18.KaraIsa|Photographer
Một lần nữa, Karasu nhìn tấm ảnh mình chụp cách đây vài tiếng rồi nhìn lại dự án mình đã đặt ra, chưa mấy gì gọi là hoàn hảo.
Hắn là một nhiếp ảnh gia hay được biết rộng rãi hơn là một phóng viên ảnh của đài truyền hình, nếu không phải về tin tức nóng hổi trong ngày, hắn đa số chụp về một góc của cuộc sống đời thường, hắn cũng coi là có tiếng bởi những bức ảnh hắn chụp đại đa số đều xuất hiện trên các trang báo điện tử nổi tiếng hay trang nhất tạp chí hàng tuần.
Thôi thì thay vì nằm dài ở nhà thì có lẽ hắn nên ra ngoài, bởi biết đâu lại có thứ hắn cần tìm.Vừa bước ra khỏi cánh cửa, hắn lại quan ngại thời tiết, dạo này mưa bất chợt mà hắn thì lại ghét dầm mưa, cái máy ảnh đắt tiền của hắn sẽ hư và hắn phải mua một cái máy ảnh mới, nghe cứ đau đau cái ví ấy nhỉ?
Đi qua một con lộ lớn, ánh đèn vàng từ một tiệm sách cũ bên đường làm hắn chú ý.Nói là tiệm sách nhưng phía bên trong lại có một cái kệ trưng vài cái máy ảnh, chỉ là không biết chủ tiệm có bán hay không.
-
Dạo qua những cái kệ gỗ xỉn màu chứa vài ba quyển sách xưa lắc xưa lơ đã ngưng xuất bản từ thời nào.Hắn lấy một quyển lên rồi lật qua lật lại, vẫn còn nguyên vẹn và đầy đủ trang, chỉ là hơi ố vàng và đầy bụi. Đặt lại quyển sách về chỗ cũ hắn lại tiếp tục sải bước đến một khu vực khác.
Đi đến kệ trưng bày máy ảnh, thứ khiến hắn bước vào hiệu sách. Karasu để ý đến chiếc máy ảnh màu đen có viền bạc đặt trên một góc, cái màu của nó vô tình lại hợp với không gian của tiệm, định bước đến gần để xem cho rõ thì lại bị một bóng người đi ngang qua và bước đến nơi đặt chiếc máy ảnh trước. Người đó có chiều cao cũng thuộc loại trung bình, mái tóc màu xanh sẫm được cắt kiểu mái chữ M, khá được những học sinh người Nhật ưa chuộng và lọn tóc con con trên đỉnh đầu làm hắn chú ý không thôi.Vì người ta đứng quay lưng nên hắn chẳng thể thấy rõ mặt, mà hắn để ý làm gì, có phải cô em nào đó xinh đẹp đâu.
Ngắm nghẻ một hồi, cậu trai mới quyết định đem chiếc máy ảnh đến quầy tính tiền, đưa cho chủ hiệu sách đâu đó một tờ một trăm nghìn yên và vài tờ mười nghìn yên rồi ra khỏi tiệm. Nhìn chiếc máy ảnh mình để ý đã thuộc về người khác, hắn có chút tiếc nuối trong lòng, nhưng cũng có mang theo thắc mắc, hắn đến quầy tính tiền.Chủ hiệu sách là một ông lão đã hơn sáu mươi ngồi nghe đài và đôi mắt lim dim phủ lớp màn mờ đục.
"Bác ơi, máy ảnh đó có bán hả?"
Hắn cố ý nói lớn vì nghe đâu đó người già thường bị lãng tai, ông lão đang ngồi lim dim như thế thì hơi giật mình sau đó cũng nhanh mà đáp lời.
"Không bán, lão để trưng thôi nhưng thằng nhóc đó dễ thương, cũng hay giúp lão nhiều thứ nên bán cho nó"
"Mà nè lão không có lãng tai đâu, đừng nói lớn quá nhé"
Nghe được câu trả lời, hắn cảm thấy có chút thuyết phục nhưng lần đầu tiên đến đây nên vẫn chưa biết người lúc nãy đã giúp gì mà được cả chiếc máy ảnh cũng gọi là đắt đỏ như thế.
Gật đầu như lời cảm ơn, hắn bước ra khỏi cửa tiệm, bầu trời bây giờ xám xịt mang theo âm u của cơn mưa mùa, sải bước trên đường phố đã vắng người hơn đôi chút, hắn mong mình sẽ tìm được cho mình một nơi nào đấy thật đẹp, để hắn chụp ảnh gửi cho toà soạn rồi đi về nhà chứ trời cứ âm u thế này hắn sợ mắc mưa lắm đấy.
