chúng ta sẽ phải đối mặt với nhiều thứ. Anh không biết liệu có thể bảo vệ em như trước được không, liệu chúng ta có thể là một cặp đôi thực sự hay không."

Hiếu nhìn anh, đôi mắt cậu sáng lên một cách dịu dàng, và một nụ cười nhẹ nhàng xuất hiện trên môi cậu. "Chúng ta sẽ cùng đối mặt với mọi thứ, phải không? Em không sợ điều gì cả. Chỉ cần anh ở bên em, em sẽ không cảm thấy cậu đơn nữa."

Bảo Khang nhìn cậu, tim anh đập mạnh hơn, và dường như những rào cản trong lòng anh bắt đầu sụp đổ. Anh kéo Hiếu lại gần, ôm cậu thật chặt. Trong vòng tay anh, Hiếu cảm nhận được sự an toàn và yêu thương mà cậu đã tìm kiếm từ lâu. Cả hai im lặng trong một khoảnh khắc dài, để cho mọi cảm xúc thăng hoa trong lòng.

"Chúng ta sẽ cùng nhau, đúng không?" – Hiếu thì thầm.

"Đúng vậy," Bảo Khang trả lời, giọng anh dịu dàng. "Anh sẽ luôn ở bên em, dù có thế nào đi nữa."

Và đó là lúc tình yêu thực sự bắt đầu, một tình yêu đã được nuôi dưỡng trong bóng tối, một tình yêu mà họ phải đối mặt với bao nhiêu thử thách mới có thể thật sự ở bên nhau. Từ đây, Hiếu và Bảo Khang sẽ cùng nhau bước đi, vượt qua mọi gian khó và tìm ra con đường mới cho mình.

Sau những ngày tháng đầy thử thách và cảm xúc lẫn lộn, cuối cùng Minh Hiếu và Bảo Khang cũng quyết định không để mọi thứ cản trở tình yêu của họ nữa. Họ đã vượt qua được những khó khăn, những nghi ngại của chính bản thân và của những người xung quanh. Mọi thứ bắt đầu trở nên rõ ràng hơn, và tình yêu giữa họ, dù gặp phải bao nhiêu trở ngại, vẫn mạnh mẽ và kiên cường.

Minh Hiếu và Bảo Khang quyết định không giấu giếm tình cảm nữa. Cả hai đã chính thức công khai mối quan hệ của mình với gia đình và bạn bè. Mặc dù lúc đầu, một số người xung quanh có chút ngạc nhiên, thậm chí là lo lắng, nhưng qua thời gian, họ nhận ra rằng tình yêu của Hiếu và Khang là thật sự, là một tình cảm trong sáng và chân thành.

Một ngày nọ, trong một buổi tối ấm cúng tại căn nhà nhỏ của cả hai, Khang ngồi bên cạnh Hiếu, nắm tay cậu và nhìn thẳng vào mắt cậu.
"Hiếu, anh muốn hỏi em một câu hỏi," Bảo Khang bắt đầu, giọng anh có chút nghẹn ngào. "Em có muốn kết hôn với anh không?"

Minh Hiếu nhìn anh, đôi mắt cậu bỗng chốc ngập tràn cảm xúc. Cậu chưa bao giờ nghĩ rằng một ngày nào đó, mình sẽ được Bảo Khang hỏi câu hỏi này. Từ khi còn là một cậu bé, Hiếu đã luôn nghĩ rằng Bảo Khang sẽ là người bạn đồng hành trong suốt cuộc đời cậu, nhưng giờ đây, điều đó trở thành hiện thực.

"Em... em rất muốn," Hiếu trả lời, không cần suy nghĩ nhiều. Cậu cảm nhận được sự ấm áp, sự bảo vệ mà Bảo Khang mang đến cho cậu trong từng ánh mắt, từng cử chỉ. "Em yêu anh, Bảo Khang. Và em muốn cùng anh xây dựng một tương lai, không chỉ là anh em, mà là vợ chồng."

Bảo Khang mỉm cười hạnh phúc. Anh đã chờ đợi khoảnh khắc này lâu lắm rồi. Cảm giác được Hiếu thừa nhận tình cảm và sẵn sàng chia sẻ cả cuộc đời với anh khiến trái tim anh như vỡ òa. Anh kéo cậu vào trong vòng tay, hôn nhẹ lên trán cậu. "Cảm ơn em, Hiếu. Anh hứa sẽ bảo vệ và yêu em suốt đời."

Họ không cần phải nói thêm gì nữa. Tình yêu của họ đã đủ rõ ràng, và hai người biết rằng họ đã sẵn sàng bước vào một chặng đường mới của cuộc sống. Chặng đường đó không phải lúc nào cũng dễ dàng, nhưng họ sẽ luôn bên nhau, cùng nhau vượt qua mọi khó khăn.

Kể từ khoảnh khắc đó, Hiếu và Bảo Khang bắt đầu chuẩn bị cho một đám cưới nhỏ nhưng đầy ý nghĩa. Họ quyết định tổ chức một buổi lễ đơn giản nhưng ấm cúng, chỉ có những người thân và bạn bè gần gũi nhất. Mọi thứ diễn ra rất nhanh chóng, nhưng với họ, đó là thời điểm hoàn hảo để bắt đầu một chương mới trong cuộc đời.

Ngày cưới đến, mọi thứ thật đẹp đẽ và giản dị. Hiếu trong chiếc vest cưới trắng tinh khôi bước vào lễ đường, trái tim cậu như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực vì hạnh phúc. Bảo Khang đứng chờ cậu ở cuối lễ đường, ánh mắt anh đầy yêu thương và trìu mến. Khi Hiếu đến bên anh, họ trao nhau một nụ cười, không cần lời nói, chỉ cần ánh mắt là đủ.

Lễ cưới diễn ra trong không khí ấm áp và đầy cảm xúc. Những lời thề nguyện ngọt ngào vang lên, mỗi người đều trao cho nhau niềm tin và hy vọng vào một tương lai chung. Hiếu và Bảo Khang chính thức trở thành chồng chồng, không chỉ là những người anh em đã từng gắn bó suốt một thời gian dài, mà còn là những người yêu thương, bảo vệ và đồng hành cùng nhau trên con đường phía trước.

Sau khi trở về từ chuyến trăng mật ngắn, Hiếu và Khang bắt đầu cuộc sống hôn nhân đầy hứa hẹn. Căn nhà của họ trở nên ấm cúng và tràn ngập tiếng cười. Họ chia sẻ với nhau mọi thứ, từ những niềm vui nho nhỏ hàng ngày đến những thử thách lớn trong cậung việc và cuộc sống. Họ luôn bên nhau, cùng nhau vươn tới những ước mơ, những dự định cho tương lai.

Dù có lúc cuộc sống sẽ gặp khó khăn, nhưng với tình yêu và sự đồng lòng, Minh Hiếu và Bảo Khang biết rằng họ sẽ vượt qua mọi thử thách. Cùng nhau xây dựng một mái ấm, họ tin rằng tình yêu sẽ mãi là điều quý giá nhất trong cuộc sống của họ.

--------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------

nếu ai đó muốn xem truyện nhưng lại sợ lối viết dở, lối viết trẻ trâu, lối viết không đủ văn chương thì ĐỪNG LO đã có tôi 1 con người thiếu idea và đang trên hành trình biến bộ truyện nay fđạt ngưỡng 100 tập nên ai có idea ai có ý tưởng thì đến với tôi ngay nhé

38/100

Đọc truyện vui vẻ aa😗😗😗

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com