Đi ngang qua một công viên, Karasu vô tình thấy một vài cô gái có vẻ vẫn là nữ sinh đang chụp ảnh cho nhau, với bản tính của mình hắn sẽ chụp một bức, đem về làm bộ sưu tập của riêng mình.Đừng nói hắn biến thái, hắn chỉ đang chụp ảnh cuộc sống đời thường thôi!
Bước vào công viên, cái tháp đồng hồ to tướng ở trung tâm đã điểm gần ba giờ chiều, hắn định sẽ chụp một tấm ảnh rồi về nào ngờ cái máy lại hết film khiến hắn phải chạy đi chạy lại, đến nơi thì người ta đã đi về hết rồi, chỉ còn vài đứa nhóc chơi cầu trượt đang ngồi đó nhìn hắn với ánh mắt kì lạ.Xem như công cuộc thêm một tấm ảnh vào bộ sưu tập của riêng hắn đã thất bại rồi.
-
Tự cho là hôm nay mình có một ngày xui xẻo, hắn lê bước trên con đường về nhà, đã rất lâu hắn không nộp ảnh được cho toà soạn nên chỉ còn vài đồng yên đủ để ăn thêm được vài ngày mà ngày mai đã là hạn chót, hắn thì vẫn chưa chụp được tấm ảnh nào ra hồn.
Trời có vẻ là âm u chưa ngớt, hắn thì vẫn đang trên đường về nhà với nỗi lo không chạy kịp deadline vào ngày mai thì ở đâu ra lại bị đập vào lưng nghe rõ to.
"Ê làm gì đứng đơ ra giữa đường, cái mặt ủ rũ như bị bón vậy mậy?"
Cảm giác đau điếng sau lưng dần truyền đến, không cần nhìn thấy mặt, chỉ cần nghe thấy giọng thì hắn đã ngay lập tức đánh vào đầu người sau lưng một cái.
"Chơi mất dạy vậy thằng này"
Nghe có vẻ là bạn thân giỡn vui nhưng cả hai ngươi trong cuộc lại cảm thấy không vui, hai đứa điều muốn nổi lên ngã ba, ngã tư đường ở trên trán.
"Thấy mày nhìn sầu đời quá tính rủ đi làm vài ly nhưng thôi chắc không cần nữa"
Otoya chỉnh lại cái mũ len lúc nãy bị thằng bạn đánh lệch đi, đôi mắt đảo ra chỗ khác như muốn nhanh chóng rời khỏi đó.
"Ờ...thôi lỡ rủ rồi thì rủ cho trót đi, chứ để bạn đi uống một mình thì thấy cũng buồn á!"
"Xía, nãy nói xấu tao lớn quá trời mà ha?"
"Thôi mệt quá bạn lỡ rủ rồi thì mình chia đôi tiền bạn ha, cằn nhằn mãi"
"Vậy còn được"
Thế là đôi bạn vừa cắn nhau bây giờ lại khoác vai đi đến một quán bar gần đó.
-
Trời chạng vạng, Karasu cũng từ quán bar lúc nãy bước ra, định bụng sẽ ở lại với thằng bạn đến đêm nhưng mấy cô ở đó bạo quá, hắn sợ nên nhanh chóng rời khỏi.Hắn đã uống không ít rượu nên đầu óc có hơi quay cuồng, đi đứng cũng choáng váng như sắp té.
Mơ mơ hồ hồ, hắn lại đi đến công viên lúc ban trưa đã bỏ lỡ mất một tấm ảnh đẹp, bây giờ chỉ có vài ông bà lớn tuổi đang đi tập thể dục và......
Đôi mắt của Karasu trở nên mờ mịt cố díu lại, gắng để nhìn rõ bóng dáng mờ ảo cách mình gần cả mét, đám mây xám xịt phút chốc tách ra để lọt xuống những tia nắng cuối ngày, thơ mộng như khung cảnh ở vườn địa đàng chiếu rọi xuống nhân gian.
Lúc thấy rõ được cái chởm tóc con con trên đỉnh đầu của người đang điều chỉnh cái máy ảnh đen trắng để ghi lại cái hàng rào hoa trước mắt.
Tiếng máy ảnh từ đâu vang vọng bên tai, hắn cũng vì cơn thâm nhập của ma men mà ngã xuống giữa công viên, trước khi hoàn toàn chìm vào giấc ngủ bởi thứ men cay nồng, Karasu đã nghe được bên tai giọng nói nhẹ nhàng như dòng nước suối mát xoa dịu đi cái nóng bức của một mùa hè oi ả hay cụ thể hơn là cơ thể nặng trịch này của hắn.
-
Chẳng biết chuyện gì đã xảy ra hay đã qua bao lâu, cơn đau đầu vì rượu cứ thế trực tiếp đổ lên đầu hắn, trời đất như thể xoay vòng.Cố gắng nâng mi mắt nặng trĩu, hắn mới nhận ra đây chẳng phải nhà hắn.
"A, anh dậy rồi, anh có ổn hơn chưa? Ban nãy tôi thấy anh nằm ở giữa công viên nên đưa anh về nhà tôi tạm"
Dáng người ngày càng lại gần, che đi bóng đèn led chói loá, mái tóc chữ M màu xanh sẫm lọt vào mắt, hắn nhận ra ngay, đây là tên nhóc người thường đã mua chiếc máy ảnh đắt đỏ ở hiệu sách cũ.
"C...Cảm ơn, làm phiền cậu nhiều rồi..."
Lồm cồm ngồi dậy, hắn mới trả lời lại người đã "độ lượng" mang mình về từ giữa đường, lúc ở hiệu sách chẳng thấy rõ mặt mũi, đây thì hắn đã được chiêm ngưỡng.Gương mặt của cậu có thể nói là ưa nhìn, sóng mũi cao, môi cũng gọi là đo đỏ nhưng thứ thu hút nhất lại là ánh mắt, đôi đồng tử màu biển vô thức lại khiến hắn thấy choáng ngợp, nó trông có vẻ sâu hoắm nhưng cũng thật cuốn hút, làm người ta sợ sẽ bị kéo vào nhưng cũng tình nguyện để bị kéo vào đại dương do đôi mắt ấy tạo nên.
"Ay cha...đã gần sáng rồi sao, thôi chắc tôi về nhà, làm phiền cậu quá nhiều rồi."
Hắn nhìn đồng hồ đeo tay, phát hiện đã năm giờ sáng kèm theo là một vết xước nhẹ trên mặt đồng hồ.
"A, anh ơi, anh bỏ quên cái máy ảnh này, lúc anh nằm ở giữa công viên tôi thấy cái máy rớt kế bên."
Cậu đưa lại chiếc máy ảnh đắt tiền cho hắn, lòng cũng cảm thán người này quá giàu đi, máy ảnh đấy ít nhất cũng gần một triệu yên đấy chứ chả chơi.
"Ừ...có thể cho tôi biết tên và line của cậu được chứ? Khi nào rảnh tôi mời cậu đi ăn một bữa coi như trả ơn."
Hắn nhận lấy lại chiếc máy ảnh, đồng thời chìa điện thoại của mình ra, cậu cũng có chút ái ngại rồi cầm lấy, bấm một dãy số rồi nhanh chóng trả lại.
"Tôi tên là Isagi Yoichi, rất hân hạnh ạ"
"Ừm, tôi là Karasu Tabito"
Cũng lịch sự giới thiệu tên mình, hắn ra khỏi cổng nhà người ta thì lập tức kiểm tra, máy ảnh hiện dòng chữ film đã đầy có luôn vài vết nứt.Nhưng film hắn vừa mua hôm qua sao lại đầy được? Nhanh chóng kiểm tra thì phát hiện, tất cả ảnh đều có sự xuất hiện của một người.
Dáng người nhỏ nhắn đối với bản thân hắn, mắt xanh nhắm một bên để nhìn vào ống kính máy ảnh, lại ngay lúc nắng chiếu xuống cùng đám hoa xung quanh.Những bức ảnh từ mờ tới rõ, từng chuyển động của cậu trong lúc đang chụp những nhánh hoa đều bị ghi lại bởi cơn say mèm của Karasu làm hắn bấm liệt cả nút chụp ảnh.
Lấy tay che mặt rồi quay sang một bên, hắn có lẽ là cảm thán:
"Không phải người thường"
Mà là thiên sứ,hắn đã bắt trọn hình ảnh học chụp ảnh của thiên sứ một cách tự tiện mất rồi.Phải lập một bộ sưu tập để ngắm dần thôi...
end
-----------------------
Muốn viết ngược quá mà bí ngang =)))
‹ 17:25
30/07/2023 ›
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com